“Mạc Mạc ra rồi.” Chu Văn Quyên đặt tách trà xuống, vẫy tay gọi tôi,
“Lại đây nào, lâu rồi dì chưa gặp con.”
Tôi không nhúc nhích, dựa vào khung cửa phòng học:
“Dì Chu có việc gì?”
Mẹ tôi vội hòa giải:
“Con bé này, sao lại nói thế? Văn Quyên, trà Long Tĩnh mà chị thích đây.”
Chu Văn Quyên nâng tách trà, nhấp một ngụm rồi đặt xuống:
“Mạc Mạc à, hôm nay dì tới là muốn nói chuyện về cảnh Huyên và cô bạn học mới chuyển kia.”
Cuối cùng cũng tới.
Tôi đứng thẳng dậy:
“Dì nói đi.”
“Dì nghe Cảnh Huyên bảo dạo này các con có chút hiểu lầm.” Giọng bà ta dịu dàng nhưng ánh mắt lại đầy dò xét.
“Cô bạn Khổng ấy, gia cảnh không tốt, tính cách hơi nhạy cảm chút nhưng bản tính không xấu. Con từ nhỏ đã hiểu chuyện, có thể bỏ qua một chút được không?”
Tôi không nói gì.
Bà ta tiếp tục:
“Bao nhiêu năm tình cảm, chỉ vì người ngoài mà rạn nứt thì thật đáng tiếc. Thế này đi, dì sẽ để Cảnh Huyên xin lỗi con, con thì rộng lượng một chút, coi như xong chuyện, được không?”
Trần Cảnh Huyên rốt cuộc cũng ngẩng đầu, mấp máy môi:
“Mạc Mạc, xin lỗi… trước đây là do tôi…”
“Tôi không chấp nhận.” Tôi cắt ngang.
Phòng khách rơi vào yên lặng.
10.
Nụ cười của Chu Văn Quyên phai nhạt đi vài phần.
“Mạc Mạc, con bé này…”
“Dì Chu.” Tôi bước tới, ngồi xuống ghế đối diện bà,
“Thứ nhất, không phải tôi nhỏ nhen, là Khổng Duy Kiều đã công khai vu khống tôi trước.
Thứ hai, Trần Cảnh Huyên không thể chỉ xin lỗi là xong chuyện – anh ta chọn tin tưởng một người chỉ mới quen hai tuần, để rồi nghi ngờ nhân cách của tôi – người bên anh ta mười lăm năm.
Thứ ba… Dì lấy tư cách gì để làm chủ?”
Khuôn mặt Chu Văn Quyên sầm lại hoàn toàn.
Mẹ tôi vội vàng làm dịu:
“Mạc Mạc, con nói chuyện với dì như vậy sao?”
“Con chỉ nói sự thật.” Tôi quay sang nhìn Trần Cảnh Huyên:
“Cậu thấy oan ức à? Mẹ cậu đến xin giúp, còn cậu thì trốn phía sau không hé nửa lời – vẫn như cũ.
Trần Cảnh Huyên, cậu định bao giờ mới học cách tự giải quyết vấn đề?”
Mặt hắn đỏ bừng:
“Tôi không phải…”
“Không phải gì?” Tôi đứng dậy,
“Không phải không có chính kiến? Không phải chuyện gì cũng phải nghe lời mẹ? Ngay cả thích ai cũng phải chờ người khác gật đầu?
À không đúng, giờ cậu thích Khổng Duy Kiều là vì cô ta biết nghe lời, biết khen cậu, đúng không?”
Chu Văn Quyên cũng đứng bật dậy:
“Hạng Ngữ Mạc! Hôm nay chúng tôi đến là để giải quyết chuyện, không phải để nghe con răn dạy!”
“Giải quyết? Vấn đề là con trai dì mù cả mắt lẫn tim, vấn đề là dì vẫn nghĩ tôi phải giống hồi nhỏ – nhường nhịn, bao dung, tha thứ mọi lỗi lầm của anh ta.
