9.
Tin tức lan rất nhanh.
Ngày hôm sau, cả công ty đều biết tôi sắp nghỉ việc.
Chị Lý tìm tôi riêng: “Câu hôm qua em nói, đỉnh thật.”
“Câu nào?”
“‘Tầm nhìn của tôi không bao gồm việc làm bệ đỡ cho quan hệ thân thích.’” Chị ấy giơ ngón cái. “Chị thay em mà thấy đã.”
Tôi cười nhẹ.
“Có những lời, sớm muộn cũng phải nói.”
Buổi chiều, giám đốc Vương lại tìm tôi.
“Tiểu Tô, ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
“Em thật sự nghĩ kỹ rồi sao?” Ông ta đổi sang vẻ mặt khác, giọng mềm hơn hẳn. “Công ty bồi dưỡng em bao nhiêu năm, em nói đi là đi như vậy… làm tôi rất thất vọng.”
Tôi nhìn ông ta.
“Giám đốc Vương, công ty đã bồi dưỡng tôi điều gì?”
“Lúc em mới vào chẳng biết gì, là tôi dạy em từng chút một…”
“Thứ anh dạy tôi là tăng ca và chịu đựng.” Tôi cắt lời. “Thành tích của tôi là do tôi tự chạy.”
Sắc mặt ông ta thay đổi.
“Tiểu Tô, em nói vậy là không đúng.”
“Vậy anh nói xem, thế nào mới là đúng?”
“Em…” Ông ta hít sâu. “Được rồi, không nói chuyện này nữa. Em nghỉ việc cũng được, nhưng bên Trương tổng, em phải giúp công ty ổn định.”
“Tôi không có nghĩa vụ.”
“Cái gì?”
“Giám đốc Vương, sau khi tôi nghỉ, khách hàng chọn ai là quyền của họ.” Tôi đứng dậy. “Nếu anh lo, anh có thể tự mình đi gặp Trương tổng.”
“Cô!”
“Nếu có vấn đề gì,” tôi nói, “anh có thể tìm trưởng phòng Chu.” “Cô ấy là trưởng phòng, nên có năng lực xử lý.”
Tôi bước ra khỏi văn phòng. Phía sau là tiếng giám đốc Vương đập bàn rầm rầm.
Tôi không quan tâm.
Bốn giờ chiều, điện thoại tôi reo. Là bộ phận nhân sự của công ty mới.
“Chị Tô Dao, offer của chị đã được tạo xong rồi ạ. Chị xác nhận giúp thời gian nhận việc nhé?”
“Ngày 15 tháng sau.”
“Vâng ạ, bên em đã giữ chỗ làm cho chị rồi. Linh tổng rất mong chị gia nhập.”
Tôi cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời hôm đó xanh ngắt. Trong lòng tôi thấy thật nhẹ nhõm.
Năm năm rồi, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi cái nơi quái quỷ ấy.
Tối về nhà, tôi gửi cho Trương tổng một tin nhắn:
“Trương tổng, em sẽ nhận việc ở công ty mới vào ngày 15 tháng sau.”
Trương tổng trả lời ngay:
“Tốt. Ngày 16 tôi cho người đem hợp đồng qua.”
Tôi khựng lại.
“Trương tổng… anh thật sự muốn đổi sao?”
Ông ấy gửi một tin nhắn thoại:
“Tiểu Tô, em vẫn chưa hiểu sao? Tôi ký là ký với em, không phải công ty của em.”
Tôi nghe giọng ông, mắt lại thấy cay cay.
“Cảm ơn anh.”
“Đừng cảm ơn. Làm cho tốt vào.”
10.
Một tuần trước khi tôi nghỉ, Trương tổng gọi điện cho giám đốc Vương. Ngay trước mặt tôi.
“Giám đốc Vương, tôi là Trương đây.”
“Trương tổng! Chào anh chào anh!” Giọng giám đốc Vương trong điện thoại đầy hồ hởi.
“Tôi báo anh một chuyện. Từ tháng sau, hợp đồng bên tôi không gia hạn nữa.”
Bên kia im lặng ba giây.
“Trương tổng, anh đùa đấy à?”
“Tôi không đùa.” “Tôi hợp tác với tiểu Tô năm năm, rất hài lòng. Cô ấy đi đâu, hợp đồng của tôi theo cô ấy đến đó.”
“Nhưng… nhưng mà…”
“Không có nhưng nhị gì cả.” Trương tổng cắt lời. “Làm ăn là chuyện niềm tin. Tôi tin tiểu Tô, không tin anh.”
“Trương tổng! Nghe tôi giải thích đã…”
“Không cần giải thích. Vụ hợp đồng, bên pháp lý của tôi sẽ xử lý.”
