11
Giọng nó run run, nghe qua thì tưởng đáng thương lắm, nhưng với tôi thì… buồn cười là đằng khác.
Khi con tùy tiện mắng nhiếc, tổn thương mẹ nó, có nghĩ đến cảm xúc của tôi không?
Giờ bày ra bộ dạng đáng thương làm gì?
Muộn rồi.
Tôi vẫn muốn xem nó giở trò đến đâu, nên lạnh nhạt hỏi:
“Sao vậy?”
Thằng bé thấy tôi trả lời, lập tức òa khóc. Nhìn qua thì đúng là khóc thật, không phải giả vờ.
Cũng phải. Dù gì tôi cũng nuôi nó suốt bảy năm. Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi hơi se lại.
“Nay Tiểu Tuyết bảo là… mẹ dạy bài cho bạn ấy… Mẹ yêu Tiểu Tuyết rồi, không còn yêu con nữa đúng không?”
Tôi gật đầu không do dự:
“Tiểu Tuyết ngoan như thế, ai mà không thích?”
Con tôi nghe tôi thừa nhận thẳng thắn như vậy thì tức khắc nổi điên, gào lên theo bản năng quen thuộc:
“Không được! Dù mẹ có ly hôn với ba, mẹ cũng chỉ được yêu mình con thôi! Dựa vào đâu mà đi yêu người khác?!”
Nó vừa gào vừa giận dữ, mặt mũi vặn vẹo.
Tôi lập tức thu hồi toàn bộ chút mềm lòng vừa rồi.
Đúng là kẻ ích kỷ không bao giờ biết nhìn lại mình, chỉ biết kiểm soát người khác.
Tôi hừ lạnh:
“Con càng như vậy, mẹ càng không thích. Tự đi mà ngồi đó khóc một mình đi!”
Thằng bé khóc to hơn, chộp lấy gối ôm trên sofa ném thẳng về phía tôi.
Tôi không né mà còn nhặt lên ném trả – tưởng tôi là người lớn thì không biết phản đòn chắc?
Nó thấy thế càng điên, lao tới giơ tay đánh tôi.
Ngay lúc ấy, Trương Bách Xuyên và mẹ hắn vừa bước vào, bắt trúng cảnh tôi đang ghì con xuống sofa và tẩn cho một trận.
Mẹ chồng hoảng hốt hét lên, nhưng không dám lại gần.
Trương Bách Xuyên ban đầu định mắng tôi, nhưng bị tôi trừng một cái liền im bặt, chỉ dám bước tới khuyên giải yếu ớt.
Tôi đảo mắt nhìn đống túi lớn túi nhỏ họ vừa xách về.
Ra là ra ngoài mua sắm à? Cũng đúng thôi. Ba kẻ không biết giặt giũ, đồ dơ rồi thì chỉ có nước mua đồ mới.
Cái máy giặt hư vẫn còn đó đấy!
Ánh mắt tôi lướt qua một chiếc túi đựng đồ lót nữ trẻ trung. Không nói cũng biết là của ai.
Con trai tôi như vớ được cứu tinh, nhào về phía Trương Bách Xuyên khóc rống:
“Mẹ không dạy con nữa, chỉ dạy Tiểu Tuyết thôi!”
Trương Bách Xuyên mặt sầm lại, rõ ràng là giáo viên chủ nhiệm lại vừa gọi cho hắn.
“Tần Miễu, cô bỏ mặc con mình không lo, lại đi dạy con nhà người ta? Cô còn xứng làm mẹ nữa không?!”
Tôi nhướng mày, chỉ thấy thật buồn cười khi Trương Bách Xuyên còn dám nói mấy lời đạo lý như vậy.
“Là nó tự nói không cần tôi dạy, anh quên nhanh thế à?”
Con trai tôi sững người, sau đó bắt đầu khóc rống đầy hối hận.
Trương Bách Xuyên thì giận mà không dám nói gì.
Tôi lại liếc về phía túi đồ lót nữ kia, Trương Bách Xuyên lập tức giật mình, giấu tay ra sau lưng.
