14
Cơn bão đến nhanh hơn tôi tưởng.
Vào ngày thứ ba sau khi gói bưu phẩm được gửi đi – tức chiều thứ Sáu – trung tâm đào tạo nơi Tôn Duệ làm việc như nổ tung.
Người báo tin cho tôi là một cậu trong nhóm pháp lý của dì, được giao nhiệm vụ thực địa. Cậu ta cải trang thành phụ huynh học sinh và đã ở lại trung tâm ấy suốt cả buổi chiều.
Theo lời cậu ấy kể, Tôn Duệ đã mở gói bưu phẩm ngay tại văn phòng, trước mặt tất cả đồng nghiệp.
Khi cô ta nhìn thấy những bức ảnh, đặc biệt là tấm ảnh cưới được phóng to, mặt cô ta lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Bàn tay cầm ảnh run lẩy bẩy, môi mấp máy, nhưng không nói nổi một lời nào.
Các đồng nghiệp xung quanh nhanh chóng xúm lại xem, rồi ai nấy đều thấy rõ những bức ảnh trơ trẽn không thể chối cãi.
Ngay lập tức, cả văn phòng rơi vào một không khí rì rầm bàn tán, ánh mắt tò mò lẫn soi mói đổ dồn về phía cô ta.
Có người tỏ ra thương hại, có người khinh thường, nhưng phần lớn là xem chuyện như một trò vui.
Tôn Duệ xưa nay vẫn là “bạch phú mỹ”, là “nữ thần” trong mắt đồng nghiệp. Cô ta thường xuyên khoe khoang về bạn trai “rất yêu chiều” mình một cách vô tình mà hữu ý.
Và giờ đây, gói bưu phẩm kia chẳng khác gì một cái tát trời giáng, giáng thẳng vào mặt cô ta trước bàn dân thiên hạ.
Cô ta trở thành trò cười của cả văn phòng – một “tiểu tam” bị người ta chơi đùa, bị phơi bày không chút thương tiếc.
Tôn Duệ sụp đổ ngay tại chỗ.
Cô ta vừa khóc vừa chạy ra khỏi văn phòng, vừa gọi điện cho Trần Dương.
Nhưng điện thoại của Trần Dương đã tắt máy.
Sau vụ ầm ĩ ở công ty, Trần Dương xin nghỉ phép dài hạn, trốn biệt trong nhà, không dám ló mặt ra đường. Có lẽ hắn đã linh cảm được chuyện gì đó, nên chọn cách chạy trốn.
Không tìm được Trần Dương, tâm trạng của Tôn Duệ càng trở nên hỗn loạn.
Cô ta phát điên trong văn phòng, đập phá đồ đạc, gào thét, miệng liên tục lẩm bẩm: “Không thể nào…”, “Tất cả là giả…”
Cuối cùng, quản lý trung tâm phải gọi bảo vệ đến “mời” cô ta ra ngoài.
Tối hôm đó, câu chuyện của tài khoản “Cô S bị phản bội” bùng nổ khắp mạng xã hội địa phương.
Có người đã tra ra danh tính thật của Tôn Duệ, rồi đem ảnh cô ta so sánh với những tình tiết trong câu chuyện – trùng khớp đến từng chi tiết.
Hashtag #Giáo_viên_tiểu_tam_biết_người_ta_đã_có_vợ_vẫn_nhảy_vào leo thẳng lên top trending trong khu vực.
Tài khoản mạng xã hội của Tôn Duệ nhanh chóng bị dân mạng “đào mộ”.
Hàng ngàn bình luận giận dữ, phẫn nộ tràn vào mục tin nhắn và phần bình luận dưới các bài đăng của cô ta:
“Đồ tiểu tam trơ tráo!”
“Nhìn cũng ra dáng người tử tế, sao lại hạ tiện đến vậy?”
“Phá hoại gia đình người khác, chúc cô cả đời không tìm được hạnh phúc!”
