Trở về nhà trọ, họ phải nghĩ cách khác.
Bất chợt, em họ tôi lóe lên một ý tưởng.
“Muốn lấy tiền, không nhất thiết phải đến công ty chị ta. Chỉ cần làm hỏng danh tiếng chị ta là được.”
Mọi người bàn bạc nửa ngày, quyết định công kích từ hai hướng: bất hiếu và bôi nhọ đời tư.
Người đầu tiên lên sân khấu chính là mẹ tôi.
Bà mặc một bộ quần áo rách rưới, tóc tai rối bù, em họ còn tỉ mỉ hóa trang cho bà, trông tiều tụy đáng thương.
Đối diện với ống kính, mẹ tôi khóc lóc kể lể đầy cảm xúc rằng tôi là đứa con bất hiếu thế nào, rằng tôi đã làm náo loạn bàn ăn ngày Tết Dương lịch ra sao, còn tố cáo tôi chính là người đẩy anh ruột mình vào tù.
Trong lời kể của bà ta, tôi là một con ma hút máu, là kẻ vong ơn bội nghĩa.
Cả nhà đã bán đất bán nhà để nuôi tôi ăn học, vậy mà khi có tiền có địa vị rồi, tôi liền quay lưng với gia đình.
Còn ép anh trai mình phải thay tôi nhận tội.
Để video lan rộng hơn, em họ tôi không tiếc tay, bỏ ra mười ngàn mua gói tăng lượt xem.
Mẹ hứa với cô ta, nếu đòi được tiền, sẽ gấp đôi phần thưởng.
Quả nhiên, chưa đến hai mươi bốn tiếng, đoạn video đó đã bùng nổ.
Mọi người nhanh chóng lục ra danh tính của tôi, mạng xã hội và trang web công ty tôi lập tức bị tấn công.
Thậm chí có người tìm được số điện thoại của tôi, gọi điện, nhắn tin chửi rủa.
Tôi không phản ứng lại, chỉ lặng lẽ chụp màn hình, lưu giữ bằng chứng.
Vì đã đề phòng từ trước, nên website công ty đã có tường lửa bảo vệ,
những bình luận tiêu cực nhanh chóng bị xóa bỏ.
Em họ tôi thấy lượng người theo dõi tăng vọt thì đắc ý vô cùng.
Cô ta còn gửi tin nhắn cho tôi.
“Chị họ, biết điều thì đưa tiền sớm đi. Chỉ cần tiền đến tay, em sẵn sàng đứng về phía chị, lên tiếng thanh minh.”
Tôi chẳng buồn phản hồi, mà tiếp tục âm thầm thu thập chứng cứ.
Bọn họ có lẽ quên mất rằng, ngày xưa vì thấy hàng xóm ai cũng có camera an ninh,
mẹ đã bắt tôi lắp hệ thống giám sát hiện đại nhất trong nhà.
Ứng dụng vẫn còn được liên kết với điện thoại tôi.
Video tiếp tục lan truyền, em họ tôi tranh thủ mở livestream.
Đám họ hàng bên cạnh cũng thêm mắm dặm muối, bôi nhọ tôi đủ điều.
Cư dân mạng phẫn nộ, nhất quyết đòi tôi phải chịu trách nhiệm.
Ngày xuất ngoại đã cận kề, chứng cứ tôi cũng gần như chuẩn bị xong.
Tôi giao một phần cho luật sư, bao gồm việc anh tôi trộm xe, sau đó say rượu lái xe gây tai nạn, ép tôi gánh tội thay.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, tôi đăng một bài viết lên tài khoản của mình,
kể chi tiết toàn bộ đầu đuôi sự việc.
Tất nhiên, chỉ bằng một bài viết thì cư dân mạng không tin, họ nói tôi chỉ đang chống chế trong tuyệt vọng.
Tôi không để tâm, mà liên hệ với một kênh truyền thông lớn, đối tác thường xuyên của công ty.
Tôi đề nghị được thực hiện một buổi phỏng vấn.
Vì vụ việc đang rất nóng nên họ đồng ý ngay.
