Ngô Hải đứng yên, không dám nhận.
“Kiểm tra đi! Kiểm tra đi!” Trong đám đông có người hét lên.
“Thật hay giả, kiểm tra rồi hãy nói.”
“Đúng đó, vừa nãy không phải bảo nhìn cái là biết giả sao? Nhìn lại cái nữa đi!”
Cảm xúc hóng chuyện của đám đông lại bị khơi dậy lần nữa.
Ngô Hải như cưỡi lưng hổ, không xuống được.
Tờ vé đầu tiên ông ta chỉ liếc một cái rồi phán là giả.
Còn với tờ thứ hai này, bất kể ông ta nói là thật hay giả, đám đông và cảnh sát nhất định sẽ yêu cầu ông ta dùng máy quét kiểm tra.
Nếu kết quả máy quét không khớp với lời ông ta, vậy thì chứng minh ông ta không hề có khả năng nhìn cái là phân biệt được thật giả.
Vậy ông ta dựa vào đâu mà dám tịch thu, thậm chí xé nát tờ vé đầu tiên?
Lỗ hổng logic này, ai còn chút lý trí đều nhìn ra.
Cảnh sát chỉ huy bước lên, nhận lấy tờ vé trong tay tôi.
“Quản lý Ngô, kiểm tra lại lần nữa trước mặt mọi người.”
Ngô Hải bị dồn đến đường cùng.
Ông ta làm gì phân biệt nổi thật giả.
Ông ta chỉ có thể đánh cược.
Cược rằng tôi đang phô trương thanh thế.
Cược rằng tờ vé thứ hai này mới là hàng giả.
“Cái… cái này cũng là giả…” Ngô Hải cố tỏ ra bình tĩnh, “Hắn có thể làm một tờ giả, thì cũng có thể làm hai tờ…”
“Đã nói là giả thì hãy dùng máy kiểm tra đi.” Cảnh sát đẩy ông ta một cái.
Ngô Hải như con rối gỗ, bị đẩy tới trước máy quét vé.
Ông ta run rẩy đưa tờ vé vào máy.
Khoảnh khắc ấy, cả sảnh trung tâm xổ số như ngừng thở.
Tôi nghĩ, đây có lẽ là vài giây dài nhất trong đời ông ta.
“Tít ——”
Máy phát ra tiếng kêu trong trẻo.
Trên màn hình bật lên một khung thông báo to đùng, kèm theo hiệu ứng âm thanh vui nhộn:
【Chúc mừng trúng thưởng! Giải đặc biệt, tiền thưởng: 8.880.000,00 NDT】
“Phịch” một tiếng.
Ngô Hải ngồi phịch xuống đất.
“Trúng rồi… thật sự trúng rồi…”
Đám đông lập tức bùng nổ.
“Vãi! Đúng là giải đặc biệt!”
“Tên quản lý vừa nãy còn nói là vé giả? Hắn hoàn toàn không phân biệt được thật giả!”
“Vừa mới xé vé ngay trước mặt bao người! Nếu anh chàng này không giữ lại một vé dự phòng thì chẳng phải đã bị oan uổng sao?”
Đèn flash chớp liên hồi, vô số ống kính điện thoại chĩa vào Ngô Hải đang ngồi bệt dưới đất và cô nhân viên đang co rúm sau quầy.
Tôi bước đến trước mặt Ngô Hải.
“Quản lý Ngô, vừa rồi ông bảo mình là chuyên gia, liếc một cái là biết vé thật hay giả, vậy giờ sao lại nhìn nhầm?”
Môi Ngô Hải run rẩy, không nói nổi một câu.
“Chắc… chắc tôi nhìn nhầm thật.” Ông ta cố gắng giãy giụa, “Nhưng mà, thưa cảnh sát, tờ đầu tiên chắc chắn là vé giả, tôi thề!”
“Vé giả à?”
Tôi cười lạnh một tiếng, rút điện thoại, mở đoạn ghi hình trích xuất từ camera giám sát sau khi xe cảnh sát rời đi.
Đây là đoạn video do tôi đã chuẩn bị trước, nhờ ông chủ tạp hóa đối diện gắn sẵn camera HD trước cửa quay lại.
Trong video, Ngô Hải nhặt các mảnh vé bị xé rách lên, không ném vào thùng rác, mà cẩn thận nhét mảnh có mã QR vào ngăn ví của mình.
“Nếu ông chắc chắn đó là vé giả, thì sao lại giữ lại mảnh mã QR?”
Tôi ép hỏi.
