9
Tôi cứ tưởng mình sẽ phấn khích đến mất ngủ.
Nhưng không ngờ lại ngủ một mạch đến sáng, ngon lành vô mộng.
Sáng hôm sau, lúc Chu Dịch thức dậy thì tôi đã tỉnh táo tinh thần chuẩn bị xong bữa sáng.
“Teng teng teng! Bữa sáng tình yêu đây!”
Tôi mỉm cười với Chu Dịch: “Tay nghề nấu ăn của em không tệ đâu, anh thử xem nhé!”
“Không muốn ăn cũng không sao, cứ để đó, tối em đi làm về sẽ giải quyết nó!”
Chu Dịch ngẩn người: “…Cảm ơn.”
Hôm nay tôi có họp sớm, nên phải đến công ty sớm một chút.
Lúc tôi xách túi đi ra khỏi nhà như một cơn gió, Chu Dịch vừa đánh răng rửa mặt xong, tôi thấy anh đứng cạnh bàn ăn, cúi đầu nhìn mặt bàn.
Không nhìn rõ biểu cảm của anh.
À, bữa sáng tình yêu thật sự rất tình yêu, trứng chiên, bánh mì nướng, mà tương cà trên bánh mì tôi còn vẽ hình trái tim.
Tôi đứng ngoài cửa, nhắn WeChat cho anh.
“Hôm nay thời tiết hơi lạnh, ra ngoài nhớ mặc thêm áo nhé.”
Kèm theo một sticker mèo con tôi đã cất công chọn kỹ.
Ừm, hoàn hảo.
…
Tôi chưa từng theo đuổi ai, nhưng lạ thay, khi đối mặt với Chu Dịch, tôi lại có vẻ khá thiên bẩm.
Tôi rất sợ khiến anh cảm thấy phiền, nên luôn để ý phản ứng của anh.
Tôi phát hiện, anh sẽ ăn hết bữa sáng tôi chuẩn bị.
Sẽ nhắn tin cảm ơn tôi.
Thỉnh thoảng tôi gửi tin, anh cũng đều trả lời.
Thậm chí có một hôm còn trêu tôi—
Sáng sớm hôm đó, tôi đang suy nghĩ nên tạo hình món ăn sáng hôm nay thế nào thì bất ngờ thấy một bóng người xuất hiện bên cạnh.
Giọng trầm khàn lúc mới thức dậy vang lên: “Thì ra mấy tác phẩm nghệ thuật hình thù kỳ lạ kia là được tạo ra thế này.”
Tôi giật mình quay đầu nhìn anh.
Chu Dịch mặc đồ ngủ, gương mặt còn vương vẻ ngái ngủ, tóc hơi rối,
Nhưng trong mắt lại mang theo ý cười bất đắc dĩ.
Tôi vội vàng xin lỗi: “Em làm ồn anh dậy à? Xin lỗi nhé, lần sau em sẽ nhẹ tay hơn.”
Chu Dịch lắc đầu: “Không đâu, anh tự cài báo thức.”
Anh nói: “Dậy sớm thật sự là khổ hình.”
Tôi buột miệng: “Đúng vậy.”
“Vậy thì sau này ngủ thêm một chút đi.” Chu Dịch cười: “Em còn phải đi làm, giấc ngủ rất quý giá với em mà.”
Tôi nhất thời không phân biệt được ý anh là gì.
Từ chối khéo, hay là…
“Bữa sáng ngày mai để anh làm.”
Anh nói.
“Chỉ mong nghệ sĩ lớn đừng chê tác phẩm của anh xấu xí là được.”
Ồ, không phải từ chối.
Mà là kế hoạch theo đuổi của tôi đã bước đầu có kết quả.
Tuyệt quá!
________________________________________
10
Theo đuổi Chu Dịch, tôi có một ưu thế bẩm sinh.
Tôi đã từ Chu Oanh nghe ngóng được rất nhiều sở thích của anh.
Loại phim anh thích, nhạc anh hay nghe, món ăn anh ưa chuộng.
Vậy nên từng món quà bất ngờ tôi chuẩn bị đều đúng lúc đúng chỗ, khiến anh không dễ từ chối.
…
Chúng tôi cứ như vậy sống chung một tháng.
Tôi đã có thể tự nhiên đứng tựa vào khung cửa phòng anh, hỏi anh: “Ngày mai có một bộ phim hài chiếu rạp, sau giờ làm em muốn đi xem, chúng ta cùng đi nhé?”
Chu Dịch hơi ngẩn ra: “Phim hài?”
Anh vốn không thích phim hài, điều đó tôi biết rất rõ.
Tôi gật đầu: “Ừm, em thích xem phim hài.”
“Vậy… đi cùng nhé?”
Động tác đang sắp xếp file trên bàn làm việc của anh dừng lại.
Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt hai chúng tôi giao nhau.
