16
Tên này đúng là “đá chắn đường” trong chuyện tình cảm của tôi!
Anh Lương lái xe chở tôi về nhà Trần Ngôn Khải lấy vài bộ đồ rồi đưa tôi tới bệnh viện.
Trên đường đi tôi cứ nghĩ: có khi nào anh ta nhập viện là vì bị tôi chọc tức không?
Nhưng nghĩ lại thì… tôi có là cái quái gì đâu mà đủ sức làm anh ta tức tới phát bệnh?
Huống hồ tôi từng xem qua báo cáo sức khỏe của anh ta rồi, thân thể khỏe như trâu, đặc biệt là tim mạch và não bộ, không chê vào đâu được.
Để thể hiện tấm lòng quan tâm đến sức khỏe Tổng tài, tôi từ cổng bệnh viện chạy một mạch đến phòng VIP, thở hồng hộc xuất hiện trước mặt Trần Ngôn Khải.
Không thấy anh Lý đâu, chỉ thấy Trần Ngôn Khải đang nằm truyền nước, sắc mặt nhợt nhạt hơn thường ngày, đúng kiểu “mỹ nam ốm yếu”.
Tiếng mở cửa làm anh ta tỉnh dậy, liếc nhìn tôi rồi toan ngồi dậy.
Tôi vội đặt túi xuống, đỡ anh ta ngồi lên, kê hai cái gối lớn phía sau lưng để dựa cho êm.
“Trần Tổng, ngài bị sao vậy? Sao lại nhập viện gấp thế này?”
“Viêm ruột thừa cấp.”
Hồi học cấp ba, bạn ngồi cùng bàn tôi cũng từng bị viêm ruột thừa, đau tới mức lăn lộn không thôi. Vậy nên tối qua Trần Ngôn Khải chắc chắn là đau lắm rồi.
Tôi không biết phải nói gì, đành hỏi:
“Chắc ngài đói rồi phải không? Muốn ăn gì, tôi đi mua cho.”
Trần Ngôn Khải từ tốn đáp hai chữ:
“Bít tết.”
Tôi lịch sự hỏi, anh lại không khách sáo tí nào.
17
Tôi nói bác sĩ khuyên ăn thanh đạm, không được ăn thịt bò, rồi đặt ngay một phần cháo trắng từ tiệm cháo gần đó cho anh ta.
Trong lúc chờ đợi, tôi lấy iPad mang theo để điều chỉnh lại lịch trình. Dù viêm ruột thừa không phải ca phẫu thuật lớn, nhưng vẫn cần nghỉ ngơi vài ngày.
Tôi dời tất cả các lịch trình có thể sang sau thứ Tư, vậy mà anh ta lại nói không cần, thứ Hai đi làm bình thường.
Tôi nhìn sắc mặt tái nhợt của anh ta, thật sự không giống người có thể đi làm vào ngày mai, định mở miệng khuyên thì đúng lúc anh Lý đẩy cửa bước vào, nói thẳng:
“Tiểu Mạnh đừng nghe cậu ta, đẩy hết công việc đi, bắt cậu ta nằm im trên giường mấy ngày cho tôi.”
“Cô không biết đấy, tối qua mà tôi không vượt ba cái đèn đỏ liền, thì cái ruột thừa của cậu ta cũng đi đời rồi!”
Vậy ra cuộc gọi nhỡ tôi bỏ lỡ tối qua… chính là lúc anh ta bị viêm ruột thừa.
Anh Lý là bạn thân từ nhỏ kiêm đối tác của Trần Ngôn Khải, hai người vào sinh ra tử cùng nhau. Anh ấy đã ra lệnh, tôi đương nhiên ngoan ngoãn đổi hết lịch cho Trần Ngôn Khải.
Anh Lý đùa vài câu rồi rời đi, để lại tôi với Trần Ngôn Khải mắt to trừng mắt nhỏ trong phòng bệnh.
Hiếm khi được nghỉ hai ngày, một ngày team building, một ngày lại tốn trong bệnh viện, đời làm công thật đáng thương.
Tôi đang cân nhắc nên mở lời xin về nhà thế nào thì nhận được hai tấm hình do đồng nghiệp bên phòng hành chính gửi đến.
Một tấm là lúc tôi đang xoa đầu, còn Trần Ngôn Khải nửa ngồi nửa quỳ buộc chân cho hai đứa.
