Sáng nay, ta thấy trên tay hắn lại có thêm một vết thương mới, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Rốt cuộc chàng là ai?”
Tay hắn thoáng khựng lại khi đang buộc đai áo, chỉ đáp: “Tự nhiên là phu quân của nàng.”
“Còn gì nữa?”
Sự im lặng kéo dài thật lâu.
“Anh Hoa, có vài chuyện, ta không muốn giấu nàng, nhưng lại càng không muốn kéo nàng vào.”
Ta không hỏi nữa.
Trọng sinh một đời, ta quá hiểu triều đình là vũng nước sâu không thấy đáy.
Cuộc tranh đấu giữa Túc Vương và Tĩnh Vương ngày càng khốc liệt, có lẽ Lý Ngôn Chi đang giúp Túc Vương xử lý những chuyện… không thể đưa ra ánh sáng.
Chuyện này cũng thường thôi. Như đời trước, cha ta cũng từng âm thầm làm không ít việc cho Tiêu Viễn Minh.
Mưu quyền tính kế ta có thể không rành, nhưng có một thứ, ta nắm chắc trong tay – kiếm tiền.
Dù là chiêu binh mãi mã, hay thu phục lòng người, bạc vẫn luôn là thứ không thể thiếu.
Ta không thiếu tiền, nhưng đã sống lại một lần, sao có thể lãng phí hiểu biết tương lai này.
Thế là ta thường xuyên đến chỗ đua ngựa, đấu thú, âm thầm đặt cược. Mới hơn một tháng, trong tay đã có một khoản kha khá.
Sau đó lại mua thêm vài cửa hàng ở vị trí đắc địa, còn tậu cả mấy trang trại nữa.
7
Mùng Tám tháng Chạp, trong cung thiết yến.
Ta cùng Lý Ngôn Chi vừa đến cổng cung, liền gặp xe ngựa phủ Tĩnh Vương.
Liễu Như Mi mặc một thân hoa phục, đi bên cạnh Tiêu Minh Viễn, dáng vẻ đoan trang nhu mì.
Thấy ta, nàng chậm rãi bước tới: “Anh Hoa, nghe nói tỷ gả vào nhà họ Lý, muội thật sự… vừa kinh ngạc vừa vui mừng.”
Lạ thật, nàng vui mừng vì điều gì? Chẳng qua là may mắn vì kiệu hoa bị tráo, thành toàn cho giấc mộng vào phủ Tĩnh Vương của nàng mà thôi.
Trước kia nàng sống không tốt, ta luôn xót xa; giờ thấy nàng vẻ vang như vậy, ta lại có chút nghẹn trong lòng.
Chẳng lẽ đúng như kiếp trước Quý phi và Tiêu Viễn Minh từng mắng ta, là ta bụng dạ hẹp hòi, không chịu nổi người khác sống tốt hơn mình?
Tiêu Viễn Minh nhìn chằm chằm ta, Lý Ngôn Chi liền tiến lên nửa bước, chắn trước người ta, cúi người thi lễ: “Bái kiến Tĩnh Vương điện hạ, Trắc phi nương nương.”
Tiêu Viễn Minh gật đầu nhạt, không dừng lại nhiều, dẫn Như Mi vào cung trước.
Trong yến tiệc, tiếng tơ tiếng trúc vang vang. Liễu Như Mi và Tiêu Viễn Minh thì thầm trò chuyện, chẳng khác nào đôi phu thê ân ái.
Ta càng nhìn càng nghẹn, nghĩ đến đời trước Thẩm gia quân vì hắn mà đổ máu để hắn đoạt đích, nghĩ đến từng khoản bạc Như Mi mượn từ ta…
8
Lòng đầy bức bối, ta rời bàn tiệc, đi đến nơi yên tĩnh trong vườn mai, lại bị một người chặn lại.
Tiêu Viễn Minh chau mày: “Anh Hoa, chuyện tráo kiệu là do nàng làm?”
