8
"Ta… tha thứ cho nàng… Sau này chúng ta đừng bao giờ xa nhau nữa."
Gió nhẹ như tơ lụa, trời xanh trong vắt, ánh mặt trời ban mai xuyên qua cửa sổ chạm khắc chiếu vào phòng.
Chúng ta nằm trên giường một lúc lâu mới dậy, cùng nhau đến Đại Lý Tự.
Lệnh Tố làm việc quyết đoán, chỉ trong một đêm đã xử lý xong mọi chuyện.
Trưởng công chúa sau khi chứng kiến kết cục ở Hoàng lăng đã hoàn toàn phát điên, bị Bệ hạ ra lệnh giam lỏng vĩnh viễn trong phủ, không c.h.ế.t không được ra ngoài.
Lệnh Vũ cũng đã cứu được tiểu yêu của nàng ta, ta nhân cơ hội này truyền linh lực vào cơ thể tiểu yêu.
Rửa sạch yêu khí, giúp hắn tu tiên và cùng Lệnh Vũ trở về sư môn.
Lệnh Tố lần này lập công lớn, được phong quan nhất phẩm, mọi chuyện cuối cùng cũng viên mãn.
Ta và Vân Trì từ biệt, bắt đầu cuộc hành trình chu du khắp thiên hạ, tắm mình trong ánh vàng ở Bồng Lai Tiên Cảnh, ngắm sao ở Quy Khư, thổn thức bên bờ sông Vong Xuyên. Chúng ta cùng ngồi ngắm nhìn ráng chiều rực rỡ và chim xanh bay lượn, thảnh thơi quan sát vạn vật mới biết năm tháng dài đằng đẵng.
Ta đã hứa với Vân Trì, hắn dẫn ta xem cảnh kỳ vĩ này, ta sẽ tặng hắn một món quà. Vũ điệu mà trăm năm trước chưa thể nhảy, giờ cũng nên thực hiện rồi.
Trước khi trở về, ta đã đặc biệt đến cửa hàng đó một lần nữa, lấy chiếc váy múa đã chuẩn bị sẵn. Chiếc váy được làm từ sa giao long, duy nhất một chiếc, lấp lánh rực rỡ, vô cùng mỹ lệ.
Ta nhờ Vân Trì gảy đàn ngọc để đệm nhạc cho ta, tiếng đàn lay động lòng người cất lên.
Tóc đen như thác nước buông xuống, dưới ánh mặt trời, hình bóng ta cùng những cánh hoa bay lượn theo tà váy, rơi xuống chân xoay tròn.
Vũ điệu "Tích Hoa" này là vũ điệu tuyệt vời nhất ở phàm gian, hai tay mềm mại như không xương, mỗi bước đi đều nở ra đóa sen.
Vẻ mặt e lệ như muốn nói mà chưa nói, dáng vẻ uyển chuyển của hoa u lan, quyến rũ động lòng người. Ai nhìn thấy đều cả đời không thể quên.
Vũ điệu chưa kết thúc, tiếng đàn bỗng nhiên dừng lại. Hắn đã đến gần, ôm lấy eo ta. Ta chìm đắm trong vũ điệu, chưa kịp phản ứng.
Ngước mắt nhìn hắn, đồng tử đen nhánh sâu thẳm đột nhiên co lại. Đôi mắt sâu hun hút như đốt lên hai ngọn lửa u ám, ngọn lửa đó vừa giận dữ, vừa đầy dục vọng.
Điên cuồng và si mê, như muốn nuốt chửng ta.
Chỉ thấy bàn tay phải của hắn đột ngột đỡ sau gáy ta, tay trái ôm chặt eo ta.
Hắn nâng khuôn mặt hơi thở dốc của ta lên, đặt môi mình lên. Ta bị nụ hôn bất ngờ như bão táp này đánh cho trở tay không kịp.
Mật ngọt trơn tru quấn quýt trên đầu lưỡi, chiếm đoạt từng tấc. Đầu óc ta trống rỗng, lơ mơ quên cả chống cự.
Theo bản năng hôn lại hắn. Hắn cảm nhận được sự đáp lại của ta, càng hôn sâu hơn, cuốn lấy tất cả như muốn nuốt sống ta. "Chàng làm gì vậy…"
Hắn nhìn ta, đáy mắt trở nên thâm sâu: "Trả nợ…" Một tay ôm lấy ta, đi thẳng vào điện.
Ngực của chúng ta dán chặt vào nhau, có thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c đối phương phập phồng, cảm giác như nhịp tim đang dần đồng điệu.