Trương tổng cúp máy.
Tôi nhìn ông.
“Trương tổng, làm vậy liệu có…”
“Có sao?” Trương tổng bật cười. “Tiểu Tô, em tốt tính quá. Mấy năm nay cái giám đốc Vương kia nói xấu tôi bên ngoài không ít đâu, tưởng tôi không biết chắc?”
Tôi chết lặng.
“Còn cái cô cháu gái của ông ấy nữa. Tuần trước nhắn WeChat cho tôi, nói gì mà ‘từ giờ em sẽ phụ trách anh, chị Tô bận lắm rồi’. Nhóc con mới vô ba tháng, mà đòi lấy hợp đồng của tôi à?”
Tôi không biết nói gì hơn.
“Tiểu Tô, nhớ kỹ một điều. Năng lực là của em, khách hàng cũng là của em.”
Trương tổng vỗ vai tôi. “Ai tốt với tôi, tôi biết. Ai giả tạo, tôi cũng biết.”
Chiều hôm đó, giám đốc Vương xông vào văn phòng, mặt xanh lét.
“Tô Dao! Cô nói gì với Trương tổng?!”
“Tôi chẳng nói gì cả.”
“Nói dối! Không thì sao ông ấy đột ngột không gia hạn hợp đồng?!”
Tôi đứng dậy, nhìn ông ta.
“Giám đốc Vương, Trương tổng là người trưởng thành. Ông ấy có quyền tự quyết định.”
“Cô! Cô!”
“Tôi chỉ đang làm đúng công việc của mình.” Tôi cầm túi lên. “Mai là ngày làm cuối của tôi. Tài liệu bàn giao tôi đã soạn đủ, để trong thư mục chung rồi.”
“Đứng lại cho tôi!”
Tôi không để ý, bước thẳng ra khỏi văn phòng.
Phía sau là tiếng gào rú của giám đốc Vương, và tiếng khóc của Chu Lâm Lâm.
Chắc lúc đó cô ta mới biết — khách hàng lớn mà cô ta định tiếp quản, đã bay mất.
Tôi vào thang máy, nhấn tầng 1.
Năm năm rồi. Cuối cùng tôi có thể nói một câu:
Tạm biệt.
11.
Tháng đầu tiên ở công ty mới.
Tôi ký được ba hợp đồng, tổng giá trị 6 triệu. Trong đó, 500 ngàn là của Trương tổng.
Linh tổng nêu tên khen tôi trong cuộc họp toàn công ty:
“Tô Dao mới vào một tháng, đã đạt doanh số bằng nửa năm của cả phòng thị trường cộng lại. Đó là sức mạnh của sự chuyên nghiệp.”
Tôi đứng trên bục, nhìn xuống đồng nghiệp.
Trong ánh mắt họ — là sự tôn trọng.
Không phải thương hại. Không phải chế giễu. Là tôn trọng thật sự.
Sau cuộc họp, Linh tổng gọi tôi lại:
“Tô Dao, công ty cũ của em… dạo này sao rồi?”
“Sao ạ?”
“Nghe nói họ mất mấy khách hàng lớn, giám đốc Vương bị sếp tổng mắng te tua.”
Tôi mỉm cười. “Vậy ạ?”
“Em không biết à?”“Từ khi nghỉ, em không quan tâm nữa.”
Linh tổng gật đầu: “Thái độ vậy là đúng.”
Tối hôm đó, chị Lý nhắn cho tôi:
“Tô Dao, tin hot nè — Chu Lâm Lâm bị mắng tới tấp.”
“Sao vậy?”
“Trương tổng không ký tiếp hợp đồng, sếp lớn nổi trận lôi đình, hỏi giám đốc Vương lý do.
Ổng đổ tại Chu Lâm Lâm làm không tới nơi. Cô ta lại quay sang đổ do em không bàn giao rõ ràng.”
“Rồi sao nữa?”
“Sếp bắt giám đốc Vương đích thân đi gặp Trương tổng. Kết quả là bị đuổi thẳng.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, không nói gì.
“Tô Dao, em biết Trương tổng nói gì không?”
“Nói gì?”
“Ổng nói: ‘Khi Tô Dao còn ở đó, các người xem cô ấy như cỏ rác. Cô ấy đi rồi, các người mới biết cô ấy là vàng. Nhưng muộn rồi.’”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố nhấp nháy.
Thành phố này, mỗi ngày đều có người đang nỗ lực. Mỗi ngày, cũng có người bị phụ bạc.
Nhưng tôi — sẽ không để bản thân bị phụ bạc thêm lần nào nữa. Lần này, tôi đã chọn chính mình.
12.
Một năm sau.
