Anh cúi xuống, nhặt bó hoa tulip đỏ đặt bên cạnh mộ, giơ lên trước mặt, ánh mắt lấp lánh tự hào. “Bó hoa này không phải dành cho cậu, tôi chỉ đến xem cậu thôi. Cậu nói xem, tôi có thành công không? Nếu cậu nghĩ tôi sẽ thành công, thì nháy mắt một cái, tôi không sợ đâu.”
Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa, nghẹn ngào lên tiếng, giọng run rẩy trong gió lạnh. “Tôi hỏi anh, anh là đồ ngốc sao?”
Anh ấy không nhúc nhích. Nhưng tôi thấy rõ bàn tay cầm bó hoa tulip đỏ của anh run lên từng đợt.
Có lẽ gió hôm nay quá lạnh, hoặc có lẽ, chỉ một câu hỏi ấy thôi, đã khiến nước mắt tôi trào ra không thể kiềm lại.
Anh ấy chầm chậm quay đầu lại nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, rồi thở dài một tiếng thật nặng nề. Anh luống cuống đưa tay lên lau nước mắt trên má tôi, bàn tay thô ráp khẽ chạm vào da tôi lạnh buốt.
Tôi ngẩng lên hỏi, anh có nhớ tôi nhiều không? Có rất nhiều điều muốn nói với tôi không?
Người vừa nãy còn luyên thuyên không ngừng, giờ lại im lặng đến đáng thương, chẳng thể thốt ra nổi một câu.
Im lặng kéo dài, tôi thấy đôi mắt đẹp đẽ ấy đỏ dần lên, từng tia máu lộ rõ dưới ánh chiều muộn.
Tôi quay lưng đi, giọng nói khàn đặc vì nước mắt, nếu không có gì để nói thì thôi vậy.
Nhưng anh bất ngờ chạy tới, mạnh mẽ kéo tôi vào lòng. Hơi thở anh hòa cùng gió lạnh buốt, giọng nói nghẹn ngào vang lên bên tai tôi, cẩn thận đến mức khiến lòng tôi đau nhói.
Anh hỏi, em còn thích hoa tulip đỏ không?
Phiên ngoại – Cảnh Viêm
Từ khi mở mắt chào đời, tôi đã sở hữu rất nhiều thứ. Một căn biệt thự rộng lớn, đội ngũ vệ sĩ túc trực ngày đêm, tài khoản ngân hàng không bao giờ cạn và vô số ánh mắt ngưỡng mộ khắp nơi.
Cha tôi là một doanh nhân lạnh lùng, mạnh mẽ trên thương trường. Mẹ tôi là một nữ cường nhân trong giới tài chính, từng bước leo lên vị trí cao nhất bằng sự sắc bén và thủ đoạn của mình.
Họ rất ít khi ở bên tôi. Tuổi thơ của tôi thậm chí không có lấy một người bạn thực sự. Quanh tôi, chỉ toàn vệ sĩ cao lớn và những người giúp việc luôn giả vờ bận rộn.
Năm tôi sáu tuổi, tôi giành được giải thưởng cuộc thi đầu tiên trong đời. Hôm đó cũng là lần hiếm hoi trong ngày sinh nhật, cả cha lẫn mẹ cùng xuất hiện.
Mọi người hỏi tôi ước nguyện gì. Tôi đã rất dũng cảm nói rằng tôi muốn cha mẹ ở bên mình mỗi ngày, tôi muốn gia đình ba người luôn bên nhau mãi mãi.
Sau câu nói ấy, căn phòng im ắng đến đáng sợ. Không ai đáp lại tôi. Tiệc sinh nhật tiếp tục với tiếng nhạc rộn ràng giả tạo, như thể chưa từng có lời cầu nguyện nào được thốt ra.
Khi ấy, tôi không hiểu rằng trong cuộc hôn nhân hào môn ấy, họ đã sớm chẳng còn là vợ chồng. Tôi chỉ là kết quả của một sự thỏa hiệp, một đứa con sinh ra không phải từ yêu thương mà là từ nghĩa vụ.
