Anh lại nói: “Không sao đâu, hai người cứ trò chuyện, lát nữa anh phải ra ngoài, không làm phiền đâu.”
Anh ấy tự nhiên vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Lúc đi ngang qua tôi, tôi lại ngửi thấy mùi hương cam quen thuộc đó.
Chu Oanh hay nói, anh trai cô ấy rất lười.
Không thích thử cái mới, một loại sữa tắm dùng suốt bao nhiêu năm không đổi.
Tôi thấy, thay vì gọi là lười, từ “chung tình” có vẻ hợp hơn.
“À đúng rồi.”
Chu Dịch quay đầu hỏi Chu Oanh: “Con rùa cưng của em đâu? Nuôi ở đâu vậy? Hôm nay mang về luôn đi, anh còn xem thử nên nuôi thế nào.”
Chu Oanh mập mờ: “Cưng của em dễ nuôi lắm, quá dễ nuôi luôn, anh không cần quá để tâm…”
“Nuôi rùa là phải chú ý đấy.”
Chu Dịch phản bác: “Có con rùa còn phải thường xuyên kỳ cọ cho nó, không thì dễ bị bệnh ngoài da…”
“À đúng rồi, rùa của em có cần anh tắm cho nó không?”
Chu Oanh: “…”
“Phụt——”
Tôi đang ngồi trên sofa, vừa uống một ngụm nước liền phun ra.
Hai anh em họ đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt Chu Dịch dần dần từ tôi chuyển sang chiếc vali đặt cạnh sofa.
Vài giây sau, dường như anh ấy đã hiểu ra điều gì.
Sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng mặt đỏ bừng kéo Chu Oanh vào trong phòng.
5
Hai anh em nhỏ giọng thì thầm trong phòng suốt một lúc lâu, tôi ngồi trên ghế sofa mà chân cứ run bần bật.
“Hay là thôi, nhân lúc còn sớm xách hành lý về nhà luôn cho rồi.” Mấy suy nghĩ kiểu đó cứ quanh quẩn trong đầu tôi.
Đang suy nghĩ lung tung thì cửa phòng bật mở.
Chu Dịch bước ra trước.
Sắc mặt anh đã trở lại bình thường, nhìn tôi với vẻ điềm đạm, mỉm cười: “Chào mừng em, cứ yên tâm ở lại đây nhé.”
“Anh sẽ cố gắng không làm phiền em, nếu anh có hành động nào khiến em thấy không thoải mái, cứ nói với anh bất cứ lúc nào.”
Chu Oanh theo sau lưng anh, giơ tay làm động tác “ok” với tôi.
Tôi cười gượng, cảm ơn Chu Dịch.
Tôi đoán được Chu Oanh đã nói gì với anh trai cô ấy rồi.
…chắc chắn là dùng chiêu bài đạo đức để buộc anh ấy đồng ý.
Điều đó khiến tôi thấy hơi áy náy.
Sau khi Chu Dịch ra ngoài, tôi giúp Chu Oanh thu dọn hành lý.
Tối hôm đó, chúng tôi ngủ chung một giường, tám chuyện tới tận một giờ sáng.
Sáng sớm hôm sau, Chu Dịch đưa Chu Oanh ra sân bay.
Khi tôi nhận được tin nhắn từ Chu Oanh báo đã lên máy bay, thì ở cửa vang lên tiếng mở khóa mật mã.
Chu Dịch quay lại rồi.
Anh đẩy cửa bước vào thấy tôi, hơi ngẩn ra một chút, sau đó mỉm cười: “Chào buổi sáng.”
Tôi đứng trong phòng khách, cố gắng tỏ ra tự nhiên đáp lại: “Chào buổi sáng.”
Nam nữ không thân thiết sống chung dưới một mái nhà, thật khó tránh khỏi sự lúng túng.
Chúng tôi trò chuyện vài câu, tôi cảm thấy mình sắp dùng ngón chân đào ra một cái hố trên sàn nhà Chu Oanh rồi.
