Mỗi buổi sáng, trước cửa trung tâm cứu trợ nơi Ngọc Vy làm việc đều xuất hiện một bó hoa hồng trắng tươi rói, còn đọng sương sớm. Không thiệp, không chữ ký, lặng lẽ như chưa từng có người đặt xuống.
Những hôm cô tan ca muộn, đi qua con đường nhỏ thiếu ánh đèn, phía sau luôn có một cái bóng âm thầm theo sát, giữ khoảng cách vừa đủ, không tiến lại gần, cũng không rời đi. Chỉ đến khi ánh đèn trong nhà cô bật sáng, cái bóng ấy mới lặng lẽ biến mất.
Vào những ngày trời mưa, có lúc cô quên mang ô. Đến khi về đến nhà, bên bệ cửa sổ không biết từ khi nào đã đặt sẵn một chiếc ô đen đơn giản, không dấu hiệu nhận biết.
Có một lần, một gã đàn ông địa phương say rượu cố tình quấy rối Ngọc Vy lúc cô về đêm. Nhưng sáng hôm sau, người đó biến mất khỏi thị trấn như chưa từng tồn tại. Không ai biết lý do, cũng không ai dám hỏi.
Rất nhanh, Ngọc Vy hiểu rõ người đứng sau tất cả những “hành động tử tế giấu mặt” ấy là ai.
Nhưng cô không hề cảm động.
Chỉ có giận dữ, ngột ngạt, và một nỗi sợ âm ỉ thấm sâu vào tận xương tủy.
Sự tồn tại của anh giống như một tấm lưới vô hình giăng khắp xung quanh. Dù cô đi đâu, dù cô tránh né thế nào, vẫn luôn có cảm giác bị bao vây, không có lối thoát.
Cô lạnh lùng ném bó hoa hồng trắng vào thùng rác, không đổi sắc mặt.
Cô cố tình đi đường vòng để tránh cái bóng quen thuộc phía sau lưng.
Cô thẳng tay ném chiếc ô đen xuống đất, mặc cho mưa và bùn đất vấy bẩn.
Rồi cô bắt đầu lặng lẽ mở bản đồ, tìm kiếm một nơi ở khác. Xa hơn, hẻo lánh hơn, một nơi mà Trần Khải Quân sẽ không bao giờ có cơ hội tìm thấy cô nữa.
Không lâu sau, chủ nhà thay mặt Trần Khải Quân chuyển cho cô một lời nhắn, kèm theo một xấp tài liệu.
“Anh ấy nói, từ nay về sau sẽ không bao giờ cố ý xuất hiện trước mặt cô, cũng sẽ không làm phiền cuộc sống của cô nữa. Anh ấy chỉ mong được biết từ xa rằng cô còn sống, còn bình an.”
“Nếu cô quyết định rời khỏi nơi này, anh ấy sẽ lùi ra xa hơn nữa.”
“Anh ấy nói… đó là cách duy nhất để anh ấy có thể tiếp tục sống.”
Xấp tài liệu ấy là một bản chuyển nhượng tài sản đã được công chứng ở cấp cao nhất.
Toàn bộ bất động sản, quỹ đầu tư và tài khoản ngân hàng đứng tên Trần Khải Quân — tổng giá trị lớn đến mức người bình thường khó có thể hình dung — đều được chuyển giao vô điều kiện cho Ngọc Vy.
Cô không cần ký tên. Phần lớn hiệu lực pháp lý đã được kích hoạt. Quyền quyết định hoàn toàn nằm trong tay cô.
Chủ nhà do dự một chút rồi nói tiếp:
“Anh ấy dặn tôi nói với cô rằng, đây không phải là đền bù. Và anh ấy cũng biết… trên đời này không có thứ gì đủ để bù đắp cho những gì cô đã phải chịu.”
“Anh ấy chỉ hy vọng… cuộc sống sau này của cô có thể vững vàng hơn, không còn phải lo lắng chuyện cơm áo.”
“…muốn đi đâu thì đi, sống như thế nào cũng được.”
Ông chủ nhà là một lão già hiền hậu, nói xong thì thở dài một tiếng rất khẽ.
“Anh ấy chúc cô… cả đời an yên.”
Ngọc Vy cầm xấp tài liệu trong tay. Giấy tờ mỏng nhẹ, nhưng lại nặng đến mức khiến lòng cô rối bời, nhất thời không thể phân biệt rõ đó là áp lực, mệt mỏi hay thứ gì khác.