Vô cùng thân mật, mê loạn.
Hắn cúi người đè ta xuống. Không còn chút kiềm chế và nhẫn nhịn nào nữa và hôn thật sâu.
Lưỡi hắn cậy mở môi răng ta, hơi thở ấm áp lan tỏa, khiến đầu óc ta càngmơ hồ.
Xung quanh yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng ma sát của quần áo.
Ánh sáng mờ mờ ảo ảo khiến người ta chìm đắm.
Đêm đó, ánh trăng như sương rơi xuống mặt hồ, gió nhẹ thổi qua mặt nước, gợn sóng lăn tăn.
…
Một đêm hoan lạc, cuộc đời như một giấc mộng. Nhưng không lâu sau, một chuyện lớn đã xảy ra. Bốn biển chấn động, kết giới phong ấn hung thú ở khắp nơi đều có dấu hiệu lung lay.
Hung thú Hỗn Độn đã bị phong ấn vạn năm, phá vỡ phong ấn thoát ra, khiến trụ trời sụp đổ.
Thiên cảnh bị thủng một lỗ lớn, nước sông Thiên Hà đổ ngược xuống phàm gian, liên tiếp gây ra thiên tai.
Yêu giới và Ma giới càng thêm hoang mang, các thế lực ngấm ngầm rục rịch.
Tất cả đều thăm dò hành động của Cửu Trọng Thiên, thăm dò tâm tư của ta.
Những ngày này, các Thượng thần được phái đi sửa chữa phong ấn, liên tiếp báo cáo bị phục kích ở khắp nơi, thiên binh tổn thất nặng nề.
Thần kính đột nhiên phát ra cảnh báo:
"Trời giáng đại kiếp, chỉ một mình Thần nữ mới có thể phá giải."
Ta nhìn hàng chữ ngắn ngủi trong kính, nhưng lại như một tảng đá khổng lồ đè nặng trong lòng, khiến ta không thở nổi.
Trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, những người dân vô tội bị thương vì thiên tai, lang thang không nơi nương tựa, còn cả sự rình rập của Yêu giới và Ma giới.
Tất cả những người đã từng giúp đỡ ta từ khi làm Thần nữ, cho đến ánh mắt kiên định của Vân Trì trước khi đi bắt Hỗn Độn:
"Ngoan, đợi ta xử lý xong chuyện này, chúng ta sẽ tìm một nơi bí ẩn, không màng đến những chuyện này nữa."
Ta ngồi trong điện suy nghĩ rất lâu, nhưng không tìm ra cách thứ hai.
Trong lòng cũng đã đấu tranh, do dự không quyết.
Nếu là trước đây, đứng sau lưng người khác, ta sẽ chọn sống tạm bợ qua ngày, luôn nghĩ rằng trời sập sẽ có người khác chống đỡ.
Nhưng giờ đây là chính ta đứng trước mọi người, sau lưng là chúng sinh đang cầu xin.
Ta lùi một bước, sẽ có rất nhiều người phải chết, vì vậy ta tuyệt đối không thể lùi.
Trong khoảng thời gian làm Thần nữ, ta đã hiểu được ý nghĩa của việc làm thần. Hy sinh một người để cứu chúng sinh, đó chính là số mệnh của một vị thần.
A Diễn… Lần này xem ra vẫn phải phụ chàng rồi.
Ta viết một bức thư từ biệt, trong bức thư này, ta dùng tâm huyết cả đời để hạ chú thuật, ngăn hắn làm những chuyện ngốc nghếch như trăm năm trước nữa.
Khi hắn đọc xong bức thư này, hắn sẽ quên ta, bình an sống tiếp.
Sau đó, ta theo chỉ dẫn của thần kính, một mình đi đến Thiên Cực Đài.
Đây là nơi mà Thần Sáng Thế đã để lại, có thể trực tiếp đến Thiên Cảnh.
Linh lực của Thần nữ đặc biệt, là công cụ tốt nhất để vá trời, số phận đã định như vậy.
Ta đang định dùng thân hóa giới để vá lỗ hổng trên trời, tay đột nhiên bị một người nắm lấy.
Ta giật mình quay đầu, phát hiện Vân Trì không biết từ lúc nào đã đến đây.
Ta nhìn đôi mắt sâu thẳm như hồ nước lạnh của hắn, cố ý né tránh ánh mắt của hắn, nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
Hắn nhìn ta rất lâu, trong ánh mắt sâu thẳm lộ ra nỗi buồn sâu sắc và sự oán giận nồng đậm.