Tay tôi siết nhẹ lại, hít thở cũng trở nên cẩn thận.
Vài giây sau, anh nở nụ cười nơi đáy mắt: “Được chứ.”
“Muốn xem suất nào? Anh đặt vé nhé.”
Vẻ ngoài tôi bình tĩnh, nhưng trong lòng thì đang có một phiên bản tí hon của chính mình nhảy tưng tưng đấm không khí ăn mừng.
…
Chưa tan ca thì tôi đã nhận được tin nhắn của Chu Dịch.
Anh nói đang tụ tập với vài người bạn, tầm sáu giờ sẽ xong, hẹn tôi đợi ở đầu đường gần công ty, anh sẽ tới đón.
Tôi cũng không suy nghĩ nhiều.
Tới giờ hẹn, tôi xách hai ly trà sữa tới điểm hẹn.
Vừa đến nơi thì thấy Chu Dịch cùng ba bốn người bạn từ một nhà hàng gần đó bước ra.
Anh lập tức nhìn thấy tôi, chạy đến: “Chờ lâu chưa?”
Tôi lắc đầu: “Em mới tới.”
Anh vừa định nói tiếp thì có ai đó phía xa gọi: “Chu Dịch, xe của tôi cậu đậu chỗ nào rồi? Tìm không ra nữa!”
Chu Dịch đáp lại, nói với tôi “đợi chút” rồi nhanh chóng đi qua đó.
Anh vừa rời đi, ba người còn lại liền đồng loạt nhìn sang tôi.
Tôi lập tức nhận ra một cô gái trong nhóm.
Không vì gì khác, chỉ là cô ấy quá đẹp.
Dáng người chuẩn, ngũ quan sắc sảo.
Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt tò mò: “Em gái, em thích Chu Dịch à?”
Tôi ngẩn ra, ngơ ngác gật đầu.
Hai chàng trai đi cùng trầm trồ: “Thật rồi, vẫn là Tiểu Hạ có kinh nghiệm…”
Nghe họ nói vậy, tôi chợt nhớ ra!
Trước đây Chu Oanh từng nói nghi ngờ anh trai mình có người yêu, rồi lén đưa tôi xem ảnh một cô nàng chân dài quyến rũ—chính là cô gái trước mặt, Tiểu Hạ!
Tiểu Hạ… từng là người theo đuổi Chu Dịch.
Tiểu Hạ liếc xéo hai người kia một cái, họ lập tức im bặt.
Đúng lúc xe cô ấy đặt đến, hai người kia chào tạm biệt rồi lên xe rời đi.
Chỉ còn lại tôi và Tiểu Hạ.
Cô ấy tự nhiên bước đến đứng cạnh tôi, đưa cho tôi một viên kẹo bạc hà.
Cô hỏi: “Chu Dịch khó theo đuổi lắm phải không?”
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh tìm bóng Chu Dịch nhưng không thấy, quay sang gật đầu, nhẹ giọng “ừm” một tiếng xem như trả lời.
Tiểu Hạ mỉm cười: “Đừng căng thẳng.”
Cô giơ tay chỉ chiếc nhẫn ở ngón giữa: “Tôi kết hôn từ năm kia rồi, giờ chỉ là bạn với Chu Dịch thôi.”
Cô ngừng một chút, thở dài: “Nhưng trước đây theo đuổi anh ấy, tôi từng cảm thấy vô cùng thất bại.”
Tôi ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Vì anh ấy quá xuất sắc.” Tiểu Hạ nhún vai, “Theo đuổi một thời gian sẽ tự nhiên cảm thấy mình không xứng, rồi muốn bỏ cuộc.”
“Anh ấy cũng không cho hy vọng gì, từ chối rất dứt khoát. Khiến người ta cảm thấy dù có cố thêm cũng chẳng có ý nghĩa.”
“Em từng thấy như vậy chưa?”
Tôi nhìn cô, lắc đầu.
“Chưa từng.”
“Trong quá trình theo đuổi anh ấy, em cảm thấy rất vui.”
Có vẻ Tiểu Hạ không ngờ tôi trả lời vậy, cô hơi ngẩn ra: “Vì sao?”
“Vì Chu Dịch rất giỏi, lại chu đáo, anh ấy nhớ sở thích của những người xung quanh, biết nghĩ cho người khác.”
“Càng theo đuổi, em càng thấy anh ấy tốt, càng cảm thấy mình có mắt nhìn.”
“Hơn nữa, em cũng không tệ.” Tôi cười, “Nói ra có vẻ ngại, nhưng em thật sự rất ổn.”
“Em lương thiện, thành thật, cố gắng, em từng đứng nhất toàn trường trong kỳ thi đại học, đỗ vào trường top đầu cả nước, giành nhiều học bổng, vừa ra trường đã vào công ty trong top 500 thế giới, là hậu bối được tiền bối khen ngợi hết lời, ai cũng bảo tiền đồ em xán lạn.”
