Trong ánh nhìn ấy là sự ranh mãnh và đắc ý.
Nàng ta… nhất định biết điều gì đó.
Tần Phàm chẳng buồn nhìn ta, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Ái phi muốn phạt thế nào?”
“Đánh! Đánh hắn ba mươi trượng, xem còn dám nữa không.”
Ta vô thức ôm lấy bụng, không dám ngẩng đầu.
Nhưng cũng biết rõ, ba mươi trượng này xuống, ta chắc chắn mất nửa mạng.
Nàng ta muốn giết người diệt khẩu.
Trong mắt Tần Phàm, một thái giám tầm thường như ta sao sánh được với quý phi vừa mới được sủng ái kia?
Làm sao đây…
7
“Hoàng thượng.”
Ta ngẩng đầu nhìn theo tiếng gọi.
Là Vương công công.
“Chiêu Quý Nhân.”
Vương công công hơi cúi người, nở nụ cười nịnh nọt “Hôm nay là Trung thu, vốn là ngày đoàn viên, Thái hậu lại đang bệnh, Hoàng thượng xưa nay hiếu thuận, nếu thấy máu… e là không lành.”
Ta khẽ sững sờ.
Chưa từng nghĩ, Vương công công lại ra mặt giúp ta.
Sắc mặt Chiêu Quý Nhân khẽ đổi, dè dặt liếc nhìn Tần Phàm, rồi mới mềm giọng nói: “Nể mặt Thái hậu và Hoàng thượng, bản cung tạm tha cho ngươi lần này.”
Ý tứ trong lời, chính là còn có lần sau.
Ta cúi đầu: “Dạ.”
Dù sao ta sắp đi rồi.
Ngay sau đó, Vương công công lại nói: “Còn không mau lui ra, chướng mắt Quý nhân!”
Ta không đáp, chỉ đứng dậy rời đi.
Trước khi bước ra, ta lén liếc nhìn Vương công công một cái.
Thực ra, Vương công công xưa nay đối với ta rất nghiêm khắc.
Từ ngày ta nhập cung, liền theo học lễ nghi bên cạnh ông, bao năm qua, chịu không ít hình phạt.
Ông vốn không ưa đắc tội với người khác.
Đặc biệt là loại phi tần đang được sủng như Chiêu Quý Nhân.
Vậy mà hôm nay, ông lại vì ta mà đắc tội nàng.
Rõ ràng ông có thể im lặng cơ mà.
Ta nghĩ mãi cũng không hiểu.
Chỉ là, khi sắp bước ra ngoài, liền nghe thấy giọng Tần Phàm vang lên phía sau: “Được rồi, đừng nói nữa. Lát nữa bảo người làm cho nàng ít bánh phù dung.”
…
Phó Thuần đã sắp xếp xong việc rời thành cho ta.
Ngoài cổng thành, hắn đứng trước xe ngựa đợi.
“Tranh thủ đêm khuya, mau đi đi.”
“Đa tạ.”
Ta nhìn hắn ta, mím môi, có chút xúc động.
Ta và hắn quen biết hơn mười năm, cũng là hắn ta chăm lo cho ta suốt mười năm ấy.
Trong lòng ta thực lòng cảm kích.
Dù đôi khi miệng hắn ta độc thật.
Phó Thuần khẽ “chậc” một tiếng: “Cảm động cái gì, chẳng phải sau này còn gặp được à?”
Hắn ta quay lưng, giúp ta sắp xếp hành lý.
“Nếu thật muốn cảm ơn ta, thì hãy sống cho tốt. Ta đã vất vả thu xếp mọi thứ, đừng để phí công.”
“À, ta không ở bên cạnh, nên đã chép sẵn một quyển, trong đó ghi rõ những điều cần chú ý khi mang thai, để trên cùng, tiện lấy.”
“Đêm lạnh sương dày, bảo xa phu đi chậm thôi, còn nữa…”
“Phó Thuần.”
Ta cất tiếng ngắt lời hắn ta.
Phó Thuần khựng lại, quay đầu nhìn ta.
Nhìn bóng lưng hắn ta, ta khẽ nói: “Cảm ơn ngươi.”
“Thôi được rồi, mau đi đi.” Phó Thuần giục.
Ta khẽ đáp, cầm lấy hành lý bước lên xe ngựa.
