Chu Dịch khẽ cười, dường như đang nhớ lại chuyện gì đó.
Giọng anh cũng nhẹ đi.
“Lần đầu anh nhớ tên em là hồi anh học lớp 11, Chu Oanh về nhà nói mình kết bạn được với một người bạn rất tốt.”
“Hôm đó con bé rất phấn khích, bảo người bạn ấy tên là Lê Thiển, dù bản thân cũng chẳng dễ dàng gì nhưng lại luôn chia đồ ăn sáng cho mèo hoang. Nó nói, ‘Lê Thiển’ là một cái tên rất hay, nghe như ánh nắng ban mai, nghe thôi đã thấy ấm áp rồi.”
Tôi sững sờ.
Đó là khi tôi và Chu Oanh mới quen nhau hồi cấp hai, tôi đã quên từ lâu, không ngờ lại được ghi dấu trong trí nhớ của Chu Dịch từ khi đó.
“Sau này,” Chu Dịch tiếp tục nói, ánh mắt như xuyên qua kính chắn gió nhìn về một nơi xa xăm, “anh thường xuyên nghe nó nhắc đến em. Nói em hôm nay ăn gì, cao lên chút nào, điểm có tiến bộ không, hay lại bị ai bắt nạt rồi nó giúp em ‘trả đũa’ ra sao… Chu Oanh rất kén chọn, đặc biệt là trong chuyện kết bạn, nhưng nó thật sự rất thích em.”
Nghe anh nói vậy, tôi ngẩn người thật lâu.
Phải rồi, lẽ ra tôi nên nghĩ tới sớm hơn.
Với tính cách của Chu Oanh, trong nhà cô ấy, cái tên “Lê Thiển” chắc chắn sẽ được nhắc đến rất thường xuyên.
“Anh luôn cảm ơn em.”
Tôi khó hiểu nhìn anh.
Chu Dịch thở dài, giọng mang chút bất lực: “Từ nhỏ đến lớn, thật ra Chu Oanh rất cô đơn.”
“Bố mẹ bọn anh bận rộn, không có thời gian quan tâm đến hai anh em. Mà anh và nó lại cách nhau năm tuổi, có nhiều chuyện, nhiều lời, anh không tiện nói, cũng không tiện làm.”
“Năm Chu Oanh học lớp 10, vì yêu sớm nên bị ba mắng một trận, rồi trong đêm tuyết chạy ra khỏi nhà, anh tìm rất lâu mới thấy nó ở công viên gần đó.”
Nhắc lại chuyện xưa, Chu Dịch bật cười: “Lúc ấy, em ngồi xổm trước mặt nó, nhét vào tay nó một củ khoai lang nướng nóng hổi. Bản thân thì mặc đồ phong phanh, đứng tại chỗ run cầm cập vì lạnh.”
“Chu Oanh dù chưa nguôi giận, nhưng cuối cùng vẫn chịu về nhà. Nó sợ nếu không về thì sẽ khiến em bị lạnh đến ốm.”
Những lời anh nói khiến ký ức lâu ngày bị bụi phủ của tôi bỗng trở nên sống động trở lại.
Tôi không nhịn được bật cười.
Chu Dịch quay đầu nhìn sang, bất ngờ hỏi: “Lê Thiển, cái ‘AAA Người Gửi Hạnh Phúc’ add anh cách đây bốn năm là em phải không?”
Tiếng cười của tôi lập tức ngưng bặt, nụ cười cứng đờ trên mặt, tôi ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn anh.
12
Bốn năm trước, tôi học năm ba.
Tháng sáu năm đó, tôi theo thầy cô trong trường đến A Đại tham quan học tập.
Cơ hội này là tôi tự mình giành lấy.
Vì A Đại là trường đại học hàng đầu trong nước, trăm năm lịch sử, nền tảng vững chắc, rất đáng để quan sát học hỏi.
Cũng vì, Chu Dịch học cao học ở trường này.
Tham gia xong hội thảo học thuật cùng thầy cô, thầy bảo tôi cứ tự do đi dạo trong khuôn viên trường.
Tôi có mục tiêu rõ ràng, đi thẳng tới học viện kiến trúc nơi Chu Dịch đang theo học.
Tôi ôm một chút hy vọng may mắn, nghĩ biết đâu có thể tình cờ gặp được Chu Dịch, không ngờ vận khí tôi lại tốt thật, đúng lúc gặp phải buổi tư vấn thi cao học của sinh viên năm ba ở học viện đó.
Mà Chu Dịch là đàn anh cao học đến giải đáp thắc mắc.
Tôi đeo khẩu trang, lẫn vào một góc trong phòng học.
