Ta vung tay lớn, rưng rưng nhận lấy trăm lượng bạc.
Giao Tạ Nhược Nho gần như ngất xỉu mà ánh mắt vẫn tràn ngập kinh ngạc cho họ.
“Đi đi, đừng lưu luyến ta, điều kiện của ngươi tốt, phải sống cho đàng hoàng.”
“Cố mà thành bài tử, về sau vinh hiển tổ tông.”
Lúc Tạ Nhược Nho ngất xỉu, miệng còn thì thào: “Sở Tùy Ninh, ta sẽ không tha cho ngươi…”
Nghĩ một hồi, ta cắn răng chia cho hắn ba lượng bạc.
Rồi bắt đầu lên đường về nhà.
Ban đầu ta tưởng dọc đường sẽ long đong lận đận.
Ai ngờ có khoản bạc ấy, ta chơi bời ngao du sơn thủy một lượt.
Về đến Thanh Châu.
Cởi bỏ y phục nam tử đã thay suốt dọc đường.
Ta đổ người xuống chiếc giường thơm mềm mại.
Đêm khuya, đang mơ giấc mộng đẹp, lăn qua lăn lại đầy sung sướng.
Cổ bỗng bị đè ép, ngạt thở đến hoảng.
Ta mở choàng mắt, đối diện với đôi mắt đỏ rực của Tạ Nhược Nho.
Trên mái tóc đen mượt cắm đầy cọng rơm.
Ta cất tiếng: “Tạ Nhược Nho, tránh xa ta ra, hôi muốn chết.”
Tạ Nhược Nho nghiến răng ken két: “Ngươi dám bán ta vào thanh lâu, có biết ta là ai không?”
Ta khinh khỉnh: “Là ai? Một tên thư sinh yếu ớt vô dụng mà thôi.”
“Nếu không phải ngươi đắc tội người ta, ta có bị bắt theo không?”
“Đi cùng bảy tên đàn ông suốt đường, ta là con gái, không sợ chắc?”
“Dù sao cũng là ta cứu mạng ngươi, chẳng phải ngươi đang sống sờ sờ đứng đây sao?”
Tạ Nhược Nho nới tay ra một chút: “Chuyện cứu mạng, tính ra ta phải cảm ơn ngươi.”
Ta xoa tay: “Đã vậy, con chó trắng nhỏ trong sân ngươi, coi như bồi thường đi.”
Gương mặt tuấn tú của Tạ Nhược Nho lập tức méo mó, nổ tung: “Ngươi có thể nhắm vào ta, nhưng không được động vào Tiểu Bạch của ta!”
Ta gọi một tiếng Phú Quý.
Chó trắng lông xù chạy từ ngoài cửa vào, quấn lấy giường ta vẫy đuôi.
“Xin lỗi nha, nó phản bội rồi, ngươi không ở nhà, Tiểu Bạch giờ là Phú Quý của ta.”
Tạ Nhược Nho nhìn cảnh ấy, còn tuyệt vọng hơn cả bị bán vào thanh lâu.
Mặt hắn viết đầy một câu: Nếu muốn lấy mạng thì lấy ta, tha cho con ta.
Hắn không cam lòng ngồi xổm xuống: “Tiểu Bạch, lại đây.”
Nào ngờ, Tiểu Bạch ngửi ngửi hắn một vòng, cuối cùng vẫn quay đầu nhìn ta, vẫy đuôi điên cuồng.
Có mấy ngày mà nó mập lên một vòng.
Toàn xương hầm thịt hầm mỗi bữa, không theo ta thì theo ai?
Tạ Nhược Nho như thể bị tổn thương hoàn toàn, để lại cái bóng lưng u sầu, trèo tường rời đi.
Ta đứng trong sân phơi nắng.
Ung dung đùa giỡn với Phú Quý.
“Phú Quý, lại đây, làm mặt dữ lên, cho xương nè.”
Con chó nhỏ lông xù vểnh tai, nhe răng nhe lợi, khẽ “gâu” một tiếng.
Ta xoa đầu nó: “Ngoan lắm.”
Phú Quý nhận lấy khúc xương, nhẹ nhàng “gâu gâu”.
Tạ Nhược Nho bên kia đấm tường phát ra tiếng ai oán.
“Đáng giận.”
“Đáng giận đến cực điểm.”