Tôi đọc hết những bình luận đó mà lòng không hề dao động.
Tôi chỉ tự hỏi – nếu khi trước tôi không phản kháng, mà chọn cách nhẫn nhịn, thì người bị dân mạng tấn công bây giờ… có lẽ chính là tôi.
Bị gắn mác “đàn bà chua ngoa”, “điên loạn”, “không biết giữ gìn nề nếp”.
Cuộc đời đôi khi tàn nhẫn như vậy đấy.
Khi bạn yếu đuối, người ta sẵn sàng giẫm đạp bạn.
Chỉ khi bạn mạnh mẽ và tàn nhẫn, bạn mới giành lại được không gian sống cho mình.
Sáng thứ Bảy, tôi nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ.
Tôi bắt máy. Giọng phụ nữ vang lên ở đầu dây bên kia – khàn khàn, mệt mỏi, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.
“Có phải là Lâm Vãn không?”
Là Tôn Duệ.
“Là tôi.”
“Tôi muốn gặp cô,” – cô ta nói – “có vài chuyện tôi muốn nói rõ mặt đối mặt.”
“Được.” – tôi đồng ý.
Tôi biết, cuối cùng thì cô ta cũng gục ngã.
Tôi hẹn gặp tại văn phòng luật sư của dì tôi.
Đó là địa bàn của tôi.
15
Tôi gặp Tôn Duệ trong một phòng họp nhỏ tại văn phòng luật sư của dì tôi.
Cô ta ngồi đối diện tôi, cả người trông hệt như một cái cây bị rút cạn nước – héo úa, tiều tụy.
Cô ta mặc một chiếc váy nhăn nhúm, không trang điểm, quầng thâm mắt nặng nề, tóc tai rối bời. So với cô gái rạng rỡ trong ảnh, chẳng khác gì hai người hoàn toàn khác nhau.
“Tôi mời cô cà phê hay nước?” – tôi hỏi.
Cô ta lắc đầu, môi khô nứt nẻ – “Không cần, cảm ơn.”
Dì tôi ngồi bên cạnh tôi, im lặng như một vị thần hộ mệnh, không nói câu nào, nhưng khí thế mạnh mẽ khiến người ta không dám coi thường.
“Gói bưu phẩm đó… là cô gửi à?” – Tôn Duệ hỏi thẳng, giọng khàn khàn.
“Phải.” – tôi không phủ nhận.
Khóe mắt cô ta đỏ ửng, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn cố kìm nén không để rơi xuống.
“Tại sao cô phải làm như vậy?” – cô ta hỏi – “Tại sao cô phải khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ như vậy? Giờ tôi mất việc, danh tiếng cũng tan tành! Cô hủy hoại tất cả của tôi rồi!”
Cô ta bắt đầu kích động, giọng cũng cao vút lên.
Tôi bình thản nhìn cô ta, không nói gì.
Đợi cô ta trút hết bức xúc, tôi mới từ tốn mở lời:
“Cô Tôn, trước khi cô trách tôi, liệu cô có nên hiểu rõ một chuyện trước đã không?”
“Chuyện gì?”
“Tôi và cô… đều là nạn nhân. Người đã hủy hoại cô không phải tôi, mà là Trần Dương.”
Tôn Duệ sững người.
Tôi đẩy điện thoại tới trước mặt cô ta – màn hình hiện lên ảnh cưới của tôi và Trần Dương, cùng đoạn video hắn thề non hẹn biển với tôi trong ngày cưới.
“Tôi và anh ta yêu nhau ba năm, mới tổ chức hôn lễ hôm 18 tháng trước. Còn cô? Cô đã bên anh ta bao lâu rồi?”
Tôn Duệ nhìn những bức ảnh và video, ánh mắt từ giận dữ dần chuyển sang bàng hoàng, cuối cùng là tuyệt vọng.
“Anh ta… anh ta nói với tôi là không có bạn gái, luôn sống độc thân…” – giọng cô ta run run.