Không ai chú ý đến tôi.
Cũng là lần đầu tiên tôi dám công khai ngắm nhìn Chu Dịch rạng rỡ lấp lánh như vậy.
Câu hỏi của sinh viên nối tiếp nhau không ngừng.
Ngoài Chu Dịch, còn có mấy đàn anh đàn chị cao học khác cũng đến.
Có vẻ anh có việc, nên sau hơn một tiếng liền vội vàng rời đi.
Tôi cũng lập tức rời phòng học theo sau anh.
Vừa ra ngoài, đã thấy cuối hành lang, Chu Dịch bị vài đàn em vây lại.
“Anh ơi, anh nói hay quá, em còn vài điều muốn hỏi, có thể add WeChat của anh không?”
“Đúng đó anh ơi, add WeChat nhé, mấy điều anh nói hôm nay thật sự giúp em khai sáng.”
Chu Dịch cũng không từ chối.
Thuận tay rút điện thoại ra.
Tôi cũng không biết khi đó mình lấy dũng khí từ đâu, gần như chạy ào tới, ngay lúc anh sắp cất điện thoại, tôi quét mã QR của anh.
Chu Dịch ngẩn ra, ánh mắt có phần dò xét nhìn về phía tôi.
Tôi cúi đầu cảm ơn: “Cảm ơn anh ạ.”
“Không cần khách sáo.”
Giọng anh dịu dàng: “Nhớ nói cho anh biết tên các em, để anh tiện ghi chú.”
…
Tôi dùng tài khoản phụ để add WeChat Chu Dịch.
Cũng không nói tên mình, cứ thế yên lặng nằm trong danh sách bạn bè của anh, không chủ động, không làm phiền.
Thi thoảng nhìn vòng bạn của anh, thấy anh chia sẻ vài chuyện nhỏ, tôi liền có cảm giác như mình cũng chạm được một chút vào cuộc sống của anh.
Tôi nghĩ mình sẽ cứ như thế nằm im mãi.
Nhưng không ngờ, cuối cùng vẫn không nhịn được.
Đó là ngày mồng mười tháng ba năm sau, bà ngoại của Chu Oanh mất.
Cô ấy xin nghỉ ba ngày, sau khi về trường thì ủ rũ suốt mấy hôm.
Cô nói, bà ngoại là một bà cụ rất hiền từ, hay lén cho cô ấy ăn kẹo, còn biết đan giỏ hoa đẹp.
Cô nói, anh cô còn buồn hơn cô ấy.
“Ba mẹ tớ tay trắng lập nghiệp, lúc anh tớ còn nhỏ, họ đã gửi anh ở nhà ông bà ngoại rồi đi làm ăn xa.”
“Anh tớ được ông bà ngoại nuôi lớn, bà ngoại rất thương anh ấy, anh ấy cũng thân với bà ngoại nhất.”
Tâm trí tôi trôi đi đâu mất, lơ đãng nói: “Vậy chắc anh cậu buồn lắm.”
“Ừ, mấy đêm liền tớ đều nghe thấy anh ấy khóc trong phòng.”
Tối hôm đó, tôi rốt cuộc không kìm được, gửi cho Chu Dịch tin nhắn đầu tiên.
Tôi không biết nên nói gì.
Chỉ gửi cho anh một sticker mặt trời nhỏ đang ôm.
Chu Dịch không trả lời.
Tôi cũng không bận tâm, chỉ dùng những từ ngữ nghèo nàn của mình để an ủi anh đôi ba câu.
Mẹ tôi mất khi tôi còn rất nhỏ, mà bố thì chẳng hề yêu thương tôi.
Tôi không thể cảm nhận được nỗi đau của anh, nhưng tôi muốn giúp anh thấy dễ chịu hơn một chút.
Những ngày sau đó, mỗi ngày tôi đều nhắn cho anh vài lời chào hỏi.
Chia sẻ bộ phim tôi yêu thích.
Chia sẻ ánh nắng ấm áp và bầu trời sao rực rỡ hôm nay.
“Người ta nói, khi một người qua đời sẽ hóa thành ngôi sao, tụ họp lại thành bầu trời sao, để soi sáng con đường đêm của những người còn sống.”
“Anh ơi, sau này đừng lo đi đêm nữa nhé.”
Cuối cùng Chu Dịch cũng trả lời tôi.
Anh nói: “Cảm ơn.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không nhịn được mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.
Từ đó về sau, tôi thi thoảng sẽ nói chuyện với Chu Dịch.
Anh cũng không hỏi tôi là ai, chúng tôi cứ vậy, lấy thân phận bạn mạng trò chuyện suốt một thời gian dài.