Cuối cùng, cô vẫn không chuyển nhà ngay.
Có lẽ vì những ngày căng thẳng kéo dài đã vắt cạn sức lực của cô.
Cũng có lẽ vì hai câu nói ấy — “buông tay” và “cách duy nhất để sống tiếp” — đã để lại một vết nứt mơ hồ trên bức tường băng giá trong lòng cô. Một vết nứt rất nhỏ, nhỏ đến mức chính cô cũng không muốn nhìn thẳng vào.
Cuộc sống, dường như tạm thời quay về một trạng thái bình yên mong manh.
Thế nhưng…
Vài tháng sau, một cơn bão lớn mà trung tâm khí tượng không kịp dự báo, giống như một con quái vật phát điên, bất ngờ ập xuống thị trấn ven biển nhỏ bé này.
Gió lốc gào thét.
Mưa lớn trút xuống như thác.
Sóng biển cuộn lên dữ dội, không ngừng đập vào bờ.
Ngọc Vy co người lại trong góc của bức tường chịu lực vững chắc nhất, quấn chặt chăn quanh người. Bên tai là tiếng gió mưa rít lên như ngày tận thế. Một nỗi sợ hãi không tên bao trùm lấy cô, khiến cơ thể run rẩy đến mức khó thở.
Đúng lúc ấy, một tiếng “ầm” vang lên dữ dội.
Cánh cửa vốn đã bị gió giật sắp bung bất ngờ bị ai đó từ bên ngoài đạp mạnh, văng ra hoàn toàn.
Một người lao thẳng vào trong.
Toàn thân ướt sũng.
Quần áo rách nát vì gió xé.
Trên mặt và hai tay chi chít vết trầy xước, máu hòa lẫn nước mưa chảy xuống.
Người đó đứng giữa căn phòng chao đảo trong bão tố, giống như một chiến thần vừa bước ra từ cuồng phong.
Là Trần Khải Quân.
Tóc anh rối tung, sắc mặt trắng bệch, nhưng đôi mắt trong bóng tối lại sáng rực, mang theo sự nôn nóng và quyết liệt không chút che giấu.
Chỉ cần liếc mắt, anh đã thấy Ngọc Vy đang co ro trong góc.
“Vy Vy!”
Anh hét lớn giữa tiếng gió.
“Ở đây nguy hiểm lắm! Mau theo anh rời khỏi đây!”
Vừa nhìn thấy anh, bản năng phòng vệ của Ngọc Vy lập tức trỗi dậy dữ dội.
“Anh đừng lại gần!”
Cô gào lên trong hoảng loạn.
“Tôi không cần anh quan tâm! Cút đi!”
Nhưng Trần Khải Quân không cho cô cơ hội từ chối.
Nguy hiểm đã cận kề. Anh chỉ vài bước đã lao tới, mặc cho cô đấm đá giãy giụa. Anh bế ngang cả người cô lẫn tấm chăn, dùng chính lưng mình chắn gió mưa tràn vào từ khung cửa sổ đã vỡ, rồi quay người lao thẳng vào cơn bão hung tợn.
Bên ngoài là địa ngục.
Gió dữ cuốn phăng mọi thứ.
Mưa nện thẳng vào da thịt như roi quất.
Tầm nhìn gần như bằng không.
Trần Khải Quân ôm chặt Ngọc Vy trong lòng, dựa vào ý chí kinh người và sự quen thuộc với địa hình, từng bước tiến lên trong dòng nước ngập đến đầu gối, giữa cuồng phong gào rít.
Họ chỉ còn cách khu trú ẩn kiên cố của thị trấn một đoạn trũng ngắn.
Đúng lúc đó, từ phía trên vang lên một âm thanh rít ken két chói tai của kim loại bị xoắn vặn.
Một tấm biển quảng cáo cũ kỹ, cuối cùng cũng không chịu nổi sức gió, bị xé bung khỏi ốc vít.
Nó lao xuống như một thiên thạch, mang theo tiếng gầm rít kinh hoàng, ầm ầm đổ thẳng về phía hai người.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Khải Quân gần như theo bản năng mà hành động — anh dốc toàn lực đẩy Ngọc Vy về phía trước, nơi có thể tránh được đòn chí mạng từ tấm bảng sắt khổng lồ.
“ẦM ——!!!”