Lên công ty đi làm, cuối cùng trái tim đã xao động bao lâu của tôi cũng có thể yên tĩnh lại để suy nghĩ đàng hoàng.
Trước đây tôi từng nghe ngóng được không ít thông tin về hình mẫu lý tưởng của anh ấy từ phía Chu Oanh.
Chu Oanh nói, nữ minh tinh mà anh cô ấy thích là Tống Linh.
Là kiểu dịu dàng, trầm tĩnh.
Vậy nên tôi quyết định, mấy ngày tới sẽ làm một tiểu thư đoan trang dịu dàng.
6
Làm tiểu thư dịu dàng được một tuần.
Tôi tuyên bố planA thất bại.
Bởi vì tôi phát hiện ra, Chu Dịch dường như chẳng có hứng thú gì với tôi cả.
Mỗi lần gặp tôi, anh ấy sẽ lập tức nở một nụ cười lễ phép nhưng xa cách.
Chỉ cần tôi về đến nhà sau giờ làm, anh ấy thường ở lì trong phòng, số lần chúng tôi chạm mặt đếm trên đầu ngón tay.
Tôi dịu dàng hay không, anh ấy hình như chẳng quan tâm.
Ngửa đầu tựa vào ghế làm việc, tôi đang suy nghĩ xem có nên thay đổi chiến lược không? Liệu có cần thiết phải thay đổi không?
Vô tình đã đến giờ tan ca.
Hôm nay Chu Dịch hẹn bạn ăn tối bên ngoài, nói là sẽ về muộn một chút.
Tôi thong thả thu dọn đồ đạc, rồi đi tàu điện ngầm về nhà.
Nhà Chu Oanh ở khu căn hộ Đông Loan, cách ga tàu điện rất gần, nhưng ở giữa có một công viên nhỏ, phải đi ngang qua.
Mùa đông trời tối sớm, tôi vừa ra khỏi ga thì phát hiện hôm nay công viên có gì đó không ổn.
Quá tối.
Có một ông bác đi ngang nhắc tôi, nói đèn đường trong công viên bị phá hoại, đang được sửa chữa.
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định đi xuyên qua công viên.
Dù sao nếu vòng đường khác thì xa quá, phải mất thêm hơn mười phút.
Giờ trời vẫn chưa tối hẳn, vẫn còn nhìn rõ đường đi.
Sắp ra khỏi công viên, tôi từ xa đã thấy một đôi nam nữ đang tranh cãi giữa đường.
Giọng nói mỗi lúc một lớn, đã thành cãi vã rồi.
Tôi không định xen vào, đang tính đi lướt qua họ thì người đàn ông đột nhiên ra tay, đẩy mạnh cô gái ngã xuống bãi cỏ ven đường.
Miệng còn chửi rủa: “Không có gì à?! Cô với thằng mặt trắng kia không có gì, nửa đêm nó còn nhắn tin cho cô?!”
Cô gái hét lên: “Đó là thực tập sinh của em! Em phải nói bao nhiêu lần nữa?!”
Người đàn ông: “tôi muốn cô nói thật! Cô có phải đang cắm sừng tôi không?!”
Vừa nói hắn vừa túm lấy cổ áo cô gái, tay kia vung lên tát một cái thật mạnh vào mặt cô.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt, tôi cứng đờ tại chỗ.
Ký ức thời thơ ấu ập về như thủy triều.
Trong căn phòng tối tăm, bố tôi cũng từng có khuôn mặt dữ tợn như vậy…
Người phụ nữ hét lên kinh hãi, tôi không kịp suy nghĩ gì đã lao tới, dùng hết sức đẩy mạnh người đàn ông ra.
Lúc đến gần tôi mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn.
“Mẹ kiếp!” Hắn chửi một câu, “Đứa nào không biết điều dám xen vào chuyện người khác?!”
Tôi không để ý đến hắn, cúi người kiểm tra tình trạng của cô gái.
Cô ấy đang run rẩy.
Thật ra tôi còn run hơn cô ấy.
