Nhưng cô cô không có ở đây, không ai che chở cho ta hết.
Tim ta lạnh buốt, cũng không biết lấy sức lực ở đâu ra, mạnh mẽ rút chiếc trâm vàng trên đầu đâm vào bả vai của ma ma đó, bà ta tru tréo lên rồi buông ta ra.
Ngay lập tức ta lùi vào trong góc, giấu hết sự kh/i/ế/p đảm vào sâu trong lòng, lạnh lùng nhìn vào những người xung quanh, hai tay nắm lấy trâm vàng luôn đề phòng nguy hiểm.
Trong nhất thời, mọi người đều hoảng sợ lùi lại, ma ma đó nhe răng trợn mắt bịt vết thương đang chảy m/á/u lại, nhìn ta với vẻ khó tin: “Thái Hậu, ngươi điên rồi.”
Ta không khỏi sợ hãi, vừa giơ trâm vàng vừa lùi ra phía cửa, tìm đường lui cho chính mình.
Nhưng mà cửa vừa mở ra, một bàn tay to lớn bóp lấy cổ của ta.
Những người phía sau quỳ xuống đất: “Thỉnh an Chiêu Vương điện hạ.”
Ta ngẩng đầu, đối diện với gương mặt lạnh như băng, mang theo sát khí của một người đàn ông sát phạt trên chiến trường.
Vốn dĩ biểu cảm của gã rất ghê tởm nhưng giây phút nhìn thấy ta, đột nhiên mắt gã sáng rực, xua đi bóng tối trong đôi mắt ấy đi.
“Sư phụ.”
Gã nhẹ nhàng nói, còn ta thì sững sờ ngay tại chỗ.
8
Tiêu Định Quyền quỳ trên mặt đất, cầm khăn tay lên cẩn thận lau vết m/á/u trên mặt và tay của ta.
“Sư phụ, cuối cùng người cũng về rồi.”
Ánh mắt gã dịu dàng đến lạ, khiến lòng ta hơi run rẩy, dường như người vừa lạnh lùng ra lệnh xử tử tất cả mọi người trong phòng không phải là gã vậy.
Gã nhận nhầm người.
Ta nhớ lúc trước cô cô từng kể cô có một học trò, hình như tên là Định nhi, mà gương mặt của ta rất giống cô cô.
Một suy đoán táo bạo dấy lên trong lòng ta.
Nếu như là vậy thì ngay giờ phút này cũng chỉ có Tiêu Định Quyền có thể cứu ta.
“Định nhi.” Ta thử thăm dò gọi tên gã, thân thể của gã cứng đờ, trong mắt gã hiện lên sự xúc động mừng rỡ.
“Sư phụ, con biết người sẽ về mà, người sẽ không bỏ rơi Định nhi.”
Giọng điệu của gã hân hoan như một đứa trẻ.
Đúng lúc này, đột nhiên có người bên ngoài vội vã gõ cửa: “Vương gia, Thái Tử điện hạ xông vào.”
Ta khẽ giật mình, sao Tiêu Ngô lại xuất hiện ở biên quan?
Không chờ ta phản ứng lại, Tiêu Định Quyền chợt đứng lên, dường như lấy lại vẻ lạnh lùng, gã đi thẳng ra cửa cầm dao cắt đứt cổ họng của thị vệ đó mà không đợi người đó lên tiếng tiếp.
“Ngươi đáng ch/ế/t.”
Mà lúc này Tiêu Ngô vô cùng lo lắng xông và, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhìn thấy ta hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đôi mắt của hắn phiếm hồng, quầng thâm trên mắt đen xì chắc chắn là đi đường cả ngày lẫn đêm.
"A Anh, ngươi không sao chứ!"
Bóng dáng thiếu niên quen thuộc khiến mũi ta chua xót.
Sau đó ta mới biết được Tiêu Ngô cầm dao kề vào cổ mình mới ép được tướng lĩnh bảo vệ thành mở cửa, xông ra biên quan.
Tiêu Định Quyền lạnh lùng ngồi từ trên cao nhìn xuống, ngạo nghễ nhìn Tiêu Ngô, chẳng xem Thái Tử là cái đinh gì.