Dì Chu, tôi lớn rồi. Không chơi trò gia đình giả lập nữa đâu.”
Chuông cửa lại vang lên.
Dì Vương đi mở cửa, giọng bố tôi vang lên:
“Ai tới vậy?”
Ông xách cặp bước vào phòng khách, áo vest khoác tay, vừa thấy Chu Văn Quyên, lông mày liền nhíu lại:
“Văn Quyên? Có chuyện gì?”
Chu Văn Quyên hít sâu, lập tức đổi sang giọng vui vẻ:
“Lão Hạng à, anh về đúng lúc quá. Tôi đang nói chuyện với Mạc Mạc về tụi nhỏ…”
Bố tôi giơ tay ra hiệu dừng, quay sang hỏi tôi:
“Mạc Mạc, có chuyện gì vậy?”
Tôi kể lại đầu đuôi sự việc một cách đơn giản.
Nghe xong, bố tôi không nói ngay, chỉ đi rót ly nước rồi mới ngồi xuống:
“Văn Quyên, con trai cô tận mắt thấy người ta vu khống con gái tôi, không những không can thiệp mà còn hùa theo.
Giờ cô đến đây bảo con tôi phải bao dung? Cô thấy vậy hợp lý không?”
Nụ cười trên mặt Chu Văn Quyên cứng lại.
“Chuyện của tụi nhỏ mà, hiểu lầm chút thôi…”
“Hiểu lầm hay không, camera hành trình quay rõ ràng.”
Giọng bố tôi bình thản nhưng đầy áp lực:
“Nếu con cô không phân biệt nổi đúng sai, thì đó không phải chuyện con gái tôi cần bao dung, mà là vấn đề giáo dục gia đình của cô.”
Trần Cảnh Huyên tái mét.
Chu Văn Quyên giọng gắt lên:
“Lão Hạng! Anh nói vậy là sao?”
“Ý tôi là ý trên mặt chữ. Con gái tôi từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bắt nạt ai. Lần này bị người khác đẩy đến chân tường, phản kích lại – tôi thấy nó hoàn toàn đúng.
Còn con trai cô…” Ông nhìn thẳng Trần Cảnh Huyên,
“Nếu đến giờ vẫn còn thấy con nhỏ kia vô tội, vậy sau này đừng đến nhà tôi nữa. Con gái tôi không cần người bạn như vậy.”
Trần Cảnh Huyên môi run run:
“Chú Hạng, cháu…”
“Không cần giải thích.” Bố tôi đứng dậy,
“Văn Quyên, mời về cho. Chuyện của tụi nhỏ, từ nay để tụi nó tự giải quyết. Người lớn đừng xen vào.”
Lời đuổi khách rõ ràng, dứt khoát.
________________________________________
11.
Chu Văn Quyên mặt xám như tro, túm lấy túi xách.
“Được, được lắm! Nhà họ Hạng các người đúng là có dạy dỗ! Cảnh Huyên, đi!”
Bà ta kéo Trần Cảnh Huyên ra cửa.
Đến ngưỡng, Trần Cảnh Huyên quay đầu lại nhìn tôi một cái.
Ánh mắt hỗn tạp – có hối hận, có tủi thân, cũng có một chút không cam lòng.
Tôi không đáp lại.
Cửa đóng lại.
Phòng khách rơi vào yên lặng vài giây.
Mẹ tôi thở dài:
“Văn Quyên là người rất sĩ diện, con đuổi người ta thế này, sau này hai nhà…”
“Sau này không qua lại thì thôi.” Bố tôi ngắt lời,
“Mạc Mạc đã chịu oan ức như vậy, chúng ta còn phải giữ thể diện cho họ à?
Một thằng nhóc không rõ đúng sai, tránh xa càng tốt.”
Ông đi đến, vỗ vỗ vai tôi:
“Con làm đúng. Có những người, không xứng để con mềm lòng.”
“Con biết rồi.”
Tôi quay lại phòng học, mở lại tập đề nhưng khó tập trung được.