“À, em còn có cô bạn thân tuyệt nhất thế giới.”
“Nếu bỏ qua gia đình gốc, thì em đang sống cuộc sống tốt nhất có thể. Em thấy mình thật sự rất tuyệt.”
Tiểu Hạ ngây người nhìn tôi, rất lâu rất lâu.
Rồi cô bất ngờ bật cười, nụ cười thuần khiết, không chút giễu cợt.
“Đúng vậy, em rất tuyệt.”
“Em khiến tôi chợt hiểu ra một điều.”
Tôi nhướng mày nhìn cô.
Tiểu Hạ nói: “Tôi không theo đuổi được Chu Dịch, không phải vì tôi không xứng, mà là vì chúng tôi không hợp.”
Tôi: “Đúng vậy, hai người không hợp.”
Tiểu Hạ: “Thế còn em và Chu Dịch?”
Tôi không chút do dự: “Rất hợp.”
Tiểu Hạ bật cười ha ha, tiếng cười vô cùng vui vẻ.
“Tôi có hơi muốn làm bạn với em rồi đó.”
Tôi giả vờ ngạc nhiên nhìn cô: “Hả? Em tưởng chúng ta là bạn rồi chứ.”
“Hahahahahaha.” Cô cười đến chảy nước mắt, rồi ánh mắt lướt qua vai tôi, nhìn về phía sau: “Này, cô em này đáng yêu thật đấy!”
“Phải biết trân trọng đó!”
Tôi ngẩn người, quay đầu nhìn.
Chu Dịch đứng cách tôi ba mét, tựa vào xe, không biết đã nghe lén bao lâu.
Ánh mắt anh dõi theo tôi, đáy mắt thấp thoáng ý cười.
11
Bộ phim hài hôm nay thật sự khá hay, tôi đã bị chọc cười không ít lần.
Xem xong phim, ngồi vào trong xe, tôi tiện miệng hỏi cảm nhận của Chu Dịch: “Anh thấy phim này thế nào?”
Câu trả lời của Chu Dịch lại vượt ngoài dự đoán của tôi.
“Không biết.”
Tôi nghi hoặc quay sang nhìn anh: “Hửm?”
Chu Dịch vừa lái xe vừa nhìn thẳng phía trước: “Trong đầu cứ mãi nghĩ về câu nói của một người nào đó vào chiều nay, nên lúc xem phim cứ phân tâm, trong trạng thái như vậy thì khó mà đánh giá được bộ phim.”
“Người nào đó” trong lời anh…
Tôi không nghi ngờ gì, anh đang nói đến tôi.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi nóng từ cổ dần lan lên gò má.
Mấy câu tôi tự tin tự khen mình, rành rọt khoe khoang, quả nhiên là anh đã nghe thấy hết—chuyện đó khiến tôi thấy hơi xấu hổ.
Tôi im lặng không đáp, hy vọng có thể lướt qua chủ đề này một cách tự nhiên.
Nhưng Chu Dịch lại không để tôi như ý: “Anh cảm thấy, em có một câu nói sai rồi.”
Tôi sững người, theo phản xạ siết chặt ngón tay.
Hai má càng lúc càng nóng, trong đầu cuống cuồng lục tìm xem mình đã nói câu nào quá lố…
Chu Dịch thản nhiên mở miệng: “Lê Thiển, anh không phải người tỉ mỉ đến thế, sở thích của người không quan trọng, anh căn bản không thể nhớ nổi.”
Tôi mất đến mười giây mới hiểu ra ý câu này của anh.
Kinh ngạc quay đầu nhìn chằm chằm vào gò má anh.
“Đừng nhìn anh như vậy.”
Chu Dịch nói: “Anh lái xe không vững đấy.”
Tôi thật sự không biết phải nhìn vào đâu.
Lúng túng liếc trái ngó phải, cuối cùng đành cúi đầu nhìn mũi giày của mình.
…
Xe dừng trong gara, tôi và Chu Dịch đều không xuống xe.
Gara yên tĩnh, ánh sáng lờ mờ, trong hoàn cảnh như vậy, bầu không khí căng thẳng, bối rối và mập mờ sẽ nhanh chóng lan tỏa.
Vài giây sau, Chu Dịch là người đầu tiên phá vỡ im lặng.
“Cần anh giải thích không?”
Tôi ngẩn ra: “Giải thích gì ạ?”
Chu Dịch quay sang nhìn tôi: “Câu anh vừa nói ấy.”
Không đợi tôi trả lời, anh đã tự “phiên dịch” câu nói đó một cách thẳng thắn hơn: “Với anh, Lê Thiển, em không phải người không quan trọng.”
Tôi chớp mắt, không nhúc nhích nhìn anh.