“Điện hạ nói đùa rồi, thần phụ làm gì có bản lĩnh ấy.”
“Vậy sao nàng không lập tức đến vương phủ?”
“Điện hạ và Trắc phi đã bái đường, thần phụ còn đến thì chẳng phải tự chuốc nhục?”
“Thế mà nàng lại cam tâm tình nguyện gả cho Lý Ngôn Chi! Quả thật là hủy hoại tiền đồ. Nếu nàng hối hận, bản vương có lẽ còn…”
“Điện hạ, xin tự trọng.” Ta lạnh giọng cắt ngang.
Ánh mắt hắn tối sầm lại: “Nàng thật cho rằng Lý Ngôn Chi là người tốt sao? Hắn cưới nàng, chẳng qua vì Thẩm gia quân…”
“Điện hạ, Anh Hoa.”
Tiếng Lý Ngôn Chi vang lên từ hành lang. Hắn nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng trong mắt lại lạnh như băng.
Tiêu Viễn Minh cười nhạt: “Lý biên tu gan thật lớn, ngay cả vị hôn thê của bản vương cũng dám cưới.”
Lý Ngôn Chi đưa ta ra sau lưng, nói: “Dù thế nào, Anh Hoa đã là thê tử của thần. Điện hạ cư xử thế này, e là không hợp lễ.”
Ánh mắt hai người giao nhau, trong tĩnh lặng sóng ngầm dâng trào, cuối cùng Tiêu Viễn Minh phất tay áo bỏ đi.
Lý Ngôn Chi lúc này mới quay lại nhìn ta: “Hắn có làm khó nàng không?”
Ta lắc đầu: “Hắn nói chàng cưới ta là vì Thẩm gia quân. Là thật sao?”
Hắn trầm mặc một lúc, ngược lại hỏi: “Nàng tin không?”
“Chàng nói thế nào, ta liền tin thế ấy.”
Hắn bỗng bật cười: “Anh Hoa, nếu ta nói, ta cưới nàng chỉ vì nàng là nàng, nàng có tin không?”
Ta khẽ gật đầu. Thật ra tin hay không, có gì quan trọng?
Dù sao, ta mang họ Thẩm, cha ta vĩnh viễn là chỗ dựa lớn nhất của ta.
9
Nghĩ thông suốt điều này, trong lòng ta trái lại lại nhẹ nhõm mấy phần.
Ánh mắt dừng lại trên Tiểu Đào đang đứng hầu bên cạnh, một ý nghĩ dần hiện rõ.
Bất kể là trùng hợp hay có người sắp đặt, hôm đó ta ở trong kiệu hoa, mà nàng lại đi bên ngoài.
Ngay cả lúc bái đường, nàng cũng ở gần bên. Nàng đâu phải không biết mặt Tĩnh Vương.
Nói rằng không phát hiện điều gì khác thường, thực sự quá miễn cưỡng. Nhưng từ đầu tới cuối, nàng không nhắc nhở lấy nửa câu.
Chuyện kiệu hoa thì thôi đi, nhưng kiếp trước nàng dâng chén thuốc độc, ta uống xong co giật toàn thân, nàng lại làm ngơ như không thấy…
Lạnh lòng thật, một nha hoàn dám phản chủ nhiều lần như vậy, không thể giữ lại được.
Trở về phủ, trong đầu ta vẫn nghĩ về chuyện của Tiểu Đào, thì Lý Ngôn Chi lại chủ động nói muốn bàn chuyện với ta.
Trong ánh nến lay động, vẻ mặt hắn nghiêm nghị hơn bao giờ hết.
“Anh Hoa, ta cảm thấy Tiêu Viễn Minh cưới nàng, thật ra là để kéo Thẩm gia về phía mình, mục đích là nắm lấy quyền binh của Thẩm gia.”
Chuyện này ta đương nhiên hiểu.
Phụ thân chiến công hiển hách, nắm giữ binh quyền, dưới gối lại chỉ có một mình ta là con gái.