Điện thoại rung lên – là tin nhắn của Phương Viên:
【Chết thật chị em ơi! Nghe nói mẹ của Trần Cảnh Huyên đến nhà cậu??? Chiến sự sao rồi?】
【Bị bố mình dằn mặt đuổi về rồi.】
【Trời máaaa! Bố cậu ngầu quá!!】
【Nhưng mà…】Tôi gõ chữ,
【Chuyện này, chắc chắn có liên quan đến Khổng Duy Kiều.】
【Cậu nói sao?】
【Cô ta hôm nay không xuất hiện, nhưng vụ này chắc chắn là do cô ta xúi bẩy. Chu Văn Quyên sao tự dưng lại mò tới tận nhà?
Chắc chắn là Trần Cảnh Huyên kể chuyện với cô ta, rồi cô ta bày trò ‘lấy lòng phụ huynh’.】
【Gớm… trà xanh cao thủ. Đánh gió từ xa cũng đủ mạnh.】
【Cho nên, phải nhổ cỏ tận gốc.】
Tôi đặt điện thoại xuống, lại cầm bút lên.
Chưa được bao lâu thì chuông cửa lại vang lên.
Lần này là giọng của anh tôi – Hạng Thừa Vũ:
“Mạc Mạc! Mở cửa!”
Anh tôi học đại học ở thành phố bên cạnh, cuối tuần vừa về, vào nhà liền nói lớn:
“Nghe nói tên Trần Cảnh Huyên kia vì một nhỏ chuyển trường mà ăn hiếp em hả?”
Mẹ tôi lại kể lại sự việc từ đầu đến cuối.
Anh tôi nghe xong thì mặt sầm như đá:
“Con nhỏ đó có phải tên là Khổng Duy Kiều không?”
Tôi sững người:
“Anh biết nó?”
“Biết cái khỉ. Hồi nãy trên đường về, có đứa con gái chặn anh ngoài cổng trường, bảo là bạn cùng lớp với em, nghe nói anh là anh em nên muốn làm quen.
Mặc váy trắng, giọng thì ngọt như đường, anh nổi hết cả da gà.”
Tôi nhận lấy điện thoại.
Ảnh chụp là Khổng Duy Kiều, đang đứng cạnh xe anh tôi, nghiêng đầu cười dịu dàng, ra vẻ ngoan hiền.
“Cô ta làm sao biết anh là anh em?”
“Bảo là nghe bạn bè nói.” Anh tôi nhíu mày,
“Nhưng rõ ràng anh không dừng xe, cô ta vẫn nhào tới. Giờ nghĩ lại, chắc chắn là nhắm vào anh rồi.”
Tin nhắn từ Phương Viên lại tới:
【À đúng rồi chị em, chiều nay thấy Khổng Duy Kiều lượn lờ trước cổng trường, nhìn như đang đợi ai. Ăn mặc thì đúng kiểu ‘nữ thần học đường’, tưởng đang đóng phim thanh xuân.】
Tôi đưa điện thoại cho anh trai xem.
Anh tôi chửi thề một câu:
“Con nhỏ này muốn gì? Tán anh hả?”
“Bấu víu người giàu thôi.” Tôi cười nhạt,
“Nhà cô ta nợ nần ngập đầu, cần gấp người cứu.
Trần Cảnh Huyên không đủ lực, thì chuyển mục tiêu sang anh đấy.”
Anh tôi làm vẻ buồn nôn:
“Gớm.”
12.
“Bạn học em sao lại có loại người như vậy hả?”
“Chuyển trường tới.” Tôi cất điện thoại đi, “Anh, chuyện này anh đừng lo, để em tự xử.”
“Em tính xử sao?”
“Thứ Bảy tuần sau là thi tỉnh. Cô ta sẽ gian lận, em sẽ bắt quả tang.”
Anh tôi nhìn tôi vài giây, rồi bật cười:
“Được đấy, có chiêu trò, đúng là người nhà họ Hạng. Cần giúp gì thì nói.”