Cho đến khi tôi nghe từ Chu Oanh rằng hình như Chu Dịch đang yêu.
Tôi đau lòng.
Trong phút bốc đồng, tôi xóa tài khoản phụ ấy đi…
Sau đó hối hận, cuống cuồng tìm cách lấy lại, nhưng đã không kịp rồi.
Quay về thực tại, tôi thấy Chu Dịch bấm vài cái trên điện thoại.
Anh giơ màn hình lên trước mặt tôi.
“Đây.”
Là trang cá nhân của “AAA Người Gửi Hạnh Phúc”.
“Là em đúng không, Lê Thiển?”
Tôi thật sự kinh ngạc.
“Anh biết bằng cách nào vậy?”
Tôi vừa hỏi xong, Chu Dịch đã bật cười: “Có một hôm đêm khuya, em đăng một vòng bạn, tuy xóa ngay sau đó nhưng anh vẫn thấy.”
Tôi lập tức nhớ ra.
Hôm đó là sinh nhật tôi, Chu Oanh làm cho tôi cái bánh sinh nhật, hình dạng y như phân.
Tôi chụp lại ảnh, lên án cô ấy là đồ biến thái, ai ngờ lại quên chuyển tài khoản.
Đăng lên chưa đến ba phút đã xóa.
Tôi không ngờ Chu Dịch lại nhìn thấy.
Chu Dịch: “Cái bánh đó là Chu Oanh làm ngay trước mặt anh, anh nhận ra ngay lập tức.”
Giọng anh chuyển nhẹ: “Sau đó, em đột nhiên biến mất là sao?”
Anh nói: “Anh chờ em online… chờ rất lâu rồi đấy.”
13
Tôi không trả lời, mà hỏi ngược lại anh: “Sao anh lại đợi em?”
Chu Dịch đáp rất thẳng thắn: “Vì anh phát hiện ra Chu Oanh nói đúng, bạn của cô ấy là Lê Thiển thông minh, tốt bụng, giống như mặt trời vậy.”
“Ấm áp đến mức khiến người ta không kìm được muốn lại gần.”
Tôi sững sờ nhìn anh.
“Em tưởng… anh vẫn luôn không hề để ý tới em.”
Chu Dịch lắc đầu.
“Anh lớn hơn em bốn tuổi, khi em còn là học sinh cấp hai, cấp ba, sự chú ý của anh với em chỉ dừng lại ở mức ‘bạn thân của em gái’.”
“Sau này em lớn rồi, số lần chúng ta gặp nhau ít đến đáng thương, anh không biết suy nghĩ của em ra sao, cũng sợ làm em thấy đột ngột. Vì thế, giữ một khoảng cách thích hợp là cách mà anh thấy phù hợp nhất.”
Cho đến khi… tôi liều lĩnh, trực tiếp bước vào phạm vi an toàn của anh, phá vỡ toàn bộ sự cân bằng.
Tôi do dự mở miệng: “Vậy ý anh là…”
Chu Dịch tiếp lời: “Ý anh là, anh thích em.”
Tôi lập tức thấy bối rối.
Tình cảm thầm mến bao năm, đột nhiên được đáp lại vượt xa mong đợi, cảm giác không thực xen lẫn hạnh phúc khiến tôi choáng ngợp.
Ngơ ngẩn vài giây, tôi vụng về đánh trống lảng.
“Trễ rồi, mình về thôi.”
Tôi tự mở cửa xe bước xuống, đi về phía thang máy.
Chu Dịch đi phía sau tôi.
Chúng tôi lặng lẽ trở về căn hộ.
Cạch—
Cửa mở, ánh đèn rực rỡ bật sáng.
Tôi quay đầu nhìn Chu Dịch, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Hôm nay là ngày ba mươi tháng mười một.”
Chu Dịch không hiểu: “Ừ.”
Ngón tay buông thõng bên người tôi khẽ siết lại: “Tính ra, hôm nay là ngày thứ hai mươi tám em chính thức nói sẽ theo đuổi anh.”
Chu Dịch dựa lưng vào tường, khẽ gật đầu, khóe môi cong lên cười nhìn tôi: “Ừ.”
“Vậy nên.” Tôi lấy hết dũng khí: “Em theo đuổi thành công rồi phải không?”
“Vậy nên.” Chu Dịch hơi nghiêng người, bất ngờ tiến lại gần tôi hơn một bước: “Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta chính thức hẹn hò.”
Lời vừa dứt, anh đặt một nụ hôn lên trán tôi.
Tôi ngừng thở, tròn mắt nhìn anh.
Thời gian như ngừng trôi tại khoảnh khắc ấy.
