15
Tôi chớp chớp mắt, lại hỏi:
“Vậy hôm đó, cậu với Lục Trạm bảo đau mông với đau chân… là chuyện gì thế?”
Thẩm Tinh Từ đáp tỉnh bơ:
“Mấy hôm trước, hai đứa tôi không ai phục ai, kéo nhau ra phòng gym nâng tạ cả ngày, vận động quá sức, không đau mới lạ. Chứ cậu tưởng là đau kiểu gì?”
“…”
Tôi không dám nói.
Chuyển chủ đề hỏi tiếp:
“Vậy tại sao cậu cứ đăng mấy cái ảnh khoe cơ bụng lên Moments?”
Thẩm Tinh Từ ném điện thoại cho tôi sau khi mở khóa và bấm vài cái.
Tôi cúi đầu nhìn—
Mặt đỏ bừng.
Tất cả những tấm ảnh khoe body kia… đều cài chế độ chỉ hiển thị với một người.
Không sai, chính là tôi.
Và tôi, tấm nào cũng like.
Chết tiệt!
Tôi lúng túng gãi đầu.
“Lúc cậu từ chối mấy cô gái kia, còn nói cậu thích kiểu học bá dịu dàng.”
Thẩm Tinh Từ liếc nhìn tôi, rồi đột nhiên cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi.
“Cậu không phải vừa dịu dàng, vừa ngoan lại còn là học bá sao?”
“Đương nhiên, vì tội vu khống tôi nên tôi quyết định rút lại chữ ‘ngoan’.”
“Những bức ảnh đó là đăng cho cậu xem đấy, biết cậu đã thấy, tôi rất vui.”
“Còn về việc tôi có thẳng không, có nói dối không, sau này cậu thử rồi sẽ biết.”
Câu cuối nghe có vẻ nghiến răng, nhưng ánh mắt lại dịu dàng đầy ý tứ.
Thình thịch thình thịch.
Tim tôi đập loạn.
Hóa ra bao lâu nay tôi hiểu sai. Crush không chỉ không gay, mà còn có vẻ thích tôi?!
“Vậy à, tôi hiểu lầm rồi…”
Tôi đỏ mặt ngượng ngùng.
Thẩm Tinh Từ lại tiến gần hơn, như muốn nói thêm gì đó thì vô tình làm rơi món quà tôi tặng ban nãy—hộp trà cúc—rơi vãi khắp sàn.
Anh bỗng khựng lại, nhớ ra một chuyện kinh hoàng—
Những câu hỏi tôi vừa hỏi, trong tưởng tượng về “cuộc tình” của anh và Lục Trạm, tôi đã xếp anh vào vị trí bị đè.
Bị đè.
Thái dương của Thẩm Tinh Từ giật giật, máu nóng dồn lên.
“Lâm Nhiên, đừng nói món quà này của cậu… có ‘ẩn ý’ đấy nhé?”
“Không, không có gì cả! Chỉ là trà thanh nhiệt thôi. À đúng rồi, tôi nhớ ra phải đi đón ông nội tan học rồi! Tôi đi trước nhé!”
Tôi chột dạ, cười khan hai tiếng rồi xoay người định chuồn.
Nhưng quá muộn.
Anh vòng tay ôm chặt eo tôi, kéo tôi lại, cúi đầu hôn tới tấp.
Tôi không chống cự.
Chỉ đỏ mặt, dựa vào ngực anh, hai má nóng bừng.
Tiếng thở dốc quện vào nhau, mọi âm thanh ồn ào bên ngoài đều biến mất.
…
Tôi vẫn còn một câu muốn hỏi.
“Thẩm Tinh Từ, tại sao hôm đó trong hai con số 0 và 1, cậu lại chọn… số 0?”
“Lâm Nhiên, cậu nghĩ sao?”
“Trừ việc thích cậu ra, không có bất kỳ hàm ý nào khác.”
Anh nghiến răng trả lời.
16
Tối hôm đó, tôi về ký túc xá, vừa hay Tống Lê cũng vừa trở lại.
Cô ấy mặt mũi hồng hào, còn tôi thì lòng vẫn lâng lâng.
Hai đứa nhìn nhau.
Phát hiện miệng cả hai đều… đỏ đỏ, hơi sưng sưng.
Rõ ràng là vừa bị hôn đến điên cuồng.
Tôi: “Khụ.”
Tống Lê: “Khụ khụ.”
Tôi: “Thẩm Tinh Từ nói cậu ấy là trai thẳng.”
Tống Lê: “Lục Trạm cũng nói vậy.”
Tôi: “Cái ảnh kia, là hai người họ đang chọn kẹo cao su.”
Tống Lê: “Ừ, Lục Trạm còn cho tôi xem cả lịch sử mua hàng, kẹo vẫn còn một miếng chưa ăn.”
Tôi: “Còn vụ đau mông đau chân, là do đi tập gym.”
Tống Lê: “Còn có cả check-in ở phòng gym làm bằng chứng…”
Hai đứa tiếp tục đối chiếu.
Càng nói càng méo mặt.