“Trước mắt chưa cần.” Tôi lại mở tập đề, “Đợi em bắt được cô ta gian lận, đá cô ta khỏi lớp tuyển.”
Tối đó Trần Cảnh Huyên gửi cho tôi một tin nhắn dài:
【Mạc Mạc, hôm nay xin lỗi. Mẹ tớ… bà vẫn vậy đấy. Tớ đã nói với Giao Giao rồi, bảo cô ấy đừng chọc vào cậu nữa. Mình còn có thể làm bạn không?】
Tôi nhắn lại:
【Trần Cảnh Huyên, đến giờ cậu vẫn chưa hiểu vấn đề nằm ở đâu.】
【Lỗi là cậu không tin tớ, tớ biết. Nhưng lỗi không chỉ có vậy.
Lỗi là cậu coi trọng một người chỉ biết lợi dụng, giả đáng thương, giở trò sau lưng, mà đến giờ cậu vẫn nghĩ cô ta chỉ là “gây rối”, chứ không phải bản chất có vấn đề.】
Hắn trả lời rất nhanh:
【Cô ấy không tệ như vậy.】
Tôi xóa thẳng khung hội thoại.
Không cứu được nữa.
Người giả vờ ngủ, cậu mãi mãi không gọi tỉnh.
Vậy thì cứ để hắn tiếp tục mơ đi.
Đến khi giấc mơ sụp đổ, hắn tự khắc sẽ tỉnh.
Hoặc cũng có thể… mãi mãi không tỉnh.
Tôi tắt điện thoại, lao đầu vào biển đề.
________________________________________
Ba ngày trước kỳ thi tỉnh, trường tổ chức lễ khai mạc đại hội thể thao mùa thu.
Tôi đăng ký ba nội dung: 400m nữ, nhảy cao, tiếp sức 4x100m.
Phương Viên giúp tôi ghim bảng số ở khu kiểm tra, vừa làm vừa ngậm kim băng trong miệng:
“Cậu chắc chắn muốn liều vậy à? Vừa luyện đề xong đã lao đi chạy 400m, không sợ đột tử à?”
“Vận động giải stress.” Tôi xoay cổ chân,
“Hơn nữa…”
Tôi nhìn về phía bảng đăng ký cách đó không xa. Mục 400m nữ – tên Khổng Duy Kiều xếp ngay dưới tên tôi.
Phương Viên liếc theo ánh mắt tôi, bật cười khinh:
“Cô ta thật sự cố tình đối đầu với cậu à? Nghe nói ở trường cũ thể thao cũng không tệ, nhưng so với đội điền kinh trường mình thì vẫn còn kém xa.”
“Không phải đối đầu với tôi.” Tôi chỉnh lại băng cổ tay,
“Là muốn thể hiện trước mặt Trần Cảnh Huyên.”
Đầu kia sân vận động, Trần Cảnh Huyên mặc đồng phục đội chạy đang khởi động.
Khổng Duy Kiều mặc bộ đồ thể thao màu trắng hồng mới mua, chạy nhỏ tới đưa nước cho hắn.
Hắn nhận lấy và mỉm cười với cô ta.
Dạo gần đây hắn không đến tìm tôi nữa, nhưng cũng chưa hoàn toàn cắt đứt –
Gặp tôi ngoài hành lang thì gật đầu như người xa lạ.
Cũng tốt.
________________________________________
13.
“Vào vị trí!”
Trọng tài thổi còi.
Vòng loại 400m nữ.
Tôi ở làn thứ ba, Khổng Duy Kiều ở làn thứ tư.
Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi, nói khẽ:
“Học sinh Hạng, mong được chỉ giáo.”
Tôi không để ý, tập trung lắng nghe tiếng súng.
Ngay lúc xuất phát, tôi đã biết cô ta không đủ trình.
Xuất phát chậm nửa nhịp, tư thế cứng ngắc, nhịp thở rối loạn.
400m là bài chạy trung dài, quan trọng là tiết tấu và sức bền.