“Bởi vì chỉ cần có mã QR đầy đủ, dù vé có rách, thì vẫn có cách thao tác nhận thưởng trong hệ thống, hoặc ít nhất có thể ‘ngâm’ số tiền đó lại tại điểm bán này, đúng không?”
Sắc mặt Ngô Hải lập tức trắng bệch.
Đây là chiêu trò chỉ dân trong ngành mới biết.
“Cảnh sát! Bắt hắn đi!”
“Loại người này nhất định phải vào tù!”
Đám đông phẫn nộ gào lên.
Cảnh sát lấy còng tay ra.
“Ngô Hải, anh bị tình nghi chiếm đoạt công quỹ, cố ý hủy hoại tài sản và có hành vi lừa đảo. Mời anh về đồn phối hợp điều tra.”
Khoảnh khắc còng tay được bấm chặt, Ngô Hải hoàn toàn sụp đổ.
Cô nhân viên cũng bị một cảnh sát khác áp giải ra ngoài, cô ta còn la hét: “Không liên quan đến tôi! Là sếp bắt tôi làm! Tôi chỉ là người làm thuê!”
Nhìn họ bị áp giải lên xe cảnh sát, tôi thở ra một hơi thật dài.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Ngô Hải chỉ là quản lý, chắc chắn sau lưng còn có người. Cửa hàng xổ số này dám trắng trợn nuốt vé thế này, nhất định có chỗ dựa.
Tôi nhìn vào ống kính livestream, khẽ nói:
“Anh em à, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Ngô Hải bị bắt rồi, nhưng tôi không vội rời đi.
Ông chủ tiệm tạp hóa giúp tôi gắn camera gửi cho tôi một tin nhắn WeChat: “Anh bạn, vừa nãy có một chiếc Audi màu đen dừng rất lâu ở ngã tư, liên tục quay phim anh, anh cẩn thận nhé.”
Tôi chỉ trả lời một chữ: “Biết rồi.”
Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà.
Nguy hiểm thật sự, thường chỉ lặng lẽ xuất hiện sau khi cơn bão dường như đã tan.
Tám triệu tám trăm tám mươi tám nghìn này, giờ đây không còn đơn thuần là một khoản tiền khổng lồ, mà là một củ khoai nóng bỏng tay.
Những kẻ đứng sau Ngô Hải chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn tôi mang số tiền đó đi, càng không để yên cho tôi vạch trần bọn chúng.
Điện thoại tôi reo lên.
Là một số lạ.
“A lô?”
“Cậu là Triệu Cẩn Thận đúng không?” Giọng bên kia đã được xử lý biến âm, “Cậu thông minh đấy, cũng giỏi nữa. Ngô Hải tên ngu đó bị cậu làm cho sụp đổ là đáng lắm.”
“Anh là ai?”
“Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là tờ vé trong tay cậu.” Giọng kia ngừng lại một chút, “Chúng tôi có thể để cậu nhận thưởng, thậm chí cho cậu gấp đôi. Điều kiện là cậu phải lên tiếng đính chính, nói rằng chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm, rằng cậu đang phối hợp với chúng tôi làm diễn tập tuyên truyền phòng chống lừa đảo.”
Gấp đôi? Hơn mười bảy triệu?
Ra tay cũng hào phóng thật.
“Nếu tôi từ chối thì sao?”
“Hề hề.” Giọng cười bên kia khiến người ta rùng mình, “Cậu bị hoang tưởng đúng không? Vậy cậu phải hiểu rõ, chuyện bất ngờ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Cậu chắc không muốn bố mẹ cậu ở quê, đi mua rau cũng gặp phải ‘tai nạn’ đấy chứ?”
Một lời đe dọa trắng trợn.
Nếu là trước kia, có lẽ tôi sẽ sợ.
Nhưng giờ đây, trong máu tôi đang chảy một thứ điên cuồng chưa từng có.
“Anh đe dọa nhầm người rồi.” Tôi nói vào điện thoại, từng chữ rõ ràng, “Tôi bị hoang tưởng, nên tôi đã mua cho bố mẹ mình toàn bộ gói bảo hiểm tai nạn cao cấp, còn thuê hai cựu quân nhân làm vệ sĩ. Tôi vừa xác nhận, họ đã có mặt rồi.”
Bên kia điện thoại im lặng.
“Còn nữa.” Tôi tiếp tục nói, “Cuộc gọi vừa rồi của anh, tôi đã thu âm và đồng bộ lên máy chủ đám mây theo thời gian thực. Nếu tôi hoặc người nhà gặp chuyện gì, đoạn ghi âm này cùng toàn bộ dữ liệu tôi nắm về những vi phạm trong năm năm qua của điểm bán vé này sẽ lập tức được gửi đến Ủy ban Kỷ luật tỉnh và toàn bộ các kênh truyền thông lớn.”
