Nói xong, tôi rút điện thoại ra, trực tiếp gọi báo cảnh sát.
“Đồng chí công an, tôi muốn tố cáo chồng tôi sống hai nhà, xin mời các anh đến xử lý.”
Đỗ Hàng xông tới định giật lấy điện thoại của tôi, nhưng đã không kịp.
“Tân Vũ, em điên rồi sao? Lại dám báo cảnh sát!”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta: “Đúng. Có điên cũng là bị anh ép đến mức này!”
“Tôi muốn xem, các người kết bè kết cánh đi du lịch mà có thể trong sạch đến mức nào.”
Trong đôi mắt long lanh của Kiều Dĩnh tràn đầy uất ức.
“Mẹ, anh Hai, em…”
Cứ như thể trong toàn bộ chuyện này, cô ta mới là người bị hại.
Đỗ Hàng đi tới, kéo Chí Thần đứng cạnh Kiều Dĩnh.
“Tiểu Dĩnh, em đưa Chí Thần về trước đi. Chuyện ở đây, em không cần lo.”
Kiều Dĩnh gật đầu: “Vâng. Em nghe anh cả.”
Nhưng tôi dang hai tay chắn ngay trước cửa.
“Trước khi cảnh sát đến, không ai được rời khỏi đây!”
Mấy người trong phòng kinh ngạc nhìn tôi.
Mẹ chồng tức đến đỏ bừng mặt, ôm ngực đứng bật dậy khỏi ghế sô-pha.
“Tân Vũ, ta cứ nghĩ con là đứa biết điều hiểu lễ nghĩa, không ngờ con lại là loại đàn bà chanh chua!”
“Hôm nay nếu con không cho mẹ con Tiểu Dĩnh rời đi, thì đừng trách bà già này không nể nang!”
Bà ta ngang nhiên đe dọa tôi, còn bày ra cái dáng vẻ ỷ già lên mặt.
Trước đây tôi kính trọng bà là bậc trưởng bối, việc gì cũng nhẫn nhịn, chăm sóc bà chu đáo.
Nhưng bây giờ thì không nữa.
Tôi lập tức lấy điện thoại ra, mở chế độ quay video.
“Được thôi. Bà có chiêu gì thì cứ dùng hết đi.”
“Nhân tiện để cả mạng xem thử, gia đình các người đã làm ra những chuyện bẩn thỉu gì!”
“Cô…” Mẹ chồng tức đến nghiến răng, quay sang Đỗ Hàng quát, “Tiểu Hàng, còn đứng ngây ra đó làm gì?”
“Mau giật điện thoại của nó xuống!”
Đỗ Hàng vừa bước lên một bước, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ.
Khóe môi tôi cong lên, lập tức xoay người mở cửa.
“Đồng chí công an, các anh đến đúng lúc quá.”
“Nếu chậm thêm chút nữa, có lẽ tôi đã bị họ hành hung rồi.”
Viên cảnh sát dẫn đầu nghiêm mặt hỏi:
“Có chuyện gì? Ai muốn hành hung cô?”
Tôi mở đoạn video vừa quay cho anh ta xem, rồi chỉ tay về phía mẹ chồng và Đỗ Hàng.
“Chính là họ.”
Đỗ Hàng hoảng hốt vội giải thích:
“Không có đâu. Đồng chí công an, xin đừng nghe cô ấy nói bậy, tôi… tôi chỉ muốn lấy lại điện thoại của cô ấy thôi.”
Ánh mắt sắc bén của cảnh sát quét qua anh ta.
“Anh là chồng cô ấy?”
“Bản thân có lỗi trước, còn định dùng bạo lực để ngăn người ta giữ lại chứng cứ.”
“Tôi thấy anh là sai càng thêm sai.”
“Nói đi, anh rốt cuộc đã sống hai nhà như thế nào?”
Đỗ Hàng bị hỏi đến sững người, chớp mắt đáp:
“Sống hai nhà gì chứ? Không có chuyện đó.”
“Chúng tôi chỉ là trong gia đình xảy ra chút…”
“Có.” Tôi lập tức lấy những bằng chứng đã tìm được, đưa ra trước mặt cảnh sát.
“Chồng tôi lương tháng 15.000, chỉ đưa cho tôi 5.000, nhưng lại chuyển cho em dâu của anh ta 8.000.”
“Công ty tổ chức du lịch dịp Tết Dương lịch, tôi ở nhà vất vả chăm sóc mẹ chồng bệnh nằm viện, còn anh ta thì dẫn theo em dâu và cháu trai đi chơi thảnh thơi.”
“Còn chụp rất nhiều ảnh, đăng khắp vòng bạn bè.”
“Như vậy không phải sống hai nhà thì là gì?”
Tôi lại đem việc nhiều năm qua mình tằn tiện vì gia đình, đặt cạnh cuộc sống tiêu xài sung túc của Kiều Dĩnh để so sánh.
Nói đến chỗ đau lòng, nước mắt tôi vô thức tuôn rơi.