14
Ngày ba mươi tháng mười một, tôi có người yêu.
Là anh trai của cô bạn thân mà tôi đã thầm yêu nhiều năm.
Những ngày sau khi xác định quan hệ với Chu Dịch không có biến động long trời lở đất như tôi tưởng tượng.
Chúng tôi vẫn ở trong căn hộ của Chu Oanh, anh nghỉ phép, tôi đi làm, quỹ đạo cuộc sống như chồng chéo mà lại song song.
Nhưng vẫn có những điều thật sự đã khác.
Ví dụ, bữa sáng yêu thương mỗi sáng sớm từ chuyện tôi đơn phương chuẩn bị, giờ thành hai người cùng nhau bận rộn trong bếp.
Chu Dịch phụ trách chiên trứng và nướng bánh mì, tôi thì mê mẩn việc cắt hoa quả thành hình thù kỳ quặc để bày đĩa.
Anh thường đứng sau tôi, vòng tay qua eo tôi, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu tôi, cùng tôi ngắm nghía đống bày biện đó.
Thỉnh thoảng còn cười khẽ nhận xét: “Hôm nay nghệ sĩ Lê lại theo trường phái trừu tượng nhỉ.”
Lại ví dụ, mỗi khi tôi đi làm về, cửa nhà luôn sáng đèn chờ sẵn.
Chu Dịch lúc thì làm việc trong phòng sách, lúc lại xem phim ở phòng khách.
Nghe thấy tiếng mở cửa, bất kể đang làm gì, anh cũng sẽ ra ngay tiền sảnh, rất tự nhiên nhận lấy túi xách của tôi, rồi trao cho tôi một cái ôm mang theo hương cam nhè nhẹ đặc trưng của anh.
Cái ôm ấy có thể cuốn trôi mọi mệt mỏi trong tôi sau cả ngày dài.
Cuối tuần, chúng tôi sẽ nằm dài trên sofa xem một bộ phim khoa học viễn tưởng anh thích, hoặc một bộ phim hài tôi thích.
Gặp đoạn buồn cười, tôi cười ngặt nghẽo không hình tượng, anh cũng cười theo.
Nhưng gu cười của anh cao lắm, tám phần là đang cười vì tôi.
Chúng tôi cũng như mọi cặp đôi bình thường khác, “oẳn tù tì” để quyết định ăn gì, mặc cả xem ai là người đổ rác.
Những ngày thường vụn vặt, bình dị mà tràn đầy hơi thở cuộc sống ấy, khiến tôi thực sự cảm nhận được rằng, chúng tôi đang “yêu đương” một cách chân thật.
Chứ không chỉ là cái kết viên mãn của mối tình đơn phương dài đằng đẵng của tôi.
Tối hôm đó, tôi vừa kết thúc một dự án rắc rối, tăng ca đến muộn.
Kéo thân thể mệt mỏi về đến nhà, vừa mở cửa, mùi thức ăn thơm ngào ngạt đã ập vào mũi.
Phòng khách chỉ bật vài bóng đèn vàng dịu, bàn ăn bày biện bát đĩa tinh xảo, giữa bàn còn có cả chân đèn nhỏ, ánh nến lay động, không khí ấm áp đến mức quá đỗi dịu dàng.
Chu Dịch mặc chiếc tạp dề in hình mèo con mà tôi mua, từ bếp mang ra bát canh cuối cùng.
Thấy tôi, anh cong mắt cười: “Về rồi à? Đi rửa tay rồi ăn cơm nào.”
“Hôm nay có ngày gì đặc biệt à? Nấu bao nhiêu món ngon thế này?” Tôi kinh ngạc nhìn bàn ăn đầy ắp, sườn chua ngọt, tôm kho dầu, cá vược hấp… hầu như toàn món tôi thích.
“Không cần dịp đặc biệt, chỉ là muốn nấu cho em thôi.”
Chu Dịch cười bước lại, giúp tôi cởi áo khoác rồi treo lên.
Rửa tay xong ngồi vào bàn ăn, nhìn mâm cơm đầy sắc hương vị này, lòng tôi mềm nhũn.
Tôi biết tay nghề nấu ăn của anh giỏi, nhưng chuẩn bị một bàn thế này, chắc chắn đã bỏ nhiều công sức.
“Vất vả rồi, bạn trai.” Tôi ghé qua hôn nhẹ lên má anh một cái.
Chu Dịch rõ ràng rất hưởng thụ, đáy mắt ngập tràn ý cười dịu dàng, gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi: “Nếm thử xem hợp khẩu vị không.”
Chúng tôi ăn trong không khí ấm cúng, đầy mãn nguyện.