Ta biết mấy năm qua Tiêu Định Quyền trên triều đình nói một là một, ngay cả bệ hạ gã còn chẳng thèm để ý huống chi là một Thái Tử vừa mới mười lăm tuổi.
"Thái Tử đây là muốn làm cái gì?"
Tiêu Ngô kéo ta ra sau lưng, ngẩng đầu kiên định đối mặt với ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Định Quyền.
“Thái Hậu cao quý ngàn vàng, nếu chỉ để nghị hòa mà đưa Thái Hậu đi hòa thân chỉ sợ thiên hạ sẽ cười nhạo.”
Tiêu Định Quyền thản nhiên vuốt ve chén trà trong tay nói: “Chỉ cần hai nước hòa bình, bổn vương không quan tâm đến thanh danh gì đó.”
Tiêu Ngô cười khẽ: “Chiêu vương thúc thúc, nếu vì hòa bình thì còn nhiều biện pháp, không cần Thái Hậu hạ mình.”
“Bổn cung tự nguyện đến Vĩnh Quốc để thúc đẩy hòa bình cho cả hai nước.”
Ta kinh hãi, vội vàng giật giật tay áo của Tiêu Ngô: “Chuyện nay sao có thể?”
Tiêu Ngô quay đầu, nháy mắt ra hiệu để trấn an ta.
Tiêu Định Quyền nhướng mắt nhìn thoáng qua Tiêu Ngô, ánh mắt hơi u ám khó hiểu, thật lâu sau mới thốt ra vai chữ: “Đương nhiên là được.”
“Ta không đồng ý!” Ta bước ra từ phía sau lưng Tiêu Ngô, nhìn thẳng vào Tiêu Định Quyền, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Ai gia không đồng ý, ai gia muốn đi Vĩnh Quốc cùng Thái Tử để đàm phán hòa giải giữa hai nước.”
Ta rất ít khi sử dụng danh xưng này, nhưng với tình thế hiện tại, tuy thân phận hơi vô dụng nhưng cũng là công dụng duy nhất của ta.
Tiêu Ngô sa sầm mặt: “A Anh, đừng giỡn nữa, Vĩnh Quốc…”
“Làm càn!” Ta lạnh lùng ngắt lời hắn, ngữ điệu kiên định: “Tiêu Ngô, ai gia là trưởng bối của ngươi, trên dưới sứ đoàn do ta làm chủ, có hòa thân hay không cũng là do ai gia quyết định.”
Tiêu Định Quyền không lên tiếng, chỉ nhìn ta thật lâu, như thể xuyên qua ta nhìn một người khác, cuối cùng gã gật đầu.
Ta đoán hẳn là gã đồng ý, không vì điều gì cả, chỉ vì ta có ngoại hình giống cô cô.
Sứ đoàn lại tiếp tục lên đường.
Tiêu Ngô cưỡi ngựa đi phía trước, mặt mày lạnh lùng từ chối nói chuyện với ta.
Hắn vẫn giống y chang như hồi còn bé, tính tình bướng bỉnh, khó chịu vô cùng.
Còn nhớ đêm thất tịch vài năm trước, ta c/ư/ớ/p hà bao trên người hắn rồi không cẩn thận làm rơi xuống hồ, hắn tức giận cả tháng trời không thèm để ý tới ta.
Xấu tính vậy đó, cũng may là hắn có một người bà nội khéo hiểu lòng người như ta đấy.
Vài ngày sau lúc dừng chân ở trạm dịch để nghỉ ngơi, ta tìm hết cả đoàn không thấy bóng dáng Tiêu Ngô đâu, cuối cùng tìm thấy hắn ở ven hồ.
Thiếu niên buộc tóc đội ngọc quan, ngồi trên tảng đá ném sỏi vào trong hồ.
Gió khe khẽ thổi làm tung bay mấy sợi tóc của hắn, trong hồ từng gợn sóng lăn tăn tạo thành vòng tròn nối tiếp nhau.
Ta đến gần, định hù dọa hắn một cái, kết quả dường như hắn phát hiện ra trước nên tránh đi, ta ngã cắm đầu xuống hồ.
"A!"