Tấm bảng nặng nề đập thẳng xuống vai và lưng anh, tiếng va chạm vang lên chấn động.
Một ngụm máu lớn phun ra từ miệng Trần Khải Quân, bắn thẳng xuống đất và hòa vào nước mưa. Anh bị đánh bật xuống, toàn thân đổ gục trong làn nước đục ngầu, như một cánh chim bị bắn hạ.
Ngọc Vy ngã nhào xuống bùn đất, trên mặt vẫn còn sững sờ vì cú đẩy của anh.
Cô ngẩng đầu lên — đúng lúc nhìn thấy anh nằm đó, giữa nước mưa và máu, không còn cử động.
Cả người cô như bị một cây gậy vô hình đập mạnh — đau đến nghẹt thở.
Tất cả những uất ức, những tổn thương, những lần bị anh lạnh lùng đẩy ra xa… trong khoảnh khắc ấy, hoàn toàn bị xoá sạch.
Người đàn ông từng khiến cô đau đến chết lặng… giờ đây lại lấy tính mạng ra bảo vệ cô.
Đội cứu hộ cuối cùng cũng đến.
Tấm bảng được dỡ bỏ, Trần Khải Quân được kéo ra từ trong đống đổ nát, sắc mặt trắng bệch như tro, mạch đập yếu ớt.
Cô ngồi thụp dưới mưa, nhìn bóng lưng anh dần khuất, cả người run rẩy.
Khi có người hỏi:
“Cô là người nhà à? Có muốn đi cùng không?”
Ngọc Vy cắn răng, quay mặt đi.
Cô không trả lời.
Cũng không đi cùng.
Cô đứng dậy, loạng choạng bước qua đám người.
Mưa như trút nước, nhưng cô không che dù.
Chỉ biết bước về phía trước — không nhìn lại.
Trần Khải Quân được đưa thẳng đến trạm xá dã chiến trên đảo, rồi nhanh chóng chuyển viện bằng trực thăng về bệnh viện quân đội thành phố.
Chẩn đoán ban đầu:
• Gãy nhiều xương sườn, một mảnh xương đâm thủng phổi gây xuất huyết nội;
• Tràn khí màng phổi;
• Cột sống bị tổn thương nghiêm trọng;
• Tim đã ngừng đập trong quá trình cấp cứu một lần.
May mắn giữ được tính mạng, nhưng anh vẫn hôn mê sâu, chưa thể tiên lượng.
Bác sĩ riêng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói không còn vòng vo:
“Tình trạng rất xấu. Khả năng không qua khỏi… cực kỳ cao.”
Vài ngày sau, trợ lý riêng của Trần Khải Quân lần ra tung tích Ngọc Vy tại khu tá túc khẩn cấp của thị trấn. Cô trốn ở đó, người gầy rộc đi, ánh mắt như chú chim vừa thoát khỏi chiếc cung giương căng.
Giọng của người trợ lý nghẹn lại nơi cổ họng:
“Cô Ngọc… Anh Trần… có thể lần này không qua khỏi.”
Ngọc Vy đứng chết lặng. Cô không khóc, nhưng cả người như vừa bị ai đẩy vào khoảng trống vô hình, bước chân lảo đảo.
Người trợ lý mắt đỏ hoe, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ:
“Trước khi hôn mê, anh ấy dặn… ‘Đừng nói với cô ấy. Đừng để cô ấy buồn lòng.’
Đây là thứ anh ấy đã chuẩn bị từ rất lâu. Nói rằng nếu có chuyện, thì đưa cho cô.
Bên trong… là vật hoàn trả cho chủ cũ, kèm theo một lời xin lỗi… đến quá muộn.”
Chiều hôm đó, Ngọc Vy đeo khẩu trang, một mình lặng lẽ đến bệnh viện tổng khu quân đội.
Cô đứng sau tấm kính lạnh lẽo của phòng ICU.
Người đàn ông nằm bất động trên giường bệnh, toàn thân gắn đầy ống truyền và máy móc, ngực chỉ nhấp nhô rất khẽ — là minh chứng cuối cùng anh còn sống.
Cô đứng nhìn anh thật lâu.
Lâu đến mức gió chiều đổi hướng.
Lâu đến mức lòng cô thôi còn dao động.
Những yêu thương từng cháy bỏng, những tổn thương từng dày xéo, những nỗi hận từng ngấm tận xương tủy — đều bị thời gian, đau đớn và máu xóa mờ.
