5.
Là Nguyên Ương.
Nàng vận một bộ cung trang màu lam sương, dáng người cao gầy thanh thoát, Phó Hằng thoạt nhìn còn không nhận ra. Nguyên Ương rất đẹp, điều đó hắn biết rõ. Vẻ đẹp của nàng không phải thứ rực rỡ khiến người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nàng rất giản dị, mày liễu mắt hạnh, không điểm phấn tô son, cũng không thích trang sức, nhưng lại có một loại khí chất khiến người khác không thể rời mắt. Càng tiếp xúc, càng thấu hiểu, thì lại càng cảm thấy nàng đẹp. Hôm nay nàng vẫn giản dị như xưa, nhưng lại có thêm vài phần tự tin và cao quý.
Khiến hắn trong thoáng chốc không dám xác nhận. Nhưng hắn chỉ sững người một chút rồi lập tức phản ứng, Nguyên Ương chắc chắn là vì hắn mà trang điểm ăn mặc như vậy.
Nàng cố ý xuất hiện lộng lẫy, chỉ để mang đến cho hắn một bất ngờ. Nàng đang giận hắn, ôm một bụng oán khí, muốn nhân dịp lễ đội mũ của hắn để chứng minh bản thân. Hắn hiểu được tâm tư nàng, nhưng vẫn hơi tức giận, chuyện này thật quá vô lễ.
"Nguyên Ương." Phó Hằng bước nhanh tới, nhíu mày: "Quy củ đâu cả rồi, lại đây cho ta."
Nguyên Ương sao lại đi sau lưng Thánh thượng? Nàng luôn là người rất biết giữ lễ nghi kia mà. Thế nhưng Nguyên Ương chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, rồi lại cúi mắt, đứng yên cách Thánh thượng nửa bước. Không trả lời, cũng không động đậy.
Phó Hằng lại gọi: "Nguyên Ương, qua đây!"
Thánh thượng nhíu mày, nghiêm giọng trách: "Hôm nay con đã thành niên, sao còn không vững vàng như thế. Trẫm dạy con bao nhiêu lần rồi, làm việc phải biết cân nhắc trước sau."
"Vâng, nhi thần xin ghi nhớ." Phó Hằng oán trách liếc Nguyên Ương một cái, nếu không phải vì nàng vô phép, thì hắn đâu bị phụ hoàng trách mắng trước mặt bao người. Chút nữa nhất định phải phạt nàng, lần này nàng thật quá đáng.
Thánh thượng ngồi xuống ghế chủ vị, chỉ vào chỗ bên dưới Vân quý phi: "Ngươi cũng ngồi đi."
Nguyên Ương khẽ đáp "vâng", trong ánh mắt chấn động của tất cả mọi người, tao nhã ngồi xuống. Mọi người đều hiểu, Nguyên Ương chính là Thư Tiệp dư mới được Thánh thượng sắc phong.
Từ Lâm Lang không dám tin nổi, Nguyên Ương không theo Thái tử mà lại theo Thánh thượng? Vậy sau này nàng ta gặp Nguyên Ương còn phải hành lễ nữa sao?
Phó Hằng sải bước tới, mất hết phong độ mà túm lấy cổ tay Nguyên Ương, thô bạo muốn kéo nàng đứng dậy: "Muốn làm loạn gì hả, đây là chỗ ngươi có thể ngồi sao, đi theo Cô!"
Nguyên Ương khẽ nhíu mày, còn chưa kịp nói, Hoàng hậu đã quát lớn: "Thái tử, không được vô lễ! Đây là Thư Tiệp dư!"
Phó Hằng khựng lại, nhìn chằm chằm Nguyên Ương, ánh mắt như cầu xin, như muốn được nàng phủ nhận. Nguyên Ương hất tay hắn ra: "Chúc Thái tử điện hạ sinh thần an khang, lễ đội mũ hoàn thành, cả đời thuận buồm xuôi gió."
"Sao lại thế được... ngươi... ngươi là Thư Tiệp dư?"
