Giống như khi phát hiện Thẩm Yến thay lòng, tôi mang theo con và cầm hết tài sản, ký đơn ly hôn trong vòng một nốt nhạc.
Cũng giống như lúc này—phát hiện người ta không biết điều, tôi liền sa thải và trực tiếp chặn đường sinh tồn của họ.
Tôi không làm lớn chuyện. Nhưng mỗi bước tôi đi, đều có trọng lượng đủ khiến người khác không dám coi thường lần thứ hai.
Trên xe, cô nhóc rúc đầu vào cổ tôi, giọng nhỏ xíu nhưng vẫn còn để bụng chuyện khi nãy, khẽ lẩm bẩm:
“Mẹ đừng sợ… Dù không có ba, An An cũng có thể đánh người xấu giùm mẹ. An An làm chồng mẹ…”
Cái con bé này… đúng là đảo lộn tam hoàng ngũ đế.
Tôi véo mông nó một cái cảnh cáo, lập tức ngoan ngoãn lại, vùi đầu vào cổ tôi, xụ mặt nhưng không dám hó hé gì thêm.
Thứ Bảy, tôi đưa An An đi tham quan một buổi triển lãm công nghệ quốc phòng, thì bất ngờ nghe thấy một tiếng gọi đầy kinh ngạc vang lên phía sau:
“Tô Khả?!”
Tôi quay đầu theo bản năng—trước mắt là một người đàn ông mặc quân phục, nhưng đã không còn mang phong thái hiên ngang như năm xưa.
Là Thẩm Yến.
Cũng phải thôi. Ngày đó, sau khi tôi gửi đơn tố cáo lên Cục Chính trị Quân đội, cả hệ thống rúng động.
Giữa anh ta và Lâm Hạ Mẫn vốn đã dính đầy điều tiếng, lời đồn trong khu nhà gia đình quân nhân lan nhanh như lửa cháy đồng. Mọi người đều biết họ không còn trong sạch từ lâu.
Sau cùng, Thẩm Yến bị giáng chức, điều ra khỏi thủ đô, Lâm Hạ Mẫn cũng đi theo anh ta về Tây Bắc.
Nhiều năm trôi qua, nhân tài trong quân đội không thiếu, thế nên vị trí cũ mà anh từng có… đến giờ vẫn chưa lấy lại được.
Anh gầy đi trông thấy. Mặc quân phục vẫn đứng đắn, nhưng cổ áo đã dính vết dầu mỡ – chuyện không bao giờ xảy ra với Thẩm Yến của năm đó.
Phía sau anh, Lâm Hạ Mẫn mặc váy dài màu nhạt, bước nhẹ theo sau.
“Sao em lại ở đây?” – tôi hơi nhíu mày.
Triển lãm lần này dù chỉ là sự kiện an ninh cấp ba, nhưng với cấp bậc của Thẩm Yến, lẽ ra không nên bị phân công làm công tác… canh gác như vậy.
Nhưng anh lại như chẳng hề nghe thấy, ánh mắt sáng lên khi thấy tôi, giọng lộ rõ vui mừng:
“Bao năm nay, anh vẫn luôn muốn liên lạc với em. Tô Khả… thấy em bình an như thế này, anh… thật sự yên tâm rồi.”
Tôi có thể xảy ra chuyện gì sao?
Anh nhìn tôi chằm chằm, ngập ngừng hỏi:
“Tô Khả… những năm qua em sống ổn chứ?”
Tôi suýt quên mất—từ sau khi thành lập công ty logistics, vì muốn ổn định dưỡng thai nên tôi chủ động rút khỏi truyền thông, lui về hậu trường.
Dù tôi vẫn là người điều hành thực tế, nhưng CEO đại diện trước công chúng là một người được thuê về, chuyên xử lý truyền thông và đối ngoại.
Với bề ngoài của tôi hiện tại, Thẩm Yến chắc hẳn vẫn đang tưởng tượng rằng: rời khỏi anh, tôi sẽ sống nghèo khổ, đơn độc, không nơi nương tựa.
Tôi chẳng buồn giải thích, chỉ nhẹ nhàng gật đầu:
“Em sống rất tốt.”
Sau đó, theo phép lịch sự, hỏi lại:
“Còn anh thì sao?”