Tôi: “Vậy là chúng ta…”
Tống Lê: “Đơn giản là hiểu lầm!”
Hai đứa tôi hét lên một tiếng, ôm chầm lấy nhau, vừa cười vừa la như hai đứa điên.
Crush và crush không gay.
Fan độc chiếm trở lại mạnh mẽ làm fan bạn gái.
Từ nay, chúng tôi không còn là những cô gái thẳng tuyệt vọng nữa, mà là bạn gái tiềm năng!
Tôi: “Thẩm Tinh Từ tỏ tình với tôi rồi.”
Tống Lê: “Lục Trạm cũng thế! Câu nào câu nấy ngọt đến phát khóc!”
Tôi: “Cậu đồng ý chưa?”
Tống Lê: “Chưa! Dễ quá thì mất giá chứ sao, phải cho người ta theo đuổi thêm.”
Tôi: “Tôi cũng nghĩ vậy! Phải để Thẩm Tinh Từ vất vả thêm chút nữa.”
Tống Lê: “Sướng quá trời luôn!”
Ngay sau đó, ký túc xá nữ lại vang lên hai tiếng hú hạnh phúc.
17
Còn trong ký túc xá nam…
Thẩm Tinh Từ vừa về, Lục Trạm cũng lò dò về sau.
Hai nam thần đáng lẽ đang lâng lâng vì tình yêu ngọt ngào, vậy mà vừa liếc mắt nhìn nhau một cái—
Cùng lúc buồn nôn.
Cảnh tượng y như bị phản ứng sinh lý.
Sau đó là màn cà khịa kịch liệt.
Thẩm Tinh Từ: “Tôi phục cậu đấy, sao lại ghép tôi với cậu – cái thằng chó con này – thành một cặp gay cơ chứ?”
Lục Trạm: “Tôi còn phục hơn! Suýt nữa thì cả đời tôi bị cậu phá hỏng!”
Thẩm Tinh Từ: “Không hiểu mấy cô gái đó trong đầu ngày nào cũng toàn mấy thứ đen tối gì nữa.”
Lục Trạm: “Cậu đừng có nói xấu bạn gái tôi, người ta đáng yêu lắm đó.”
Thẩm Tinh Từ: “Mẹ nó, Lục Trạm, cậu đúng là não tình yêu, chưa hẹn hò đã gọi người ta là bạn gái rồi? Cậu lưu manh quá, tôi khinh!”
Lục Trạm: “Cậu còn mặt mũi nói tôi? Cậu mới là não tình yêu cấp độ cuối rồi đó. Mấy hành vi si mê của cậu, tôi lười nói luôn. Ai mà vừa rồi điên cuồng khoe khắp group là mình hôn được người ta rồi hả?”
Thẩm Tinh Từ: “Biến! Tôi phát cuồng vì bạn gái tương lai thì đã sao?”
Lục Trạm: “Tùy cậu, từ nay ăn uống đừng rủ tôi, tập gym cũng đừng tìm tôi.”
Thẩm Tinh Từ: “Ai thèm rủ? Tôi còn phải dành thời gian theo đuổi Lâm Nhiên nữa cơ.”
Hai người nhanh chóng ngừng chiến.
Chuyển sang trạng thái—
Tự theo đuổi crush, không ai cản đường ai.
18
Thẩm Tinh Từ nói sẽ theo đuổi tôi, vậy mà hôm sau đã biến mất khỏi trường.
Thậm chí còn không đến học chuyên ngành.
Nhìn sang phía bên kia lớp học, thấy Tống Lê đang ngồi cạnh Lục Trạm, hai người cười nói tình cảm.
Tôi hơi thất vọng.
Nói là sẽ theo đuổi tôi cơ mà?
Người đâu mất tiêu rồi?
Ting.
【Thẩm Tinh Từ: Đội bóng rổ của trường định kỳ đi tập huấn một tuần, hôm qua vui quá quên không nói với cậu.】
Thì ra là đi tập huấn.
Thẩm Tinh Từ là thành viên đội bóng rổ của đại học A, từ năm nhất năm hai đã thường xuyên tham gia các giải đấu toàn quốc.
【Thẩm Tinh Từ: Đừng giận nhé, tôi sẽ mua quà cho cậu.】
Tôi gõ chữ:
【Tôi: Không cần quà đâu.】
【Thẩm Tinh Từ: Theo đuổi người mình thích thì sao có thể không tặng quà được?】
Trong lòng tôi như có một tảng băng vỡ vụn, tan ra từng mảnh.
Mọi cảm giác hụt hẫng lúc nãy lập tức tan biến.
【Tôi: Vậy… vậy cậu mua cho tôi một cái ly nhé?】
【Thẩm Tinh Từ: Được thôi. Nhưng mà ly = một đời đấy. Lâm Nhiên, cậu muốn bên tôi một đời thật à?】
Một câu chọc ghẹo rõ ràng.
Loại mập mờ thường thấy trong giai đoạn nhập nhèm.