Rồi vẫy tay chào hắn ta.
Xe ngựa lắc lư chuyển bánh, chậm rãi rời đi trong màn đêm.
Ta thấy hơi buồn chán.
Liền lấy ra hỏa tập, định xem thử quyển sách Phó Thuần để lại.
Trong bóng tối, ngọn lửa bập bùng soi sáng cả khoang xe.
Ánh lửa hắt lên hành lý trong lòng ta.
Khi cúi đầu mở sách ra, ta mới phát hiện trên bìa có hai vết nước loang.
Hắn ta… vừa mới khóc.
8
Thời gian thấm thoát đã trôi qua năm năm.
Năm đó ta lén trốn khỏi cung, bên cạnh Hoàng đế bỗng dưng thiếu mất một người, quả thật cũng gây ra không ít sóng gió.
Nhưng ta vốn chẳng phải nhân vật trọng yếu gì.
Không ai tìm được, chuyện ấy rồi cũng bị bỏ qua.
Giữa đêm mộng về, ta thường mơ thấy đêm hoang đường cùng Tần Phàm năm xưa.
Mơ thấy người dịu dàng dỗ dành ta, nói rằng người thích ta.
Hết lần này đến lần khác.
Rồi quay đầu lại, rút kiếm chỉ vào ta, lạnh nhạt nói: “Dám khi quân, tội đáng chết.”
Ta luôn bừng tỉnh giữa cơn mộng.
Mãi đến hai năm gần đây, mới dần khá hơn.
Rời cung rồi, ta dùng số tiền tích cóp được bao năm trong cung, mở một tửu phường nơi biên cảnh, dựa vào nghề nấu rượu mẹ truyền lại mà mưu sinh.
Bao năm ở trong cung, ít nhiều ta cũng hiểu loại rượu mà các quý nhân ưa thích.
Kết hợp với khẩu vị của người địa phương, việc mở quán rượu cũng chẳng mấy khó khăn.
Làm được năm năm, dưới tay ta giờ cũng có bốn, năm chục người làm.
Tự mình làm chủ, đúng là sảng khoái vô cùng.
Thực ra lúc còn hầu bên cạnh Tần Phàm, người cũng không bạc đãi ta.
Tiền thưởng mỗi năm không ít, cho dù không làm gì nữa, cũng đủ để ta sống nhàn cả đời.
Thế mà ta lại sinh ra một “nghịch tử”.
Theo họ ta, tên Hữu Hữu.
Hôm nay làm vỡ bình sứ nhà người ta, mai lại đụng hỏng cây tỳ bà của người khác.
Ta thật sự không bồi nổi nữa.
Không hiểu đứa nhỏ này giống ai.
Dù sao thì chắc chắn không phải giống ta.
Mấy năm rời cung, Phó Thuần vẫn tiếp tục hầu việc trong đó.
Từ biên cảnh về kinh mất cả tháng, nên chúng ta chỉ có thể thư từ qua lại.
Hắn ta than với ta rằng việc trong cung nhiều, Hoàng thượng lại muốn ban hôn.
Hắn ta không chịu.
Trái lại, ta — kẻ từng vụng về nông nổi, giờ lại khuyên hắn ta: “Cưới đi, đến tuổi rồi.”
Mỗi lần như vậy, hắn ta lại giễu ta: “Ngươi thì sung sướng rồi, chẳng phải hầu hạ ai, còn có đứa con năm tuổi, tuy nghịch ngợm thật, nhưng ít ra cuộc sống chẳng nhàm chán. Còn ta không biết phải bị giam trong cung đến khi nào.”
Đọc đến đó, ta không nhịn được mà bật cười.
Ừ.
Cũng đúng.
Lại là một ngày mới.
Sau khi bồi thường cho Thư Phương Các vì Hữu Hữu làm vỡ nghiên mực, ta thong thả quay về quán.
Rồi cầm cây chổi, sải bước vào thư phòng của nó.
“Con lại bắt nạt Tiểu Uyển nhà Thư Phương Các nữa hả?”
“Còn làm vỡ nghiên mực của người ta!”
“Da ngứa rồi phải không?!”
Ta vừa đẩy cửa, thằng nhóc đã như một làn khói vụt chạy ra ngoài.
Ta giận đến nghiến răng, cầm chổi đuổi theo.