Chỉ chưa đầy mười ngày sau, cha mẹ tôi ly hôn, cả gia đình tan vỡ. Tôi bị đưa về sống với ông nội. Ông nuôi dạy tôi như một người thừa kế thực thụ. Thành tích học tập xuất sắc, tác phong chuẩn mực, tất cả đều để duy trì thể diện dòng họ.
Năm mười tuổi, khi được hỏi muốn phần thưởng gì, tôi chỉ nói tôi muốn đi du lịch với cậu bạn mới quen ở trường – con trai của người bảo vệ. Cậu ấy hay kể cho tôi nghe những câu chuyện thú vị về khu tập thể, về món bánh kẹp trứng nóng hổi mỗi sáng.
Ngày hôm sau, người bảo vệ bị đuổi việc. Tôi không bao giờ gặp lại cậu bạn ấy nữa.
Tôi đã quen với việc im lặng, với việc không được lựa chọn bất cứ điều gì.
Cuộc đời tôi cứ thế trôi qua, thi đại học, học lên cao học, tham gia vô số khóa học thừa kế. Tôi bị ép du học Mỹ để lấy bằng thạc sĩ, như một dấu ấn hoàn hảo cho sơ yếu lý lịch của mình.
Một buổi tối, khi tôi ngồi thẫn thờ trên ghế đá gần trường, đếm từng ánh đèn cao ốc Manhattan, tôi vô tình nghe thấy tiếng chửi rủa nhỏ dần phía sau.
Một cô gái.
Cô ấy chửi không ngừng về đám thanh niên cướp tiền mình. Giọng nói giận dữ, thở hổn hển, nhưng mỗi câu đều thấm đẫm sự chua chát bất lực.
Tôi quay lại nhìn, thấy đôi mắt cô đỏ hoe, tay cầm chặt hai chiếc bánh kẹp trứng, miệng vẫn không ngừng mắng chửi. Mái tóc cô rối bời, váy nhăn nhúm, nhưng cả người tỏa ra một sự sống mãnh liệt đến kỳ lạ.
Tôi đưa cho cô toàn bộ tiền mặt trong ví. Tôi không nghĩ được câu gì hay ho, chỉ buột miệng khen ngốc nghếch, cô ăn được hai cái bánh kẹp trứng một lúc, cũng ghê đấy.
Khi tôi quay đi, gió thổi tung mái tóc cô, tôi nghe cô khẽ nói, chúc mừng sinh nhật.
Đêm đó, lần đầu tiên tôi thấy mình không cô độc.
Từ hôm ấy, tôi bắt đầu để ý đến cô. Tôi thích dáng vẻ lấm lem nhưng kiêu hãnh ấy, thích cách cô ấy cúi đầu ăn bánh với vẻ thỏa mãn, thích cả khi cô ấy xoa bụng kêu no, đôi mắt long lanh như con mèo nhỏ.
Tôi mua đồ ăn, quà cáp, luôn có hai phần, một cho cô ấy, một cho người bạn cùng phòng mà tôi buộc phải theo đuổi – Cẩm Nguyệt.
Tôi không thích Cẩm Nguyệt. Gia đình tôi cần một cuộc hôn nhân liên hôn, nhưng tôi thì không.
Tôi muốn một người vợ mà khi nhìn vào mắt cô ấy, tôi thấy bình yên.
Đó chính là Tịch Nhu của tôi.
Tôi không biết rằng tình yêu cần phải được nói ra. Tôi cứ nghĩ chỉ cần âm thầm ở bên, chỉ cần cô ấy nhận lấy sự quan tâm của tôi, rồi một ngày cô ấy sẽ hiểu.
Nhưng cuối cùng, khi tôi lấy hết can đảm tặng bó hoa tulip đỏ – loài hoa của lời tỏ tình nồng nhiệt – cô ấy chỉ hoảng hốt bỏ chạy.