Anh chưa chết. Đó là nhân từ cuối cùng cô dành cho anh.
Nhưng cô — sẽ không vì anh mà rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.
Cô không bước vào.
Không để lại lời nhắn.
Không cho ai biết mình đã từng đến.
Chỉ lặng lẽ xoay người, đi dọc hành lang dài mang mùi thuốc sát trùng, từng bước một, rời đi.
Tối hôm đó, trở về căn phòng nhỏ tạm bợ trên đảo, Ngọc Vy mở hộp đàn hương.
Bên trong là tờ giấy cam kết miễn truy cứu trách nhiệm mà năm xưa anh ép cô phải ký.
Tờ giấy đã bị xé vụn, rồi ai đó cẩn thận dán lại từng mảnh bằng băng keo trong — từng chút, từng chút một.
Giống như một người đã muộn màng nhận ra:
Có những thứ, dù dán lại, cũng không bao giờ còn nguyên vẹn nữa.
Trên tờ giấy đã ố vàng ấy, vẫn còn in rõ vết máu khô — dấu vân tay đẫm máu Ngọc Vy để lại khi từng bị ép buộc giãy giụa, cùng những vệt nước mắt đã nhạt màu theo thời gian.
Bên dưới là một tấm ngân phiếu với giá trị khổng lồ, dãy con số phía sau khiến người ta choáng váng chỉ cần liếc mắt.
Và ở dưới cùng — là một bức thư tay.
Giấy viết thư là loại chuyên dùng trong quân đội. Nét chữ quen thuộc của Trần Khải Quân đã không còn khí phách cứng rắn ngày xưa, thay vào đó là sự run rẩy yếu ớt. Không ít nét mực bị nhòe, chẳng rõ là vì máu hay nước mắt.
“Ngọc Vy:
Anh xin lỗi.
Là anh mù mắt, mờ tim.
Là chính anh… đã tự tay đánh mất người con gái tốt nhất trên đời này.
Chúc em những ngày tháng sau này, ngày nào cũng yên ổn, ngọt ngào.
Mãi mãi… đừng bao giờ gặp lại anh nữa.
Kẻ tội đồ:
Trần Khải Quân.”
Ngọc Vy lặng lẽ nhìn tất cả những thứ ấy. Trên gương mặt cô không hề có bất kỳ biểu cảm nào, như thể mọi cảm xúc từng gắn liền với người đàn ông kia đã bị rút cạn từ rất lâu rồi.
Rất lâu sau, cô cầm tấm ngân phiếu lên, gọi điện cho một quỹ từ thiện quốc tế, giấu tên quyên góp toàn bộ số tiền vào các dự án hỗ trợ phụ nữ và trẻ em chịu ảnh hưởng bởi chiến tranh và bạo lực.
Sau đó, không chút do dự, cô đem tờ giấy cam kết đã được dán lại, bức thư nhuốm máu và nước mắt, cùng chiếc hộp đàn hương tinh xảo — tất cả ném thẳng vào thùng rác ở góc phòng.
Cô muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ ấy.
Một quá khứ đầy máu và nước mắt, phản bội và tổn thương.
Cô không hề biết rằng, ba ngày sau khi rời bệnh viện, vào một đêm khuya tĩnh mịch, sinh mệnh của Trần Khải Quân lại đột ngột rơi vào trạng thái nguy kịch.
Trên màn hình máy theo dõi tim, đường sóng chỉ còn dao động rất yếu.
Dù đã chìm sâu trong hôn mê, đôi môi anh vẫn khẽ mấp máy.
Viên phó quan ghé sát tai, mới miễn cưỡng nghe được vài chữ mơ hồ, yếu ớt đến mức gần như tan vào không khí:
“Đừng… sợ…”
“…đi đi…”
Không ai biết, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, liệu anh có nhìn thấy Ngọc Vy hay không — cô gái mặc váy vải bông, quay đầu mỉm cười với anh giữa ánh nắng.
Cũng không ai biết, trong nỗi hối hận vô tận và sự giải thoát muộn màng ấy, anh có tìm được một chút bình yên nhỏ nhoi nào cho riêng mình hay không.
Nhưng tất cả những điều đó —
đã không còn liên quan gì đến Ngọc Vy nữa.
Thế giới của cô, sau cơn bão dữ dội ấy —
cuối cùng cũng thật sự rộng lớn, tự do.
-Hết-