Nghiêm công công nói: "Thánh thượng, nương nương, Thái tử điện hạ… không xong rồi."
Thánh thượng giật mình ngồi dậy. Tiểu Thái công công dập đầu như giã trống, "Quý phi nương nương, xin người… xin người làm cho điện hạ mấy viên sen, điện hạ nói… nói ngài ấy đói…"
Nguyên Ương nhìn sang Thánh thượng. Thánh thượng khẽ gật đầu. Đã nhiều năm nàng không vào bếp, nhưng cách làm viên sen vẫn chưa từng quên. Chín năm đó nàng làm không biết bao nhiêu lần, vì Phó Hằng thích ăn.
"Nguyên Ương." Tiểu Thái công công quỳ cạnh bếp, dập đầu thật mạnh, "năm xưa là nô tài sai rồi, không nên nói những lời ấy."
Nguyên Ương đỡ hắn dậy: "Chuyện đã qua cả rồi, còn nói lại làm gì. Giờ quan trọng nhất là sức khỏe của Thái tử."
Tiểu Thái công công lau nước mắt, ôm lấy viên sen trở về phủ Thái tử. Hoàng hậu và Từ Lâm Lang đều ở đó.
"Điện hạ, viên sen Nguyên Ương làm mang đến rồi."
Phó Hằng như ánh sáng cuối cùng trước khi lụi tắt, chống người ngồi dậy: "Mau đưa cho Cô."
Hắn vươn tay ra, nhưng đột nhiên một cánh tay khác vung lên, đánh đổ bát, viên sen lăn lông lốc khắp nền nhà.
"Nàng ta hại ngươi cả đời, đến lúc này rồi ngươi vẫn còn nhớ đến nàng ta. Ngươi nhớ nàng ta, vậy ta là cái gì!"
Phó Hằng đẩy nàng ta ra, rơi khỏi giường, bất chấp bụi đất, nhặt lấy một viên sen nhét vào miệng. Hắn vừa nhai, vừa nằm xuống đất, như thể quay lại năm chín tuổi, Nguyên Ương bưng bát, ngồi xổm trước mặt hắn:
"Điện hạ ngoan, ăn thêm một miếng nữa thôi, tối nay nô tỳ đọc sách thêm một canh giờ cho người."
"Nguyên Ương… vì sao nàng không cho ta lấy một cơ hội nào…" Phó Hằng lẩm bẩm, lẩm bẩm rồi từ từ nhắm mắt lại…
Từ Lâm Lang hoảng loạn kéo lấy áo hắn, gào tên hắn, Hoàng hậu đẩy nàng ta ra, tát cho một cái: "Nếu Thái tử mà mất, ngươi cũng đừng mong sống tiếp!"
Phủ Thái tử loạn cả lên, nhưng cuối cùng cũng không thể cứu được Thái tử.
19.
Sau khi Phó Hằng qua đời, bệ hạ dường như già đi mấy chục tuổi trong chớp mắt. Ban đêm người thường mất ngủ, ta liền nghĩ đủ cách để cùng người đi dạo, dỗ dành người cùng ta đá cầu.
"Ngày xưa người cũng dỗ thiếp thân như vậy, muốn thiếp thân vận động một chút, dỗ ngọt mãi mới chịu đá cầu cùng người."
Bệ hạ ngẩn ngơ nhìn ta, không nói một lời. Ta hoảng hốt mà bật khóc, ôm lấy người, dỗ dành người…
Từ hôm đó, ta lại bắt đầu xuống bếp, nhớ kỹ sở thích của người, làm đủ món ngon tinh tế. Cũng là dỗ dành, nâng niu.
"Thì ra năm đó nó cũng có cảm giác thế này." Bệ hạ đón lấy thìa cơm ta đưa, ăn một miếng.
Ta không hiểu: "Là cảm giác gì ạ?"
"Trong đôi mắt đen nhánh ấy, chỉ có trẫm, không có gì khác." Người ghé sát, chăm chú nhìn vào mắt ta, "Tựa như, trẫm là tất cả của nàng."
Ta nghiêm túc gật đầu. "Quả thực, thánh thượng chính là tất cả của thiếp thân."