Tôi chắn trước mặt cô ấy, quay đầu nhìn gã đàn ông: “Đánh bạn gái à? Đúng là đồ hèn!”
Hắn tức điên lên định lao tới.
Tôi nhíu mày: “Đừng lại gần! Tôi báo cảnh sát rồi đấy!”
Tôi đỡ cô gái đứng dậy, cũng đã chuẩn bị tinh thần nếu cần thì sẽ kéo cô ấy chạy.
Gã đàn ông ngẩn ra, rồi nhanh chóng phản ứng lại.
“cô báo lúc nào? Muốn lừa tôi hả?” Hắn giận dữ nhìn tôi: “Bọn cô coi tôi là thằng ngu chắc?!”
Vừa dứt lời, hắn sải bước tới định túm lấy tôi.
Tay hắn còn chưa chạm vào áo tôi thì cổ áo tôi đã bị ai đó kéo mạnh về sau, cả người tôi lập tức bị kéo ra xa khỏi hắn.
Tới khi lưng tôi đập vào một “bức tường” ấm nóng, tôi mới hoàn hồn.
Cùng lúc đó, mùi cam quen thuộc len vào mũi tôi.
“Chào anh cảnh sát, đúng vậy, bọn tôi đang ở công viên đối diện khu Đông Loan.” Giọng nam trầm thấp, bình tĩnh: “Sắp tới rồi à? Vâng, làm phiền các anh nhanh chút, kẻ hành hung có dấu hiệu muốn tiếp tục tấn công.”
Tôi quay đầu nhìn, thấy Chu Dịch vừa cúp máy.
Anh cau mày nhìn gã đàn ông, chưa kịp nói gì thì hắn đã quay đầu bỏ chạy.
Rõ ràng là bị cuộc điện thoại vừa rồi dọa sợ.
Tôi chớp chớp mắt, sợ tiếng tim đập dồn dập của mình bị anh ấy nghe thấy, vội vàng đứng thẳng, lặng lẽ dịch sang bên hai bước.
“Anh sao lại ở đây?”
Chu Dịch vừa định mở miệng, tôi bỗng nhớ ra điều gì: “Làm phiền anh đợi chút, em đi nói với cô ấy vài câu.”
Tôi quay lại chỗ cô gái vẫn còn chưa hoàn hồn, xoa xoa cánh tay cô.
“Ổn rồi.”
“Tối nay tới nhà bạn ở tạm đi, đừng về nhà.”
“Nếu được, tốt nhất là báo cảnh sát luôn.”
Vừa nãy tôi đã thấy màn hình điện thoại của Chu Dịch, anh ấy căn bản còn chưa kịp gọi cảnh sát, lúc đó chỉ là dọa hắn thôi.
“Cậu với hắn…” Tôi do dự, không biết mở lời thế nào.
Ngược lại cô gái lại nhanh chóng hiểu ý: “Sẽ chia tay.”
“Tôi sẽ báo cảnh sát ngay, cảm ơn cậu.”
Cô ấy lau nước mắt, kéo áo choàng chặt hơn.
Lại cảm ơn tôi và Chu Dịch một lần nữa, sau đó vội vàng rời khỏi con đường mờ tối, bước về phía ánh đèn rực sáng phía trước.
7
Trên đường về cùng Chu Dịch, anh trả lời câu hỏi trước đó của tôi.
“Chu Oanh từng nói em sợ bóng tối.”
Tôi khựng lại một chút.
Thì ra anh biết đèn trong công viên bị hỏng, nên đã kết thúc buổi tụ họp sớm để đến đón tôi…
Tôi cúi đầu nhìn mặt đất, nhìn bóng tôi và Chu Dịch vì ánh sáng mà khi thì dính vào nhau khi thì tách ra…
Tim tôi lại đập càng lúc càng nhanh.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói.
Chu Dịch: “Không cần cảm ơn, nên làm thôi.”
Anh khách sáo quá rồi, khách sáo đến mức chút mộng tưởng vừa nhen lên trong đầu tôi cũng nhanh chóng tan thành mây khói.
