“Người đâu, kéo ả đến Thận Hình Ty…”
Chưa dứt lời, Lưu Hoa đã cắn lưỡi tự tận.
Thái y lập tức đến bắt mạch cho nhi tử ta, xác nhận không tổn thương gân cốt, chỉ bị kinh hoảng.
Ta đỏ hoe mắt, ôm con hôn lấy hôn để.
Du Hành nhìn ta, ánh mắt dịu dàng thêm vài phần:
“Có một mẫu thân hiền hậu như nàng, là phúc của Diệu nhi. Năm xưa mẫu phi của trẫm cũng từng đối đãi với trẫm như vậy… chỉ tiếc…”
Tựa hồ nhớ lại chuyện năm xưa phụ hoàng vì giang sơn mà bức tử nguyên phối, sắc mặt hắn thoáng vẻ áy náy:
“Hôm nay trẫm sẽ dùng bữa tối cùng hoàng hậu.”
Ta mỉm cười phân phó Đào Chi đến ngự thiện phòng lấy vài món ngon, lại tự mình vào tiểu trù phòng, chuẩn bị một bàn yến tiệc tinh tế.
Rượu ngon, món lành, Du Hành ăn uống thỏa thuê, ngỏ ý muốn lưu lại Phượng Nghi cung nghỉ lại.
Ta khẽ cụp mi:
“Bệ hạ, thần thiếp đang đến tháng, hay là đêm nay người tới cung của Hiền phi nghỉ ngơi thì hơn.”
Lại bảy ngày sau, hắn muốn chung phòng cùng ta, ta liền nhẹ ho, lắc đầu:
“Bệ hạ, thần thiếp vừa nhiễm phong hàn. Nghe nói mấy hôm trước Đức phi vừa được tặng một bản cổ phổ thất truyền, hôm qua thần thiếp còn nghe nàng gảy khúc, tiếng đàn quả thật vang vọng như tiên nhạc, người cũng nên đến nghe thử.”
Một tháng sau, Đức phi và Hiền phi đều chẩn ra hỉ mạch.
Đúng lúc này, muội muội được giải cấm túc.
Vừa hay tin hậu cung có hai phi tần mang thai, nàng liền nổi cơn tam bành.
Chạy thẳng vào ngự thư phòng, chỉ mặt Du Hành mà mắng:
“Du Hành! Khi xưa ngươi rõ ràng đã thề, ngoài ta ra, không cho bất kỳ ai sinh hạ con ngươi!”
“Ta đã nhịn cho ngươi cùng tỷ tỷ sinh trưởng hoàng tử, vì sao giờ đến Đức phi và Hiền phi cũng có thai?! Nếu ngươi không quản nổi thứ ở dưới, vậy để ta giúp ngươi cắt phứt đi!”
“Đồ tồi! Kẻ bạc tình! Lẽ ra ta không nên tin lời ngươi! Ngươi từng dỗ ngọt ta làm ngoại thất của ngươi, kết quả đến cuối cùng chỉ cho ta làm một quý phi! Ngươi căn bản không yêu ta! Nếu yêu, sao không để ta làm hoàng hậu?!”
Lúc ấy trong thư phòng còn có vài vị thượng thư và cả tể tướng, sắc mặt Du Hành khó coi đến cực điểm.
Hắn lập tức sai đại thái giám đưa muội muội về Vịnh Ngọc cung, giam lỏng ba tháng.
Đêm đó, muội muội treo cổ bằng bạch lăng.
Một cung nữ trèo tường đi báo, Du Hành mới kịp thời đến cứu, kéo nàng ra khỏi quỷ môn quan.
Khi ta đến nơi, thấy nàng dựa trong lòng Du Hành, nước mắt lưng tròng, trên cổ là một vết bầm tím dữ tợn.
Chương 9
Du Hành vẫn ôm chặt nàng, sợ hãi còn chưa tan, dịu giọng dỗ dành:
“Linh Vân ngoan, đừng tìm đến cái chết nữa. Trẫm không phạt nàng cấm túc nữa.”
“Trẫm là thiên tử, phi tần có thai là bổn phận, là trách nhiệm mở rộng long tự cho hoàng thất.”
“Nhưng trẫm hứa, bất kể hậu cung có bao nhiêu phi tần, có bao nhiêu hoàng tử công chúa, thì trái tim trẫm… chỉ dành cho nàng.”
Muội muội nghe vậy liền nín khóc mỉm cười, bá lấy cổ hắn, ngả ngớn làm nũng như chốn không người.
Ta nhìn bọn họ, ánh mắt thản nhiên, tâm như mặt nước.
Tranh giành thánh sủng vốn là chuyện phù du như gió thoảng.
Điều ta muốn, là ngôi vị Thái hậu.
Chớp mắt đã tới tiết thu se sắt.
Quan lại Giang Nam tiến cống ba trăm giỏ cua lớn.
Du Hành dùng đám cua ấy mở một bữa gia yến.
Muội muội thể nhược sợ lạnh, khoác áo hồ cừu ngồi bên cạnh hắn, giọng ngọt ngào:
“Bệ hạ, người bóc cua cho thần thiếp có được không?”