“Anh ta còn nói, gia cảnh khó khăn, bố mẹ bệnh tật, không tích góp được đồng nào. Anh ta bảo tôi hãy đợi, đợi đến lúc sự nghiệp ổn định rồi sẽ cưới tôi đàng hoàng…”
“Cái túi anh ta tặng tôi, mỹ phẩm… đều là tiền của tôi. Anh ta nói đang kẹt tiền, sau này sẽ trả gấp đôi cho tôi…”
Vừa nói, cô ta vừa khóc. Bao nhiêu ấm ức, tủi hờn mấy ngày qua vỡ òa thành nước mắt.
Thì ra, lại là một cô gái đáng thương bị PUA đến tan nát.
Trần Dương không chỉ lừa tình mà còn lừa cả tiền cô ta.
Hắn vừa dùng tiền của tôi để trả nợ mua nhà và chi phí sinh hoạt, vừa vung tiền của Tôn Duệ để duy trì cái gọi là “sĩ diện” của bản thân.
Tên đàn ông này, đúng là cặn bã không sai vào đâu được.
“Bây giờ, cô vẫn nghĩ chính tôi là người đã hủy hoại cô à?” – tôi hỏi.
Tôn Duệ gục đầu xuống bàn, khóc không thành tiếng.
Dì tôi đưa cho cô ta một tờ khăn giấy.
Đợi cô ta bình tĩnh lại, dì mới lên tiếng – giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp:
“Cô Tôn, theo lời cô vừa kể, hành vi của Trần Dương không chỉ là sự lừa dối về mặt đạo đức, mà rất có thể còn cấu thành tội lừa đảo. Toàn bộ số tiền cô đã chi cho anh ta, chỉ cần có sao kê chuyển khoản hoặc hóa đơn, chúng tôi hoàn toàn có thể giúp cô lấy lại qua con đường pháp lý.”
Tôn Duệ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe ánh lên sự bối rối:
“Lấy… lấy lại được sao?”
“Đúng vậy.” – dì gật đầu – “Chúng tôi cũng có thể giúp cô làm rõ sự thật. Cô là nạn nhân bị che mắt, chứ không phải cái ‘tiểu tam’ như mạng xã hội đang gán cho cô. Chúng tôi sẽ hỗ trợ cô công bố thông cáo luật sư, truy cứu trách nhiệm pháp lý với những kẻ tung tin đồn và tấn công mạng cô.”
Tôn Duệ nhìn chúng tôi, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.
“Tại sao… các người lại muốn giúp tôi?”
“Chúng tôi không phải đang giúp cô.” – tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, nói rõ ràng – “Chúng tôi đang tự giúp chính mình. Kẻ thù của chúng ta, từ đầu đến cuối, chỉ có một – đó là Trần Dương. Muốn hạ được hạng người như vậy, chúng ta phải cùng chiến tuyến.”
Tôn Duệ im lặng.
Cô ta đang suy nghĩ, đang cân nhắc.
Một lúc sau, cô ta ngẩng đầu lên – trong mắt không còn đau khổ, mơ hồ nữa, mà là một ngọn lửa căm hận vừa bùng lên.
“Được.” – cô ta nghiến răng – “Tôi sẽ hợp tác. Tôi muốn hắn thân bại danh liệt! Tôi muốn hắn trả lại từng xu mà hắn đã lấy của tôi – không thiếu một đồng!”
16
Việc Tôn Duệ gia nhập giống như một quả tạ lớn đè xuống, hoàn toàn phá vỡ phòng tuyến tâm lý vốn đã lung lay của Trần Dương.
Cô ấy còn quyết liệt hơn tôi tưởng.