Lúc mặt ta chỉ cách mặt hồ khoảng một thước, đột nhiên có người túm lấy cổ áo ta rồi nhấc lên. Ta thở phào nhẹ nhõm, biết ngay hắn đang cố tình trêu chọc ta với cả ta cũng biết hắn sẽ không nỡ để ta cắm đầu xuống hồ mà.
“Không hổ là cháu nội ngoan của bà.” Ta lau nước trên tay đi, giả lả cười.
Tiêu Ngô liếc nhìn ta cười vô tâm, hắn cụp mắt nói: “A Anh, ngươi biết vì sao ta giận mà.”
Ta lau sạch nước lên quần áo của Tiêu Ngô rồi ngồi xuống cạnh hắn.
Trên trời sao nhỏ lấp lánh, mỗi một ngôi sao như đang soi sáng xuống con đường trên mặt đất.
“A Ngô, những ngôi sao trên trời đang thắp sáng cả bầu trời, mà con người trên đời này cũng có thể bước đi nhờ vào ánh sáng của chúng. Kết cục của ta đã được định sẵn từ khi mới lọt lòng, ta được tận hưởng vinh hoa phú quý mà người thường không có được, là người tôn quý nhất thiên hạ.”
“Cô cô ta từng nói, hưởng thụ niềm vui của người đứng đầu cũng là trách nhiệm, ta không trách phụ hoàng và mẫu hậu của ngươi bởi vì đây là định mệnh rồi, nhưng mà A Ngô, có một số việc ta cần tự mình gánh vác chứ không phải không chịu nổi sóng gió cần phải núp sau các ngươi để được bảo vệ.”
Nói xong, ta cầm một viên sỏi trong tay hắn rồi ném vào trong hồ.
Xa xa, trên mặt hồ vang lên một tiếng tõm, tiếp đó là những gợn sóng tròn nối đuôi nhau.
Tiêu Ngô ngẩng đầu nhìn ta, có lẽ chưa bao giờ thấy ta bình tĩnh như vậy nên trong mắt lộ ra một chút kinh ngạc.
Ta nắm lấy tay hắn, còn hắn đứng yên tại chỗ.
“Hãy tin ở ta, A Ngô.”
9
Cả đoàn đến hoàng thành Vĩnh Quốc vào ngày thứ chín, đúng lúc bệnh đau đầu của lão hoàng đế nước họ phát tác không gượng dậy được.
Ta không biết là lão ta cố ý muốn ra oai phủ đầu hay là bị đau đầu thật.
Tóm lại, người đón tiếp bọn ta là thất hoàng tử của Vĩnh Quốc.
Ta đã từng gặp gã ở lễ trưởng thành lần trước của ta, mặt mày sắc sảo, cao lớn cường tráng.
Gã nhìn ta chằm chằm.
Trên đường đến đây, ta nghe nói thất hoàng tử là ứng cử viên quyền lực nhất cho ngôi vị hoàng đế của Vĩnh Quốc, lão hoàng đế thường xuyên đau đầu nên hầu như chuyện triều chính đều do một tay gã làm chủ.
Còn có một chuyện hoang đường hơn hết thảy chính là tập tục của Vĩnh Quốc.
Thê th/i/ế/p của tiên đế sẽ được truyền lại cho tân hoàng đế.
Bởi vậy trong bữa tiệc ngày đó, thất hoàng từ mới thẳng thừng nhìn ta chằm chằm như vậy.
Bây giờ nhìn thấy gã là ta cảm thấy khó chịu trong lòng, ta cố kìm nén lại, khoác lên mình hình tượng trang nghiêm và lịch sự vốn có của Thái Hậu một nước.
Tiêu Ngô bên cạnh đỡ ta, khí thế hiên ngang.
“Thái Tử Đại Kỳ cũng tới sao, chỉ là Vĩnh Quốc bọn ta không có công chúa để gả cho Thái Tử, hiện tại quà đã đưa tới rồi, Thái Tử có thể trở về.”
Thất hoàng tử ngôn từ thô tục, ngồi ở trên ghế cao vô cùng ngạo mạn.
Tiêu Ngô cười lạnh nhạt: “Đại Kỳ ta đây không có ý định hòa thân, sợ là thất hoàng tử hiểu nhầm rồi.”