Ngày cưới, tôi mặc váy cưới, lại bị chú rể của mình thẳng tay đẩy xuống khỏi xe hoa, bỏ lại giữa đường cao tốc.
Chỉ vì người vợ cũ đang mang thai ba tháng của anh ta “bị lạc” ở sân bay.
Anh ta nói:
“Cô ấy là trách nhiệm của anh, còn em mới là tình yêu sâu nặng nhất.”
Rồi dẫn theo cả đoàn xe quay đầu rời đi, hùng hổ chạy đi đón cái gọi là “trách nhiệm”.
Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong ngày cưới của chính mình.
Nhìn số điện thoại trên màn hình — người từng nói sẽ đến cướp hôn — tôi lau khô nước mắt, nhấc máy, giọng lạnh đến tận cùng:
“Không cần cướp nữa. Lệ Dương Xuyên, anh bây giờ dám cưới, thì tôi dám gả.”
Anh ta không cần tôi.
Vậy thì tôi quay người, gả cho người đàn ông mà anh ta cả đời cũng không với tới.
--
Gió lạnh tràn vào khoang xe, trong khoảnh khắc xuyên thấu qua lớp váy cưới đặt may trị giá sáu con số trên người tôi.
Lụa và ren dán sát da thịt, lạnh buốt.
Tôi tên là An Hạ.
Hôm nay vốn là ngày cưới của tôi và Cố Ngôn.
Ít nhất… vài phút trước còn là vậy.
Đoàn xe hoa dừng lại trên làn khẩn cấp của đường vành đai cao tốc Thượng Hải. Chiếc xe dẫn đầu là một chiếc Rolls-Royce kéo dài.
Cố Ngôn vừa rồi chính là từ chiếc xe đó, động tác dứt khoát, thậm chí có thể gọi là thô bạo, đẩy tôi xuống.
Không, không phải đẩy.
Anh ta tháo dây an toàn, vòng sang mở cửa xe bên tôi, nắm lấy cánh tay tôi, kéo tôi đứng ra ngoài.
Lực không nặng, nhưng vô cùng kiên quyết, không để lại cho tôi dù chỉ một chút đường thương lượng.
“An Hạ, em tự bắt xe đến lễ cưới trước đi. Ngoan.”
Cố Ngôn đứng bên cửa xe, cà vạt chỉnh tề, tóc tai gọn gàng không một sợi rối.
Anh ta thậm chí không nhìn vào mắt tôi.
Ánh mắt anh ta lướt qua đỉnh đầu tôi, nhìn về phía lối rẽ dẫn đến sân bay Phố Đông.
Điện thoại anh ta vẫn sáng, trên màn hình là hai chữ: Bạch Vy.
Bạch Vy — bạn gái cũ của anh ta, hay nói chính xác hơn, là vợ cũ.
Họ từng đăng ký kết hôn, chỉ là chưa kịp làm lễ cưới thì đã chia tay. Nghe nói cô ta ra nước ngoài, biến mất suốt hai năm.
Và bây giờ…
Cô ta đã quay về.
Giọng Cố Ngôn rất vững, bình thản như đang nói về thời tiết:
“Bạch Vy bị lạc ở sân bay, tâm trạng không ổn, khóc suốt trong điện thoại. Anh phải đi đón cô ấy.”
Trong đầu tôi “ong” một tiếng, như bị búa tạ nện thẳng xuống.
Tôi nhìn anh ta, nhìn người đàn ông chỉ vài phút nữa thôi lẽ ra phải đứng chờ tôi trong lễ đường.
“Cố Ngôn, anh nói cái gì vậy? Hôm nay là ngày chúng ta kết hôn. Hơn mấy trăm khách đang đợi ở khách sạn. Còn anh thì sao? Bây giờ anh muốn đi sân bay… đón vợ cũ của anh?”
Từng chữ như bị tôi nghiến ra từ kẽ răng. Tôi không dám tin đây là sự thật.
Trên cao tốc, xe cộ gào rú lao qua, tiếng gió lớn đến đáng sợ, vậy mà từng lời anh ta nói vẫn rõ ràng, sắc lạnh, nện thẳng vào tai tôi.
Hoang đường.
Quá hoang đường.
Cuối cùng anh ta cũng cúi đầu nhìn tôi. Trong ánh mắt ấy không hề có áy náy, ngược lại còn mang theo thứ “thánh khiết” của kẻ gánh vác trách nhiệm trên vai.
“An Hạ, đừng tùy hứng nữa. Bạch Vy mang thai ba tháng rồi, đứa bé là của anh. Cô ấy một mình về nước, không thân thích, lại còn bị lạc đường, anh không thể mặc kệ.”
