Crush của tôi và crush của nhỏ bạn thân… thành một cặp rồi.
Hai cô gái thẳng tuyệt vọng như chúng tôi lập tức sụp đổ tại chỗ.
Khóc xong, tôi quay sang hỏi:
“Cậu nói xem, hai người đó ai là ‘ở trên’?”
Bạn thân tôi vừa lau nước mắt vừa quả quyết:
“Chắc chắn là Lục Trạm nhà tôi rồi.”
Tôi không phục: “Anh ấy còn chưa cao tới mét chín.”
Bạn tôi bật lại ngay:
“Ai biết Thẩm Tinh Từ nhà cậu có độn giày không?”
…
Từ fan bạn gái chuyển thành fan độc chiếm trong chớp mắt, hai đứa tôi điên cuồng lục tung mọi manh mối để chứng minh crush nhà mình là top.
Kết quả cuối cùng… hóa ra tất cả chỉ là hiểu lầm. Hai người họ đều là trai thẳng.
Tôi với nhỏ bạn định rút lui trong im lặng, ai ngờ bị tóm lại.
Thẩm Tinh Từ khẽ cười lạnh: “Anh có thẳng hay không, em thử rồi sẽ biết.”
1
Ở đại học A có hai nam thần được cả trường công nhận.
Thẩm Tinh Từ và Lục Trạm.
Người đầu tiên là crush của tôi, người thứ hai là nam thần trong lòng bạn cùng phòng kiêm bạn thân của tôi – Tống Lê.
Nhưng kể từ hôm nay, chúng tôi quyết định phong tỏa trái tim.
Vì Thẩm Tinh Từ và Lục Trạm… thành đôi rồi.
Vừa nghe được tin sốc, hai đứa con gái thẳng tuyệt vọng như chúng tôi lập tức sụp đổ.
Trong ký túc xá, vừa khóc vừa gào, nhảy lên nhảy xuống như thể hai phi tần bị đày vào lãnh cung phát điên.
Chẳng biết nên khen tôi và Tống Lê có gu giống nhau, hay là nên chửi gu hai nam thần cũng giống nhau đến kỳ lạ.
Thở dài một tiếng.
Đổi góc nhìn thì, hình như là đang “đẩy thuyền” thành công cùng bạn thân đấy nhỉ?
Tôi vừa khóc vừa sụt sùi, lòng đau như cắt.
“Tống Lê, giờ chúng ta phải làm sao đây?”
“Dù gì cũng loạn rồi, hay là chúng ta… đến với nhau luôn đi?”
Tống Lê nghẹn ngào đưa ra một ý kiến cực kỳ dở hơi.
Giây sau, hai đứa nhìn nhau, rồi bật cười phá lên.
Con gái thẳng mà, lắm khi cũng vô tư đến kỳ quặc.
2
Khóc một hồi cũng nguôi ngoai, tôi bắt đầu nghĩ về Thẩm Tinh Từ.
Nghĩ đến gương mặt đẹp trai của anh, đến cái tính cách ngang tàng ngạo mạn, đến bụng tám múi với vòng eo săn chắc kia…
Khoan đã.
Tôi bỗng khựng lại, trong đầu nảy ra một câu hỏi nghiêm túc và thực tế:
Nếu Thẩm Tinh Từ là cong, vậy anh ấy là ở trên… hay ở dưới?
“Tống Lê, cậu nói xem, ai là ‘ở trên’?”
Tống Lê lau nước mắt, tự tin nói: “Dĩ nhiên là Lục Trạm nhà tớ rồi.”
Lục Trạm là kiểu học bá dịu dàng, nhã nhặn, đúng chuẩn thụ.
Cho vào truyện tranh Hàn Quốc thì chắc chắn là kiểu mắc nợ mấy trăm tỷ.
Làm sao mà áp được một người như Thẩm Tinh Từ, vừa hoang dã lại vừa cứng đầu?