Tấm còn lại là trên bục nhận thưởng, khoảnh khắc khi Trần Ngôn Khải đưa micro cho tôi, tay hai người chạm nhẹ vào nhau.
Đồng nghiệp còn nhắn thêm hai chữ: “Xứng đôi.”
Tôi phóng to hai tấm ảnh, xem đi xem lại mấy lần, rồi âm thầm… đồng ý.
Nhưng miệng vẫn không quên gửi lại cho đồng nghiệp một sticker “bà tám” cho có lệ.
“Cô ôm điện thoại cười cái gì thế?”
Trần Ngôn Khải không biết đã đến bên tôi từ khi nào, đột ngột lên tiếng làm tôi giật mình, tay run khiến điện thoại rơi xuống đất cái bịch.
________________________________________
18
Xui làm sao màn hình lại dừng đúng ở phần tôi phóng to bàn tay của anh ta — thon dài, cân đối, khớp xương rõ ràng, thật sự rất đẹp.
Trần Ngôn Khải từ từ cúi người nhặt điện thoại lên, nhẹ nhàng chạm một cái — thấy luôn hai tấm ảnh kia.
Chạm không phải điện thoại, mà là… trái tim bé nhỏ của tôi. Quá mất mặt rồi!
“Ờm… Trần Tổng, nghe em giải thích…”
Trần Ngôn Khải ngồi xuống sofa, khoanh tay, ngồi thảnh thơi chờ tôi giải thích.
Tôi biết giải thích cái gì bây giờ chứ? Ảnh có phải tôi chụp đâu, tôi chỉ… ngắm một tí thôi mà.
“Tiểu Lưu phụ trách chụp ảnh hoạt động lần này. Ảnh để đăng lên công chúng, nên chụp xong có gửi cho em duyệt. Dù sao Trần Tổng ngài là lãnh đạo, hình ảnh rất quan trọng.”
Trần Ngôn Khải ừ một tiếng, chẳng rõ cảm xúc.
“Là Lưu Kiệt bên phòng hành chính phải không?”
Tôi gật đầu lia lịa. Xin lỗi nhé tiểu Lưu, ai bảo cậu nhiều chuyện quá làm chi. Tối nay mà không viết xong bài đăng thì chúng ta cùng chết.
“Báo phòng tài vụ, tháng này thưởng thêm cho cô ấy.”
Cái gì?! Chụp lén mà cũng có thưởng à? Vậy công việc này tôi cũng làm được, một ngày tôi chụp được cả trăm tấm!
Nhưng vẫn phải hỏi rõ:
“Cho thưởng… lấy lý do gì ạ?”
Anh ta chỉ vào điện thoại tôi, nghiêm túc nói:
“Hoạt động tổ chức tốt, phục vụ chu đáo, ảnh rất có thể dùng. Còn cô, nhớ chia sẻ lên trang cá nhân, mô tả ít nhất 100 chữ.”
Tôi cười nghề nghiệp đáp ứng, trong lòng muốn hỏi: “Thế còn tôi thì có được thưởng không?” Tôi đâu có tội tình gì mà cũng bị lôi vào?!
________________________________________
19
Tôi đáp cực kỳ chuyên nghiệp:
“Rõ, em sẽ sắp xếp ngay.”
Vừa ra khỏi phòng bệnh liền gọi điện cho tiểu Lưu, báo tin “tinh thần chủ động tích cực” của cô ấy đã được Trần Tổng đích thân khen ngợi, yêu cầu gấp rút viết xong bài đăng cho ngày mai.
Nghe tiếng rên rỉ từ đầu dây bên kia, tôi vô cùng mãn nguyện. Ai bảo cô nhiều chuyện cơ chứ?
Quay lại phòng bệnh, chuyện mấy tấm ảnh xem như bỏ qua. Trần Ngôn Khải dặn dò vài việc rồi cho tôi về.
Hai ngày nghỉ mà tôi chẳng được nghỉ chút nào, vừa về đến nhà là ngã vật xuống giường.
Nhưng mới ngủ đến năm giờ chiều thì tỉnh giấc, trằn trọc mãi không ngủ lại được, thế là tôi dậy nấu cháo mang đến cho Trần Ngôn Khải.
