1.
Cả người tôi như bị đông cứng.
Ngay sau đó, tôi vội tắt màn hình điện thoại, để không gian chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Vì tôi đánh răng rửa mặt từ sớm nên đã tắt đèn phòng khách, nằm trên giường chơi điện thoại.
Giờ đây, bóng tối là thứ duy nhất bảo vệ tôi.
Từ phòng khách, tiếng bước chân nặng nề vang lên trên sàn, chậm rãi và cẩn trọng.
Kẻ đó dường như đang quan sát kỹ lưỡng tình hình trong nhà.
Tôi chợt nhớ ra cửa phòng ngủ vẫn đang hé mở.
Chỉ cần hắn bước tới cửa phòng, sẽ dễ dàng phát hiện tôi đang nằm trên giường.
Nhưng lúc này tôi hoàn toàn không dám nhúc nhích!
Trong nhà quá yên tĩnh, chỉ cần gây ra chút tiếng động cũng sẽ làm lộ sự hiện diện của tôi!
Tôi đấu tranh dữ dội trong lòng.
Nuốt khan một cái.
Cuối cùng quyết định cố gắng ẩn nấp.
Tôi cẩn thận xoay người, chậm hết mức có thể.
Từ từ trượt khỏi chăn, tay chạm đất trước, rồi đến chân.
Khi cả người đã xuống sàn, tôi từ từ chui vào gầm giường.
Xong xuôi.
Tôi nằm ngửa dưới gầm giường, mắt nhìn qua khe giữa nệm và sàn, quan sát phòng ngủ.
Từ phòng khách, bóng người cao lớn đó kiểm tra khu vực ghế sofa, sau đó đi đến bàn ăn.
Bàn ăn nằm chéo cửa phòng ngủ.
Chỉ cần hắn quay người, sẽ nhìn thấy ngay tình trạng bên trong.
Tôi thấy hắn dừng lại bên bàn ăn.
Đang thắc mắc thì chợt nhớ ra…
Trên bàn còn một cốc nước nóng tôi vừa rót khoảng mười phút trước.
Nước vẫn còn nóng hổi.
Chỉ cần chạm vào thành cốc là biết ngay trong nhà có người!
Quả nhiên, sau khi đứng đó vài giây.
Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía phòng ngủ.
Tim tôi đập như trống trận.
Hắn bước từng bước về phía tôi, càng lúc càng gần.
Mỗi bước chân như giẫm lên dây thần kinh sắp đứt của tôi.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ:
Bài viết đó hoàn toàn là sự thật!
Tên sát nhân này đã tìm tới tôi, hắn thực sự muốn giết tôi!
Tôi muốn bỏ chạy, nhưng không có lối thoát trong phòng ngủ.
Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt.
Tôi chỉ có thể mở to mắt nhìn đôi chân hắn dừng lại trước giường, mũi chân hướng thẳng vào mặt tôi.
Sau đó, khuôn mặt hắn cúi xuống, nở nụ cười độc ác đối diện với ánh mắt hoảng loạn của tôi.
Bàn tay đeo găng cao su như kìm sắt chụp lấy tóc tôi, kéo tôi ra khỏi gầm giường.
Tôi giãy giụa la hét điên cuồng.
Cho đến khi lưỡi dao lạnh toát lướt qua cổ.
Máu phun trào.
Điện thoại trong túi tôi rơi ra, màn hình sáng lên khi va xuống sàn.
Tôi nhìn thấy thời gian hiển thị:
11:00.
Ngay sau đó, cơn đau dữ dội nuốt trọn toàn bộ ý thức của tôi.
2.
Khi mở mắt lần nữa.
Tôi nằm trên giường, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả bộ đồ ngủ.
Điện thoại nằm bên gối, màn hình đang sáng.
Hiển thị thời gian:
10:45.
Tôi… đã sống lại?
Và quay về 15 phút trước khi chết?
Cổ tôi vẫn còn cảm giác đau nhói như bị rạch.
Nhắc nhở rằng cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi hoàn toàn không phải ảo giác.
Tôi run rẩy cầm điện thoại, điên cuồng lướt lại bài đăng, tìm cái tin tiên tri vừa đọc.
Rất nhanh, tiêu đề quen thuộc hiện ra trước mắt:
【Khẩn cấp lan truyền! Thành phố xuất hiện kẻ sát nhân chuyên mở khóa giết người, nhắm vào phụ nữ sống một mình. Vụ mới nhất xảy ra tại tòa 3, phòng 701, khu dân cư Lục Châu. Nạn nhân bị sát hại lúc 11 giờ đêm.】
Tim tôi đập thình thịch như sắp nổ tung.
Mọi chuyện vừa rồi là thật!
Tôi thực sự đã bị hắn giết một lần!
Nhớ lại thời gian tôi nhìn thấy trên màn hình điện thoại trước khi chết.
Hoàn toàn trùng khớp với tin trong bài đăng – tôi sẽ bị giết lúc 11 giờ.
Tôi nhìn lại thời gian.
Mới 10:46.
Tôi còn 14 phút… để thoát khỏi cái chết thảm khốc.
Tôi nhìn dòng tiêu đề ghi rõ:
【Nhắm vào phụ nữ sống một mình.】
Tôi chợt nhớ ra cách đây không lâu, tôi đặt nhầm đơn online một đôi giày thể thao nam, chưa kịp trả lại.
Tôi lập tức bật dậy, chạy ra cửa, lôi đôi giày ra.