Tiêu Viễn Minh dã tâm bừng bừng, hắn cầu hôn ta, làm sao có thể chỉ vì ta xinh đẹp thông minh.
Thấy hắn sắc mặt trầm trọng, ta vẫn nhẹ giọng hỏi: “Chàng biết chuyện này thế nào?”
“Ta có tai mắt riêng.” Hắn nắm lấy tay ta, “Anh Hoa, nàng tính tình thẳng thắn, nếu thật sự gả vào phủ Tĩnh Vương… bất kể Tĩnh Vương sau này thành hay bại, e là cũng không dung nổi nàng.”
Ta khẽ gật đầu, chẳng lẽ ta lại không biết? Những lời này chẳng khác nào lấy dao cứa vào lòng ta.
Vì thế ta mỉm cười, chuyển chủ đề: “Thôi, đừng nói những chuyện này nữa. Nói chuyện chính đi.”
“Chuyện gì mới là chính?” Hắn nhìn ta đầy nghiêm túc.
Ta khẽ ho hai tiếng: “Hôm nay mẫu thân cho người đến hỏi, thành thân đã lâu, sao vẫn chưa có tin vui.”
Lý Ngôn Chi ngẩn người, rồi lập tức ôm ta vào phòng trong…
10
Thật ra bà Lưu cũng không cho người đến hỏi chuyện con nối dõi gì cả.
Bà ta chỉ là trách ta suốt ngày chỉ biết ăn chơi, không biết hầu hạ phu quân, trong lời nói còn bóng gió đến chuyện muốn nạp thiếp cho Lý Ngôn Chi.
Đã vậy thì đừng trách ta cho bà ta nếm chút khó chịu.
Sáng hôm sau thức dậy, Tiểu Đào bưng y phục mới cắt may bước vào.
Ta hỏi nàng: “Tiểu Đào, ta gả vào nhà họ Lý, ngươi có vui không?”
“Công tử đối tốt với tiểu thư, nô tỳ đương nhiên mừng thay cho tiểu thư.”
Ta mỉm cười: “Vậy thì tốt. Cũng không uổng công ngươi một phen khổ tâm.”
Thân thể Tiểu Đào khẽ run, lập tức quỳ sụp xuống đất: “Tiểu thư tha mạng!”
Tha mạng? Kiếp trước lúc nàng tự tay dâng thuốc độc cho ta, có từng nghĩ đến chuyện tha cho ta một mạng?
Sau đó tuy được cứu sống, nhưng độc đã ngấm vào tận xương, bao nhiêu thuốc thang cũng không có tác dụng.
Ta thành người mù, không còn nhìn thấy bốn mùa luân chuyển, hoa nở lá rụng.
Nếu không vì không nỡ rời cha, ta thậm chí chẳng muốn sống nữa.
Thôi vậy, càng nghĩ càng thấy nghẹn lòng.
“Tiểu Đào, ta cho ngươi một cơ hội chuộc tội.”
Nàng hoảng hốt ngẩng đầu: “Là… chuyện gì ạ?”
“Tìm cơ hội, đến Đông viện hầu hạ đi.” Đông viện là viện của cha chồng – Lý đại nhân.
Sắc mặt Tiểu Đào lập tức trắng bệch: “Tiểu thư, nô tỳ, nô tỳ…”
“Hoặc là, đi giếng cạn ở hậu viện.”
Nàng toàn thân run rẩy, vội vàng dập đầu: “Dạ… nô tỳ hiểu rồi.”
11
Vài ngày sau, giống như kiếp trước, lão phu nhân nhà họ Lưu qua đời.
Bà Lưu đêm đó lập tức trở về. Sáng sớm hôm sau, ta và Lý Ngôn Chi đến viếng.
Trước linh đường gặp lại Như Mi, nàng sắc mặt tái nhợt, quầng mắt thâm xanh, còn tiều tụy hơn cả kiếp trước.
Cũng phải thôi, nghe nói sau khi mang thai, Vương phi không cho nàng lại gần Tiêu Viễn Minh nữa.