“Thằng nhóc chết tiệt! Đứng lại cho ta!”
Lời còn chưa dứt, giọng trẻ con non nớt đã vang lên: “Á! Đau quá…”
Ta ngẩng đầu nhìn, thấy Hữu Hữu đâm sầm vào một nam nhân, ngã lăn ra đất.
Người kia quay lưng về phía chúng ta, không biết đang nhìn gì.
Trên người mặc áo lụa nhạt màu, chất vải lại là loại vân lăng cẩm hiếm thấy.
Bên hông còn đeo ngọc bội trong suốt, sắc nước hương trời…
Nhìn qua đã biết không phải kẻ tầm thường.
Ta vội bế đứa nhỏ lên, cúi đầu nói: “Chúng tôi vô ý đụng phải công tử, mong công tử thứ lỗi.”
Không biết do sợ hay do va mạnh, đứa bé trong lòng từ tiếng nức nở khe khẽ liền bật khóc òa.
Ta cúi đầu dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa, lát nữa nương làm món ngon cho con nhé…”
“Đứa nhỏ này… thật giống một cố nhân của ta.”
Trên đầu, giọng nam trầm thấp vang lên.
Nghe có chút quen tai.
“Giống ai ạ? Công tử e là nhận nhầm người rồi…”
Ta vừa lau nước mắt cho Hữu Hữu, vừa ngẩng đầu lên.
Khi thấy rõ khuôn mặt trước mắt, đồng tử ta co lại.
Là Tần Phàm.
Người… sao lại ở đây?
Ta chưa kịp nghĩ gì thêm, lập tức cúi đầu thật thấp.
Giọng người mang ý cười, lại chậm rãi vang lên: “Giống một tiểu thái giám bên cạnh ta năm xưa.”
Lòng bàn tay ta thoáng lạnh, khẽ siết chặt.
Không phải chứ, sao người vẫn còn nhớ mà tìm?
Bao năm qua, ta từng tưởng tượng vô số lần cảnh gặp lại người.
Nhưng chưa từng nghĩ, sẽ là trong tình huống thế này.
Ta hắng giọng, không dám ngẩng đầu: “Công tử nói đùa rồi, dân phụ chỉ là nữ tử thường dân, nào có liên quan đến thái giám.”
“Nữ tử?”
Tần Phàm chậm rãi lặp lại hai chữ ấy.
Không biết có phải ta nghe nhầm, mà cuối cùng, người dường như khẽ thở dài.
Tiếng thở dài ấy rất nhẹ, rất khẽ.
Đứa nhỏ vẫn đang khóc.
Ta kéo tay con, khẽ cúi mình: “Nếu công tử không việc gì, dân phụ xin cáo lui.”
Không dám đối diện với ánh mắt người, ta nắm tay con, vội vã rời đi.
9
Đêm đã khuya.
Sau khi dỗ Hữu Hữu ngủ, ta nằm xuống giường.
Hữu Hữu nằm bên cạnh ta, ngủ say sưa.
Nhìn khuôn mặt ngây thơ lúc ngủ của con, lúc này ta mới bắt đầu cảm thấy sợ.
Sau lưng lạnh toát mồ hôi.
Bởi vì, với tính tình của Tần Phàm, nếu biết ta đã lừa gạt người, nhất định sẽ bắt ta trở về chém đầu.
Dù sao... người đâu có tình cảm nam nữ gì với ta.
Nếu Tần Phàm thừa nhận đứa trẻ, chỉ e sau khi xử trảm ta, sẽ giao con cho người khác nuôi nấng.
Còn nếu người không thừa nhận...
Ta không dám nghĩ tiếp.
Chỉ ôm chặt lấy con, đến tận nửa đêm mới thiếp đi.
Hôm đó là tiết Thượng Tỵ, phố xá vô cùng náo nhiệt.
Sau khi bọn tiểu nhị xếp xong hàng, ta dẫn họ đến vương phủ Xương Bình để giao rượu.
Mỗi dịp Thượng Tỵ hằng năm, Vương phủ Xương Bình đều đặt một lô rượu lớn bên tửu phường của ta.
Lẽ ra hôm qua đã giao xong, nhưng do trời tối nhìn không rõ đường, va vấp làm vỡ mất mấy vò.
Cũng may số hỏng không nhiều.