“Đồ điên.”
Hắn chửi một câu rồi cúp máy.
Tôi nhìn màn hình hiện kết thúc cuộc gọi, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Thật ra tôi không có tiền thuê vệ sĩ, cũng chẳng mua bảo hiểm gì cho bố mẹ. Mấy thứ đó đều là tôi bịa ra.
Nhưng tôi thật sự có tài liệu.
Người cha của fan kia – người đã qua đời – để lại một cuốn sổ, bên trong ghi lại toàn bộ dữ liệu bất thường mà ông từng quan sát được ở điểm bán vé này.
Đó chính là quân bài chủ chốt của tôi.
Bây giờ, mới là lúc bắt đầu ván cờ thực sự.
Tối hôm đó, tôi thuê một phòng trong khách sạn bình dân đối diện đồn cảnh sát.
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Tôi kiểm tra từng góc trong phòng một lượt, chắc chắn không có camera hay thiết bị nghe lén rồi mới dám nằm xuống giường.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.
“Ai đó?” Tôi rút con dao gọt hoa quả gập từ dưới gối ra, áp sát cửa hỏi.
“Là tôi, cảnh sát hôm qua.”
Tôi nhìn qua mắt mèo, đúng là viên cảnh sát mặt chữ điền hôm qua dẫn đội.
Nhưng anh ta không mặc cảnh phục, mà là thường phục.
Tôi mở cửa.
Anh ta bước vào, đưa cho tôi một phần ăn sáng: “Sữa đậu nành với quẩy, còn nóng đấy.”
“Cảm ơn.” Tôi không động đũa.
“Yên tâm đi, không có thuốc đâu.” Anh ta uống một ngụm sữa đậu nành, “Tôi tên Trương Chính Nghĩa. Cái tên nghe quê mùa quá phải không?”
“Khá ổn.” Tôi đặt dao xuống, “Tìm tôi có chuyện gì?”
“Ngô Hải khai rồi.” Trương Chính Nghĩa ngồi xuống ghế, mặt trầm lại, “Nhưng hắn chỉ nhận là lòng tham cá nhân, muốn nuốt trọn tờ vé số. Còn chuyện có ai đứng sau hay không, hắn sống chết không nói. Hơn nữa…”
“Hơn nữa sao?”
“Hơn nữa, phía trên đã có người nhúng tay.” Trương Chính Nghĩa chỉ lên trần nhà, “Nói là vụ này ảnh hưởng không tốt, cần sớm kết thúc. Ghép cho Ngô Hải tội ‘lừa đảo chưa thành’, rồi cho chìm xuồng.”
Tôi cười lạnh: “Chưa thành? Hắn đã xé vé số của tôi rồi, đó là lừa đảo hoàn thành.”
“Nhưng tờ đó là vé giả.”
“Nhưng khi hắn xé, hắn tin đó là vé thật.”
Trương Chính Nghĩa thở dài: “Luật pháp cần bằng chứng. Triệu Cẩn Thận, tôi biết cậu không cam lòng. Nhưng tôi đến là để nói, dừng lại đúng lúc thì hơn. Khoản thưởng của cậu, trung tâm xổ số đã đồng ý chi trả. Chiều nay cậu đi nhận giải, xong rồi rời khỏi thành phố này càng sớm càng tốt.”
Anh ta có ý tốt.
Nhưng tôi không thể nhận.
Bởi vì người cha đã khuất ấy vẫn đang nhìn tôi từ nơi xa.
“Cảnh sát Trương.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Anh có muốn lập công lớn không?”
“Ý cậu là sao?”
“Ngô Hải tuy không khai ra, nhưng hắn có để lại dấu vết.” Tôi lấy ra một cuốn sổ tay từ ba lô, “Đây là người nhà nạn nhân đưa cho tôi. Trong này ghi lại thời gian và số tiền Ngô Hải chuyển khoản định kỳ mỗi tháng, cùng vài tài khoản lạ. Chỉ cần lần theo những tài khoản này, sẽ lần ra con cá lớn phía sau hắn.”
Trương Chính Nghĩa nhận lấy cuốn sổ, lật vài trang, sắc mặt ngày càng nặng nề.
“Cậu lấy cái này từ đâu?”
“Tôi đã nói rồi, tôi đến để đòi mạng.”
“Chuyện này rất nguy hiểm.” Trương Chính Nghĩa đóng sổ lại, “Nếu những gì ghi trong này là thật, thì không còn đơn giản là chuyện của một điểm bán vé nữa đâu. Có thể liên quan đến rửa tiền.”