Ta chẳng ngờ vì Phú Quý mà Tạ Nhược Nho hắc hóa luôn.
Đoạt đi vật yêu thích của hắn, hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa.
Nhà ta mấy đời nấu rượu, ở Thanh Châu có một quán rượu.
Ai ngờ Tạ Nhược Nho lại mở một tửu quán ngay đối diện.
Hắn còn mời cả đại sư nấu rượu từ kinh thành về.
Rượu pha chế đủ loại kỳ lạ.
Người Thanh Châu thích của lạ, ùn ùn kéo sang quán hắn.
Tiểu nhị nhà ta rảnh rỗi chống cằm đuổi ruồi.
Ta nhìn mấy bàn trống rỗng mà tức điên.
Cướp tiền như cướp mạng cha.
Phụ mẫu ta thì mặt mày rầu rĩ.
Còn Tạ Nhược Nho đối diện thì phe phẩy quạt, trêu ngươi.
Chỉ muốn đá cho hắn thêm mấy cú.
Ta gọi Tiểu Đào: “Mang đàn của ta ra đây.”
Ta ngồi trước cửa quán gảy đàn kéo khách.
Ai ngờ hắn rút ra tiêu dài.
Ngón tay ta càng gảy càng nhanh, trong mắt chỉ có thắng.
Hắn cũng thế.
Mấy ngày trôi qua, ngón trỏ của ta phồng rộp cả lên.
Còn hắn thì khàn đặc giọng, hớp khí liên tục.
Ta vẫy tay ra hiệu: “Ngừng chiến, ngừng chiến.”
“Nhà ta ở Việt Châu kế bên còn một tiệm, cho ngươi thuê miễn phí, ngươi dời qua đó mở đi?”
“Đánh mãi thế này, cả hai cùng thua, có đáng không?”
Giọng Tạ Nhược Nho khàn đến mức sắp không ra tiếng: “Không… trừ khi ngươi trả Tiểu Bạch cho ta.”
Ta nổi điên: “Nhà ngươi chỉ có một mình, cái tên tiểu đồng hầu hạ ngươi cả ngày cũng hay mất tích.”
“Ngươi không ở nhà, Phú Quý đói mấy ngày liền.”
“Ta không ở nhà thì cha mẹ ta còn cho nó ăn.”
“Tiểu Phú Quý không thể có người cha vô trách nhiệm như ngươi.”
Không biết câu nào đâm trúng tâm can hắn.
Hắn cúi đầu, dường như đang suy nghĩ.
Ánh hoàng hôn chiếu qua mái hiên, soi lên khuôn mặt hắn, in bóng hàng mi dài.
Đẹp như tranh vẽ.
Hắn im lặng như thế, lại có chút khí chất.
Nhưng rồi hắn dùng giọng khàn khàn thốt ra: “Ta sẽ thuê người chăm nó, trả nó lại cho ta đi.”
Thôi vậy, vốn dĩ cũng là chó nhà hắn.
Ta ôm Phú Quý khóc một trận ra trò, nó cảm nhận được nỗi buồn của ta.
Nó liếm nước mắt ta, ngoan ngoãn nằm trong lòng ta.
Ta lại càng khóc lớn hơn.
Ta xoa đầu nó: “Cha ngươi hứa sẽ chăm sóc tốt cho ngươi, nếu hắn quên cho ngươi ăn, ngươi tự chạy về nhé.”
Phú Quý: “Gâu gâu.”
Khi ta ôm Phú Quý đưa cho Tạ Nhược Nho, hắn ôm chặt lấy nó như sợ ta đổi ý.
“Độc phụ, hại cha con ta ly tán bao năm.”
Ta giơ chổi lên: “Tên thư sinh yếu ớt, dám mắng thêm câu nữa thử xem.”
Tạ Nhược Nho giành lại cún con, nên ỷ thế làm càn.
“Không có chút đoan trang nào, thật hiếm thấy.”
“Chua ngoa như thế, coi chừng ế chồng.”
“Áo hôm nay ngươi mặc màu vàng đỏ, chẳng khác nào con gà trống xoè đuôi.”
Ta quật chổi thẳng mặt hắn.
Tạ Nhược Nho tay ôm chó, tay chỉ ta: “Bổn hoàng… công tử đại lượng, không thèm chấp nữ nhân nhà ngươi.”
