8
Dựa trên lời khai “lập công” của Triệu Khải Minh trong trại tạm giam, cảnh sát nhanh chóng mở rộng điều tra đối với Mạnh Dao.
Vì muốn giảm án, hắn moi móc sạch sẽ mọi bí mật của Mạnh Dao ra ánh sáng.
Mạnh Dao chính thức bị khởi tố vì tội lừa đảo và xúi giục cướp tài sản.
Nhưng con đàn bà này đúng là loài gián — vừa dai dẳng, vừa ghê tởm.
Ngay khi cảnh sát chuẩn bị bắt cô ta, Mạnh Dao bất ngờ tung ra một tờ giấy chứng nhận trầm cảm nặng.
Cùng với một hồ sơ bệnh án ghi dọa sảy thai.
Dựa vào đó, cô ta nộp đơn xin tại ngoại chờ điều tra.
Chuyện đến đây chưa dừng lại.
Ra ngoài chưa được bao lâu, cô ta đã bắt đầu viết “tâm thư” đăng mạng.
《Những năm tháng bị bắt nạt: Người chị dâu nhà giàu đã đẩy chúng tôi đến tuyệt vọng》
Cả bài viết trắng thành đen.
Nói tôi là phú nhị đại ỷ tiền ỷ thế, coi thường Triệu Khải Minh nghèo khổ, ép hắn vay nặng lãi.
Nói cô ta và Triệu Khải Minh là tình yêu chân chính, còn tôi là kẻ độc ác chen vào phá vỡ uyên ương.
Kèm theo là tấm ảnh selfie đầy thương cảm — cổ tay quấn băng, đôi mắt long lanh đầy u sầu.
Thời buổi này, dân mạng dễ bị những kiểu “nạn nhân đáng thương” này dẫn dắt nhất.
Ngay lập tức, tài khoản mạng xã hội của tôi bị tấn công, thậm chí bị khoá.
Dưới phần bình luận là vô số lời mắng chửi từ những “thánh nữ chính nghĩa”:
“Có tiền là muốn làm gì thì làm à? Ép người ta đến đường cùng!”
“Đây là sức mạnh của đồng tiền sao? Tàn nhẫn quá rồi!”
“Thương chị gái quá, nhất định phải mạnh mẽ lên nhé!”
Nhìn những lời bình luận tởm lợm đó, Trần Hy giận đến mức đòi lần theo IP để “chém người”.
Tôi thì vẫn rất bình tĩnh.
“Cứ để viên đạn bay thêm chút nữa.” “Bay càng cao, rơi càng đau.”
Tôi không vội phản bác.
Mà bảo Trần Hy liên hệ với những người từng là nạn nhân của Mạnh Dao trước đây.
Trong nhóm chat “Liên minh nạn nhân”, đã có hơn mười người tham gia.
Có sinh viên bị lừa học phí, có ông cụ bị moi sạch tiền hưu.
Ba ngày sau.
Khi dư luận đạt đỉnh điểm.
Tôi tung ra cú chốt hạ.
Một bản tuyên bố chung, kèm theo hàng chục bằng chứng không thể chối cãi — tin nhắn Mạnh Dao lừa đảo, tống tiền, nhục mạ các nạn nhân.
Còn có cả bảng giá công khai thời cô ta làm “gái bao cao cấp” trong bar.
Thậm chí còn có đoạn ghi âm cô ta mắng dân mạng là:
“Lũ ngu ăn cỏ, bị tôi dắt mũi mà còn tưởng mình đang làm việc nghĩa.”
Dư luận lập tức quay ngoắt 180 độ.
Những người từng chửi rủa tôi trước đây, giờ cảm giác như nuốt phải ruồi, buồn nôn đến cực điểm, liền quay sang điên cuồng tấn công Mạnh Dao.
“Vãi chưởng, đúng là bạch liên hoa đệ nhất thế giới!”
“Thì ra là lừa đảo chuyên nghiệp! Buồn nôn thật!”
“Loại người này sao không chết đi cho rồi?!”
Mạnh Dao bị chửi đến thân bại danh liệt, tài khoản bị khoá, bị “tử hình” trên mạng xã hội — chết luôn cả sự nghiệp và danh tiếng.
Nhưng vậy vẫn chưa đủ.
Tôi còn tra được, sở dĩ Mạnh Dao gấp gáp cần tiền đến mức xúi giục Triệu Khải Minh đi cướp…
Là vì cô ta giấu hắn vay tín dụng đen để đánh bạc.
Bây giờ sự việc bể ra, cô ta không có khả năng trả.