Mang thai.
Ba tháng.
Con của anh ta.
Tôi cảm thấy toàn bộ máu trong người dồn hết lên đỉnh đầu, rồi trong chớp mắt lại lạnh ngắt, tay chân tê dại.
Cô ta biến mất hai năm, mang thai ba tháng, đứa bé lại là của anh ta?
Cái logic này, cái mốc thời gian này… Cố Ngôn là đồ ngốc sao?
Không.
Anh ta chỉ là quá khao khát được làm “người đàn ông có trách nhiệm”.
Hoặc nói đúng hơn… trong tim anh ta, vị trí kia từ đầu đến cuối chưa từng thực sự trống rỗng.
“Cô ấy và đứa bé, là trách nhiệm cả đời của anh.”
Giọng Cố Ngôn trầm xuống, như đang tuyên thệ.
“Anh sẽ chăm sóc cô ấy, cho đến khi cô ấy tìm được bến đỗ tiếp theo. An Hạ, em phải hiểu.”
Hiểu?
Tôi phải hiểu cái gì?
Hiểu việc chú rể của tôi, ngay trong ngày cưới, vì đi đón vợ cũ đang mang thai mà ném cô dâu lại giữa đường cao tốc?
Toàn thân tôi run lên.
Không biết là vì lạnh, vì giận, hay là… vì sợ.
Tôi túm lấy tay áo anh ta.
Váy cưới tung bay loạn xạ trong gió, như một bóng ma trắng mất kiểm soát.
Giọng tôi khàn đặc, cuối cùng vẫn hỏi ra câu hỏi hèn mọn mà buồn cười nhất:
“Vậy… còn em thì sao?”
Còn hôn lễ của chúng ta?
Còn tương lai của chúng ta?
Tôi, An Hạ, trong lòng anh Cố Ngôn, rốt cuộc là cái gì?
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt kiên định đến đáng sợ, thậm chí còn khiến người ta sinh ra ảo giác về sự thâm tình.
Anh nói:
“Em là tình yêu trọn đời và tương lai của anh.”
Hay thật đấy.
Trách nhiệm là của cô ta.
Tình yêu và tương lai là của tôi.
Anh ta phân chia trách nhiệm và tình yêu rạch ròi đến tàn nhẫn.
Giây tiếp theo, anh gạt tay tôi ra, dứt khoát đóng sầm cửa xe.
Rầm.
Âm thanh không lớn, nhưng đủ để nghiền nát toàn bộ ảo tưởng của tôi.
Cửa kính cách ly chúng tôi.
Tôi thấy anh ngồi lại vào ghế lái, gương mặt nghiêng lạnh lùng.
Chiếc xe dẫn đầu khởi động.
Sau đó là hàng chục chiếc xe sang theo sau, tạo thành một đoàn xe cưới dài như con rồng, không chút do dự, theo anh ta phóng thẳng về hướng sân bay.
Không một chiếc xe nào dừng lại.
Không một ai hỏi tôi lấy một câu.
Bọn họ đều là bạn bè, người thân của Cố Ngôn.
Họ chỉ nghe Cố Ngôn.
Còn tôi — An Hạ — mặc chiếc váy cưới cầu kỳ lộng lẫy, bó hoa không biết đã rơi ở đâu, khăn voan bị gió thổi mắc lên lan can ven đường, trông như một lá cờ trắng đầu hàng.
Tôi đứng bên vệ đường, như một kẻ ngốc triệt để.
Những chiếc xe đi ngang chậm lại, trong cửa kính là những gương mặt tò mò, giễu cợt, thương hại.
Một cô dâu mặc váy cưới, bị bỏ lại giữa đường cao tốc.
Có lẽ đây là trò cười lớn nhất Thượng Hải trong năm nay.
Nước mắt không ngừng rơi xuống, thấm vào lớp vải đắt tiền, lan ra từng mảng.
Tôi khóc, vừa khóc vừa cười, nước mắt và tiếng cười trộn lẫn vào nhau, đến chính tôi cũng thấy chói tai.
Ngực tôi như bị khoét rỗng.
Gió thốc thẳng vào trong, đau —
một kiểu đau trống rỗng đến tuyệt vọng.
“Tình yêu đích thực”? “Tương lai”? Tất cả đều là trò bịp bợm.
Trong lòng anh ta, tôi vĩnh viễn chỉ đứng sau cái gọi là “trách nhiệm”. Không—tôi thậm chí chẳng là gì. Một món đồ trang trí biết điều, dễ dắt, cần là có, không cần thì vứt.