Lúc này, bên ngoài đã đứng đầy hàng xóm láng giềng, nghe xong lời tôi nói, ai nấy đều tròn mắt, bàn tán xôn xao.
“Tôi trước giờ chỉ thấy chuyện một chồng hai vợ trong tiểu thuyết, không ngờ ngoài đời cũng có.”
“Tiểu thuyết vốn bắt nguồn từ cuộc sống, chẳng có gì lạ. Nhưng người đàn ông này đúng là quá đáng, trách gì vợ anh ta phải báo cảnh sát.”
“Cô em dâu kia nhìn là biết loại ẻo lả làm màu, chắc chắn là loại chuyên quyến rũ đàn ông.”
Một cảnh sát khác sau khi xác minh thân phận của Đỗ Hàng thì lên tiếng:
“Đỗ Hàng, anh làm ra cái chuyện gì thế này? Anh định vi phạm luật hôn nhân à?”
Đỗ Hàng vội vàng phủ nhận, lại đem chuyện em trai mình mất vì tai nạn, Kiều Dĩnh một mình nuôi con vất vả ra kể lại lần nữa trước mặt tất cả mọi người.
Mỗi câu nói đều cố thể hiện mình cao thượng, nhằm ngầm ám chỉ tôi là loại đàn bà nhỏ mọn hay tính toán.
Nhưng viên cảnh sát lên tiếng đầu tiên lúc nãy không chịu nổi nữa, lập tức ngắt lời:
“Dù anh có muốn giúp họ thì cũng nên để vợ mình biết chứ.”
“Hơn nữa, chính anh cũng có gia đình, có con nhỏ, sao có thể đem phần lớn lương đưa cho người khác?”
Đúng là cảnh sát nhân dân, lập tức chỉ ra mấu chốt vấn đề.
Tôi lau nước mắt, nhân đà lấy thêm một bằng chứng khác.
“Không chỉ vậy, ba người họ còn thường xuyên hẹn nhau đi du lịch vào các kỳ nghỉ lễ.”
“Đây là danh sách những nơi họ đã đến trong mấy năm gần đây.”
“Đồng chí cảnh sát, tôi nghi ngờ họ lấy cớ đưa trẻ con đi chơi, thực chất là ở bên nhau không trong sáng.”
Vừa nghe đến đó, Kiều Dĩnh lập tức khóc nức nở.
“Em không có… không có…”
Đỗ Hàng tức giận nhìn tôi, mở điện thoại ra: “Trần Tân Vũ, em đừng có vu oan giá họa!”
“Mỗi lần đi chơi, bọn anh đều đặt hai phòng. Đây là lịch sử đặt phòng trên Trip, em có thể xem.”
Tôi cầm lấy xem qua, trong đó ghi lại rõ ràng những địa điểm mà ba năm qua họ đã cùng nhau đi, tổng cộng có hơn mười nơi.
Mỗi địa điểm giống như một con dao đẫm máu, đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi nhanh chóng chụp màn hình lại và gửi hết về điện thoại của mình.
“Đỗ Hàng, cuối cùng anh cũng chịu thừa nhận rồi.”
“Đặt hai phòng có thể chỉ là che mắt người khác, đâu chứng minh được là hai người không ngủ chung?”
Đỗ Hàng nhíu mày nhìn tôi: “Trần Tân Vũ, em bị điên rồi à?”
“Còn có Chí Thần ở đó mà.”
Tôi bật cười lạnh: “Lúc đầu óc chỉ toàn nghĩ đến chuyện đó, ai còn quan tâm đến con nít?”
Sau đó tôi đưa những tấm ảnh vừa lưu cho cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát, xin giúp tôi tra lại lịch sử lưu trú và camera giám sát tại các khách sạn này.”
Chưa đến vài phút, bên đồn công an đã gửi kết quả phản hồi.
Hai người đúng là mỗi lần đều đặt hai phòng, nhưng vì thời gian đã lâu, camera giám sát đã bị xóa.
Còn việc có phát sinh quan hệ bất chính hay không, thì chưa thể kết luận.
Cảnh sát cuối cùng chỉ có thể định tính đây là mâu thuẫn gia đình do Đỗ Hàng không rõ ràng giữa chính – phụ mà ra.
Anh ta bị cảnh sát giáo huấn một trận, và cam kết từ nay sẽ đặt gia đình lên hàng đầu, hỗ trợ em dâu trong giới hạn phù hợp.
Về phần Kiều Dĩnh, cảnh sát yêu cầu cô ta từ nay không được đi du lịch cùng Đỗ Hàng nữa, hai người tốt nhất nên hạn chế gặp mặt để tránh điều tiếng.
Cô ta ánh mắt lập lòe, gật đầu đồng ý, cứ tưởng như vậy là xong.
Tôi lại yêu cầu cô ta hoàn trả toàn bộ số tiền đã tiêu của gia đình tôi suốt bao năm nay.
Kiều Dĩnh nghe xong thì sững sờ, cứng họng không nói nên lời.