Hắn phẫn nộ lên tiếng, giọng nói ảm đạm thất vọng:
"Nàng lại muốn bỏ ta đi…"
Ta cứ nghĩ mình đã chuẩn bị đầy đủ, trong lòng đã bình lặng như nước rồi, nhưng khi nhìn thấy Vân Trì,
Trong lòng ta vẫn không kìm được mà chua xót, nhìn hắn mà mắt vô thức ướt đẫm.
Ngụy tạo sự bình tĩnh, ta nói: "Ta… đây là số mệnh của ta, A Diễn, chàng quay về đi!… Hãy làm tốt vị trí Chiến thần đại nhân của chàng… và quên ta đi."
Hắn giận đến bật cười, đồng tử hơi chùng xuống, mờ mịt không rõ. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn như đang giam cầm một con dã thú.
Giọng nói đó dường như phát ra từ kẽ răng, hoàn toàn không giống giọng nói thường ngày của hắn, ngược lại nghe có vẻ bất thường, tàn bạo.
"Quên nàng… nàng bảo ta quên nàng. Ha ha ha ha ha… Tại sao… nàng lại tàn nhẫn với ta như vậy, hết lần này đến lần khác vứt bỏ ta. Trong lòng nàng, ta không quan trọng một chút nào sao?"
Ta chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng cay đắng, cả người như đang chìm trong biển khổ không thể vùng vẫy: "Xin lỗi… nhưng ta mong chàng có thể bình an sống tiếp."
Ánh mắt hắn ảm đạm như rắc một lớp tro, sự bi thương mỏng manh tràn ra từ đáy mắt.
Hắn như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, giọng nói khàn khàn, nước mắt lăn dài trên má. Hắn tuyệt vọng chất vấn:
"Sống tiếp… ha! Không có nàng, những năm tháng dài đằng đẵng này đối với ta có ý nghĩa gì, ta phải sống bằng cái gì.
Cứu rỗi chúng sinh là số mệnh của nàng, nhưng nàng là số mệnh của ta.
Nàng hoàn thành sứ mệnh của nàng, ta bảo vệ số mệnh của ta. Hai việc này không hề mâu thuẫn. Ta sẽ ở lại cùng nàng, từ nay về sau không bao giờ chia lìa."
Ánh mắt hắn dịu dàng như nước, chăm chú nhìn ta.
Ta biết không thể khuyên hắn nữa, cúi đầu xuống che đi nỗi buồn trên mặt, gượng cười chấp nhận lời hắn, cùng hắn bước vào Thiên Cảnh.
Muốn nhân lúc Thiên Cảnh sắp đóng lại, đẩy hắn ra ngoài.
Nhưng lại phát hiện dù cố gắng thế nào, cũng không thể đẩy hắn ra.
Ta không thể tin được, ngẩng đầu nhìn Vân Trì, thấy hắn khẽ nhướng mày, tâm trạng lại rất tốt.
Lúc này ta mới phản ứng lại, người này đã hạ "Khóa Tâm Cốt" lên người ta…, đến lúc này rồi mà hắn vẫn…
Ta nghẹn lời, nước mắt lập tức tuôn ra. Hắn đã hạ "Khóa Tâm Cốt".
Điều đó có nghĩa là hắn đã giao mạng sống của mình cho ta. Ta chết, hắn diệt. Hắn chết, ta vẫn sẽ sống.
Loại thuật pháp không cân xứng này, đã sớm bị coi là bí thuật…
Nếu không cố ý tìm kiếm… thì không thể nào… Xem ra hắn đã sớm nghĩ đến rồi…
Và cách để phá giải thuật này, ngoài việc người thi pháp tự nguyện giải trừ, còn một cách nữa là g.i.ế.c hắn, pháp thuật sẽ tự động tan biến.
Ta biết hắn đã hạ thuật này, thì không còn đường lui cho mình nữa.
Ta không thể kìm nén cảm xúc đau khổ, nước mắt như ngọc trai đứt dây tuôn rơi, nức nở:
"Đồ ngốc… chàng làm vậy để làm gì chứ!"
Hắn đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt ta, tay xoa đầu ta.
Đôi mắt thâm tình như ánh mặt trời ban mai, lấp lánh tia sáng hy vọng khiến người ta xao xuyến.
"Đã sớm đoán được nàng sẽ như vậy, ta sẽ không cho nàng cơ hội bỏ rơi ta một lần nữa."