Tôi ngồi trong văn phòng công ty mới, bên ngoài là toàn cảnh đường chân trời khu CBD.
Giám đốc thị trường, lương tháng 40.000. Tiền thưởng theo hiệu suất năm ngoái — 150.000.
Tôi đã mua xe. Đặt cọc căn hộ ở phía Đông thành phố.
Cuộc sống chưa bao giờ tốt đến vậy.
Điện thoại reo — tin nhắn từ Linh tổng.
“Tô Dao, đã chuẩn bị xong tài liệu cho buổi gặp khách chiều nay chưa?” “Xong rồi ạ, em đã gửi tài liệu cho chị.” “Tốt. Giữ phong độ nhé.”
Tôi đặt điện thoại xuống, liếc nhìn tấm ảnh trên bàn.
Là bức chụp trong buổi team building tháng trước. Cả phòng thị trường có 15 người, tôi đứng giữa.
Cấp dưới gọi tôi là Tô tổng. Không còn là chị Tô. Là Tô tổng.
Chiều, tôi ra ngoài gặp khách hàng.
Đi ngang một quán cà phê, tôi bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Là Chu Lâm Lâm.
Cô ta ngồi ở một góc quán, cúi đầu nhìn điện thoại. Mặc áo thun quần jeans bình thường, mặt mộc, không còn vẻ lộng lẫy, kiêu kỳ như cô công chúa nhỏ năm nào.
Tôi do dự vài giây, rồi bước vào.“Chu Lâm Lâm?”
Cô ta ngẩng đầu, thấy tôi thì sững sờ: “Tô… Tô Dao?”“Lâu rồi không gặp.”
Cô ta đứng bật dậy, có phần lúng túng. “Chị… chị giờ làm ở đâu?”
“Tòa nhà bên cạnh thôi.” Tôi đáp. “Còn em?”
“Em…” Cô ta cúi đầu. “Em nghỉ ở công ty cũ rồi.”“Ồ?”“Cậu Vương cũng… bị giáng chức rồi.”
Tôi không nói gì.“Tô Dao, em…” Cô ta mấp máy môi, như định nói gì đó.
Tôi chờ.
Nhưng cuối cùng, cô ta không nói ra được. “Không có gì.” Cô ta gượng cười: “Chị… chị sống ổn chứ?”
“Cũng ổn.” Tôi nhìn đồng hồ. “Chị còn phải gặp khách, đi trước nhé.”“Dạ… dạ.”
Tôi quay người, bước về phía cửa.
“Tô Dao.” Phía sau vang lên giọng cô ta.
Tôi dừng lại.
“Năm đó… em không nên đối xử với chị như vậy.” Giọng cô ta rất nhỏ. “Em xin lỗi.”
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
Người từng cao ngạo, từng được o bế, Giờ đây đứng trước mặt tôi, vành mắt đỏ hoe.
Tôi nhớ lại những đêm tăng ca đến mệt mỏi.
Nhớ lại câu nói: “Chị quá cứng nhắc, bảo sao không thăng chức được.”
Nhớ đến giọng của giám đốc Vương: “Người trẻ phải có tầm nhìn.”
Nhớ lại đêm hôm ấy, tôi ngồi một mình trong văn phòng, cặm cụi sửa phương án đến sáng.
“Chu Lâm Lâm.” Tôi nói, “Không cần xin lỗi.”
Cô ta sững người.
“Em không sai. Chỉ là… em đã ở sai vị trí, làm điều một người trẻ tuổi thường sẽ làm.”
Tôi quay người, bước ra khỏi quán cà phê.
Nắng chiếu lên mặt tôi, ấm áp.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào trong.
Trong gương chiếu hậu, Chu Lâm Lâm vẫn đứng đó, trước cửa quán, nhìn chiếc xe tôi đang lái rời đi.
Cô ta muốn nói điều gì đó — tôi biết.
Nhưng tôi không cần nữa.Có những chuyện, đã bỏ lỡ… là bỏ lỡ.
Tôi khởi động xe, chạy về phía công ty khách hàng.
Trên đường đi, tôi nhớ lại câu nói của Trương tổng:“Năng lực là của em. Khách hàng cũng vậy.”
Đúng thế.
Năng lực là của tôi. Lựa chọn cũng là của tôi.
Tôi chọn rời đi. Chọn con đường của chính mình.
Đó mới là “tầm nhìn” của tôi.
Không phải làm bệ đỡ cho ai. Mà là tự mình đi lên, để những kẻ khác… không còn đường nào để bám vào.
Ngoài cửa sổ, thành phố lùi lại phía sau như một dải phim tua ngược.
Tôi khẽ mỉm cười.
Cuộc sống, cuối cùng cũng nằm trong tay tôi.
-Hết-