Đám cho vay đang ráo riết săn lùng cô ta khắp nơi.
Tôi “tốt bụng”, dùng một tài khoản phụ ẩn danh, gửi địa chỉ nhà nghỉ rẻ tiền nơi cô ta đang trốn cho bên đòi nợ.
Đêm hôm đó.
Nghe nói Mạnh Dao bị chặn ở một con hẻm tối tăm.
Không chỉ bị lục sạch người…
Mà còn bị đánh gãy một chân.
Nửa đêm, cô ta khóc lóc gọi điện cho tôi.
“Chị dâu… là em đây, Dao Dao nè…” “Em sai rồi, em sai thật rồi… chị cứu em với…”
“Bọn họ định giết em… đau lắm, em đau lắm…”
Nghe tiếng cô ta nức nở thảm thương bên tai, tôi chỉ thấy nực cười.
“Cứu cô à?” “Anh Minh của cô đang ngồi bóc lịch kia kìa, cô nên tìm hắn mà cứu.”
“Còn tôi ấy hả?” “Chỉ là khán giả ngồi xem trò thôi.”
Dứt lời, tôi dập máy.
Rồi chặn luôn số.
9
Nửa năm sau.
Phán quyết của toà án được đưa ra.
Triệu Khải Minh vì thái độ nhận tội tốt, lại có lập công lớn trong quá trình điều tra, cộng với tội danh là cướp tài sản không thành, nên cuối cùng bị tuyên 1 năm tù giam, cho hưởng án treo 2 năm.
Nghĩa là… hắn đã được thả.
Còn Mạnh Dao, vì đang trong thời kỳ cho con bú — vâng, cô ta thực sự đã sinh đứa con không biết cha là ai, định lấy nó làm con bài thương lượng.
Tạm thời cũng chưa bị giam giữ, chỉ bị quản thúc tại nơi cư trú.
Giờ đây, cả hai đúng nghĩa là trắng tay.
Triệu Khải Minh có tiền án, không tìm được việc, người thân né tránh như tránh dịch, chẳng khác nào chuột chạy qua đường.
Mạnh Dao thì lết cái chân què, bồng theo đứa con không rõ cha, bị người đời dè bỉu không thương tiếc.
Theo lý mà nói, hai người đó phải căm hận nhau mới đúng.
Dù gì cũng chính là đối phương đã đẩy họ xuống địa ngục.
Nhưng bản chất con người lại méo mó đến nực cười.
Khi cả thế giới đều quay lưng với họ, hai đứa bùn nhão ấy… lại dính chặt vào nhau.
Bởi vì, chỉ còn lại đối phương là nơi duy nhất họ có thể bám víu.
Cũng bởi vì… họ cùng mang một thù hận — dành cho tôi.
Triệu Khải Minh bắt đầu theo dõi tôi.
Có một ngày, hắn chặn tôi ngay dưới toà nhà công ty.
Tay lén giấu một con dao gọt trái cây trong tay áo.
“Chương Tử Yên, cô đã phá nát cuộc đời tôi.” “Mẹ tôi điên rồi, tôi cũng xong đời rồi.”
“Đưa cho tôi năm trăm nghìn, nếu không thì chết chung.”
Bảo vệ nhanh chóng vây tới.
Hắn không dám ra tay, chỉ đứng đó nghiến răng buông lời đe dọa.
Tôi nộp đơn xin lệnh bảo vệ cá nhân, đồng thời bỏ tiền thuê hai vệ sĩ riêng, thay ca bảo vệ tôi 24/7.
Còn Mạnh Dao thì cũng không ngồi yên.
Cô ta liên tục gửi cho tôi những tấm ảnh ghê rợn.
Dùng máu viết tên tôi lên gương.
Thậm chí còn đặt xác chuột chết, mèo chết trước cửa nhà tôi.
Những trò hù dọa cấp thấp này không khiến tôi sợ hãi.
Ngược lại, chỉ khiến tôi càng chắc chắn — bọn họ đã đến đường cùng.
So với việc ngày ngày nơm nớp lo sợ bị chó điên cắn.
Chi bằng dẫn chó vào ngõ cụt, một gậy đánh chết.
Tôi cố tình trong một buổi tiệc công khai, “nói to” với Trần Hy một tin.
“Trời ơi, dạo này tiền mặt hơi căng, may mà trước đây tôi để sẵn hai triệu trong két sắt ở căn biệt thự ngoài ngoại ô, vốn định dùng để sửa nhà.”
