1
Trên bức tường confessions của trường, tôi thấy một dòng tin nhắn ẩn danh:
【Tối nay sẽ tỏ tình ở sân thể dục, đã chuẩn bị siêu nhiều hoa, mong mọi người đến xem, tăng thêm dũng khí.】
【Quá đỉnh! Phải đi hóng!】
Tôi hào hứng theo đám đông kéo nhau ra sân thể dục.
Vừa muốn xem cho vui, vừa hy vọng tranh thủ hốt được một bông hồng đỏ miễn phí.
Ai ngờ, mặt trời đã lặn sau núi rồi.
Người tỏ tình vẫn chưa thấy bóng dáng.
Xung quanh bắt đầu có tiếng càu nhàu.
Tôi thì lạnh đến run cầm cập.
Đang định quay đầu về ký túc thì bỗng nhận được tin nhắn từ Linh Yên – bạn thân của tôi.
【Cưng ơi, cậu có ăn cổ vịt quay không?】
【Ơ khoan! Sao sân thể dục đông người vậy nè?】
【Đều tới xem mình tỏ tình à?】
Tôi lạnh đến mức cổ cũng cứng đờ ra rồi.
Chậm hiểu một nhịp, gửi lại một dấu hỏi chấm.
【Cái người chuẩn bị tỏ tình đó, là cậu hả?】
【Ơ nhưng… cậu định tỏ tình với ai vậy?】
2
Tôi lập tức thấy có gì đó sai sai.
Vì đầu óc Linh Yên từ trước đến nay chưa từng chứa hai chữ “yêu đương”.
Chứ đừng nói đến “tỏ tình”.
Trong mắt cậu ấy chỉ có đồ ăn.
Vì đồ ăn, leo núi đao xuống biển lửa cũng chẳng từ.
Còn những chuyện khác thì keo kiệt đến từng cọng tóc.
Sao có thể bỏ tiền ra mua cả đống hoa hồng để tỏ tình được?
Tôi nhắn lại: 【Cậu đang yêu à?】
【Hay là bị hack tài khoản rồi?】
Bên kia gửi qua vài sticker khóc lóc.
【Không có đâu bé iu.】
【Tại mình thèm cổ vịt quay của nhà ăn khu Tây quá.】
【Nhưng mà người xếp hàng nhiều dã man, lại còn giới hạn số lượng. Mình thấy trên mạng có chiêu này nên mới bất đắc dĩ dùng tới.】
Tôi: …
Quả nhiên.
Vẫn là vì đồ ăn.
Linh Yên gửi cho tôi một bức ảnh chụp nhà ăn – trống trơn không bóng người.
Cậu ấy:
【Mua được rồi.】
【Cưng ăn không nè?】
Tôi: …
3
Mọi người xung quanh dần nhận ra là bị lừa.
Không khí bắt đầu trở nên căng thẳng.
“Cái người này là ai vậy? Cố tình lừa mọi người đúng không?”
“Không biết ai cũng bận à? Tôi đang ôn thi cao học đấy, mà còn bị kéo tới xem trò đùa vô vị này?”
“Vô vị thế sao còn tới?”
“Ai mà không thích hóng chuyện chứ.”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha.”
“Vậy rốt cuộc là ai giở trò? Nhất định phải lôi kẻ này ra.”
“Đem người ta ra làm trò đùa đúng không?”
…
Tiếng bàn tán ồn ào nổi lên, đám đông bắt đầu náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Tôi suýt chút nữa đứng không vững.
Một cánh tay đỡ lấy tôi, lực vừa phải.
Tôi ngẩng đầu nhìn.
Không kìm được mà tim đập thình thịch.
Woa, là nam thần lạnh lùng nhất trường – Lâm Dư Dương!
Đường viền quai hàm sắc nét, ngũ quan xuất sắc, sống mũi ẩn hiện dưới ánh đèn lờ mờ.
Đẹp trai quá trời.
“Không sao chứ?”
Giọng nói còn mê hơn nữa!
Trầm ấm, quyến rũ, nghe thôi đã thấy muốn tan chảy.