Phó Hằng còn muốn hỏi tiếp, nhưng Hoàng hậu đã ra hiệu cho Tiểu Thái công công đang đứng ngẩn ra bên cạnh. Tiểu Thái công công lập tức hiểu ý, vội vàng tiến đến kéo Phó Hằng ra xa.
Trong đầu Phó Hằng ong ong, cứ thế ngơ ngẩn hoàn thành lễ đội mũ. Hắn muốn đi hỏi cho rõ ràng, Nguyên Ương rốt cuộc là thế nào? Nhưng lại bị Hoàng hậu cho người áp giải về phủ Thái tử.
"Trông chừng cẩn thận, Thái tử nếu không có lệnh thì không được vào cung!" Hoàng hậu giận dữ nói.
6.
Ngày thứ tư sau khi nhập cung, ta thật ra vẫn chưa quen với mọi thứ. Ta cũng không ngờ rằng, Thánh thượng lại để ta ở tại Phù Hoa điện. Lúc mới vào cung, ta đã nghe nói Phù Hoa điện đối với Thánh thượng là nơi vô cùng đặc biệt, vì khi còn nhỏ, người và mẫu phi của người từng sống tại đây. Nơi này cất giữ tất cả hồi ức của người.
Mẫu phi mất sớm, người là một hoàng tử, không những sống sót trong chốn hậu cung, mà còn cuối cùng lên ngôi xưng đế. Những khổ nhọc, tổn thương từng trải qua, hẳn là không ít. Về sau, khi lớn tuổi, Thánh thượng không ở các cung của phi tần nghỉ ngơi, mà thường sẽ về ở một mình tại Phù Hoa điện. Cho nên, nơi này thật sự rất đặc biệt. Ta được ở đây, thực là sủng ái quá mức.
"Nương nương." Nguyên Thanh dẫn cung nữ lần lượt bước vào: "Thánh thượng tối nay sẽ đến, nô tỳ bọn ta hầu hạ nương nương tắm gội thay y phục."
Ta nắm lấy tay Nguyên Thanh, nàng cũng siết tay ta như đáp lại. "Thái tử bị Hoàng hậu nương nương đuổi về phủ Thái tử, về sau không cho hắn trở lại Đông cung nữa."
Nguyên Thanh vừa chải tóc cho ta, vừa nhẹ giọng nói: "Hôm nay gặp lại hắn, trong lòng có khó chịu không?"
Ta lắc đầu: "Chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua, không nghĩ đến nữa."
"Ừ." Nguyên Thanh ôm lấy ta: "Ương nhi ngoan, đừng sợ, tỷ tỷ sẽ luôn ở bên cạnh muội."
Ta lau khóe mắt cho nàng: "Về sau đổi lại là muội bảo vệ tỷ, tỷ muội chúng ta sẽ không còn phải lo sợ nữa."
Nguyên Thanh nghẹn ngào: "Mọi người đều nói muội có phúc, kỳ thật họ đâu biết, người có phúc nhất là tỷ, vì có một muội muội như muội."
Khoảng giờ Hợi, Thánh thượng mới đến. Lúc ấy ta đang cúi người chép kinh thư, người đứng lại trước mặt ta, bất ngờ cất tiếng: "Sao không ngủ trước đi?"
Ta buông bút hành lễ, người khẽ đỡ ta dậy, rồi xem những dòng ta đã viết. "Chữ viết không tệ, nhưng còn thiếu phần khí cốt. Nhưng sao ngươi lại dùng lối viết này?"
"Nô tỳ... thiếp thân tình cờ có được một tờ mẫu tự, cảm thấy chữ ấy rất đẹp, nên lén luyện theo. Không biết có chỗ nào thất lễ chăng?" Ta dè dặt hỏi.
Thánh thượng không đáp, chỉ cầm bút, cũng viết thêm một dòng, rồi mỉm cười nhìn ta mà không nói gì. Ta kinh ngạc: "Hóa ra chữ trong mẫu đó là của người, thiếp thân thật không biết."