Dưới sự hướng dẫn của đội ngũ luật sư dì tôi, Tôn Duệ đã tổng hợp lại toàn bộ khoản chi tiêu cho Trần Dương suốt hơn nửa năm qua. Từ những chiếc túi hàng hiệu đắt tiền cho đến cả chi phí xe công nghệ, đồ ăn giao tận nơi – từng khoản đều có chứng từ chuyển khoản hoặc sao kê thẻ tín dụng rõ ràng.
Tổng số tiền: không hơn không kém, đúng mười lăm vạn tệ.
Trần Dương vừa thản nhiên tiêu xài tiền hồi môn của tôi, vừa vắt kiệt tiền tiết kiệm của một người phụ nữ bị hắn lừa gạt.
Sau khi có được những bằng chứng này, văn phòng luật của dì tôi lập tức hành động.
Một bức thư luật sư với lời lẽ cứng rắn hơn hẳn được gửi thẳng đến nhà cha mẹ Trần Dương.
Trong thư, chúng tôi không chỉ nhắc lại yêu cầu ly hôn, chia tài sản và bồi thường vì bạo hành gia đình, mà còn bổ sung thêm khoản mười lăm vạn mà Tôn Duệ bị lừa.
Đồng thời, Tôn Duệ cũng đăng một bản tuyên bố luật sư trên tài khoản mạng xã hội cá nhân, do đội ngũ của dì tôi soạn thảo.
Trong tuyên bố, cô kể rõ quá trình bị Trần Dương lừa tình và lừa tiền, đính kèm một phần sao kê làm bằng chứng. Cô khẳng định mình là nạn nhân và tuyên bố sẽ khởi kiện Trần Dương vì hành vi lừa đảo, đồng thời giữ quyền kiện những tài khoản đã tấn công, bôi nhọ cô trên mạng.
Bản tuyên bố như một quả bom, tiếp tục làm bùng nổ dư luận.
Những cư dân mạng từng mắng cô là “tiểu tam” lập tức đổi giọng, bắt đầu bày tỏ sự cảm thông, toàn bộ chỉ trích chuyển hướng sang Trần Dương.
Chiếc mũ “tra nam thế kỷ” bị gắn chặt lên đầu hắn.
Lần này, nhà Trần Dương đã hoàn toàn cạn kiệt khả năng phản công.
Lý Lan – mẹ hắn – hoàn toàn sụp đổ.
Bà ta nhận được thông báo của tòa về vụ kiện tội phỉ báng, rồi lại nhận thêm lá thư luật sư thứ hai do chúng tôi gửi. Lúc này, bà mới nhận ra mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Bà ta bắt đầu sợ hãi.
Bà gọi cho tôi không biết bao nhiêu cuộc, tôi không nghe cái nào.
Rồi bà ta đến tận nhà bố mẹ tôi. Nhưng lần này, bà ta không dám đập cửa, chỉ quanh quẩn dưới nhà, muốn chặn bố mẹ tôi. Nhưng bố mẹ tôi đã nghe lời dặn, không hề ra ngoài.
Không còn đường nào khác, bà ta tìm đến văn phòng luật của dì tôi.
Chiều hôm đó, dì tôi gọi điện cho tôi, giọng pha chút châm biếm:
“Đoán xem ai vừa tới?”
“Lý Lan?”
“Bingo. Bà ta đang ngồi trong phòng làm việc của dì, nước mắt nước mũi tùm lum, nói rằng bà biết sai rồi, xin chúng ta giơ cao đánh khẽ, tha cho gia đình bà ta một con đường sống.”
“Tính sao?”
“Bà ta đồng ý ly hôn. Về căn nhà – theo thỏa thuận của chúng ta – họ trả lại tám mươi vạn tiền đặt cọc cùng lãi suất, còn nhà thì để họ giữ. Về khoản bồi thường bạo hành mười vạn, bà ta nói nhiều quá, hỏi có thể bớt không. Còn khoản mười lăm vạn của Tôn Duệ, bà ta bảo đó là nợ riêng của Trần Dương, không liên quan gì đến gia đình, bà không quản được.”
Tôi bật cười lạnh.