Tôi ngơ ngẩn cả người, cảm giác như sắp bay lên mây.
Lâm Dư Dương cúi đầu, ghé sát lại gần.
Hỏi thêm một câu nữa:
“Bạn học, bạn ổn chứ?”
Hương bạc hà thoang thoảng lẫn với mùi oải hương lướt qua mũi.
Tôi đỏ mặt vội vàng xua tay:
“Không sao, không sao.”
Tôi chỉ là…
Say người mất rồi.
4
Lâm Dư Dương không nói gì thêm.
Anh xoay người, sải bước chuẩn bị rời đi.
Tin nhắn của Linh Yên lại tới nữa.
【Làm sao bây giờ cưng ơi, hu hu hu, hình như có người đang tìm ra info của mình.】
【Họ sắp bóc phốt mình rồi.】
【Phải làm sao đây? Cấp cứu cấp cứu!】
【Cậu có thể giúp mình không? Cưng ơi. Giúp mình nghĩ cách đi, cổ vịt mình nhường hết cho cậu!】
Tôi: …
Cả cổ vịt cũng đem ra nhường rồi.
Thấy rõ là lần này cậu ta thật sự gấp.
Nhưng mà, tôi phải giúp kiểu gì đây?
Tôi co người lại trong chiếc áo ngủ bông dày cộm, rầu rĩ nghĩ cách.
Bất chợt, tôi liếc thấy Lâm Dư Dương vừa đi chưa được bao xa đã bị chặn lại.
Hoa khôi nổi tiếng nhất trường chạy đến trước mặt anh ấy.
Đôi mắt rưng rưng, hỏi:
“Hôm nay là có người tỏ tình với anh à?”
Lâm Dư Dương khẽ nhíu mày, giọng lạnh nhạt:
“Không phải.”
Cô gái đó có vẻ không tin.
Cô giậm chân, vẻ giận dỗi càng làm cô thêm phần xinh xắn đáng yêu.
“Anh đừng có gạt em.”
“Anh là kiểu người ngoài học hành, khởi nghiệp và làm việc thì chẳng để tâm chuyện gì xung quanh cả. Nếu người ta không tỏ tình với anh, sao anh lại ra đây hóng hớt?”
Lâm Dư Dương quay đầu.
Trong bóng tối, ánh mắt anh hình như liếc về phía tôi.
Nhưng rất nhanh lại quay đi. Giọng anh hơi thiếu kiên nhẫn:
“Tôi nói rồi, không phải.”
“Tôi cũng không biết người tỏ tình là ai.”
Cô gái kia có vẻ đã tin.
Nét mặt dịu lại một chút.
Cô lẩm bẩm:
“Không phải thì tốt. Mà cũng chẳng sao cả, hứ.”
“Tính anh lạnh lùng như vậy, em không tin có ai theo đuổi được anh đâu.”
Lâm Dư Dương khẽ nhếch môi.
Giọng nói thản nhiên, mang theo chút bất đắc dĩ:
“Ừ, tôi không có ý định yêu đương.”
Nghe nói từ lâu, Lâm Dư Dương là kiểu “cao lãnh chi hoa” trong truyền thuyết của trường.
Suốt bốn năm đại học, dù là hoa khôi khoa, hoa khôi trường, hay cả tiểu thư danh giá từ nơi khác tìm đến.
Anh đều từ chối không chừa một ai.
Nghe đâu là… không hứng thú với con gái?
Tôi vừa lắc đầu, vừa thấy tiếc nuối.
Soái ca thế này mà không yêu ai thì uổng quá, dù tôi cũng chẳng có cửa…
Bỗng nhiên, tôi lóe lên một ý!
Đúng rồi, tôi đâu có khả năng cưa đổ Lâm Dư Dương!
Tôi lập tức nhắn cho Linh Yên:
【Con cẩu nhi, ba mày nghĩ ra cách giúp rồi đây.】
5
Đám đông càng lúc càng kích động.
Không ít người rút điện thoại ra, nói là phải truy ra kẻ đã bày trò đùa này.