Trong phòng ghi hình của đài truyền hình, tôi nghiêm túc ngồi xuống, lần lượt đưa ra bằng chứng.
Đầu tiên là đoạn video giám sát hôm Tết Dương lịch, bộ mặt thật của đám họ hàng bị phơi bày.
Dư luận bắt đầu đảo chiều.
Tiếp theo, tôi đưa ra bản sao kê chi tiết cùng các khoản chuyển tiền cho từng người thân.
Cuối cùng, tôi công bố dữ liệu từ camera hành trình và hệ thống giám sát trong xe.
Mọi thứ, từng việc một đều có chứng cứ rõ ràng.
Lúc này, cư dân mạng mới nhận ra mình sai nghiêm trọng đến thế nào.
Họ lập tức báo cáo tài khoản của em họ tôi, tài khoản bị khóa.
Đó là công cụ kiếm sống của cô ta, cô ta hoảng loạn, liên tục gọi điện cầu xin tôi tha thứ.
Mẹ tôi và đám họ hàng cũng chết lặng.
Vì tất cả đều từng xuất hiện trong video, khuôn mặt họ bị rất nhiều người nhận ra.
Họ trở thành mục tiêu bị công kích, xấu hổ quay về quê.
Nhưng họ đánh giá quá thấp tốc độ lan truyền trên mạng.
Người dân quê nhà cũng biết hết những gì họ đã làm.
Đi đâu cũng bị chỉ trỏ, bàn tán.
Mẹ tôi trở thành tiêu điểm của mọi chỉ trích, ai cũng yêu cầu bà ta phải bồi thường.
Ngày hôm đó, sau buổi phỏng vấn, tôi một lần nữa tuyên bố rõ ràng:
Những người họ hàng nợ tiền tôi, trong vòng ba ngày phải chuyển tiền vào tài khoản.
Nếu không, gặp nhau tại tòa. Tôi nói được, làm được.
Bọn họ nhận ra tôi đã hoàn toàn cắt đứt tình thân, vội vàng gom góp tiền.
Chỉ trong một ngày, toàn bộ số tiền đã được hoàn trả.
Về phía An Khang, bên bị hại nhất quyết đòi đủ một triệu mới chịu ký đơn bãi nại.
Không còn cách nào, mẹ đành bán căn nhà ở quê,
lại lấy nốt số tiền dành để lo hậu sự,
mới chuộc được anh tôi ra.
Còn chị dâu thì đã sớm dọn sạch số tiền còn lại trong nhà,
để lại một đơn ly hôn rồi dắt con trai bỏ đi.
Cả nhà không còn nơi nương thân, chỉ có thể thuê một căn nhà tồi tàn để sống qua ngày.
Vì ảnh hưởng từ sự việc, anh tôi cũng mất việc,
ngày ngày ở lì trong phòng trọ, chẳng thiết gì nữa.
Còn tôi đã chuẩn bị xong việc xuất ngoại, hôm sau lên đường đúng giờ.
Ba con người từng quen với việc hút máu tôi, chỉ sống khổ cực một tháng đã không chịu nổi.
Mẹ lại bắt đầu quay sang đổ lỗi cho anh tôi.
“Cũng tại mày. Đã bảo phải dỗ dành nó, khiến nó cam tâm tình nguyện đưa xe cho mày, mày không nghe.”
“Còn nữa, uống rượu mà cũng lái xe, cái nhà này bị mày phá cho tan nát.”
Càng nói càng tức, mẹ vung tay đánh luôn.
“Đồ vô dụng. Nếu không phải tại mày, giờ tao vẫn còn được nhận tiền sinh hoạt từ con tiện nhân đó. Giờ thì mất trắng.”
Anh tôi bị đánh chạy vòng quanh nhà, cuối cùng lửa giận tích tụ bấy lâu bùng nổ.
“Bà còn mặt mũi mà trách tôi à? Không phải bà luôn xem nó như máy rút tiền sao? Chỉ cần bà tốt với nó một chút, chúng ta đâu đến nỗi này.”