Tối hôm đó, tôi bị gọi về nước gấp.
Nhà họ Cẩm khi ấy gặp vấn đề tài chính nghiêm trọng, ông nội tôi đưa ra điều kiện buộc phải liên hôn để củng cố địa vị. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi dám chống lại ý chí của người lớn, cũng là lần đầu tiên tôi bị đánh thừa sống thiếu chết.
Lần ấy, tôi gãy một chiếc xương sườn, điện thoại bị tịch thu. Nằm liệt giường nửa tháng, tôi sốt ruột đến phát điên, chỉ mong nhanh chóng trở lại Columbia.
Ngay khi vừa bước qua cổng trường, tôi đã thấy cô ấy. Nhưng bên cạnh cô ấy, lại là một chàng trai khác. Tôi thấy họ vừa cười nói vừa trêu đùa nhau, khoảnh khắc ấy, nỗi đau len lỏi khắp lục phủ ngũ tạng, như có ai đó đang moi trái tim tôi ra, nghiền nát từng mạch máu.
Cẩm Nguyệt xuất hiện sau lưng tôi, giọng điệu như thể thương hại.
Anh còn thắc mắc tại sao hôm đó cô ấy thấy anh cầm hoa mà không nói gì đã chạy đi à? Đây chính là câu trả lời.
Tôi không hiểu.
Cô ấy khẽ cười, đôi mắt ươn ướt nhìn về phía hai người trước mặt.
Mỗi lần anh mua đồ ăn hai phần cho cô ấy, cô ấy đều đưa hết cho tôi, chưa bao giờ ăn lấy một miếng. Cậu con trai đó tên là Bạch Lâm Phong, là bạn trai của Lâm Tịch Nhu. Họ là thanh mai trúc mã, yêu nhau sâu đậm. Lựa chọn tốt nhất của anh vẫn là tôi.
Tôi không nhớ mình đã rời khỏi trường như thế nào, chỉ nhớ buổi tối hôm đó, trong bữa tiệc rượu, tôi lại nhìn thấy cô ấy. Tôi uống rất nhiều, nhưng men rượu không thể khiến tôi quên được ánh mắt cô ấy nhìn Bạch Lâm Phong – vừa dịu dàng vừa kiên định, chưa từng dành cho tôi.
Nhưng trong lòng tôi luôn có một ngọn lửa, thiêu đốt đến mức tim gan tôi chẳng thể yên. Tôi nghĩ, trước khi được nghe chính miệng cô ấy nói, mọi thứ vẫn chưa phải là câu trả lời cuối cùng.
Dĩ nhiên, tôi sẽ mãi nhớ ngày hôm đó, ánh mắt cảnh giác của cô ấy, vẻ mặt ghét bỏ, và câu trả lời chắc chắn như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi vẫn không chọn liên hôn với Cẩm Nguyệt. Một số người, khi đã gặp được người đặc biệt, những người khác dù tốt đến đâu cũng chỉ là lựa chọn tạm bợ.
Tôi vẫn thường nghĩ về cô ấy, cũng từng trách móc, hận cô ấy, nhưng mỗi lần đi ngang qua chiếc ghế nơi chúng tôi từng gặp nhau, tôi đều dừng lại ngồi một lúc, nhìn lên bầu trời đêm của Manhattan, tự hỏi rốt cuộc tôi đã sai ở đâu.
Thực ra cô ấy không làm gì sai cả. Chỉ là cô ấy không thích tôi mà thôi.
Sau này, khi mùa hè rực rỡ đến gần, cũng là trước khi tốt nghiệp, tôi nhìn thấy cô ấy dưới bức tường trắng của bệnh viện, cơ thể run rẩy trong cơn mưa tầm tã, quỳ gối cầu xin ai đó cứu lấy người cô ấy yêu thương nhất.
Nếu ai đó từng yêu thật lòng, họ sẽ hiểu nước mắt của người mình yêu là thứ nóng bỏng nhất trên đời.