Đến nước này rồi mà bà ta vẫn còn tính toán.
Muốn tách Trần Dương ra khỏi cả nhà, để giảm thiểu tổn thất tối đa.
“Dì nói sao?”
“Dì nói với bà ta, giờ không phải lúc để mặc cả. Tất cả điều kiện – một điều cũng không được thiếu. Trong vòng ba ngày, nếu không thấy tiền, không thấy giấy ly hôn có chữ ký Trần Dương, thì gặp nhau ở tòa. Khi đó, con số phải tính sẽ không dừng lại ở mức này đâu.”
“Phản ứng của bà ta thế nào?”
“Vừa khóc vừa đi về.” – dì nói – “Nhưng dì đoán, bà ta sẽ sớm quay lại tìm cháu thôi.”
Dì đoán đúng.
Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Lý Lan.
Không còn chửi bới như trước, cũng không còn van nài như mấy hôm trước, mà là giọng điệu khiêm nhường, nhỏ nhẹ đến mức gần như tự hạ mình xuống bụi đất.
“Vãn Vãn… không, cô Lâm.” – bà ta rón rén chọn từ – “Chúng tôi sai rồi, thật sự có lỗi với cô. Xin cô, vì tình nghĩa vợ chồng giữa cô và Trần Dương, hãy tha cho nó một lần được không?”
“Tha cho hắn?” – tôi hỏi lại – “Lúc hắn đánh tôi, có nghĩ đến tha cho tôi không? Lúc cả nhà các người chửi thẳng vào mặt tôi, có ai nghĩ đến tha cho tôi không?”
“Chúng tôi hồ đồ! Chúng tôi không ra gì!” – bà ta bắt đầu tự vả vào mặt mình qua điện thoại, phát ra tiếng “bốp bốp” rõ ràng – “Chúng tôi mù mắt không nhận ra cô! Xin cô, bảo luật sư đừng kiện nữa được không? Căn nhà đó, chúng tôi không cần nữa! Phần của chúng tôi cũng nhường hết cho cô! Chúng tôi ra đi tay trắng! Được không?”
Không cần căn nhà nữa?
Tôi hơi bất ngờ.
Đó không giống kiểu của Lý Lan. Một người tham tiền như bà ta, sao có thể dễ dàng buông bỏ số tài sản lớn như thế?
Sự bất thường này nhất định có uẩn khúc.
Tôi không vội đồng ý, chỉ lạnh lùng nói: “Tôi sẽ suy nghĩ.”
Cúp máy xong, tôi lập tức kể lại với dì.
Dì trầm ngâm một lúc rồi nói: “Dì hiểu rồi. Bọn họ muốn dùng căn nhà đó để lấp khoản mười lăm vạn của Tôn Duệ và mười vạn bồi thường cho cháu. Tính toán kỹ lưỡng thật.”
Căn nhà đó, tổng giá hai triệu. Nhà tôi bỏ tám trăm ngàn, nhà họ hai trăm ngàn, vay ngân hàng một triệu. Giá thị trường hiện tại khoảng hai triệu hai.
Nếu họ chuyển quyền sở hữu cho tôi, họ không chỉ không cần trả khoản vay, mà còn tiết kiệm được chín trăm ngàn tiền bồi thường (tám trăm ngàn tiền đặt cọc + mười vạn bồi thường). Trong khi đó, tôi sẽ phải gánh một triệu vay ngân hàng còn lại.
Nhìn thì có vẻ tôi lời, nhưng thực ra là họ đang dùng một “tài sản” phải gánh nợ lâu dài để đổi lấy việc xóa sạch mọi khoản nợ trước mắt.
“Thật không biết hối cải!” – tôi nghiến răng.
“Đừng vội.” – dì mỉm cười – “Đã ra chiêu thì ta cứ đón chiêu. Ngày mai, cháu gọi lại cho bà ta, nói đồng ý. Nhưng… có một điều kiện tiên quyết.”