Thẩm Yến còn chưa kịp mở miệng trả lời, thì cánh tay anh đã bị một người khác nhanh chóng chen vào chiếm giữ.
Lâm Hạ Mẫn nhẹ nhàng ôm lấy tay anh, giọng ngọt đến mức muốn sâu răng:
“Bọn tôi cũng sống rất hạnh phúc, cảm ơn cô Tô đã quan tâm. Nhưng đàn ông đã có gia đình rồi, mong cô đừng hỏi han thân thiết như vậy nữa, nhé?”
Cái kiểu phòng bị vừa lộ liễu vừa thừa thãi ấy, trong bối cảnh này chẳng khác nào tự vạch áo cho người xem lưng.
Lạ thật. Ngày xưa lúc liếc mắt đưa tình với chồng tôi, cô ta không biết anh là “người đã có gia đình” à?
Nếu là trước đây, chắc Thẩm Yến sẽ thấy cô ta đáng yêu lắm. Anh ta từng thích nhất cái kiểu “vì anh mà ghen” – một cách thể hiện tình yêu mà anh ta cho là đặc quyền.
Nhưng bây giờ thì khác. Anh cau mày, ánh mắt đầy khó chịu:
“Anh chỉ đang nói chuyện cũ với Tô Khả. Em lại bày trò gì nữa vậy?”
Ánh mắt ấy… khác xa ánh nhìn từng dịu dàng đến mức có thể rã đông cả mùa đông nơi biên giới.
Mặt Lâm Hạ Mẫn lập tức tái nhợt.
Thật ra, cô ta là kiểu người dễ đoán.
Trước kia dựa vào cái danh “vợ liệt sĩ”, được ưu ái mọi thứ; sau này thuận lợi gả vào nhà tướng quân, rồi ngày càng lớn mật, kiêu ngạo đội lốt yếu đuối.
Nhưng sự suôn sẻ ấy cũng giống như bong bóng – chỉ cần một cú chạm nhẹ là vỡ nát.
Giờ bị mắng ngay trước mặt tôi, giữa nơi công cộng, đầu ngón tay cô ta run lên từng chút.
Và đúng như dự đoán, cô ta vẫn chỉ biết chơi lại bài cũ.
Quả nhiên, chỉ một giây sau, nước mắt bắt đầu rơi. Giọng cô ta nghẹn ngào, run rẩy:
“Anh vẫn thấy em không bằng chị Tô Khả đúng không? Em không giỏi giang như chị ấy, cũng không chăm chỉ đảm đang bằng chị ấy… Nhưng rõ ràng anh từng nói——”
Từng nói rằng, anh thích chính cái sự trong sáng ngây ngô, chưa từng nhiễm bụi trần của cô ta.
Nhưng câu nói ấy không bao giờ hoàn thành được.
Người đàn ông từng chỉ vì một câu “em chóng mặt” của cô ta mà lập tức điều động bác sĩ quân y, giờ lại chẳng buồn kiên nhẫn thêm một phút:
“Đã biết không bằng người ta còn nói ra làm gì?”
Lâm Hạ Mẫn: “…”
Tôi: “…”
Tôi mỉm cười lịch sự, lùi lại một bước, giọng bình thản như gió đầu thu:
“Hai người là vợ chồng, tôi không làm phiền nữa.”
Đi nhanh cho đỡ dính nghiệp.
Nhưng đúng là có người không chịu để tôi đi yên.
Bị vạch trần ảo tưởng, Lâm Hạ Mẫn đột nhiên siết chặt tay áo Thẩm Yến, nước mắt rơi như mưa, khóc nức nở như diễn tuồng:
“Anh gạt em! Anh từng nói yêu em nhất! Rằng cả đời này sẽ không lạnh nhạt với em như đã từng đối xử với chị Tô Khả!”
Tiếng khóc mang đầy oán trách vang lên giữa sảnh triển lãm quốc phòng – nơi nghiêm trang nhất trong ngày hôm ấy – bỗng trở nên chói tai đến lạ thường.
Mấy vị tướng già đang xem mô hình máy bay chiến đấu mới cau mày khó chịu. Có người đã bắt đầu thì thầm với nhau.
Thái dương Thẩm Yến giật mạnh. Anh nghiến răng:
“Chú ý thân phận của em. Đây là triển lãm quốc phòng!”
Khoảnh khắc đó, có lẽ anh mới thực sự bừng tỉnh.