Hôm đó, tôi không do dự. Tôi biết bệnh bạch cầu cấp tính là một căn bệnh vô cùng khắc nghiệt, tỉ lệ chữa khỏi gần như bằng không. Nhưng tôi vẫn đưa ra điều kiện. Tôi vẫn ích kỷ muốn giữ cô ấy lại bên mình.
Cuối cùng, Bạch Lâm Phong vẫn không qua khỏi. Tôi luôn lo lắng cô ấy sẽ gục ngã khi phải gồng gánh một mình.
Lần này là lần thứ hai tôi cãi lời người lớn. Hậu quả là tôi gãy thêm hai chiếc xương sườn. Nhưng sau lần đầu tiên, tôi đã quen rồi. Hơn nữa, tôi có vợ rồi. Dù mối quan hệ ấy vốn không xuất phát từ yêu thương, nhưng mỗi lần nghĩ đến việc cô ấy là vợ mình, tôi vẫn cảm thấy ấm áp.
Khi chụp ảnh cưới, tôi lén nhìn cô ấy qua gương. Cô ấy trông không mấy vui vẻ, nhưng cuối cùng vẫn nở một nụ cười nhợt nhạt. Tôi đã rất hạnh phúc, cảm giác như cả thế giới này đều đang chúc phúc cho tôi.
Tôi từng nghĩ, có lẽ chúng tôi sẽ có một khởi đầu mới, một khởi đầu không có Bạch Lâm Phong, không có Cẩm Nguyệt, không có những rối ren không thể nói thành lời trước đây.
Về chuyện gần gũi, là cô ấy chủ động. Phải nói thật, điều đó khiến tôi vừa hạnh phúc, vừa phát điên vì khao khát. Tôi luôn nghĩ, trong những khoảnh khắc ấy, chúng tôi đã thật sự yêu nhau.
Hai tháng sau kết hôn, mối quan hệ của chúng tôi nhìn bề ngoài rất tốt. Cô ấy học cách thắt cà vạt cho tôi mỗi sáng. Cô ấy không thích ngủ nướng, nhưng lại thích cuộn mình trong chăn. Tôi thường kéo cô ấy ra, nhìn mái tóc rối bời và dáng vẻ kiễng chân ngốc nghếch của cô ấy khi thắt cà vạt cho tôi, trong lòng tôi khi ấy, chỉ muốn ôm chầm lấy mà hôn thật lâu.
Ngày thứ một trăm sau khi kết hôn, tôi mua một bó hoa tulip đỏ. Khi tôi về đến nhà, cô ấy đang ngồi xem phim trên sofa. Thấy tôi, ánh mắt cô ấy dừng lại trên bó tulip, nét mặt thoáng qua chút gì đó khó chịu.
Cô ấy không nhận hoa. Cô nói, mối quan hệ giữa chúng tôi không cần đến mức ấy, và cô đã không còn thích tulip đỏ từ lâu rồi.
Đêm hôm đó, trong giấc mơ, cô ấy gọi tên Bạch Lâm Phong không biết bao nhiêu lần. Tôi thức trắng, lặng lẽ nhìn cô khóc ướt gối, chỉ muốn đưa tay ôm lấy nhưng lại sợ bị cô đẩy ra.
Nửa năm sau kết hôn, cô ấy học cách giấu cảm xúc, học cách tỏ ra ngoan ngoãn và biết nghe lời. Cô không muốn đi Thụy Sĩ xem cực quang cùng tôi, không muốn đến Tây Tạng ngắm núi tuyết, cũng không muốn cùng tôi đến tận cùng thế giới để nắm tay nhau.
Trên người tôi, ngoài tiền ra, dường như chẳng có gì khiến cô ấy thích.
Hai năm sau kết hôn, cô ấy vẫn thường gọi tên Bạch Lâm Phong trong giấc mơ. Còn tôi, cũng học cách giấu cảm xúc.