Nhìn nàng thần sắc ngẩn ngơ, không rõ là vì đau lòng trước sự ra đi của tổ mẫu, hay vì chính mình bị thất sủng.
Thật ra Tiêu Viễn Minh dù diện mạo hay dáng dấp, đều kém xa Lý Ngôn Chi.
Ta liếc nhìn người bên cạnh — may mắn thay, hắn không hề nhìn về phía Như Mi.
“Nhìn gì thế?” Hắn bỗng khẽ hỏi.
“Nhìn chàng đẹp trai.”
Khóe môi hắn hơi cong lên.
Đúng lúc đó, bà Lưu đi tới: “Hai đứa đến rồi, vào trong ngồi một lát đi.”
“Được.” Ta cũng muốn xem đời này Lý Ngôn Chi sẽ xử lý thế nào.
Quả nhiên giống như kiếp trước Như Mi từng nói, bà Lưu trước tiên mời chúng ta dùng chút trà bánh.
Sau đó, Như Yên vô tình làm đổ trà, làm bẩn áo choàng của Lý Ngôn Chi, nhất quyết muốn dẫn hắn đi thay đồ.
Lý Ngôn Chi chỉ đành đứng dậy theo nàng rời đi.
Ta nhấp một ngụm trà, bình tĩnh chờ xem trò hay.
Như Mi khẽ hỏi: “Tỷ không lo lắng sao?”
“Lo chuyện gì? Của ta thì vẫn là của ta, không phải của ta, có lo cũng vô ích.”
Nàng thở dài: “Thật ngưỡng mộ với tỷ, có người cha tốt, làm gì cũng có chỗ dựa.”
Ta nhìn nàng: “Gì mà ngưỡng mộ? Chẳng phải muội cũng tự mình vào được phủ Tĩnh Vương rồi sao?”
“Đó là ngoài ý muốn…” ánh mắt nàng dao động, “Có lẽ là muội và Vương gia có duyên.”
“Phụt.” Một ngụm trà ta phun thẳng vào mặt nàng.
“Ngoài ý muốn? Có duyên? Ngày trước khi thành thân, cha mẹ của Tiểu Đào bị bắt cóc, cũng là ngoài ý muốn sao?”
Sắc mặt Như Mi lập tức trắng bệch, đứng bật dậy: “Muội không biết tỷ đang nói gì.”
Nói rồi vội vàng bỏ đi.
Thật ra ta chỉ muốn xác nhận, chứ cũng không định tính toán. Người không vì mình, trời tru đất diệt.
Huống chi hiện tại ta và Lý Ngôn Chi sống rất tốt.
12
Qua một lúc lâu, Lý Ngôn Chi mới quay lại, y phục trên người vẫn chưa thay.
“Sao thế, không tìm được áo vừa người à?” Ta nhìn hắn.
“Đi thôi.”
Sắc mặt hắn không tốt, kéo tay ta bước nhanh ra ngoài.
Lên xe ngựa, hắn vẫn mím chặt môi, ánh mắt u ám.
“Chuyện gì vậy?”
“Không có gì.”
Ta khoác tay hắn: “Lại là chuyện gì chàng không muốn ta biết?”
“Không phải nguy hiểm, chỉ là sợ nàng không vui.”
Ta nhẹ nhàng bật cười: “Ta nhỏ nhen đến thế sao?”
“Anh Hoa, ta không có ý đó.”
“Được rồi,” ta tựa vào vai hắn, “chúng ta là phu thê. Giữa vợ chồng, vốn nên thẳng thắn với nhau.”
Hắn trở tay nắm chặt tay ta: “Anh Hoa, nàng thật tốt.”
“Dĩ nhiên là hơn Như Yên nhiều rồi.”
Hắn kinh ngạc: “Nàng… đều biết rồi?”
Ta khẽ gật đầu.
Sao ta lại không biết? Như Yên là em họ của Như Mi, cũng là cháu gái mà bà Lưu yêu thương nhất.