“Tôi không sợ.”
“Cậu không phải mắc chứng hoang tưởng bị hại sao?”
“Chính vì tôi mắc.” Tôi chỉ vào đầu mình, “Nên tôi hiểu rõ hơn ai hết: muốn không bị bóng tối nuốt chửng, cách duy nhất là rọi sáng nó đến tận cùng.”
Trương Chính Nghĩa nhìn tôi rất lâu, cuối cùng anh ta nhét cuốn sổ vào trong áo.
“Chiều nay đi nhận thưởng, tôi sẽ xin điều động đặc cảnh hộ tống.”
Anh ta đứng dậy, đi đến cửa, rồi bất chợt quay lại, cười với tôi một cái.
“Nhóc, gan của cậu còn lớn hơn cả tôi đấy.”
Hai giờ chiều, tại trung tâm xổ số phúc lợi.
Tôi đeo khẩu trang, kính râm, mũ lưỡi trai kéo thấp xuống tận mày. Bên cạnh là bốn cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đầy đủ, trận thế này còn hơn cả minh tinh.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, trong sảnh nhận thưởng ngoài nhân viên còn có một đám phóng viên.
“Anh Triệu! Xin hỏi cảm xúc của anh sau khi trúng thưởng lần này là gì?”
“Nghe nói anh từng gặp phải lừa đảo, anh có thể chia sẻ chi tiết được không?”
“Anh có định quyên góp không?”
Ống kính dài ngắn dí sát vào mặt tôi.
Những phóng viên này không phải tôi mời, cũng không phải do trung tâm xổ số gọi đến.
Tôi chợt nhớ đến cú điện thoại bí ẩn kia.
Đây là một chiêu “dìm chết bằng ánh hào quang”.
Bọn họ muốn phơi bày tôi dưới ánh đèn sân khấu, để cả thế giới đều biết tôi có tám triệu tám trăm tám mươi tám nghìn, biến tôi thành cái bia di động cho lòng tham của thiên hạ. Chỉ cần tôi bước ra khỏi cánh cửa này, sẽ có vô số ánh mắt thèm khát bám riết lấy tôi.
Thủ đoạn thật độc ác.
Thủ tục nhận thưởng diễn ra suôn sẻ, sau khi trừ thuế, tôi nhận được một tấm séc hơn bảy triệu.
Dưới sự bảo vệ của cảnh sát đặc nhiệm, tôi về đến nhà.
Tôi khóa ba lớp cửa, còn treo một cái ly thủy tinh lên tay nắm cửa.
Đây là thiết bị cảnh báo cổ xưa nhưng cực kỳ hiệu quả.
Tôi mở máy tính, tạo một tập tin mới.
Tên file: “Hướng dẫn sinh tồn và phòng vệ rủi ro trong thời kỳ sở hữu tài sản hàng chục triệu”.
Dòng đầu tiên:
“Đừng bao giờ tin vào chiến thắng của hôm nay, vì đó có thể là điềm báo cho tai họa ngày mai.”
Tôi nhấn phím Enter.
Bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng động lớn.
Nghe như tai nạn xe, lại giống như… tiếng nổ?
Tay tôi dừng lại trên bàn phím, tim đập thình thịch trở lại.
Tôi lại cảm thấy hưng phấn.
Trò chơi mới, bắt đầu rồi.
Tôi kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc balô chiến thuật màu đen.
Bên trong đầy ắp bánh quy ép chân không, bộ cứu thương, và một chiếc xẻng quân dụng đa năng để phòng thân.
Tôi đi đến cửa sổ, hé rèm nhìn ra ngoài.
Dưới lầu, đèn xe cảnh sát nhấp nháy.
Gã “ăn mày” kia đang đứng ngoài vạch giới hạn, ngẩng đầu nhìn đúng về phía cửa sổ phòng tôi.
Hắn cầm trong tay một bộ đàm.
Tôi bật cười.
Xem ra, phương án ứng phó số mười chín, đã đến lúc đem ra dùng.
“Đến đi.”
Tôi khẽ nói, rồi kéo rèm lại.
Hơn bảy triệu này, tôi không định tiêu vào biệt thự hay siêu xe.
Tôi sẽ dùng nó để xây một pháo đài không ai công phá được.
Một “căn cứ an toàn tuyệt đối” dành riêng cho kẻ mắc chứng hoang tưởng bị hại như tôi.
Bởi vì, trong thế giới điên loạn này, chỉ có kẻ điên, mới sống được lâu nhất.
(Hoàn)