Người đặt bút xuống: "Không có gì là thất lễ, viết rất tốt."
Ta mặt đỏ bừng, khẽ đáp: "Vâng"
7.
Thật ra, cơ duyên giữa ta và Thánh thượng, còn phải cảm tạ Từ Lâm Lang. Hôm đó tại buổi săn mùa đông, nàng ta phạt ta quỳ giữa tuyết. Nửa đêm, ta ngất đi, nhưng nếu không có sự cho phép của Thái tử, chẳng ai dám cứu ta.
May thay, Thánh thượng đi ngang qua, nhìn thấy ta đã ngã trong tuyết, người bị lớp tuyết mới rơi phủ lên một nửa. Người hỏi rõ ngọn ngành, rồi đích thân đưa ta về lại trướng. Ta cứ nắm chặt tay người, miệng không ngừng nói lạnh. Gần sáng, ta mới tỉnh lại, sợ đến mức hồn phi phách tán.
Thánh thượng ôn hòa, lặng lẽ thêm mấy khối than vào lò sưởi, rồi đưa thuốc cho ta, dặn ta phải nghỉ ngơi cho tốt: "Đã kê bảy thang thuốc, phải uống hết, không được lãng phí."
Thánh thượng rời đi đã lâu, hồn ta mới dần quay lại, trong lòng hối hận vì vừa rồi thất lễ. Mấy ngày sau đó, ta đều không ra khỏi trướng, cho đến khi được cho hồi cung sớm, cũng không còn gặp lại Thánh thượng.
Mãi đến khi đoàn săn mùa đông trở về, ta cầu xin Thái tử cứu Nguyên Thanh, bị hắn cự tuyệt, lúc ấy ta mới cắn răng đến Phù Hoa điện. Kỳ thật, ta chẳng hề hy vọng gì, Phù Hoa điện đâu phải nơi ai muốn vào là vào được. Nào ngờ, ngay tại cửa điện, ta lại gặp được Thánh thượng.
Người trông thấy ta cũng khá kinh ngạc. Ta bưng một đĩa bánh hoa mai đã nguội ngắt, rón rén theo sau người. Người vẫn giống như đêm ấy, thêm mấy khối than vào lò sưởi, đợi ta uống xong chén trà nóng rồi mới lên tiếng hỏi ta gặp chuyện gì. Ta liền kể thật chuyện của Nguyên Thanh. Người không nói gì. Ta quỳ trước mặt người, vụng về mà đường đột, đặt tay lên đầu gối của người.
Diêu công công, người đã hầu hạ trong cung mấy chục năm, lần đầu tiên thất thần, đánh rơi cả nắp chén trà. Sau này ta mới biết, ông ấy đã theo hầu Thánh thượng ba mươi năm, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Thánh thượng từ nhỏ tính tình lãnh đạm, nghiêm khắc tự giữ mình, tình cảm bạc bẽo. Dù nghe lời tiên đế lập Hoàng hậu, hay sau này có thêm Lương quý phi và Vân quý phi, cũng đều chẳng phải là ý người muốn. Ba vị quý nhân kia, cũng chẳng ai thực sự được sủng ái hơn ai. Thánh thượng định ngày rõ ràng, mồng ba mỗi tháng ở Di Xuân cung của Lương quý phi, mồng một ở Khôn Ninh cung của Hoàng hậu, hai mươi lăm thì đến Thúy Vận cung của Vân quý phi.
Hơn mười năm qua, vẫn y như vậy, hậu cung không có thêm ai mới, Thánh thượng cũng chưa từng có ý định nạp thêm ai.
Những điều ấy, ta đều biết rất rõ. Cho nên, lại càng cảm thấy mình vô cùng thất lễ, không biết xấu hổ. Nếu không phải đêm ấy ta thật sự tuyệt vọng, đường nào cũng là đường chết, ta cũng chẳng dám bước vào Phù Hoa điện.