Gã gần như đóng băng tại chỗ, si ngốc nhìn ta, đôi mắt phiếm hồng.
Gã không nói hai lời, trực tiếp tìm nữ y giỏi nhất Đại Kỳ ngày ngày đến Từ Khang Cung dạy ta.
Cô cô từng nói phải làm những chuyện ban thân muốn làm nhất, trở thành một người tuyệt vời.
Ta nghĩ ta đã tìm được rồi.
Tiêu Định Quyền lại phát bệnh, ta vẫn dùng những phương pháp đó để đối phó với gã, bằng thái độ ra lệnh và ánh mắt lạnh lùng.
Gã giống như một con chó con đáng thương, lúc nào cũng vẫy đuôi dưới chân ta mừng rỡ kể lại chuyện cũ.
Ta không biết tình cảm của gã với cô cô là loại tình cảm nào, chỉ có thể nói gã vừa đáng thương mà cũng đáng hận.
11
Kỳ Nguyên năm thứ hai mươi lăm, ta cũng hai mươi lăm tuổi.
Cùng năm này, Thái Tử Tiêu Ngô về nước. Mười một năm trôi qua, cuối cùng ta cũng được gặp lại Tiêu Ngô.
Hắn đứng dưới cây hoa lê bên ngoài Từ Khang Cung, khoác một chiếc áo lông cáo màu trắng, đầu đội ngọc quan.
Một cơn gió thổi qua, hoa lê rơi xuống dào dạt, hắn nghiêng người khẽ cười một tiếng.
Dáng người hắn thẳng thắp, khôi ngô anh tuấn, mặt mày trong trẻo, chẳng khác gì thiếu niên hoạt bạt trong trí nhớ của ta chút nào, chỉ là trải qua thăng trầm của thời gian nên điềm tĩnh hơn rất nhiều.
"A Anh."
Hắn cười, lấy một cây kẹo hồ lô từ phía sau ra đưa đến trước mặt ta.
Mấy năm nay ta vẫn luôn lẻ loi một mình, cho dù được ngồi trên chiếc ghế Thái Hậu nhưng lại giống lồng giam hơn.
Ngay cả khi lúc bệnh nặng, Tiêu Định Quyền đưa cha ta vào cung thăm nhưng người cha đó cũng chỉ nói ta cố gắng chịu đựng một chút.
“Nh/i/ế/p chính vương quyền cao chức trọng, nếu chịu chăm sóc hắn thì sẽ bảo vệ được vinh quang cho toàn tộc nhà họ Địch, hiện tại hắn yêu thích con chính là may mắn của con.”
Mà A Ngô vì ta trở thành con tin suốt mười một năm, bây giờ khi trở lại vẫn luôn nhớ tới lời hứa mua kẹo hồ lô cho ta.
Đôi mắt ta chợt đỏ hoe, những cảm xúc bao năm qua trào dâng từ tận đáy lòng, cuối cùng không nhịn được mà khóc òa lên.
Hắn xoa đầu ta, cười khẽ nói: “Được rồi, ta về rồi mà.”
Tiêu Định Quyền làm nh/i/ế/p chính vương mười một năm, Hoàng Đế rảnh rỗi, bây giờ Thái Tử quay về rồi tất nhiên có không ít những lão thần chính trực ủng hộ.
Ta cẩn thận núp phía sau bức màn, nhìn hắn bình tĩnh xử lý chính vụ, lúc thảo luận quốc sự với đám đại thần luôn nói trúng tim đen.
Sau khi hắn trở về luôn luôn quan tâm đến quốc gia và dân chúng, phong thái chiêu hiền đãi sĩ, xua tan đi sự nghi ngờ của không ít triều thần.
Lúc không có ai, hắn chong đèn đến đêm khuya, còn dùng thủ đoạn nổi trận lôi đình để ép buộc và dụ dỗ, hắn thay đổi rất nhiều, mỗi lần ta nhìn thấy đều cực kỳ đau lòng.