Tuy tôi chưa xác định được “tiểu tam” là ai, nhưng dám đem cả túi nội y về nhà thế kia thì chắc ngày lộ mặt cũng không còn xa nữa.
“Hừ, nhưng em cũng không thể—”
“Không thể cái gì?” – tôi ngắt lời – “Anh sống kiểu đó suốt bảy năm rồi mà, anh làm được thì sao tôi lại không?”
Trương Bách Xuyên á khẩu.
Tôi mỉm cười.
Đúng là làm đàn ông thật sướng!
Mỗi tháng kiếm được tí tiền, còn lại mọi thứ đều có người lo giùm.
Tâm trạng tôi cực kỳ vui, vừa nghêu ngao hát vừa quay về phòng, mặc kệ ánh mắt oán trách của mẹ chồng.
Chờ đến lúc Trương Bách Xuyên bận việc, bà ta chỉ có nước tự chăm con trai cưng.
Phúc phận của bà còn đang chờ ở phía trước kia kìa!
12
Hôm sau, tôi đến công ty mới làm thủ tục nhận việc.
Bạn thân tôi chính là người sắp xếp cấp trên trực tiếp cho tôi – Trưởng phòng tài vụ, tên là Phương Lan.
Vừa gặp, tôi lập tức nhận ra mùi nước hoa quen thuộc trên người cô ta.
Rồi tôi chợt nhớ ra – tôi đã ngửi thấy mùi này trên Trương Bách Xuyên!
Bình thường người hắn toàn mùi thuốc lá, nhưng vẫn phảng phất mùi nước hoa đó.
Thêm cả chuyện con trai từng nhắc đến “dì Lan” – giờ thì mọi chuyện rõ rồi.
Trước đây tôi còn băn khoăn không biết “tiểu tam” là ai để lần ra tài sản hắn có âm thầm chuyển đi không.
Giờ thì hay rồi – hai đứa gian phu dâm phụ đều ở ngay dưới mũi tôi, tiện quá còn gì!
Phương Lan mỗi ngày đều đều hướng dẫn tôi làm quen công việc.
Cả công ty, trừ bạn thân tôi, không ai biết tôi chính là cổ đông.
Tôi xây dựng hình tượng là một người phụ nữ ngoài ba mươi bị chồng phản bội, tay trắng rời khỏi cuộc hôn nhân.
Vì thế ánh mắt mọi người nhìn tôi ít nhiều đều có chút thương hại.
Ban đầu Phương Lan còn giữ khoảng cách, nhưng sau khi biết tôi không những ly hôn mà còn không giành được quyền nuôi con, cô ta lập tức trở nên rất hứng thú.
Vì sao? Vì cô ta biết mình là người thứ ba, và đang muốn đẩy Trương Bách Xuyên ly hôn để cưới về làm chính thất.
Nhưng rào cản lớn nhất lại chính là đứa con và vợ cũ vẫn còn lằng nhằng.
Cô ta thường xuyên dò hỏi xem tôi và chồng cũ có còn liên lạc không, có định sinh thêm con không.
Thậm chí còn hỏi trắng ra:
“Chị chăm chỉ vậy là định giành lại quyền nuôi con à?”
Tôi suýt cười phá lên.
Chỉ thiếu nước viết lên mặt “Tôi muốn hốt rác về đây!” là đủ combo rồi.
Mỗi lần bị hỏi, tôi đều tỏ ra buồn bã, nhưng vẫn giữ thái độ lễ phép vì cô ta là sếp.
Tôi đáp:
“Nếu nhận nuôi lại thì tôi sẽ đòi thật nhiều tiền cấp dưỡng! Tôi không tiêu tiền của hắn thì tiểu tam của hắn cũng đừng hòng tiêu xu nào!”
Phương Lan nghe xong, mặt tái mét, vội chuyển chủ đề và cố gắng “an ủi” tôi vài câu trớt quớt.
Nhìn dáng vẻ thất thần của cô ta, tôi biết – ngày cô ta ép cưới sẽ được đẩy sớm thôi.
Trước đây tôi từng thắc mắc:
Trương Bách Xuyên vừa tầm thường, vừa không có bản lĩnh, vậy tại sao Phương Lan lại dính lấy hắn không buông?