Đức phi và Hiền phi đồng loạt lộ ra thần sắc khinh miệt.
Du Hành mỉm cười đáp ứng:
“Lát nữa khi ăn thịt cua, phải dùng kèm với gừng thái sợi, để tránh hàn khí tổn thương thân thể.”
Muội muội ngoan ngoãn gật đầu, lại khẽ níu tay áo hắn:
“Bệ hạ, thần thiếp nghe nói Giang Nam vào thời điểm này vẫn ấm áp như xuân, còn kinh thành thì giá lạnh tiêu điều… Bệ hạ có thể theo thần thiếp về Giang Nam nghỉ ngơi vài ngày được không?”
Hoàng đế trầm ngâm giây lát, rốt cuộc cũng gật đầu.
Bất chấp văn võ bá quan cực lực can ngăn, hoàng đế vẫn kiên quyết bỏ lại triều chính, theo quý phi về Giang Nam thủy trấn an nhàn vui thú.
Trước khi đi, hắn để lại một đạo thánh chỉ, chỉ đích danh ta – hoàng hậu – tạm thời nhiếp chính.
Chỉ bởi ta từng là đệ nhất tài nữ kinh thành, là thái tử phi do tiên đế chỉ định, là người mà hắn tin tưởng về đức hạnh và học vấn, tin rằng ta là một hoàng hậu hiền hậu không bao giờ âm mưu hại nguyên phối của hắn, nên mới dám giao quyền lớn.
Chỉ là…
Quyền lực một khi đã giao đi, muốn thu về… há dễ dàng?
Đêm hoàng đế rời khỏi kinh thành, ta liền gửi một phong mật tín cho Phùng Đường.
Không bao lâu sau, ở Giang Nam, hoàng đế gặp thích khách.
Hắn bị mười sáu mũi tên xuyên thân, máu chảy thành vũng, hấp hối nằm trong vũng máu.
Muội muội thì bị thích khách móc đi một con mắt ngay trước mặt hoàng đế, kẻ đó còn dẫm nát con mắt máu me đầm đìa ấy ngay dưới chân nàng.
Nhờ có thái y giỏi y thuật đi theo, Du Hành giữ được mạng, nhưng nửa đời còn lại chỉ có thể nằm liệt.
Ta nhìn hồi tín của Phùng Đường, khóe môi nhếch lên, ý cười như có như không.
Nửa tháng thoáng qua.
Du Hành được đưa về hoàng cung bằng kiệu mềm, mỗi ngày đều vật lộn trong đau đớn.
Mà ta vẫn nhiếp chính, chấp chưởng triều cương như thường.
Muội muội bị kinh hách quá độ ở Giang Nam, lại thêm một mắt bị móc, tâm tình sa sút, mỗi ngày đều ở Vịnh Ngọc cung rơi lệ, chẳng thiết gì nữa.
Thời gian bình lặng trôi qua ba tháng.
Nhũ mẫu của Nhị hoàng tử đột nhiên nhiễm ôn dịch, sốt cao ba ngày liền rồi qua đời. Nhị hoàng tử cũng bị lây nhiễm.
Thế nhưng muội muội lại lạnh lùng dị thường, không mời thái y chẩn trị, ngược lại còn phong tỏa tin tức, đem Nhị hoàng tử đưa đến tẩm điện vắng vẻ, mặc kệ sống chết. Còn bản thân thì ở nội điện thiêu ngải thảo xua tà.
Ta đem việc này bẩm báo cho đại thái giám bên cạnh Du Hành.
Đêm đó, hắn gắng gượng thân thể bệnh tật, ngồi xe lăn tới Vịnh Ngọc cung.
Khi tận mắt chứng kiến Nhị hoàng tử đơn độc nằm khóc nức nở trong tẩm điện hoang lạnh, còn muội muội thì ngồi trong nội điện trạm trổ hoa lệ đọc thoại bản, Du Hành phẫn nộ gầm lên:
“Quý phi! Ngươi là mẫu thân ruột của Nhị hoàng tử! Ngươi sao có thể vô tình tuyệt tình đến thế?!”
Muội muội chỉ nhếch môi cười lạnh, nhấc một bọc quần áo trẻ con dính máu, ném thẳng vào mặt hắn:
“Bệ hạ, thần thiếp vốn không hề muốn sinh ra đứa nghiệt chủng đó!”
“Thần thiếp chỉ yêu mình Chu Nguyên – thư sinh nghèo năm đó!”
“Du Hành, thiếp chưa từng yêu người! Thiếp ở bên người, chẳng qua là muốn mượn người báo thù!”
“Báo thù tỷ tỷ thiếp, báo thù phụ mẫu thiếp! Chính bọn họ khiến thiếp vĩnh viễn mất đi người mình yêu!”
Du Hành mặt trắng như giấy, thở dốc không thôi, giơ tay tát nàng một cái nảy lửa, rồi lăn mắt ngất xỉu tại chỗ.
Chương 10
Canh năm, Du Hành sốt cao đột ngột.