Trước mặt cảnh sát, cô ta cũng không dám cãi, chỉ đành cầu cứu Đỗ Hàng.
Đỗ Hàng phản ứng rất nhanh, lập tức đồng ý thay.
“Được rồi. Số tiền đó tôi sẽ bảo Tiểu Dĩnh trả lại đầy đủ.”
“Chuyện này đúng là tôi làm chưa đúng.”
Nhưng ngay khi mọi người rời đi, Đỗ Hàng lập tức đổi sắc mặt.
“Giờ thì hay rồi, làm ầm ĩ cho cả xóm biết chuyện, em hài lòng chưa?”
Tôi bực bội đáp trả: “Hóa ra anh cũng biết mất mặt à?”
“Nếu anh đã dám làm, thì phải nghĩ đến ngày hôm nay!”
Mẹ chồng lập tức chen vào: “Tân Vũ, con đúng là ác độc thật đấy!”
“Giờ thì hay rồi, cả khu này cũng bị mày làm cho mất mặt!”
Thước Thước thấy họ lại bắt đầu chĩa mũi dùi vào tôi, liền chạy nhanh tới, chắn ngay trước mặt tôi.
“Không được bắt nạt mẹ cháu!”
Trái tim tôi chợt nóng lên, suýt nữa thì bật khóc.
Một đứa trẻ mới sáu tuổi, tuy chưa hiểu hết thế giới của người lớn, nhưng lại cảm nhận được nỗi tủi thân của mẹ mình, dùng cơ thể nhỏ bé để che chở cho tôi.
Đứa con này tôi nuôi không uổng.
Tôi cúi đầu xoa đầu nó: “Ngoan nào, mẹ không sao.”
Sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào mẹ chồng.
“Thật sự mất mặt là do con trai bà!”
“Và chính bản thân bà nữa. Nếu không phải cảnh sát tới kịp, chắc bà đã nổi tiếng trên mạng rồi.”
Nói xong, tôi lập tức kéo con trai về phòng ngủ.
“Mày là con đĩ, tao…” – giọng mẹ chồng đột nhiên tắt hẳn.
Sau lưng vang lên giọng Đỗ Hàng đầy hoảng hốt: “Mẹ, mẹ sao thế?”
Mẹ chồng ấp úng trả lời: “Mẹ… mẹ hình như… tiểu ra quần rồi.”
Con trai tôi lấy tay bịt miệng suýt nữa thì cười thành tiếng, tôi liền kéo nó nhanh vào trong phòng.
“Bây giờ con có thể cười rồi đấy.”
Nó cười một trận đã đời rồi hỏi: “Mẹ ơi, sao bà nội lớn tuổi thế rồi mà vẫn tè ra quần vậy?”
Tôi bình thản đáp: “Chắc là do kích động quá, không kiểm soát được.”
Đôi mắt con trai bỗng đỏ hoe: “Mẹ ơi, con không thích bà nội và ba đâu, hôm nay họ đối xử với mẹ tệ quá.”
“Nhất là ba, lại còn dẫn Chí Thần với mẹ nó đi chơi, không dẫn mẹ con mình đi.”
“Con không cần người ba như vậy nữa.”
Tôi đau lòng ôm lấy con vào lòng: “Vậy nếu một ngày ba mẹ không còn ở cùng nhau, con sẽ chọn sống với ai?”
Nó không do dự đáp ngay: “Tất nhiên là sống với mẹ rồi.”
Đúng lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Đỗ Hàng bước vào nói:
“Tân Vũ, mẹ anh bẩn người rồi. Em có thể giúp mẹ thay đồ không?”
Lần này mẹ chồng làm phẫu thuật sỏi mật, tuy đã xuất viện nhưng sinh hoạt vẫn chưa hoàn toàn tự lập.
Tôi lạnh giọng đáp: “Bà ấy vừa mới định động tay với tôi đấy. Tôi không phải loại thích bị ngược đãi, sao phải phục vụ bà ta?”
“Chẳng phải anh có cô con dâu ngoan hiền đấy sao? Kêu cô ta tới mà thay.”
“Em…” – Đỗ Hàng nghẹn họng, rồi lặng lẽ quay người rời đi.
Từ phòng khách, tôi nghe thấy anh ta gọi điện cho Kiều Dĩnh.
Nhưng đầu dây bên kia lại bảo có việc bận, không đến được.
Cuối cùng, anh ta buộc phải thuê tạm một người giúp việc.
Kiều Dĩnh mà chịu đến thì mới là chuyện lạ.
Một người sống quen kiểu tiểu thư sang chảnh như cô ta, sao chịu đến hầu hạ một bà già bẩn thỉu?
Buổi trưa, khi tôi ra bếp chuẩn bị nấu cơm, mẹ chồng nằm trên giường lại chĩa mũi dùi vào tôi.
“Trần Tân Vũ, mày đúng là đồ đàn bà độc ác!”
“Dù sao tao cũng là mẹ chồng mày, mày lại dám không quan tâm không hỏi han?”