Chúng tôi im lặng suốt dọc đường về đến nhà.
Vừa vào cửa, tôi đột ngột dừng bước.
Tôi nhớ đến bộ dạng tiểu thư đoan trang mình đã gồng suốt một tuần trong căn nhà này.
Lại nhớ đến lúc nãy trong công viên, để hù dọa gã đàn ông kia, tôi chửi không ít câu thô tục, còn giơ nắm đấm lên huơ huơ mấy lần…
Tôi liếc nhìn Chu Dịch.
Có lẽ anh đã thấy hết rồi.
Tôi nhắm chặt mắt lại, tay chân lóng ngóng bước về phía phòng mình.
“Bữa tối của em…”
Tôi: “Em không đói lắm, không cần ăn đâu…”
Rầm——
Tôi đóng cửa lại.
Nằm trên giường rất lâu, tôi cuối cùng cũng chấp nhận được sự thật rằng hình tượng của mình trong mắt Chu Dịch đã hoàn toàn sụp đổ.
Thôi bỏ đi, tôi nghĩ.
An phận ở thêm ít ngày nữa, rồi kiếm cớ dọn ra ngoài là xong.
Cộc cộc cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Giọng của Chu Dịch vang lên ngoài cửa: “Lê Thiển, lúc chiều anh về anh có mua hạt dẻ rang đường, chắc em thích ăn, anh để trước cửa phòng em rồi.”
Hạt dẻ rang đường?
Tôi ngồi bật dậy.
Hướng ra cửa kêu lên một tiếng: “Cảm ơn anh!”
Đúng lúc này, bụng tôi không hợp tác mà réo lên mấy tiếng.
Đợi bên ngoài không còn động tĩnh, tôi nhẹ nhàng bước ra, khẽ mở cửa, lấy túi hạt dẻ vào phòng.
Vài hạt dẻ trôi xuống bụng, tôi như sống lại.
Tôi lập tức nhắn tin cho Chu Oanh.
Tôi ra sức khen cô ấy, đối xử với tôi quá tốt! Không chỉ nói với Chu Dịch chuyện tôi sợ bóng tối, mà còn kể cả việc tôi là “fan cuồng” hạt dẻ rang đường!
Chu Oanh trả lời rất nhanh: “Hả? Tớ chưa từng nói mà.”
“Ái chà, sao anh tớ lại biết mấy chuyện này nhỉ?”
Tôi cầm điện thoại, nhìn chằm chằm tin nhắn này vài lần.
Sững người.
________________________________________
8
Nghĩ mãi vẫn không thông.
Tôi quyết định đích thân đi hỏi anh.
Bước nhanh ra cửa, tôi mở cửa lao ra thì đúng lúc đâm sầm vào Chu Dịch đang cầm ly nước từ phòng khách đi tới.
Tôi bị va lệch cả người, còn Chu Dịch…
Nước trong ly đổ hết lên người anh.
Phần ngực áo sơ mi trắng ướt một mảng lớn, dính sát vào da, gần như trong suốt.
Đầu tôi vang lên một tiếng “ong”, chưa kịp nghĩ đã đưa tay ra vỗ vỗ vào ngực anh: “Xin lỗi, xin lỗi!”
…nước bị tôi tán đều hơn.
Tôi khựng lại.
Nhiệt độ từ cổ lan lên tận trán, cả người như con vịt quay vừa ra lò, đứng đơ tại chỗ.
Chu Dịch nắm lấy cổ tay tôi, ngăn động tác kỳ quặc của tôi lại.
Tay anh ấm áp: “Không sao.”
Anh nói: “Anh đi thay đồ là được.”
Chu Dịch buông tay tôi ra, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.
Lúc anh vào phòng thay đồ, tôi tranh thủ lau sạch vệt nước trên hành lang.
Đầu óc cũng tạm thời hồi phục lại khả năng suy nghĩ.
Chẳng bao lâu, anh mở cửa bước ra, tôi ngẩng đầu theo phản xạ.
Chu Dịch đã thay áo sơ mi đen, càng khiến anh thêm lạnh lùng và xa cách.