Dù cô ta hơi lớn tuổi, nhưng ngoại hình, học thức, địa vị đều ổn.
Vì sao lại tự hạ thấp để yêu một người như hắn?
Cho đến một lần họp nội bộ gần đây, tôi mới tìm ra đáp án.
Công ty tôi và công ty Trương Bách Xuyên đang hợp tác một dự án lớn, hai bên cử ra người phụ trách – chính là Phương Lan và Trương Bách Xuyên.
Trực giác mách bảo tôi – có mùi gian lận ở đây!
Tôi bèn xin bạn thân gửi tôi tài liệu về dự án đó.
Sau một ngày một đêm nghiên cứu, tôi thật sự tìm ra vấn đề.
13
Dự án này, phía công ty tôi phụ trách vốn đầu tư, còn bên Trương Bách Xuyên phụ trách thực hiện.
Và cặp đôi Phương Lan – Trương Bách Xuyên đã cấu kết lập khống sổ sách để ăn chia tiền lại quả!
Tuy thủ đoạn rất kín kẽ, báo cáo tài vụ cũng gần như hoàn hảo,
nhưng tôi vẫn phát hiện một vài chi tiết bất thường trong mấy góc rất mờ nhạt của tài liệu.
Tôi ước tính sơ bộ – nếu dự án trót lọt, hai đứa này có thể đút túi đến 10 triệu!
Giờ thì tôi hiểu tại sao trước đây Trương Bách Xuyên mạnh miệng tuyên bố sắp giàu – thì ra là vậy!
Tôi lập tức báo tin cho bạn thân.
Cô ấy muốn tạm dừng dự án và báo cảnh sát ngay.
Nhưng tôi lắc đầu:
“Tớ thấy… đây là cơ hội ly hôn vàng của tớ.
Mà nếu không có hai con giòi này, dự án vẫn có thể sinh lời rất tốt.”
Thế là tôi bắt đầu thu thập bằng chứng gian lận.
Phương Lan thường ra cầu thang gọi cho Trương Bách Xuyên, nói chuyện lả lơi, thỉnh thoảng còn nói mấy câu ám chỉ về “kế hoạch sau khi xong việc”.
Tôi bí mật ghi âm lại toàn bộ, coi như bằng chứng ngoại tình của Trương Bách Xuyên.
Tôi còn tranh thủ tham khảo luật sư – và tin vui là:
Cuộc ly hôn này hoàn toàn có lợi cho tôi.
Tôi có thể đuổi cả nhà hắn ra khỏi căn nhà tôi đứng tên, và còn có thể yêu cầu trả công lao 7 năm làm vợ – làm mẹ – làm osin.
Từ văn phòng luật sư trở về, tôi vui như trẩy hội.
Tôi còn “nhắc nhẹ” Phương Lan một câu:
“Lúc tôi ly hôn với chồng cũ, số tiền hắn chi cho tiểu tam tôi đều đòi lại sạch.
Thậm chí lấy được cả phân nửa tiền tiết kiệm của hắn nữa.
Nói thật thì tôi chẳng thiệt chút nào đâu.”
Phương Lan nghe xong thì… sập toàn tập.
Quả nhiên, hôm đó tôi vừa về đến nhà, Trương Bách Xuyên đã vội vã đề nghị ly hôn.
Mẹ chồng còn ngồi một bên giả vờ “đau lòng” lên tiếng:
“Đã quyết định ly hôn thì phải phân chia rõ ràng.
Nhà này là nhà hai đứa cưới nhau mới mua, đương nhiên con trai tôi có một nửa.
Với lại nó nuôi cô từng ấy năm, từng đồng từng xu phải tính cho rõ!”
Trương Bách Xuyên cũng ra chiều đồng tình, gật đầu:
“Tần Miễu, suốt 7 năm qua, tôi bỏ ra không dưới 1 triệu cho cô.
Cô phải trả lại từng đồng!”
Nhìn bộ mặt tham lam của hai mẹ con nhà họ Trương, tôi bật cười, rút từ trong túi ra một phong thư – giấy ủy quyền pháp lý từ luật sư.
“Được thôi, để tòa quyết!”