Điện thoại trong túi xách rung lên từng hồi dữ dội.
Tôi rút ra, run tay nhìn thấy cái tên đang nhấp nháy trên màn hình: Lệ Dương Xuyên.
Cái tên này, như một mũi kim, không báo trước mà chọc thẳng vào tim tôi.
Cậu cả nhà họ Lệ, nổi tiếng khắp Thượng Hải vì cái kiểu sống ngông cuồng, bất cần đời. Là bạn tôi, cũng là bạn của Cố Ngôn. Người từng nửa đùa nửa thật nói trong một buổi tiệc:
“An Hạ, nếu đến ngày em lấy chồng mà anh còn chưa chơi đủ, biết đâu thật sự anh đến cướp em về.”
Hồi ấy, tôi chỉ cười, nghĩ là anh nói chơi.
Cố Ngôn lúc đó cũng cười, rất ung dung:
“Anh mà dám đến, tôi đánh gãy chân anh.”
Và rồi thì sao?
Cố Ngôn là người bỏ chạy trước.
Tôi lau nước mắt, ngón tay lạnh ngắt trượt lên nút nghe máy.
Đầu dây bên kia rất ồn—giống đang ở tiệc rượu. Tiếng nhạc hỗn loạn, tiếng người cười đùa, còn giọng nói của anh thì vẫn mang cái vẻ lười biếng, có chút dỗi hờn quen thuộc:
“An Hạ! Em chơi cái gì vậy? Anh đùa tí chuyện cướp dâu, mà em sợ đến mức không dám kết hôn thật à? Anh đứng ngoài khách sạn nãy giờ rồi, hoa đồng sắp ngủ gật luôn rồi đấy. Chú rể đâu? Cô dâu đâu? Hai người trốn đi hẹn hò riêng à?”
Rõ ràng anh chưa biết chuyện gì xảy ra.
Anh nghĩ tôi bỏ trốn.
Tôi lại khóc, nhưng giọng nói thì lạnh như nước chết, không còn một chút dao động.
Tiếng gió rít bên tai, tiếng xe chạy vút qua, cả giọng nói của anh, tôi đều nghe như từ rất xa.
Tôi nhìn về phía đoàn xe cưới đã khuất bóng, lạnh lùng nói:
“Không cần cướp nữa.”
Lệ Dương Xuyên bên kia sững lại:
“…Hả?”
Tôi hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh buốt như dao cắt lướt qua buồng phổi, đau rát… nhưng cũng khiến tôi tỉnh táo đến rợn người.
“Lệ Dương Xuyên, chúng ta kết hôn đi.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Toàn bộ những âm thanh ồn ã phía sau biến mất.
Tôi đoán anh đã đi vào nơi nào đó yên tĩnh…
Hoặc là, chính anh khiến thế giới im lặng lại.
Tôi nghe rõ tiếng hít thở dồn dập của anh.
Phải đến mười giây sau, anh mới cất tiếng.
Giọng nói chẳng còn chút cợt nhả hay tán tỉnh quen thuộc, mà chỉ còn lại một sự kinh ngạc… cùng thứ cảm xúc mà tôi không thể gọi tên — trịnh trọng.
“An Hạ, em… nói lại lần nữa. Em đang ở đâu?”
“Đường vành đai Thượng Hải, hướng đi sân bay Phố Đông. Qua giao lộ đường Hoa Hạ khoảng ba cây số.”
Tôi đọc địa chỉ, giọng bình tĩnh đến mức khiến chính tôi cũng thấy sợ.
Khi trái tim đã chết, con người ta… sẽ tĩnh lặng đến lạ thường.
“Mặc váy cưới? Một mình?”
Giọng anh bỗng lạnh hẳn đi, như vừa đông băng giữa tháng sáu.
“Ừ.”
“Tên khốn Cố Ngôn đâu?” Anh nghiến răng.
“Đi đón vợ cũ đang mang thai. Anh ta bảo… đó là trách nhiệm của mình.”
Tôi nói như thể đang kể chuyện của ai khác, giọng điệu thờ ơ, nhưng mỗi từ thốt ra lại như từng lưỡi dao… lặp lại một lần nữa màn hành xác trái tim đã nát.
Tiếng thủy tinh vỡ chói tai truyền đến từ điện thoại, như thể thứ gì đó bị ném mạnh xuống sàn.
Sau đó là giọng anh, thấp, nén giận, trầm đục:
“An Hạ, em đứng yên đó. Đừng nhúc nhích. Gửi định vị cho anh.
Ba phút. Không—hai phút rưỡi. Anh tới.”
Anh tắt máy.
Tôi làm theo, gửi định vị.