Thư ký quan tâm lãnh đạo, hợp tình hợp lý, nhỉ?
Hôm qua tôi đặt cháo ngoài cho anh ta, anh ta ăn không được bao nhiêu. Vị đại gia này đúng là kén ăn.
Tôi mang cháo đến lúc Trần Ngôn Khải vừa tỉnh ngủ.
Tóc rối bời, mắt mơ màng — y như sinh viên vừa mới tốt nghiệp, vừa điển trai vừa ngây ngô.
Tôi múc cháo ra, kiểm tra nhiệt độ vừa phải, đưa tới trước mặt với vẻ tự hào:
“Trần Tổng, ngài nếm thử xem. Cháo này em dùng hạt kê mới từ quê gửi lên nấu đấy, rất thơm. Em còn cho chút đường đỏ nữa, ngọt dịu, dễ ăn hơn.”
Tôi nhìn anh ta từng muỗng từng muỗng ăn cháo, mong được một câu khen ngợi.
Ai ngờ anh ta lại nói:
“Mạnh Tưởng, cô chắc đây không phải là món dành cho sản phụ ở cữ chứ?”
________________________________________
20
Đúng là nhiệt tình bị dội gáo nước lạnh. Tôi dậy từ tờ mờ sáng để nấu cháo, cuối cùng bị chê là đồ ăn của sản phụ?
Thế mà anh ta vẫn ăn hết sạch sẽ đấy thôi.
Tôi không thay đổi sắc mặt, đáp:
“Ngài nói thế cũng đúng thôi, dù sao cũng là cần bồi bổ. Hôm nào ngài xuất viện, em sẽ nấu thêm nồi canh gà hầm, canh cá chép cho ngài tẩm bổ tiếp.”
Trần Ngôn Khải cũng biết điều, không tiếp tục bắt bẻ, ngoan ngoãn ăn hết cháo.
Tôi dọn hộp giữ nhiệt, tính giờ đi làm cho kịp.
Sếp tôi nằm viện, nhưng công việc của tôi vẫn phải chạy đều như máy xay bột.
Vừa đến công ty, đám đồng nghiệp mê buôn chuyện đã ùa đến vây lấy, miệng năm miệng mười hỏi tôi và Trần Ngôn Khải có phải đang hẹn hò không.
Nhất là tiểu Lưu, dù thức đêm làm bài đăng cũng không dập được ngọn lửa hóng hớt trong cô ấy.
Một đám người lải nhải đến nhức đầu, may mà đúng lúc có người cứu tôi:
“Đừng có nói linh tinh, Tiểu Mạnh có bạn trai rồi. Thứ Bảy vừa rồi còn cùng nhau ăn tối dưới ánh nến ở khách sạn team building đấy!”
Thế là ngọn lửa tám chuyện lập tức nguội ngắt. Mọi người chỉ biết thở dài tiếc nuối vì tôi sao lại không biết nắm chặt cái đùi vàng của Trần Ngôn Khải.
Tôi vội vàng chuồn khỏi đám đông, lúc này mới nhớ ra nên gửi tin nhắn cảm ơn anh Lương vì đã giúp đỡ hôm qua, và hẹn bữa sau sẽ mời lại anh ấy ăn một bữa.
Trao đổi qua lại thế này, chẳng phải… đã nhen nhóm tình cảm rồi sao? He he he…
________________________________________
21
Anh Lương nhắn lại rất nhanh, nói sau giờ làm sẽ đến đón tôi đi ăn. Tôi vui vẻ nhận lời.
Tâm trạng phơi phới bắt đầu ngày làm việc. Là một thư ký tận tụy, tôi chủ động nhắn hỏi Boss trưa và tối ăn gì.
Trần Boss trả lời ngắn gọn:
“Không ăn đồ cho sản phụ.”
Tôi đáp lại hai chữ:
“Biết rồi.”
Sau đó mất đúng hai phút đặt món ngoài cho anh ta. Gọn gàng, nhanh chóng.
Không có Trần Ngôn Khải quấy rối, tôi thoải mái “lướt sóng” cả ngày.
Vừa tan làm là tôi xách túi phi như bay ra khỏi công ty, anh Lương đã đứng chờ sẵn.