Cố tình kéo lỏng dây giày, làm nhàu phần miệng giày cho giống như vừa có người mang.
Sau đó tôi cẩn thận mở cửa, mũi giày hướng vào trong, tùy tiện đặt lên tấm thảm trước cửa.
Giả vờ như trong nhà tôi còn có một người đàn ông.
Làm xong việc này.
Tôi lập tức đóng sầm cửa chính, kéo chốt khóa lên, khóa chết từ bên trong.
Vì tôi sống một mình đã lâu.
Khi thay khóa, tôi cố ý mua loại khóa chống trộm đắt nhất.
Lúc đó người bán còn vỗ ngực cam đoan với tôi:
“Khóa này của bên tôi, sau khi khóa trong thì dù thợ mở khóa chuyên nghiệp cũng phải mất nửa ngày. Còn nếu phá khóa bằng bạo lực thì tiếng động rất lớn, đủ thời gian cho cô gọi cảnh sát.”
Để an toàn hơn nữa.
Tôi đẩy chiếc bàn ăn trong phòng khách ra phía sau cửa chính, chặn chặt cánh cửa.
Nghĩ rằng cho dù tên sát nhân có thật sự phá cửa xông vào, thì kéo dài được thêm giây nào hay giây đó.
Làm xong tất cả, tôi nhớ ra trước đây đã từng kết bạn WeChat với chú bảo vệ của khu chung cư.
Tôi gửi cho chú một tin nhắn, nhờ chú giúp tôi để mắt tới camera giám sát, xem có người lạ nào vào tòa nhà không.
Chú bảo vệ là người nhiệt tình, không hỏi lý do, lập tức đồng ý giúp tôi theo dõi, hễ có bất thường sẽ nhắn cho tôi ngay.
Tôi cảm ơn chú, sau đó trốn vào tủ quần áo trong phòng ngủ, nín thở chờ đợi.
Thời gian trôi qua từng giây.
Rất nhanh, kim đồng hồ đã chỉ đến 11 giờ.
Tôi căng thẳng chú ý mọi động tĩnh ở cửa chính.
Nhưng cho đến khi thời gian vượt qua 11 giờ, bên ngoài vẫn im phăng phắc.
Không có tiếng xoay chìa khóa.
Cũng không có tiếng cửa bị đẩy mở.
Trong túi, điện thoại rung lên một cái.
Tôi thấy là tin nhắn của chú bảo vệ gửi tới, còn kèm theo đoạn video trích xuất từ camera.
【Cô bé à, chú đã kiểm tra camera rồi, không có người lạ vào khu mình đâu, yên tâm nghỉ ngơi nhé!】
Tôi mở video, kéo thanh thời gian để xem lại.
Trên màn hình là cả một bức tường hiển thị camera giám sát.
Rõ ràng hiện lên hình ảnh cổng khu chung cư, sảnh tòa nhà, lối vào hầm xe, thậm chí cả hành lang trước cửa nhà tôi.
Cho đến khi thanh thời gian kéo đến mốc 11 giờ, vẫn không thấy bất kỳ bóng người nào đi qua.
Xem xong đoạn video, thần kinh căng thẳng của tôi cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút.
Chẳng lẽ lần này hung thủ không tới?
Tôi thật sự đã tránh được sao?
Ngay khi tôi định bước ra khỏi tủ quần áo, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.
Nếu hung thủ không đến, vậy nội dung bài đăng kia… có thay đổi không?
Tôi bật sáng màn hình, lại bấm vào bài đăng để xem.
Bài đăng vẫn còn.
Nhưng tiêu đề đã biến thành:
【Khẩn cấp lan truyền! Thành phố xuất hiện kẻ sát nhân chuyên mở khóa giết người, nhắm vào phụ nữ sống một mình. Vụ mới nhất xảy ra tại tòa 3, phòng 701, khu Lục Châu. Nạn nhân bị sát hại lúc 11 giờ 05 phút tối.】
11 giờ 05?
Tôi như bị ai đó giáng cho một gậy thẳng vào đầu.
Đầu óc ong lên trong chốc lát.
Thời gian trên điện thoại nhảy từ 11:04 một cách tàn nhẫn sang 11:05.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy bên ngoài tủ quần áo vang lên tiếng bước chân nặng nề, đều đặn.
Từ phòng khách, hắn đi thẳng về phía phòng ngủ.
Tại sao?
Hắn vào bằng cách nào?
Camera rõ ràng không ghi lại bóng dáng của hắn! Tôi cũng đã ngụy trang trước cửa nhà rồi mà!
Nhưng hiện thực không cho tôi thêm thời gian để suy nghĩ.
Bóng người cao lớn áp sát, qua khe cửa tủ, gương mặt hắn với nụ cười âm u dần hiện ra.
Không chút do dự, hắn mạnh tay mở toang cửa tủ.
Tôi hét lên, như con cừu non chờ bị làm thịt, bị hắn lôi ra ngoài.
Ngay sau đó, con dao trong tay hắn lại một lần nữa cứa mạnh vào cổ tôi.
Trong nỗi sợ hãi tột cùng, tôi dùng giọng khàn đặc, run rẩy như sắp khóc, chất vấn hắn:
“Vì… vì sao lại giết tôi? Anh vào bằng cách nào…”
Không có câu trả lời.
Cơn đau cận kề cái chết nhấn chìm lấy tôi.
Mang theo nỗi oán hận vô tận, tôi nhắm mắt lại.