“Sao lúc nãy em gấp thế? Có chuyện gì sao?”
Tôi nghe thấy anh hỏi.
Tôi hít sâu vài hơi, nói thẳng: “Có, em muốn hỏi anh vài chuyện.”
Anh sững lại: “Chuyện gì?”
Tôi lấy hết can đảm nhìn vào mắt anh: “Sao anh biết em sợ bóng tối? Còn biết em thích ăn hạt dẻ rang đường?”
Chu Dịch nhìn tôi, vài giây sau mỉm cười: “Chuyện em sợ bóng là Chu Oanh vô tình kể vào năm kia.”
“Còn hạt dẻ rang đường…”
Nụ cười trong mắt anh sâu thêm một chút: “Lúc anh học đại học, chỗ anh có một hàng hạt dẻ rang đường rất nổi tiếng, mỗi lần anh về nhà, Chu Oanh đều gọi điện nhắc anh mang vài túi về.”
“Cô ấy không thích mấy món ngọt mềm thế này, mà lại quan tâm đến mức đó, anh chỉ có thể đoán là do em.”
“Lê Thiển, em là bạn thân nhất của Chu Oanh mà.”
Tôi là bạn thân nhất của Chu Oanh…
Mà tôi lại muốn làm chị dâu cô ấy.
Hai câu này đột nhiên bật ra trong đầu tôi một cách vô thức.
Tôi giật mình, vội lắc đầu, cố xua cái suy nghĩ kia đi.
Nhưng không được.
Sở thích của một người chẳng mấy quan trọng với anh ấy, vậy mà anh vẫn nhớ rõ…
Cảm động thì có cảm động, nhưng ý nghĩ muốn làm chị dâu Chu Oanh lại càng mạnh mẽ hơn.
Chu Dịch hỏi: “Còn câu hỏi nào nữa không?”
“Có.” Tôi dừng vài giây, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh còn độc thân không?”
Chuyện này tôi đã xác nhận với Chu Oanh từ lâu, nhưng giờ hỏi lại lần nữa cũng chẳng sao.
Chu Dịch rõ ràng ngẩn người.
Vài giây sau mới gật đầu.
Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng mặt vẫn giữ được bình tĩnh.
Tôi gật đầu: “Vậy em có chuyện muốn nói.”
Chu Dịch: “Chuyện gì?”
“Em thích anh.” Tôi nói: “Em định theo đuổi anh.”
Chu Dịch hơi mở to mắt.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy biểu cảm kinh ngạc rõ ràng đến thế trên mặt anh.
May mà không có phản cảm hay khó chịu.
Tôi một hơi nói hết:
“Cách theo đuổi thế nào thì em chưa nghĩ ra, cần phải tính thêm.”
“Nhưng em sẽ không làm phiền anh một cách tùy tiện đâu, xin anh cứ yên tâm!”
“Anh cũng không cần phải trả lời ngay, bởi vì nếu giờ anh trả lời, khả năng thành công sẽ rất thấp…”
“Không phải em hứng lên nhất thời đâu, thật ra em đã thích anh lâu rồi. Chỉ là cảm thấy nếu chẳng cố gắng gì mà buông tay thì quá hèn nhát…”
Tốc độ nói của tôi rất nhanh, giọng cũng rất nhỏ.
Gần như là lẩm bẩm một mình.
“Hết rồi.”
Tôi gật đầu với Chu Dịch: “Vậy… cũng muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi, chúc anh ngủ ngon.”
Nói xong câu cuối, tôi quay người, vào phòng, đóng cửa, một mạch dứt khoát.
Tựa lưng vào cánh cửa, tôi lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Chu Dịch đứng ngoài cửa tôi một lát, sau đó mới quay về phòng mình.
Tôi cuối cùng cũng thở ra một hơi thật dài.
Mình điên rồi sao?
Có thể lắm.
Nhưng làm người ngoan ngoãn biết điều suốt bao năm, điên một lần thế này… thật ra cũng đáng.