Đêm đến, nghĩ đến cái miệng từ đầu đến chân không chừa chỗ nào của hắn, ta tức muốn chết.
Sáng hôm sau, ta ra chợ hoa chim mua mấy chục con vẹt.
Vẹt sau khi được ta huấn luyện, mỗi ngày vào giờ Thìn liền lượn lờ trước cửa phủ hắn.
“Tên thư sinh chết tiệt, tên thư sinh yếu đuối dở ẹc, dậy mau.”
“Tạ Nhược Nho, lòng dạ hẹp hòi, đồ bỏ đi.”
…
Tiểu Đào bưng nước vào phòng, mặt dính hai quầng thâm to đùng.
“Tiểu thư, sao phải tổn hao tám trăm chỉ để hại địch một nghìn?”
Ta ngồi dậy từ trên giường, mắt cũng thâm đen.
Từ bên kia tường vọng sang tiếng chửi yếu ớt của Tạ Nhược Nho: “Sở Tùy Ninh, ngươi bị bệnh à…”
Khóe miệng ta không kìm được mà cong lên điên cuồng, ta nhìn Tiểu Đào, chép miệng đầy thỏa mãn: “Sướng!”
Xuân qua thu đến, sáu năm trôi qua, ta với Tạ Nhược Nho vẫn mỗi ngày “chào hỏi” nhau qua bức tường.
Từ sau khi học được cách huấn luyện vẹt để chửi hắn, ta liền dồn hứng thú sang các loại côn trùng nhỏ khác.
Thật không giấu gì, hiệu quả không tệ chút nào.
Nhưng hôm nay, khi ta thả ra bảy mươi hai con vẹt mà ta huấn luyện…
Ba mươi bảy con muỗi.
Mười chín con ruồi.
Và vài con ong mật, bên kia bức tường lại lặng im chẳng có động tĩnh gì.
Không phải lại bị truy sát rồi đấy chứ?
Vừa bước ra sân, ta liền thấy Phú Quý ngồi chồm hỗm dưới đất.
Thấy ta, nó gâu gâu liên tục.
Nó lớn hơn nhiều so với trước.
Trên người mặc đồ đặt may riêng của Trân Tú Các.
Nhìn là biết giá trị xa xỉ.
Ta ôm lấy Phú Quý, một phong thư từ áo nó rơi ra.
“Bổn công tử phải đi biên cương một chuyến, Phú Quý giao cho ngươi trông nom.”
Bên phải bức thư, là dòng chữ nho nhỏ thanh tú:
“Thế nào, bộ đồ của Phú Quý có phải còn sành điệu hơn cả ngươi không? Học hỏi đi.”
Ta ném mạnh lá thư xuống đất: “Tạ Nhược Nho!”
Trong phong thư còn có hai tờ ngân phiếu, mỗi tờ mười nghìn lượng.
Hai vạn lượng, đủ để nuôi chó đến năm nào tháng nào?
Ta trở về phòng chộp lấy bút, viết ngay một bức thư mắng Tạ Nhược Nho.
Hắn dám cà khịa ta một câu, ta nhất định phải trả lại mười câu.
Chỉ cần huýt sáo một tiếng, bồ câu đưa thư lập tức bay đến, ta nhét thư vào cho nó bay đi.
Hương mà Tạ Nhược Nho dùng đã bị ta thay bằng loại đặc chế.
Chỉ cần chim chóc, côn trùng ngửi được một chút thôi là tìm ra hắn ngay.
Ngoài cửa, A nương gọi ta thu dọn đồ đạc.
Ta hỏi vì sao.
Bà nói: “Biên ải nổ ra chiến sự, tướng địch là Sa Mãn đã chiếm liền hai thành, chỉ cần qua Việt Châu là tới Thanh Châu.”
“Cha ngươi có chút quan hệ trong triều, chúng ta dọn lên kinh thành, ở đó an toàn hơn.”
“Nghe nói ngay cả Thái tử cũng đã thân chinh ra trận rồi.”
Ta sững sờ, nhìn về sân viện bên cạnh.
Tạ Nhược Nho chẳng lẽ ra trận rồi?
Vai không thể gánh, tay không thể xách.
Ra chiến trường rồi liệu có về nổi không?
Thu dọn đồ xong, ta chuẩn bị ôm Phú Quý lên xe ngựa.
Nghĩ sao lại trèo sang sân viện nhà bên, để lại một bức thư.