Cô ta lao quá nhanh ở nửa đầu, đến đoạn 200m thì tốc độ bắt đầu giảm rõ rệt.
Tôi giữ nhịp ổn định, tăng tốc ở khúc cua cuối.
Tăng tốc, vượt qua, cán đích.
Về nhất.
Loa thông báo:
【Vòng loại 400m nữ nhóm 1, hạng nhất – Hạng Ngữ Mạc lớp 12-1, thời gian 1 phút 03 giây 45. Hạng hai là…】
Khổng Duy Kiều về thứ tư, vừa đủ vé vào chung kết.
Cô ta vượt vạch đích rồi quỵ xuống sân, thở dốc dữ dội.
Trần Cảnh Huyên lập tức lao tới đỡ cô ta, đưa nước, vỗ lưng,
hành động thành thục đến mức buồn nôn.
Phương Viên đưa khăn cho tôi:
“Cậu nhìn đi, Trần Cảnh Huyên mà chăm vậy, tưởng đang phục vụ thái hậu.”
“Tùy hắn.” Tôi lau mồ hôi,
“Chiều nhảy cao, gặp lại.”
________________________________________
Khu nhảy cao tụ tập rất đông.
Tôi thay giày đinh, đang làm giãn cơ thì Khổng Duy Kiều lại xuất hiện.
Cô ta thay sang váy thể thao ngắn, để lộ đôi chân thon dài, thu hút ánh nhìn của không ít nam sinh.
“Học sinh Hạng, cậu nhảy cao giỏi lắm đúng không?” Cô ta chớp mắt,
“Tôi chưa từng tập, căng thẳng quá.”
Tôi không đáp, bước vào đà chạy –
Nhảy.
Fosbury Flop, qua xà dễ dàng.
Bắt đầu từ 1m2, mỗi lượt tăng 5cm.
Đến 1m35, còn lại 6 người – tôi và Khổng Duy Kiều trong số đó.
Cô ta nhảy chật vật, nhưng vẫn qua được.
“Ghê phết.” Phương Viên ghé tai tôi:
“Giấu kỹ thật.”
“Không phải giấu.” Tôi nhìn Khổng Duy Kiều vừa vặn vượt qua xà lần nữa,
“Là hên.”
Lên 1m40, ba người bị loại.
Còn tôi, Khổng Duy Kiều, và một cô trong đội điền kinh.
Tăng lên 1m45.
Cô đội điền kinh trượt lần đầu, lần hai miễn cưỡng qua.
Tôi một lần là được.
Khổng Duy Kiều lấy đà, nhảy…
Động tác biến dạng rõ rệt, người đập vào xà, xà rơi.
Lượt thứ hai, cô ta hít sâu, liếc về phía Trần Cảnh Huyên ở góc sân.
Rồi lao ra.
Lần này tư thế chuẩn hơn, nhưng bật nhảy quá gần,
tay quét ngược lại khi qua xà…
Cán tay đụng vào xà, xà rung mạnh – nhưng không rơi.
Trọng tài hơi do dự vài giây, rồi giơ cờ:
“Qua!”
Khán giả reo hò.
Khổng Duy Kiều rơi xuống đệm, vỗ ngực, rồi mỉm cười về phía Trần Cảnh Huyên.
Phương Viên bực đến chửi nhỏ một câu:
“Cô ta cố tình đúng không? Đụng xà thế mà cũng cho qua?”
Tôi không nói.
Lên 1m50.
Cô đội điền kinh thất bại ba lượt – loại.
Chỉ còn tôi và Khổng Duy Kiều.
Cô ta nhảy trước.
Rõ ràng nhịp đà đã loạn, vừa bật nhảy đã như bay vào xà.
Ầm!
Xà rớt.
Cô ta ngã xuống đệm, ôm cổ chân, nước mắt lập tức trào ra:
“Đau quá…”
Trần Cảnh Huyên lập tức lao vào sân:
“Giao Giao! Cậu không sao chứ?”