Thái y chẩn mạch xong, xác nhận hoàng thượng nhiễm ôn dịch.
Là một hoàng hậu hiền đức, ta đương nhiên thân cận thị hầu không rời, chẳng quản ngày đêm, đích thân dùng khăn ấm lau trán, điều dưỡng thân thể cho hắn.
Triều thần ca ngợi ta là hiền hậu mẫu nghi thiên hạ.
Thân thể Du Hành vốn đã suy yếu sau khi bị thích sát, ta mới hầu hạ chưa đầy nửa tháng, hắn đã nguy trong khoảnh khắc.
Lâm chung, hắn run rẩy viết xuống thánh chỉ cuối cùng, lập con trai ta làm thái tử.
Ta cẩn thận cất kỹ thánh chỉ, dịu dàng mỉm cười, rồi đỡ lấy bát thuốc cuối cùng đã được hòa sẵn độc dược chậm phát:
“Tạ ơn bệ hạ. Vì để hoàng nhi sớm ngày đăng cơ, xin người hãy uống nốt bát thuốc này cho tròn tâm nguyện.”
Đồng tử Du Hành bỗng co rút:
“Nàng…”
Ta cười như hoa nở rộ, ghé bên tai hắn khẽ nói:
“Bệ hạ, sự lương thiện trong lòng thiếp đã sớm bị vô số tàn độc bào mòn sạch sẽ rồi.”
“Thích khách Phùng tướng quân an bài vốn nên kết liễu người và quý phi ở Giang Nam, nhưng thiếp cảm thấy chết như thế quá dễ dàng cho các người.”
“—Tống Ngọc Thục… ngươi là… độc phụ…”
Dứt lời, hắn nhắm mắt vĩnh biệt cõi đời.
Trong mắt ta lóe lên tia cười thê lương, chậm rãi đổ bát thuốc độc vào chậu mẫu đơn bên cạnh.
Sau đó đứng dậy, bước ra ngoài điện, cất cao giọng đầy bi thương:
“Bệ hạ… băng hà rồi!”
Toàn thiên hạ mặc đồ trắng tang trong mười ngày.
Hoàng nhi của ta đăng cơ.
Ta trở thành Thái hậu tôn quý vô ngần.
Vì tài học xuất chúng, phẩm hạnh đoan chính, sau lưng lại có Trấn Bắc tướng quân ủng hộ, thêm tể tướng tiến cử, nên mỗi ngày ta đều theo hoàng nhi thượng triều, buông rèm chấp chính.
Chư phi từng người trở thành thái phi, thái tần. Duy chỉ có quý phi trong Vịnh Ngọc cung vẫn là quý phi.
Dù có thái y tận lực cứu chữa, Nhị hoàng tử cuối cùng vẫn chết yểu trong tẩm điện.
Nghe nói quý phi ôm xác đứa nhỏ không buông, thi thể bắt đầu bốc mùi, nàng vẫn ôm chặt trong tay không rời.
Chưởng sự bà bà trong Vịnh Ngọc cung không chịu nổi nữa, tới cầu ta xử lý.
Ta dẫn một đoàn bà vú đến cung Vịnh Ngọc.
Muội muội mặc nguyệt sắc la y giống hệt năm xưa mới vào vương phủ, tóc búi song nha tinh xảo, đôi mắt yêu mị ngập nước:
“Tỷ tỷ! Mau nhìn nè! Đây là con ta với Chu lang! Nó đáng yêu biết bao!”
Lồng ngực ta thoáng đau nhói.
Nhưng rất nhanh, ta siết chặt thần sắc, trầm giọng nói:
“Người đâu! Đem thi thể Nhị hoàng tử trong tay quý phi thu lại, an táng tử tế!”
Muội muội nhất quyết không buông, ta khẽ nhíu mày.
Hai bà vú lập tức tiến lên, tả hữu cùng lúc kéo tay nàng ra.
“Tỷ Tỷ! Tỷ tỷ vì sao để họ cướp con ta! Ta muốn về nhà! Ta muốn tìm mẫu thân! Hu hu hu hu! Ta không muốn ở lại nơi này nữa…”
Muội muội ngã ngồi dưới đất, tay níu chặt váy ta, òa khóc nức nở.
Ta khẽ thở dài:
“Quý phi điên rồi. Từ nay Vịnh Ngọc cung phong tỏa hoàn toàn, quý phi không được bước ra nửa bước, trừ khi chết.”
Chẳng bao lâu sau, kiệu liễn khảm ngọc phỉ thúy chở ta chậm rãi hồi cung Thọ Khang.
Ta cho lui toàn bộ cung nhân, một mình vào tẩm điện.
Phùng Đường từ giường ta ngồi dậy, ngón tay thon dài vén lên từng lớp màn trướng, mày mắt đều là ý cười:
“Thục nhi…”
Ta nhìn hắn, y phục lỏng lẻo, lồng ngực rắn chắc lộ ra dưới ánh nến.
Khóe môi ta khẽ cong, cười như hoa, đưa tay chậm rãi đặt lên ngực hắn.
-Hoàn-