Tôi không cam tâm: “Nhưng Lục Trạm còn chưa cao đến mét chín nhé? Lùn hơn 1 thì không tính là top được đâu!”
Bạn tôi cũng không chịu thua.
“Biết đâu Thẩm Tinh Từ nhà cậu có lót đế giày thì sao?”
“Tào lao! Anh ấy là mét chín thật sự!”
“Thì Lục Trạm nhà tớ cũng mét chín, còn có cả bụng tám múi nữa! Hôm trước tớ lén nhìn ảnh bơi, rõ rành rành luôn!”
“Hứ! Thân hình Thẩm Tinh Từ còn đẹp hơn! Lần trước anh ấy chơi bóng rổ, bật nhảy úp rổ, gió vừa thổi qua, eo anh ấy uốn lượn đúng kiểu gợi cảm chết người luôn! Mấy chuyện trên giường chắc chắn là giỏi hơn!”
“Dù gì thì Lục Trạm cũng không thể là thụ!”
“Thẩm Tinh Từ càng không thể!”
…
Trong phút chốc, hai đứa tôi khẩu chiến hăng máu, đỏ mặt tía tai, nước bọt bay tung tóe.
Thề sống thề chết bảo vệ chiếc quần lót tượng trưng cho lòng tự tôn của crush nhà mình.
Từ fan bạn gái biến thành fan độc chiếm trong nháy mắt.
Cãi nãy giờ vẫn không ra kết luận.
Để giữ gìn tình bạn, hai đứa tôi quyết định… đi tìm bằng chứng xác thực crush nhà mình là top.
Quyết tâm rửa sạch oan ức cho các nam thần.
“Cứ để bằng chứng lên tiếng!”
“OK!”
3
Theo thông tin từ hội fan, Lục Trạm đang học ở thư viện, còn Thẩm Tinh Từ thì ở sân bóng.
Hai đứa tôi lập tức chia nhau hành động.
Tống Lê đi tìm Lục Trạm, còn tôi thì hào hứng chạy thẳng ra sân bóng.
Thẩm Tinh Từ đúng là đang ở đó.
Có lẽ đánh bóng khá lâu nên hơi mệt, anh đang ngồi ở lề sân, uống nước.
Tay trái cầm chai nước, từng khớp ngón tay rõ ràng, gân xanh nổi lên đầy lực.
Tóc mái ướt mồ hôi dính vào trán, mắt hơi cụp xuống, bắp tay gầy nhưng có lực – không thô kệch chút nào.
Đẹp trai.
Đẹp trai muốn xỉu.
Nhưng cũng đáng chết ghê…
Một chàng trai đẹp như mô hình 3D thế này, sao lại đi yêu đàn ông?
Dù tim đau không thở nổi, nhưng tôi vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ.
Tôi trốn vào một góc sân, móc điện thoại ra, gõ tìm kiếm:
【Làm sao để nhận biết ai là top, ai là bot trong một cặp đam mỹ?】
Google cho ra một câu trả lời:
【Hãy xem người đó có hay đăng ảnh selfie không. Top thường ít đăng, lạnh lùng. Bot thì thường hay đăng body, bụng sáu múi… để thu hút.】
…
Tôi run run mở WeChat của Thẩm Tinh Từ.
Không muốn nhìn nữa.
Toàn ảnh selfie.
Toàn cơ bụng.
Toàn cơ ngực.
Trước đây tôi coi đó là kho báu tinh thần, like xong còn lưu về ngắm.
Giờ nhìn chỉ thấy ngứa mắt.
Quá quyến rũ.
Chắc chắn là 0 rồi?
Đang đau khổ thì điện thoại reo – là Tống Lê gọi đến.
Qua loa, giọng cô ấy ngập ngừng:
“Lâm Nhiên, khụ, sao rồi… Thẩm Tinh Từ là 1 hay là 0?”
“?”
