Sau buổi họp báo, Tiểu Chu chạy đến như một cơn gió:
“Chị Lâm! Đỉnh quá rồi!
Chị nhìn đi, bên ngoài ai cũng đang chửi Trần Phong!”
Cô ấy đưa điện thoại cho tôi, tôi nhìn lướt qua phần bình luận trên mạng:
“Tên Trần Phong đó bị mù à? Xem không nổi cái timeline trên slide à?”
“12 năm gầy dựng, ba tháng đuổi người ta rồi bị thâu tóm ngược. Nghiệp quật cũng nhanh thật.”
“Tổng giám đốc Lâm xử lý đỉnh quá. Nhẹ nhàng – thâm sâu – không nể mặt.”
Tôi mỉm cười, trả lại điện thoại.
“Chị Lâm, bên Trần Phong có động tĩnh gì chưa?” Tiểu Chu hỏi.
“Chưa biết.” Tôi chỉnh lại cổ áo vest.
“Nhưng chắc… sắp có rồi.”
Vừa dứt lời, điện thoại tôi đổ chuông.
Là… tổng giám đốc Trương.
“Chị Nhược à, chị làm tốt lắm. Buổi họp báo vừa rồi rất gọn gàng, rất có khí thế.”
“Cảm ơn anh Trương.”
“Nhưng thật ra tôi gọi không phải để khen.”
Giọng ông ấy chậm lại.
“Trần Phong vừa gọi cho tôi.”
Tôi nhướn mày:
“Anh ta nói gì?”
“Muốn xin hòa.”
“Nói là buổi họp báo làm anh ta ‘bốc đồng’,
giờ muốn chị xem xét bỏ kiện.
Cầu xin tôi nói giúp vài câu.”
Tôi im lặng vài giây.
“Chị tự quyết nhé.” Giọng ông ấy trầm xuống.
“Cá nhân tôi thấy, có những người… không ăn đòn, sẽ không bao giờ biết sợ.”
“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh Trương.”
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn dòng người nhộn nhịp dưới phố.
Ba tháng trước, anh ta nói tôi đã hết giá trị.
Ba tháng sau, chính anh ta… cầu xin tôi tha cho một đường sống.
Tôi cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho trưởng phòng pháp lý:
“Vụ kiện tiếp tục. Không rút, không giảm.”
Đơn kiện kéo dài gần một tháng.
Trong suốt một tháng đó, Trần Phong vùng vẫy như con cá mắc cạn:
• Đầu tiên, anh ta viết một bài “tâm thư ngàn chữ” đăng lên mạng, kêu gào mình bị “thế lực tư bản chèn ép”, là “nạn nhân của quy tắc ngầm trong ngành”.
Không ai quan tâm.
• Sau đó, anh ta cố liên lạc với cấp dưới cũ, muốn tìm người đứng ra làm chứng cho mình.
Không ai giúp.
• Cuối cùng, anh ta tìm đến vài “đại ca trong ngành”, mong họ đứng ra xin hộ một câu, nói tôi “nên cho nhau lối thoát”.
Tôi không trả lời.
Một tháng sau, phán quyết từ toà án chính thức được gửi đến.
Trần Phong thua kiện.
Bị buộc công khai xin lỗi và bồi thường thiệt hại danh dự cho tôi và công ty số tiền 200.000 tệ.
Hôm đó tôi đang họp thì bộ phận pháp lý nhẹ nhàng đặt bản sao bản án lên bàn tôi.
Tôi liếc nhìn, gật đầu — rồi tiếp tục cuộc họp như thể đó chỉ là một tin thời tiết dễ đoán.
Sau cuộc họp, Tiểu Chu ghé vào, hạ giọng:
“Chị Lâm, có tin mới… về anh ta.”
“Tin gì?”
“Anh ta vừa rời khỏi tòa… thì phải nhập viện gấp. Nghe nói là tức quá… phát bệnh tim.”
Tôi hơi khựng lại, rồi lắc đầu.
“Đó là chuyện của anh ta.”
Tiểu Chu ngập ngừng:
“Còn… vợ anh ta hình như cũng đòi ly hôn.