Vẫn thấy không yên tâm, nên hôm nay ta đích thân đến.
Người quản sự họ Trần, dẫn chúng ta đặt rượu xuống từng vò một.
Ta vừa xoay người định rời đi, thì bị quản sự gọi lại: “Lục chưởng quầy.”
“Hử?” Ta quay đầu lại.
“Hôm nay ngài đến thật đúng lúc, vương gia nhà chúng ta rất thích loại rượu của ngài, mà lại có quý nhân tới chơi, muốn mời ngài vào một chuyến.”
Quản sự nói xong, mỉm cười hạ thấp giọng: “Sẽ có thưởng.”
Người đến vương phủ Xương Bình vốn chẳng ít.
Cũng vì thế mà vương gia thường xuyên đặt rượu của ta.
Trong lòng ta khẽ mừng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản cười: “Vậy làm phiền Trần thúc dẫn đường.”
Trên yến tiệc có rất nhiều người.
Ta nhìn thoáng qua.
Vũ cơ đang múa điệu gì đó, che khuất mặt của vương gia và vị quý nhân kia.
Nhìn trận thế thế này, vị được vương gia gọi là “quý nhân”, e rằng không đơn giản.
Ta không nhìn thêm, theo quản sự đứng đợi bên ngoài chờ được truyền vào.
Mãi đến khi vương gia gọi tên ta.
Vũ cơ lui xuống, ta đang định bước lên.
Ngẩng đầu, liền thấy một gương mặt quen thuộc.
Bước chân ta khựng lại, đồng tử khẽ co.
Là Tần Phàm.
Lúc này người đã thay long bào, vận thường phục như công tử đất kinh thành, nhàn nhã dựa nghiêng.
Đôi mày mắt kia vẫn sâu thẳm như giếng cổ năm nào.
Môi đã uống qua rượu ửng hồng bóng loáng, khóe môi hơi cong, chưa cười mà như đang cười.
Năm năm trôi qua, hóa ra không chỉ riêng ta, mà cả Tần Phàm cũng đã cởi bỏ nét ngây ngô năm ấy.
Trên gương mặt người giờ đây là nét trầm ổn, chín chắn.
Tần Phàm quay mắt nhìn ta, không hề lộ vẻ bất ngờ: “Ngươi chính là chưởng quầy của tửu phường?”
Ta chỉ ngẩn người một thoáng, đã bất ngờ chạm phải ánh mắt người.
Tuy từng hầu hạ bên cạnh Tần Phàm nhiều năm, nhưng tâm tư của người, ta cũng chỉ đoán được chừng năm sáu phần.
Ta biết, người đã nhận ra ta.
Cổ ta bất chợt ngứa ran.
Ta cắn răng, đáp: “Là ta.”
Tần Phàm như có điều suy nghĩ, nhìn chén rượu trong tay trầm ngâm hồi lâu, trông như say: “Chúng ta mấy hôm trước đã từng gặp.”
Vương gia Xương Bình nghe vậy, vội vàng hỏi: “Thật sao?”
“Ừ.”
Người hơi nghiêng đầu, liếc nhìn vương gia Xương Bình, nhàn nhạt nói: “Tây thành, cạnh kho lương.”
Sắc mặt vương gia khẽ đổi, nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên: “Tây thành hẻo lánh, công tử đến nơi đó làm gì?”
Ta cũng nhíu mày, không nói gì.
Hôm đó rõ ràng là ở Đông thành.
Người… cố ý!
“Tìm người.”
Tần Phàm nói giọng nhẹ nhàng,
“Ngươi cũng biết, nhiều năm trước, bên cạnh ta mất đi một người.”
Người vừa nói xong, ánh mắt dừng lại trên người ta.
Chỉ một thoáng ngắn ngủi, rồi dời đi.
Vương gia tức giận tiếp lời: “Đúng vậy! Dám trốn dưới mí mắt công tử, nếu tìm được, nhất định phải tống vào địa lao! Răn đe người khác!”
Địa lao ư…
Bất kỳ ai bị nhốt vào đó, sống không bằng chết.
Lông mày ta giật giật, trong lòng lo sợ đến mức chỉ muốn độn thổ.
Nhưng lời vương gia không sai.
Với tính tình của Tần Phàm, người sẽ không bỏ qua cho ta.