Biết nhau lâu như vậy, chỉ nghe giọng là tôi nhận ra có gì đó sai sai.
Tôi nhíu mày:
“Nè, nghe giọng cậu thế này… đừng nói là Lục Trạm cũng là 0 nhé?”
“!!”
Tống Lê lập tức nổ tung, hốt hoảng hét lên:
“Không thể nào! Lục Trạm sao mà là 0 được! Cho dù anh ấy liếm lớp sữa phủ trên trà sữa có giỏi cỡ nào cũng không thể chứng minh kỹ năng dùng lưỡi! Anh ấy là 1!”
“Những cách nhận biết trên mạng đều là xàm xí! Tớ—”
“Khoan đã, còn Thẩm Tinh Từ thì sao?”
“Lâm Nhiên, giọng cậu cũng sai rồi đấy… chẳng lẽ Thẩm Tinh Từ nhà cậu cũng là 0 luôn à?”
…
Chúng tôi cùng lúc im lặng.
Rồi đồng thời cúp máy.
Có gì đó sai sai.
Không thể nào… cả hai đều là bot được chứ?
Chẳng lẽ… họ luân phiên à?
4
Tôi quyết định phải thử thăm dò Thẩm Tinh Từ trực tiếp.
Tất nhiên không thể hỏi thẳng anh ta là top hay bot được.
Nhỡ đâu chọc đúng chỗ đau, bị đánh thì sao.
Phải vòng vo.
Vì vậy tôi giả vờ vô tình lại gần anh ta.
Chúng tôi cùng ngành, cùng lớp, bắt chuyện cũng là điều bình thường.
Nhưng có lẽ vì trong lòng tôi có quỷ, nên khí trường hơi là lạ.
Thẩm Tinh Từ đang uống nước khoáng bỗng khựng lại, quay đầu nhìn về phía tôi.
Ánh mắt dừng lại vài giây.
Anh nhìn tôi, khóe môi hơi nhếch lên:
“Học bá, sao cậu lại ở đây?”
Tôi mặt không đổi sắc: “Học nhiều quá, đau đầu, ra ngoài đi dạo tí.”
Anh ta uể oải nhướng mày: “Ồ.”
Tôi nhân cơ hội ngồi xuống bên cạnh, vờ như vô tình thăm dò:
“Thẩm Tinh Từ, nghe nói cậu thân với Lục Trạm lớp bên cạnh lắm, sao hôm nay không thấy cậu ấy cùng chơi bóng?”
Anh khựng lại, sắc mặt nhạt đi.
“Chắc đang ở thư viện. Sao thế, Lâm Nhiên, cậu có hứng thú với cậu ấy à?”
“Không không không, chỉ là tò mò hai người ai đánh bóng dữ dội hơn?”
Thẩm Tinh Từ đáp gọn: “Tôi. Cậu ta thể lực kém, yếu xìu.”
Tốt lắm!
Mạnh mẽ là được rồi!
Thể lực cậu tốt là tôi yên tâm!
Đàn ông mà thể lực kém thì làm sao đè được người ta!
Mắt tôi sáng rực, cố nén phấn khích hỏi tiếp:
“Nếu cho cậu chọn giữa hai con số, 1 và 0, cậu chọn cái nào?”
“?”
Thẩm Tinh Từ liếc nhìn tôi: “Câu hỏi gì kỳ vậy?”
Tôi giả ngây ngô: “Chỉ là hỏi chơi thôi, xem cậu thích con số nào.”
“Ồ, tôi chọn 0.”
?
??
Tôi cứng đờ, môi giật giật: “Sao lại thế? 1 không tốt sao?”
Anh ta ho khẽ, ánh mắt lảng đi, rồi lại đảo qua mặt tôi:
“Tôi thích số 0, không được à?”
Mẹ kiếp.
Đã cong mà còn không có chí hướng.
Tôi nhìn crush mà tức muốn khóc.