Nghe nói sau khi thất nghiệp, anh ta suốt ngày nổi cáu, còn đem cả căn nhà đi cầm cố để chơi chứng khoán — thua sạch.”
Tôi không nói gì.
Tiểu Chu nhìn tôi, như muốn hỏi gì đó, lại ngại mở miệng:
“…Chị không thấy… tội cho anh ta sao?”
Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.
Ánh nắng buổi chiều chiếu lên tấm kính, nhòe vào những dòng người đang hối hả bên dưới.
“Em biết ba tháng trước, ngày chị bị đuổi việc, tâm trạng chị thế nào không?”
“Em… em đoán được đôi chút…”
“Chị đứng trong phòng họp đó suốt mười phút.
Trần Phong không buồn nhìn chị một cái.
Chị nhìn ra cửa sổ, anh ta nói:
‘Giá trị của cô… đã bị vắt kiệt rồi.’
Giống như đang nói về một cái áo cũ đem vứt.”
Căn phòng im lặng.
“Chị đã cống hiến cho công ty mười hai năm.
Chị bỏ lỡ thời gian với con gái, bỏ cả sức khỏe, gia đình, cả bản thân.
Nhưng anh ta chỉ dùng đúng một câu — để phủi sạch mọi thứ.”
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tiểu Chu.
“Chị không hận anh ta.
Nhưng chị sẽ không bao giờ thương hại anh ta.”
“Kết cục hôm nay… là do anh ta tự chọn.
Không liên quan gì đến chị cả.”
Tiểu Chu gật đầu, im lặng rất lâu.
Tối hôm đó, tôi mời các đồng nghiệp cũ một bữa cơm.
Anh Lý, chị Trương, Tiểu Chu… cùng mấy người từng là cấp dưới thân tín — hơn chục người ngồi quanh một bàn, náo nhiệt, rôm rả.
“Nào, kính chị Lâm một ly!”
Anh Lý nâng ly, giọng đầy chân thành.
“Không có chị, không có tụi em ngày hôm nay!”
“Đúng đúng đúng! Chị Lâm uy vũ!”
Tiếng hùa theo vang lên từ khắp bàn.
Tôi bật cười, cụng ly với mọi người.
Sau vài vòng rượu, chị Trương chợt cảm khái:
“Chị nói xem, đời đúng là kỳ lạ.
Ba tháng trước tụi em còn lo cho chị chết mất.
Vậy mà bây giờ chị đã là sếp lớn rồi!”
“Đúng đấy.”
Anh Lý gật gù,
“Hôm đó nhìn thấy chị bị đuổi đi, tôi đã nói:
Tên Trần kia sớm muộn cũng tiêu.
Ai ngờ… tiêu lẹ vậy.”
“Tự anh ta chọn đường thôi.”
Tôi nhấp một ngụm rượu, cười nhạt.
“Không phải tôi quá giỏi, mà là… anh ta quá ngu.”
“Chị khiêm tốn rồi đấy!”
Tiểu Chu phá lên cười.
“Chị Lâm, chị chính là chữ này!”
Cô ấy giơ ngón tay cái lên.
Tôi nhìn quanh bàn, những gương mặt quen thuộc, từng cùng tôi trải qua bao cuộc họp, bao bản báo cáo, bao lần tăng ca đến nửa đêm — trong lòng bỗng thấy ấm áp.
Tôi đứng dậy, giơ ly:
“Thôi được rồi, đừng tâng bốc nữa.
Ly này, tôi mời tất cả mọi người.
Cảm ơn vì những năm tháng đã ở bên tôi.
Từ nay về sau — chúng ta cùng nhau cố gắng.
Làm lại từ đầu, làm lớn hơn, mạnh hơn.”
“Cạn!”
Tiếng cụng ly vang lên, tiếng cười lan tỏa trong đêm.
Ngoài cửa sổ, trời đã về khuya, đèn đường nhấp nháy phản chiếu lên những toà nhà cao tầng.
Tôi nhớ lại buổi chiều hôm đó, ba tháng trước — lúc ôm chiếc thùng giấy lặng lẽ rời công ty, ánh nắng chiếu vào mắt cay xè, lòng thì trống rỗng lạnh buốt.
Khi ấy tôi từng nghĩ…
mọi thứ kết thúc rồi.