Mà vài năm nay Tiêu Định Quyền phách lối cuồng vọng, cũng có rất nhiều người bất mãn.
Ta nghĩ có lẽ đến lúc rồi.
Ta chủ động phái người tìm Tiêu Định Quyền, chỉ đưa một tờ giấy cho gã, viết: “Định nhi, đến thăm ta.”
Chữ của ta là cô một tay cô cô dạy, giống chữ của cô như đúc.
Quả nhiên Tiêu Định Quyền đến.
Ta mặc một chiếc áo màu xanh da trời phối với chiếc váy màu xanh lá nhạt, đoan trang ngồi trên ghế.
Hai mắt của gã như tỏa sáng, thốt ra: “Sư phụ.”
Ta không nói không rằng, nhìn xuyên qua làn khói lượn lờ từ lư hương, vẫy tay gọi gã.
Đã lâu rồi trong tẩm điện của ta không đốt hương.
Bây giờ hương này khiến người ngửi an tâm.
Tiêu Định Quyền bước đến như thường lệ, dựa vào đầu gối của ta rồi nhắm mắt lại.
Đây là lần đầu tiên ta chủ động gọi gã đến, là lần đầu cũng là lần cuối cùng.
“Sư phụ, con biết mà, người sẽ không bỏ mặc con…”
Giọng nói của gã nhỏ dần, cả người chìm vào giấc ngủ sâu.
Mà lúc này ta lấy ngân châm từ trong tay áo ra, tìm đúng huyệt vị mà đâm xuống, người dưới chân kêu lên một tiếng đau đớn, phun một ngụm m/á/u toàn là màu đen.
Gã xoay lưng lại với ta nhưng vẫn tựa đầu trên đầu gối của ta.
“Ta biết, nàng ấy sẽ không quay về.” Đột nhiên gã yếu ớt nói
Ta giật mình vì gã tỉnh dậy.
Tiêu Định Quyền không lên tiếng nữa, thân thể dần dần trĩu nặng.
Ta nhắm mắt, thở phào một hơi, mấy năm nay học y thuật, mỗi lần Tiêu Định Quyền đến coi ta như cô cô, ta đều sẽ đốt chút hương.
Đó là độc dược mãn tính, tích tụ qua nhiều năm thành bệnh, cơ thể của gã càng ngày càng yếu đi, hôm nay ta đâm vào huyệt vị khiến độc tố lan tràn nhanh chóng.
Hóa ra gã biết, chỉ là luôn đắm chìm trong giấc mộng của bản thân không muốn tỉnh lại mà thôi.
12
Nh/i/ế/p chính vương ch/ế/t bất đắc kỳ tử, đúng lúc này Hoàng Đế bệnh nặng, Thái Tử giám quốc.
Chưa tới nửa năm, Hoàng Đế băng hà, Tiêu Ngô kế vị, trở thành tân đế của Đại Kỳ.
Mà ta trở thành Thái Hoàng Thái Hậu.
Lý Thanh Dao trở thành Thái Hậu, nàng ấy tới tìm ta, áy náy giải thích chuyện năm đó bất đắc dĩ như thế nào.
Nhưng mục đích cuối cùng của nàng ta chẳng qua cũng là cầu xin ta rời xa Tiêu Ngô.
Chỉ là tất cả đã không còn quan trọng nữa.
Ta đề xuất với tiêu Ngô để ta giả ch/ế/t rồi tự động xuất cung.
Hắn vẫn đứng yên tại chỗ, vươn tay muốn kéo ta nhưng ta lặng lẽ lùi về sau hai bước.
Thực ra trong lòng ta hiểu rõ mà hắn cũng vậy.
Ta là Thái Hoàng Thái hậu của Đại Kỳ, còn hắn là Hoàng Đế, thân phận mãi mãi không sửa đổi được, mãi mãi.