Năm ấy, anh từng vì một người phụ nữ không biết thế nào là đại cục, từng vì một cái tôi đầy cảm tính mà đẩy người phụ nữ đồng cam cộng khổ với mình ra khỏi đời.
Người từng cùng anh chia ngọt sẻ bùi, kề vai bên chiến trường mười năm nơi biên giới Tây Bắc – là tôi.
Còn người này… vốn dĩ ngay từ đầu đã không đủ tư cách bước lên chính đường.
Lấy vợ… nên lấy người như Tô Khả – biết tiến, biết lùi, biết ẩn nhẫn và biết rút lui đúng lúc.
Chứ không phải một người chỉ biết dùng nước mắt để níu giữ, và ảo tưởng rằng yêu là được nuông chiều cả đời.
Đáng tiếc là đạo lý đó, anh phải mất mấy năm và cả sự nghiệp mới hiểu được.
Chỉ cần nghĩ đến việc năm xưa vì cái gọi là “tình yêu chính danh” mà anh nhất quyết ly hôn với tôi để cưới Lâm Hạ Mẫn, là lòng Thẩm Yến liền ngập tràn hối hận. Hối hận đến phát điên.
Anh hoàn toàn không để ý đến sắc mặt tái mét của Lâm Hạ Mẫn sau câu nói lạnh như băng vừa rồi của mình.
Ánh mắt anh chỉ dán chặt vào tôi, muốn nói điều gì đó.
Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói non nớt vang lên chen vào:
“Mẹ ơi, họ là ai vậy?”
Không gian trong sảnh triển lãm bỗng rơi vào im lặng tuyệt đối.
Trên lớp kính phản chiếu ánh sáng trắng, là gương mặt Thẩm Yến đang dần tái nhợt. Anh nhìn chằm chằm vào bé gái bên cạnh tôi—An An, cô bé đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh nhạt, không giống chút nào với lứa tuổi còn đang đi mẫu giáo.
“Con bé…”
Giọng anh run rẩy, mắt khóa chặt vào từng đường nét quen thuộc: hàng chân mày, sống mũi, đôi môi mím chặt.
“Tô Khả… lẽ nào…”
Tôi không trả lời.
Không cần.
Gien đã lên tiếng rồi.
Anh không ngu đến mức không hiểu.
Sắc mặt Lâm Hạ Mẫn lập tức biến dạng, như thể vừa bị một cú đấm vào giữa mặt. Cô ta gào lên the thé:
“Cô… cô dám sinh con lén lút như thế à?!”
“Cô định dùng đứa trẻ này để trói buộc anh Yến sao?! Cô có biết phá hoại hôn nhân quân nhân là phạm pháp không?!”
“Người đâu! Mau bắt con hồ ly mặt dày này lại!”
Cô ta hét như thể phát cuồng, như thể vừa tìm được chiếc cớ để giải phóng toàn bộ cơn giận bị đè nén suốt mấy năm.
Những lời mà ngày thường không dám nói, hôm nay như vỡ đê:
“Năm xưa cô lừa lấy hết tài sản của anh Yến! Bây giờ tiêu sạch rồi lại muốn dùng đứa con rơi này để bám lấy anh ấy lần nữa!”
“Cô có biết hôm nay anh Yến hẹn gặp tổng phụ trách hậu cần của Tập đoàn Dung Đạt để bàn chuyện hợp tác vận chuyển quân dụng không?! Cô tưởng cô phá được hả?!”
“Quân cảnh! Quân cảnh đâu rồi?! Ai cho phép người không rõ thân phận vào đây?! Mau đuổi người đàn bà này ra khỏi đây ngay!”
Cô ta điên cuồng chỉ tay vào tôi và An An, gào lên từng câu như mất kiểm soát.
Đội vệ binh lập tức tiến lại, nhưng rõ ràng lúng túng không dám hành động. Cô ta thấy thế càng cao giọng ra lệnh:
“Các anh có biết hôm nay là dịp gì không? Còn đứng đó làm gì?!”
“Loại không rõ thân phận như cô ta mà cũng vào được đây à?!”
Vài quân nhân đưa mắt nhìn nhau, sau đó ánh mắt đồng loạt chuyển về phía tôi.
Rồi... họ nhìn thấy tấm thẻ nhận diện trước ngực tôi.