Người ăn thêm một miếng cơm nữa, rất vui vẻ: "Vậy thì trẫm sẽ sống thêm mấy năm nữa, bầu bạn cùng nàng."
"Người còn trẻ, đừng nói chi đến chuyện sinh tử."
Người xoa đầu ta, nói một tiếng "được". Cuối đông năm ấy, hoàng hậu cũng qua đời. Năm ngoái nàng từng muốn gặp ta, nhưng thánh thượng không cho ta đi, người một mình đến Khôn Ninh cung.
Nghe Nguyên Thanh kể, hoàng hậu trong Khôn Ninh cung đã đổ đầy dầu thầu trong cung, may mà ta không đến, bằng không nếu nàng thấy ta, nhất định sẽ phóng hỏa. Nghĩ lại mà ta còn kinh hãi.
Thánh thượng bắt đầu nhìn chữ không còn rõ, việc phê duyệt tấu chương đều giao cho ta. Người bảo ta càng làm càng thuần thục, dặn ta sau này phải giúp đỡ Niệm ca nhi nhiều hơn.
"Có nàng giúp nó, trẫm có chết cũng yên lòng."
Ta khóc, bảo người đừng nói vậy. Nhưng ai rồi cũng già, cũng sẽ chết, thái tử đã chết, hoàng hậu cũng chết, thánh thượng rồi cũng không ngoại lệ… Năm người ra đi, người bảy mươi hai tuổi, ta năm mươi lăm. Ta cứ tưởng người sẽ sống đến trăm tuổi, nhưng không, người ra đi rất đột ngột…
Một ngụm canh chưa nuốt xong, người đã ngã xuống trong vòng tay ta. Lúc lâm chung, người nắm tay ta hỏi: "Kiếp sau nàng còn muốn ở bên trẫm không?"
Ta gật đầu, gật đầu thật mạnh. "Thánh thượng, xin đợi thiếp, thiếp sẽ nhanh chóng đến tìm người."
"Vậy thì trẫm sẽ chậm một chút mới đi đầu thai, kiếp này, trẫm muốn cùng nàng lớn lên."
Người mãn nguyện mà ra đi. Ta vẫn thường nghĩ, năm xưa là ai nói ta là người có phúc…
Ta thật sự là người có phúc. Năm đó mùa đông gặp được thánh thượng, sau đó liều đến Phù Hoa điện tìm người, lúc tay ta đặt lên đầu gối người, tim ta như muốn ngừng đập. May mà, người không đẩy ta ra. Ta chưa từng hỏi, vì sao người không đẩy ta ra.
Giờ nghĩ lại, điều đó chẳng còn quan trọng. Ba mươi sáu năm qua, ta đã sống quá xứng đáng rồi. Thánh thượng, xin người hãy đợi thiếp một chút. Đợi đến khi con cái đều yên ổn cả rồi, thiếp sẽ đến tìm người. Kiếp này, kiếp sau, đời đời kiếp kiếp, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.
Ngoại truyện - Phó Đình Tri
Trẫm biết ở Đông cung có một tiểu nha đầu tên là Nguyên Ương. Biết nấu ăn, rất ngoan ngoãn, nhưng trẫm vẫn luôn không mấy để tâm.
Cho đến hôm đi săn mùa đông, trẫm định đến chỗ Thái tử xem một chút, lại không ngờ giữa đường nhìn thấy Nguyên Ương đang hôn mê. Nha đầu ấy nằm thẳng cứng trên tuyết, người đã bị tuyết phủ lên một lớp dày. Trẫm bế nàng về lều của nàng, vốn định gọi thái y rồi rời đi. Không ngờ nàng cứ nắm chặt tay trẫm, không cho trẫm đi. Nàng mê man, trẫm biết.
Nhưng trẫm cũng không nỡ gỡ tay nàng ra, để mặc nàng chết rét ở đó. Nàng lẩm bẩm kêu lạnh, rúc vào lòng trẫm, tay thì lạnh như băng, tựa rắn trườn, không biết từ đâu luồn vào, áp thẳng lên người trẫm.
Trẫm suốt đêm không ngủ, sáng hôm sau nàng tỉnh lại lại chẳng nhớ gì, còn sợ đến hồn vía lên mây, nếu trẫm là người khác, e là nàng đã vu oan ngược lại rồi.