Anh Lương đưa tôi đến ngôi trường cũ — ký ức chung là chất xúc tác tuyệt vời giúp kéo gần khoảng cách. Biết đâu tình bạn thời đại học có thể phát triển thành thứ gì đó hơn thế?
Anh ấy chọn một quán nướng mà chúng tôi từng ăn thời sinh viên. Cô chủ vẫn còn nhớ chúng tôi.
Vừa định hỏi anh Lương về bạn gái cũ, hỏi được nửa câu lại thôi, cười ha ha rồi quay sang nói chuyện khác.
Không khí có chút gượng gạo. Tôi đành nâng ly bia lên uống như uống trà.
Anh Lương lại chủ động nhắc đến bạn gái cũ:
“Sau khi tốt nghiệp, cô ấy ra nước ngoài. Dần dần tình cảm nhạt đi, cuối cùng chia tay trong êm đẹp. Còn Mạnh Tưởng, mấy năm nay em có từng yêu ai không?”
Tôi kể lại chuyện hồi năm tư đi thực tập thì quen một anh chàng – kiểu yêu đương công sở đầy rẫy ngoài đời.
Sau đó, tên bạn trai cũ ấy lại quen với con gái phó tổng, đến lúc hai người công khai tôi mới biết mình bị “cắm sừng”.
Thế là tôi nghỉ việc, rồi trở thành thư ký cho Trần Ngôn Khải.
Tôi kể lại một cách hời hợt. Anh Lương không nói gì, chỉ cụng ly với tôi một cái.
Không khí ngượng ngùng được xóa bỏ hoàn toàn, chúng tôi vừa ăn vừa uống, tâm trạng vô cùng dễ chịu.
Đúng lúc ấy, Trần Ngôn Khải gọi video tới. Tôi vừa bắt máy, chưa kịp lên tiếng đã nghe anh ta nói:
“Bữa tối của tôi đâu?”
… Chết rồi. Tôi nhớ đặt bữa trưa, quên khuấy mất bữa tối.
22
Đầu bên kia màn hình, Trần Ngôn Khải mặt mày cau có. Tôi liếc đồng hồ, 9 giờ 50. Bảo sao anh ta nổi cáu, đói đến giờ này thì đúng là tức thiệt.
Tôi rất muốn bảo anh ta mở app màu vàng hoặc xanh ra mà đặt đồ ăn đi, nửa tiếng là có ngay. Nhưng… tôi nhát gan.
“Xin lỗi Trần Tổng, em sẽ đặt đồ ăn ngay cho ngài.”
Đúng lúc đó, phía sau vang lên giọng bà chủ quán:
“Hai bạn ơi, mấy xiên nướng lên đủ rồi nhé~”
Trần Ngôn Khải nhíu mày hỏi tôi:
“Cô đi ăn đồ nướng? Để sếp cô đói meo? Cô đang ở đâu đấy?”
Anh Lương ngồi đối diện nhìn tôi, tôi không thể để anh ấy thấy tôi là cái đuôi ngoan ngoãn của sếp được.
Chỉ còn cách đứng dậy, đi ra sát lề đường, tiếp tục gọi video với Trần Ngôn Khải.
“Trần Tổng, em đang ở khu Tây Tứ Hoàn, mang đồ ăn đến cho ngài bây giờ thì không khả thi đâu ạ.”
“Đi từ Đông Nhị sang Tây Tứ, giờ này không kẹt xe, một tiếng là tới. Tôi cũng muốn biết đồ nướng gì khiến ‘hai bạn’ đi cả nửa thành phố để ăn thì ngon cỡ nào.”
“Ngài… cố tình làm khó người khác sao? Chuyện nửa tiếng là xong, bắt em chạy cả tiếng đồng hồ, có gì thú vị à? Với lại, giờ em mang đồ ăn đến thì được tính là làm ngoài giờ đấy nhé.”
Lần này tôi mạnh miệng rồi. Mềm mãi cũng không được, đôi khi cũng phải rắn.
Nhưng nói xong lại thấy hối hận, liền chữa cháy:
“Hơn nữa, cơ thể ngài hiện giờ không nên ăn đồ nướng…”
Trần Ngôn Khải phớt lờ đoạn tôi cứng rắn, chỉ nghe mỗi câu cuối:
“Không nên ăn đồ nướng? Thế để tôi nhịn đói luôn? Ba lần lương, lập tức mang tới.”