Thế nhưng tôi lại do dự thật lâu, rồi gõ ra dòng chữ:
【Tôi: Thẩm Tinh Từ, tôi từng nói với cậu chưa… rằng tôi có một người trong lòng?】
【Thẩm Tinh Từ: ?】
【Thẩm Tinh Từ: Là ai?】
—
Trên chuyến xe bus chở đội bóng đến sân tập.
Chàng trai cao ráo đẹp trai đang cầm điện thoại, sắc mặt từ thư thái chuyển sang đen sì trong chớp mắt. Người ngồi cạnh còn không dám thở mạnh.
Lâm Nhiên có crush?
Là ai?
Đừng nói là cái tên Lục Trạm giả bộ ngoan hiền đó nhé?
Chết tiệt.
Về phải giết nó.
Đang tức đến mức ngực đau, tôi lại gửi thêm hai tin.
【Là cậu. Nên chắc cậu không cần theo đuổi tôi nữa đâu.】
【^_^】
—
Cảm xúc Thẩm Tinh Từ như tàu lượn siêu tốc.
Anh liếm môi, nơi đó vẫn còn vết cắn nhỏ hôm trước khi hôn nhau.
Ngọt tận tim.
Thảo nào hôm đó bị hôn chẳng những không phản kháng mà còn… hưởng thụ.
Tưởng đâu tôi hiền nên không dám phản ứng, hóa ra…
【Thẩm Tinh Từ: Tôi sẽ xin huấn luyện viên, cố gắng rút ngắn tập huấn còn 5 ngày, quay lại sớm với cậu.】
19
Năm ngày tập huấn trôi qua nhanh chóng.
Mỗi tối sau khi luyện tập xong, Thẩm Tinh Từ đều nhắn tin cho tôi.
Chúng tôi không nói chuyện gì to tát, chỉ là những vụn vặt thường ngày.
Nhưng chính vì vậy mà lại khiến người ta càng thêm mong chờ lần trò chuyện kế tiếp.
Sáng thứ Bảy, tôi còn đang ngủ nướng.
Tống Lê – vốn định đi hẹn hò với Lục Trạm – đột nhiên lao về ký túc, kéo chăn, lay tôi dậy:
“Dậy mau! Đừng ngủ nữa! Thẩm Tinh Từ đang đợi cậu dưới lầu kia kìa!”
“Hả?”
“Dậy ngay! Đi hẹn hò với trai nè!”
Tôi bị lôi ra khỏi giường, một trận trang điểm rồi bị kéo xuống lầu.
Cô ấy chớp mắt ra hiệu, rồi tay trong tay với Lục Trạm đi chơi.
Tôi nhìn thấy Thẩm Tinh Từ.
Chỉ năm ngày mà cậu ấy cắt tóc mới, vuốt nhẹ một kiểu undercut Mỹ, tóc dựng lên cực ngầu.
Đẹp trai muốn xỉu.
Cậu ấy bước đến, nắm tay tôi:
“Sáng định về sớm, mà kẹt xe, giờ mới tới nơi.”
“Ừm.”
Lạnh lùng.
Thẩm Tinh Từ liếc mắt nhìn tôi, nói tiếp: “Muốn ăn gì? Tôi dẫn cậu đi ăn. Món Tây, món Hoa, hay lẩu nướng?”
“Gì cũng được.”
Vẫn lạnh lùng.
“…”
“Nếu mai không học, tôi dẫn cậu ra khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ngoài thành phố chơi, cậu sợ thì gọi Tống Lê với Lục Trạm đi cùng.”
“Cũng được.”
Thẩm Tinh Từ chịu hết nổi rồi, dừng chân lại.
Cậu định hỏi tôi rốt cuộc giận chuyện gì.
Nói đi, cậu thay đổi.
Một nam sinh nghiêm túc yêu đương không chịu nổi bị chiến tranh lạnh kiểu này.
Nhưng đúng lúc đó, tôi nghiêng đầu lại gần cậu, mặt đỏ ửng, lí nhí hỏi:
“Thẩm Tinh Từ, hôm nay cậu đẹp trai quá. Bọn mình có thể…”
“Hôn nhau trước được không?”
?
Thẩm Tinh Từ khựng lại.
Cổng ký túc nữ người qua kẻ lại, không thích hợp làm mấy chuyện mờ ám.
Thế là cậu kéo tôi đến khu rừng nhỏ gần đó.
Dưới bóng cây râm mát, yên tĩnh đến đáng ngờ.
Cậu ôm tôi, giọng trầm khàn, yết hầu khẽ động:
“Lâm Nhiên, làm bạn gái tôi nhé?”
“Được.”
Vừa dứt lời, môi đã bị bạn trai mới bịt kín lại.
Cảm giác ngọt ngào lan khắp tứ chi.
—
Năm nhất đại học, tôi bị thu hút bởi cậu con trai rực rỡ nhất giữa đám đông.
Năm nhất đại học, Thẩm Tinh Từ lại rung động bởi ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa tinh nghịch của tôi giữa đám người.
Hai người thầm yêu, cuối cùng cũng gặp đúng lúc.
(Chính văn hoàn)