Năm thứ ba, cô ấy vẫn tỉnh dậy trong nước mắt, gọi tên người ấy. Cho đến cuối năm, vào ngày giỗ Bạch Lâm Phong, cô ấy uống rất say, rồi nấc lên, nói rằng cô ấy rất nhớ cậu ấy.
Tôi hỏi, vậy Cảnh Viêm thì sao?
Cô ấy nói, Cảnh Viêm là người cô ghét nhất trên thế gian này.
Đêm đó, gió ngoài ban công thổi bay tàn thuốc trên tay tôi. Tôi lướt qua những dòng trạng thái hiếm hoi của cô ấy trên mạng xã hội. Có một dòng viết rằng, yêu không phải là chuyện có thể gượng ép.
Đúng vậy. Trái tim rung động là thứ không thể cưỡng cầu. Không rung động cũng vậy.
Khi hợp đồng hôn nhân đến hồi kết, tôi đề nghị ly hôn. Cô ấy không giấu nổi niềm vui. Còn tôi, chỉ thấy đau.
Cẩm Nguyệt lại xuất hiện. Tôi bắt đầu có những tiếp xúc xã giao với cô ấy vì áp lực gia đình, nhưng thậm chí chưa kịp giải thích, cô ấy đã nhanh chóng xử lý hết tin đồn thay tôi.
Rồi bên cạnh cô ấy xuất hiện một người mới. Cậu ta, nếu nhìn kỹ từng đường nét, thật sự có vài phần giống Bạch Lâm Phong. Cô ấy rất bảo vệ cậu ta. Tôi ghen đến phát điên, nhưng vẫn không cam lòng từ bỏ.
Cho đến vụ tai nạn xe hơi, khi gặp lại cô ấy trong đồn cảnh sát, nghe cô ấy nói rằng tôi khiến cô ấy cảm thấy ghê tởm, tôi thậm chí không thể biện hộ. Tôi sợ rằng chỉ cần mở miệng, sẽ khiến cô ấy càng thêm chán ghét.
Có lẽ, một số chuyện thật sự không thể ép buộc.
Tôi để cô ấy đi, đồng ý với gia đình về cuộc hôn nhân sắp đặt. Nếu không phải là cô ấy, thì ai cũng như nhau.
Tôi đã đến thăm mộ Bạch Lâm Phong vài lần. Trước bia mộ cậu ấy, tôi nói, thực ra tôi rất dễ dỗ dành. Tôi chỉ cần, cô ấy có chút rung động với tôi thôi.
Hôm đó gió lớn, tôi mang hai phần bánh kẹp trứng lên mộ cậu ấy. Khi xuống núi, âm báo từ một ứng dụng cũ vang lên. Trong danh sách bạn bè, chỉ có cô ấy. Là một dòng trạng thái, có. Kèm theo đó là bức ảnh bó tulip đỏ mà tôi từng tặng cô ấy ngày đầu tiên ở Columbia.
Không ai hiểu cảm giác của tôi lúc ấy, tôi gần như muốn ôm chầm lấy bia mộ của Bạch Lâm Phong mà hét lên.
Sau khi hủy hôn với Cẩm Nguyệt, cô ấy trông rất bình thản. Cô ấy hỏi tôi, vẫn chọn Lâm Tịch Nhu à?
Tôi đáp, cô ấy chưa bao giờ là một sự lựa chọn.
Cẩm Nguyệt im lặng rất lâu, rồi cười. Trong mắt cô ấy khi ấy, tôi thấy sự nhẹ nhõm.
Ba ngày không nghe tin gì từ Tịch Nhu, tôi như người mất hồn. Cuối cùng, không còn cách nào khác, tôi lại đến tìm Bạch Lâm Phong.
Nhưng cô ấy xuất hiện, ngay phía sau tôi, trong gió lạnh. Áo khoác đỏ, khăn quàng trắng.
May mắn thay, hoa tulip đỏ, cô ấy vẫn còn thích.
Kể từ đó, trong căn nhà ấy, năm này qua năm khác, hoa tulip đỏ vẫn luôn nở rực rỡ, chưa từng tàn lụi.