Trẫm cũng không so đo với nàng. Vốn nghĩ chỉ là chuyện tình cờ mà thôi, trẫm xưa nay vốn chẳng để tâm tới chuyện tình ái nam nữ.
Người sống một đời có rất nhiều chuyện phải làm, huống hồ trẫm là thiên tử, gánh trên vai trách nhiệm càng lớn, để tâm càng phải rộng. Không ngờ, hôm đó trẫm về Phù Hoa điện, lại thấy nha đầu kia.
Nàng tội nghiệp đứng trước cửa, mặc đơn y, ôm một chồng điểm tâm đã đông thành cục băng. Chắc là gặp chuyện khó khăn rồi. Trẫm để nàng theo vào, nàng rón rén bước sau lưng trẫm, ngay cả chỗ đặt chân cũng cẩn thận từng li từng tí, dẫm đúng dấu chân trẫm, không để lại dấu vết nào của riêng mình.
Trẫm hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì.
Rõ ràng nàng rất sợ, nhưng vẫn bình tĩnh kể lại mọi chuyện, không khóc, không làm loạn, rõ ràng rành mạch. Trẫm đang định gật đầu đồng ý, thì nàng đã đặt đôi bàn tay nhỏ bé đỏ ửng kia lên đầu gối trẫm. Bấy nhiêu năm qua, trẫm luôn khắc chế bản thân, giữ lễ nghi quy củ, chưa từng làm điều hoang đường nào.
Nhưng đêm đó, nhìn khuôn mặt nàng, trong đầu trẫm lại hiện lên một ý nghĩ: Không biết một người vừa cứng cỏi vừa ngoan ngoãn thế kia, nếu khóc lóc giãy giụa trong lòng trẫm, sẽ như thế nào?
Trẫm nghĩ vậy, rồi cũng làm vậy. Đến khi hoàn hồn, nàng đã rưng rưng nước mắt nằm dưới thân trẫm rồi. Đã làm thì nhận, trẫm bảo nàng đợi trẫm quay về.
Thế mà khi trẫm hồi cung, cố ý vòng qua Đông cung một chuyến, lại chẳng thấy bóng dáng nàng đâu, bèn sai Diêu công công đi hỏi thăm, mới biết nàng đã bị đuổi ra khỏi cung. Trẫm đi tìm nàng, hỏi nàng có nguyện ý quay về không.
Nếu khi ấy nàng nói không, trẫm sẽ không miễn cưỡng. Nhưng nàng đồng ý, trẫm rất vui. Nàng ít lời, ngoan ngoãn nghe lời, nàng còn rất mềm mại, mỗi lần dựa vào lòng trẫm, trẫm liền không kìm được tâm thần rối loạn.
Trẫm thường nghĩ, nếu đời này không gặp nàng, trẫm sẽ sống thế nào? Sống cứng nhắc cả đời ư? Có lẽ là vậy. Dù sao, trước khi gặp nàng, cuộc sống của trẫm cũng đâu tệ. Chỉ là, sau khi gặp nàng, trẫm mới biết thế nào là rung động, là thích, là cuồn cuộn trào dâng, là dịu dàng nhỏ nhẹ…
Cuộc đời trẫm có thêm nhiều màu sắc. Không còn đơn điệu.
Trẫm cưng chiều nàng, yêu thương nàng, muốn dâng tất cả những gì tốt nhất trên đời cho nàng. Nàng cũng không phụ sự sủng ái của trẫm, thông minh, ham học, còn có thể giúp trẫm xử lý chính vụ. Sau này có nàng giúp đỡ, Niệm ca nhi đăng cơ cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Trẫm sắp đi rồi, luyến tiếc nàng, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: “Kiếp sau, nàng còn nguyện ý cùng trẫm hay không?”
Nàng nói nguyện ý, giống hệt như năm xưa đồng ý theo trẫm hồi cung, kiên quyết, không chút do dự. Vậy thì kiếp sau, trẫm muốn cùng nàng lớn lên. Cũng muốn nếm thử, cảm giác thanh mai trúc mã là như thế nào.
Nguyên Ương, kiếp sau, trẫm đợi nàng.
-Hoàn-.