“Giờ ngồi đây cãi nhau thì có ích gì? Dù sao nó cũng là máu mủ nhà họ An. Tôi không tin nó lại tuyệt tình như vậy.”
“Chúng ta đi tìm nó.”
Ba người vét sạch tiền còn lại mua vé đến công ty tôi.
Họ hỏi thăm mới biết tôi đã được cử đi công tác.
Lần mò đến thành phố nơi tôi đang ở, sau ba ngày tìm kiếm, cuối cùng cũng chờ được tôi dưới chung cư.
Vừa gặp, mẹ đã muốn quỳ xuống, lại chuẩn bị giở chiêu trò khóc lóc ăn vạ quen thuộc.
Nhưng chưa kịp quỳ, tôi đã gọi bảo vệ đuổi họ đi.
Họ không từ bỏ, ngày ngày đứng dưới chờ.
Dùng đủ loại số lạ nhắn tin cho tôi, kể lể ăn năn.
“Ninh Ninh, chúng ta thật sự biết sai rồi, không nên đối xử với con như vậy.”
“Xin con, tha thứ cho chúng ta, giúp chúng ta với. Ba mẹ và anh thật sự không còn đường lui.”
“Chúng ta biết con có tiền, con chỉ cần mua cho chúng ta căn nhà, rồi mỗi tháng đưa năm nghìn như trước, đảm bảo sẽ không làm phiền con nữa.”
Tôi nhìn tin nhắn, bật cười thành tiếng.
“Thứ nhất, hiện tại các người vẫn còn khả năng lao động, cũng có bảo hiểm xã hội, chưa đến mức không có gì ăn.”
“Thứ hai, An Khang tay chân đầy đủ, là một thanh niên khỏe mạnh, không đi làm mà chỉ biết nằm nhà chờ chết, có kết cục hôm nay là đáng đời.”
“Cuối cùng, sau này khi các người đến tuổi hưởng trợ cấp, tôi sẽ làm đúng theo quy định pháp luật, chi trả tiền phụng dưỡng. Khi đau bệnh, viện phí tôi và An Khang sẽ chia đôi. Còn lại, tôi không quan tâm.”
Gửi xong tin nhắn, tôi tháo sim điện thoại, xin nghỉ phép một tháng, bay ra nước ngoài nghỉ ngơi.
Từng ấy năm, dường như tôi chưa bao giờ sống vì bản thân.
Đám người đó vẫn chưa từ bỏ, tiếp tục canh me dưới nhà tôi vài hôm, nhưng không thấy tôi trở lại, cuối cùng cũng nản lòng, lặng lẽ quay về quê.
Nghe nói, để kiếm tiền cưới vợ mới cho anh tôi,
mẹ phải làm ba công việc một lúc, bố cũng đi làm gác đêm.
Chỉ còn anh tôi vẫn mơ giấc mộng làm lãnh đạo.
Một cái Tết Dương lịch nữa lại đến, lúc này tôi đã trở thành cổ đông của công ty,
tiền chia cuối năm đạt tới ba mươi triệu.
Tôi bắt đầu thường xuyên xuất hiện trên các chương trình tài chính, báo chí liên tục đưa tin ca ngợi tôi.
Trên TV, tôi xuất hiện rạng rỡ, tự tin, nói năng lưu loát.
Mẹ tôi nhìn thấy tôi, nước mắt lặng lẽ rơi.
Bà quay sang nói với người đồng nghiệp đang làm cùng.
“Nhìn đi, đó là con gái tôi đấy.”
Người kia tấm tắc khen ngợi,
rồi hỏi lại một câu: “Bà có cô con gái giỏi giang thế mà sao còn phải đi làm lao công vậy?”
Mẹ tôi sững người,
rất lâu sau mới thốt lên yếu ớt.
“Vì tôi đã làm sai… khiến con bé đau lòng.”
Nói rồi, bà ngồi thụp xuống đất, òa khóc nức nở.
Nhưng tất cả những điều đó, với tôi mà nói đã chẳng còn quan trọng.
Cuộc sống thuộc về tôi, đến giờ mới chính thức bắt đầu.
(Hết)