“Ngày mai tôi qua lấy về, đem gửi ngân hàng.”
Căn biệt thự đó là bất động sản tôi mua đầu tư mấy năm trước, vị trí hẻo lánh, chưa từng sửa sang, vẫn là nhà thô.
Tôi biết chắc tin này sẽ lọt tới tai Triệu Khải Minh.
Bởi trong bữa tiệc đó, có một “anh em tốt” năm xưa của hắn — cũng là loại nợ nần chồng chất, chẳng ra gì.
10
Cuối tuần đó, dự báo thời tiết có mưa bão lớn.
Bầu trời u ám như sắp sụp xuống.
Tôi một mình lái chiếc xe vừa sửa xong, hướng về ngoại ô.
Xe của Trần Hy và vệ sĩ bám theo phía sau, cách khoảng hai cây số.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy một chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ, lén lút bám theo.
Quả nhiên đã cắn câu.
Ngồi trong xe kia, chắc chắn là Triệu Khải Minh và Mạnh Dao.
Với hai kẻ liều mạng này, đây là cơ hội duy nhất để lật đời.
Cướp hai triệu, rồi cao chạy xa bay.
Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười lạnh, cố ý giảm tốc độ, dẫn chúng vào đoạn đường núi quanh co, không có camera giám sát, địa hình phức tạp.
Mưa bắt đầu trút xuống.
Càng lúc càng lớn, mưa đập chan chát lên kính xe, tầm nhìn mờ dần.
Đến đoạn giữa sườn núi.
Chiếc xe phía sau đột nhiên tăng tốc, lao lên như phát điên.
“RẦM!”
Một cú va chạm dữ dội từ phía sau.
Chiếc xe tôi rung lắc mạnh, dây an toàn siết chặt ngực đến đau nhói.
Triệu Khải Minh muốn ép tôi dừng lại!
Tôi siết chặt vô lăng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường.
“Đến đi, để cơn bão mạnh hơn nữa.”
Tôi không hề giảm tốc, ngược lại còn đạp ga.
Chiếc xe kia bám riết không buông.
Xuyên qua màn mưa dày đặc, tôi dường như thấy được gương mặt méo mó điên cuồng của Triệu Khải Minh, cùng ánh mắt tham lam của Mạnh Dao ở ghế phụ.
Phía trước là một khúc cua gắt.
Bên ngoài là vực sâu.
Dù có lan can bảo vệ, nhưng dưới lực va chạm tốc độ cao, mấy tấm sắt mỏng manh đó chẳng khác gì giấy.
Người của Trần Hy đã mai phục ở đầu kia đoạn núi.
Nhưng đây không chỉ là bắt giữ.
Tôi muốn họ tự nếm mùi hậu quả.
Chiếc xe tải lại đâm mạnh vào phần hông sau xe tôi, cố tình làm tôi mất lái.
Xe rung lắc dữ dội, bánh xe nghiến lên mặt đường trơn trượt phát ra tiếng ken két chói tai.
Chính là lúc này!
Ở đoạn thẳng cuối cùng trước khúc cua.
Tôi đạp mạnh chân ga, giả vờ như đang tăng tốc để bẻ cua.
Triệu Khải Minh quả nhiên mắc câu, hắn cũng đạp ga, định ép xe tôi lúc vào cua hoặc trực tiếp húc tôi rơi xuống vực.
Ngay khoảnh khắc xe tôi vào cua.
Tôi lập tức đạp phanh sát đất, đồng thời đánh mạnh tay lái về bên trái, khiến thân xe trượt sát vào vách núi phía trong.
Đây là một thao tác cực kỳ mạo hiểm, chỉ cần lệch một chút là xe sẽ đâm thẳng vào núi.
Nhưng tôi đã đánh cược — và tôi thắng.
Còn chiếc xe tải cũ của Triệu Khải Minh, vì quá cũ, hệ thống phanh vốn đã kém, lại thêm cú va chạm lúc trước cùng tốc độ quá nhanh.
Trong cơn mưa như trút, bánh xe hoàn toàn mất độ bám.
Hắn định phanh lại, nhưng lực quán tính đẩy cái xe nát đó lao thẳng về phía rìa đường.
“KHÔÔÔNG!!!”
Dù bị mưa át tiếng, tôi dường như vẫn nghe thấy tiếng gào tuyệt vọng của hắn.
RẦM! RẮC!!
Chiếc xe tải đâm gãy rào chắn, lao thẳng xuống vực sâu hun hút phía dưới.
Một cú nhào đầu vào bóng tối vĩnh hằng.