Tôi vội vàng hét lớn:
“Xin lỗi mọi người!”
“Tôi đến trễ rồi!”
Đám đông đồng loạt quay đầu lại.
Thế là, tôi lê từng bước trong đôi dép lê phát ra tiếng “bẹp bẹp”, quấn mình trong bộ đồ ngủ bông hình Peppa Pig.
Từng bước từng bước đi thẳng đến trước mặt Lâm Dư Dương.
Tiếng bàn tán giận dữ xung quanh dần nhỏ lại.
Biến thành sự tò mò.
“Cô ấy định tỏ tình với nam thần trường mình à?”
“Bảo sao, tỏ tình với Lâm Dư Dương đúng là cần dũng khí, ai đến cũng bị từ chối hết.”
“Nhìn cô chị này là biết tâm lý vững vàng, tóc tai như ổ gà mà vẫn dám tới, đúng là gan dạ.”
…
Tôi âm thầm đội cái máy sấy tóc màu hồng lên đầu.
Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt của Lâm Dư Dương có phần phức tạp.
Giọng nói của anh ấy… hình như hơi lắp bắp?
“Sao… sao vậy?”
Tôi cũng có chút hồi hộp.
Dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên tôi tỏ tình với ai đó.
Mà lại là với một cực phẩm đẹp trai siêu cấp.
Tôi hít sâu một hơi, chạy ra bụi cỏ moi ra một bông hoa giả.
Màu đỏ rực, chìa ra trước mặt anh ấy.
Nhắm mắt lại, hét to:
“Bạn học Lâm Tắc Dương, tôi thích cậu! Cậu có thể quen tôi không?!”
Nói xong, tiếng vỗ tay vang lên khắp nơi.
“Dũng cảm quá đi! Phải vỗ tay cho bạn ấy!”
“Đúng đúng! Nhìn bạn ấy, tôi thấy việc thi cao học mà không ôn cũng chẳng là gì cả!”
“Hẹn hò đi! Hẹn hò đi!”
Tôi xấu hổ đến độ chỉ muốn móc ngón chân đào hố chui xuống.
Đầu ngón chân đã bắt đầu xoay ra sau.
Chỉ chờ Lâm Dư Dương từ chối một câu.
Là tôi sẽ quay đầu chạy mất hút không dấu vết.
Kết quả là —
Một giọng nam trầm thấp vang lên.
“Bạn học này, thứ nhất, tôi tên là Lâm Dư Dương, không phải Lâm Tắc Dương.”
“Thứ hai—”
Cổ tay tôi đột nhiên bị nắm chặt, bông hoa trên tay cũng bị anh ấy lấy mất.
Tôi ngây người tại chỗ.
Quay đầu lại thì thấy Lâm Dư Dương với gò má hơi ửng đỏ, anh gật đầu, nghiêm túc nói:
“Được.”
“Chúng ta hẹn hò đi.”
Tôi: ?
Khoan đã, cốt truyện không phải thế này mà?
6
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại.
Xung quanh đã vang lên tràng pháo tay rộn ràng, cùng những tiếng reo hò không dứt.
“Hôn đi! Hôn đi!”
Ủa gì vậy, ai lại vừa tỏ tình xong là hôn liền?
Huống hồ đây là Lâm Dư Dương, người nổi tiếng lạnh như băng cơ mà!
Tôi vừa ngượng ngùng vừa tự an ủi bản thân.
Lâm Dư Dương lạnh lùng vậy, chắc chắn sẽ không làm mấy trò thân mật nơi công cộng đâu.
Ai ngờ, anh ấy nhét một tay vào túi, trông vẫn ngầu lòi như mọi khi.
Nhưng tay kia lại hơi dùng lực kéo tôi sát lại gần.
Trong chớp mắt, tôi bị bao phủ hoàn toàn trong hương vị của anh ấy.
Tôi còn đang đơ người, đã nghe một câu hỏi nhẹ nhàng, dịu dàng vang lên bên tai:
“Có được không?”
“Hôn một cái nhé?”
Tôi: …
Gì vậy trời? Soái ca thời nay đều táo bạo vậy sao?