Giờ nghĩ lại…
hóa ra chỉ là một sự bắt đầu.
Sáu tháng sau.
Hội nghị tổng kết năm của công ty Thịnh Vượng.
Hội trường đa năng kín chỗ, ánh đèn rực rỡ, không khí sôi nổi hào hứng.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn xuống những gương mặt thân quen nơi hàng ghế.
“Các đồng nghiệp thân mến,
Hôm nay là buổi tổng kết đầu tiên của chúng ta kể từ khi gia nhập Tập đoàn Hạo Thiên.
Sáu tháng vừa qua, mọi người đã vất vả rồi.”
Cả hội trường vỗ tay rầm rầm.
“Tôi muốn chia sẻ với mọi người ba con số.”
Slide trình chiếu hiện lên sau lưng tôi.
“Con số đầu tiên: 127% — là tỷ lệ hoàn thành doanh thu của năm nay.”
“Con số thứ hai: 23 — là số lượng khách hàng mới mà chúng ta đã ký kết.”
“Con số thứ ba: 0 — là tỷ lệ nhân viên nghỉ việc trong sáu tháng qua.”
Phía dưới, tiếng hoan hô vang dội.
Những con số đó…
không phải công lao của riêng tôi.
Là nhờ sự nỗ lực của từng người trong số các bạn ở đây.
Tôi nhìn xuống khán phòng —
từng gương mặt quen thuộc, từng ánh mắt lấp lánh ánh đèn.
Tôi nói:
“Tôi tự hào về các bạn.”
Tiếng vỗ tay vang dội hơn, kéo dài không dứt.
Sau khi tiệc tổng kết kết thúc, tôi không ở lại dự after party.
Chỉ lặng lẽ quay về văn phòng.
Ngoài cửa kính là thành phố về đêm.
Ánh đèn sáng rực như sao trời rơi xuống mặt đất.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, bất giác nhớ lại chính mình của một năm về trước.
Khi đó tôi chỉ là một “người bị đuổi việc”, ôm chiếc thùng giấy đứng dưới toà nhà, chẳng biết ngày mai sẽ đi đâu, về đâu.
Còn bây giờ —
tôi đang đứng trong căn phòng này.
Chủ nhân của nó là tôi.
Điện thoại reo.
Là chồng tôi.
“Vợ à, xong tiệc chưa?”
“Xong rồi.”
“Anh qua đón em nhé?”
“Không cần đâu. Em ngồi thêm chút nữa.”
“Ừm.”
Anh ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:
“À, lúc nãy anh thấy một tin tức.
Cái người đồng nghiệp cũ… Trần Phong gì đó…”
“Sao?”
“Hình như đang lên mạng tìm việc,
đăng một bài ‘Tổng giám đốc doanh nghiệp 35 tuổi tìm cơ hội mới’,
kết quả bị dân mạng bóc ra vụ năm xưa…
Giờ phần bình luận toàn cười nhạo anh ta.”
Tôi im lặng vài giây.
“Ừ.”
“Em không thấy tò mò à?”
Tôi nhìn ra đêm tối ngoài khung cửa.
“Không.”
“Anh ta là anh ta.
Còn em là em.”
Tôi tắt điện thoại.
Ngồi lại trong văn phòng thêm một lúc.
Ngoài kia, đèn xe vẫn chạy.
Người đến người đi.
Tôi nhớ lại một câu nói của Tổng Giám đốc Trương năm nào:
“Làm người, quan trọng nhất là… dựa vào chính mình.”
Tôi bật cười khẽ, đứng dậy, tắt đèn, rời khỏi văn phòng.
Lúc cửa thang máy mở ra, tôi tình cờ thấy tấm bảng mới thay ở quầy lễ tân:
CÔNG TY CÔNG NGHỆ THỊNH VƯỢNG
Thành viên Tập đoàn Hạo Thiên
Tôi đứng trước bảng hiệu vài giây.
Rồi xoay người, sải bước đi vào màn đêm phía trước.
Phía sau lưng,
những ngọn đèn của toà nhà… lần lượt tắt đi từng ngọn một.
Một ngày mới,
lại bắt đầu rồi.
-Hết-