Cô cô từng nói, thế gian này không phải chỉ có mỗi tình yêu là quan trọng, mà còn nhiều việc đáng làm hơn thế nữa.
Ta đã tinh thông y thuật, sao không thể giống cô cô đi khắp thiên hạ?
“Ta thích A Ngô, cực kỳ cực kỳ thích, nhưng chúng ta đều có con đường riêng phải đi, ngươi hiểu không?”
Tiêu Ngô sững sờ nhìn ta, ánh mắt như đang sợ hãi cũng thán phục sự thay đổi của ta, rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Cuối cùng hắn nói: “Được.”
Ước mơ khi còn trẻ của A Ngô là thành lập liên minh bốn quốc gia, cố gắng bảo vệ công lý trong thiên hạ, ràng buộc bốn nước để mọi người không còn quân thù, dân chúng an cư lập nghiệp, trẻ có người nuôi, già có chỗ nương tựa.
Suy nghĩ này hơi táo bạo nhưng ta luôn tin rằng hắn có thể làm được.
Tân Chính năm đầu tiên, Thái Hoàng Thái Hậu qua đời.
Ta đổi tên thành Lục Anh, đeo chiếc hòm thuốc sau lưng bắt đầu đi khắp vùng nông thôn, bỏ lại thành trấn tráng lệ, lựa chọn chu du từng thôn làng nghèo khó, chữa bệnh cho người nghèo.
Nhìn thấy rất nhiều phụ nữ bị bán bị đánh, phụ nữ sinh tồn khó khăn, con gái nhà nghèo càng khó hơn, như thể họ sinh ra chỉ để giãy giụa trong khổ cực.
Ta nghĩ một thầy thuốc không chỉ chữa lành cơ thể mà còn phải chữa lành trái tim nữa.
Sau khi ta bắt đầu trị bệnh cứu người, giảng giải cho những người phụ nữ khổ đau kia biết phân rõ trái phải, rất ít người trong số họ biết chữ, khi ta nói mọi người sẽ cười ngây ngô.
“Lục cô nương, tay làm hàm nhai là cái gì?”
Một đám người chế nhạo.
Ta không tức giận, kiên nhẫn giải thích với họ: “Tức là phụ nữ có thể tự lập, có thể đọc sách, có thể buôn bán, làm bất cứ chuyện gì muốn làm, dựa vào bản thân mà sống.”
Họ không hiểu, ta cũng không giận.
Bốn năm sau, lúc đi đến một địa phương có tên là trấn Thanh Thủy, ta phát hiện ở đây có trường học dạy cho phụ nữ, nghe nói người giảng bài là một phụ nữ họ Lục.
Ta tò mò đi xem, người phụ nữ mặc bộ đồ trắng, khí chất lạnh lùng kia chẳng phải là sư phụ hay sao.
Cô cô cầm sách, giảng bài cho một nhóm các cô bé, giống như năm đó dạy ta.
Ta không quấy rầy cô cô, chỉ yên lặng tìm đến địa điểm tiếp theo, tiếp tục làm công việc của mình.
Ta vô cùng vui vẻ vì cũng có ngày ta giỏi giang giống như sư phụ.
Lại qua thêm vài năm nữa, liên minh tứ quốc được thành lập, mậu dịch vãng lai, chính sách giao lưu, thậm chí các quốc gia còn lấy quân sĩ tinh nhuệ ra tạo thành một đội bảo vệ để tuần tra, đảm bảo sự ổn định cho người dân.
Dân chúng đều ca tụng Hoàng Đế Đại Kỳ anh minh thần võ, cách nhau ngàn vạn sơn thủy cũng không thể kìm nén được niềm vui trong lòng ta.
Thật tốt, cuối cùng A Ngô cũng thực hiện được nguyện vọng của bản thân rồi.
Ta khoác bọc hành lý, từng bước tiến về ngôi làng tiếp theo.
(TOÀN VĂN HOÀN)