"Tương lai không có nàng, ta không muốn trải qua lần thứ hai. Từ nay về sau, không ai có thể chia lìa chúng ta nữa."
Nhìn ánh mắt kiên định của hắn, lòng ta cuối cùng cũng buông bỏ. Ta cười rạng rỡ nhìn hắn, dịu dàng nói: "Không bao giờ chia lìa."
Khóe môi hắn hơi cong lên, kéo ta vào lòng, ôm chặt eo ta, ta dựa vào lòng hắn. Chợt cảm thấy khoảnh khắc này đáng giá hơn nghìn năm, vạn năm.
Dần dần, linh lực của ta bị hút đi, ý thức của ta ngày càng mờ nhạt.
Một luồng sáng trắng lóe lên, ta tiến vào một pháp giới hư không. Nhìn thấy một bóng dáng màu trắng, ta từ từ tiến lại gần.
Xuyên qua mây mù, cuối cùng ta cũng nhìn rõ khuôn mặt người đó, một khuôn mặt giống hệt ta.
Khóe môi nàng ấy khẽ cong, cười nhẹ nhàng như một đóa u lan nở rộ trong thung lũng.
Giọng nói nàng ấy tinh tế, nhỏ nhẹ: "Tiểu hồ ly, đã lâu không gặp…"
Ta vui mừng đến bật khóc: "Thần nữ điện hạ, người không chết… Thật tốt quá!"
Nguyệt Kỳ vẫn mang theo nụ cười, lắc đầu, giọng nói dịu dàng:
"Ta đã chết… đây chỉ là nửa thần thức mà ta để lại thôi. Nhưng vậy là đủ rồi. Ngươi đã làm rất tốt, ta đã không chọn sai người."
"Được rồi, ngươi nên quay về thôi, chuyện tiếp theo hãy giao cho ta."
"Cứu rỗi chúng sinh là trách nhiệm đã định sẵn khi ta sinh ra, tuy giữa đường có chút sai sót. Nhưng may mắn là mọi thứ đã trở lại đúng quỹ đạo, vẫn phải cảm ơn ngươi."
Ta nghe lời này, trong lòng càng thêm chua xót. Một vị thần nữ cao cao tại thượng cũng không thể quyết định số phận của mình.
Ta còn một chuyện muốn hỏi, vừa định mở lời, thần nữ đã sớm đoán được, ôn tồn giải thích:
"Vân Trì có công cứu thế, ta đã sửa đường luân hồi cho hắn. Về đi! Hắn nhất định sẽ không phụ ngươi."
Nói xong, cơ thể của Nguyệt Kỳ dần trở nên trong suốt, biến mất khỏi tầm mắt ta.
Linh hồn của ta bay đi, rời khỏi Thiên Cảnh, sau đó ta mất đi ý thức.
…
Ta tỉnh lại lần nữa, là lúc Cửu Thiên Lôi Kiếp trở về. Hang cáo phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, ta thành công phi thăng.
Lúc này ta mới hiểu, ba trăm năm này hóa ra là kiếp cuối cùng mà ta phải trải qua.
Sau khi tộc ta tổ chức lễ mừng, ta lén rời đi.
Ta tìm một nơi tiên cảnh, trồng rất nhiều cây hải đường bên ngoài nhà. Hoa hải đường không bao giờ tàn, biển hoa trải dài, đẹp không thể tả.
Sau khi Thần nữ hiến thân, Thiên Cảnh được tu bổ xong, Trụ Trời dưới sự sửa chữa của các vị thần đã đứng thẳng trở lại.
Vân Trì trước khi rời đi đã phong ấn lại Hỗn Độn.
Thần nữ đã đặt cấm chế ở các giới, bất cứ ai bước vào không thuộc giới đó, pháp lực sẽ bị hạn chế một nửa.
Hoàn toàn cắt đứt những biến động của các giới, mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo.
Thoáng chốc một trăm năm đã trôi qua, ta vẫn chưa thấy Vân Trì trở về liền lo lắng.
Mặc dù lão đầu cứ an ủi ta, nhưng ta vẫn không yên tâm, bắt đầu tìm kiếm bóng dáng hắn ở các giới.
Một trăm năm sau, phàm gian đã hoàn toàn hồi sinh, lại là một cảnh tượng phồn thịnh. Ta đi trên con đường Cảnh Hy, khắp nơi đều là ký ức.
"Nhanh lên!… Bắt lấy hắn… Đừng để hắn chạy thoát!"
Một tiếng la hét phá vỡ sự xuất thần của ta, một cơ thể nhỏ bé đ.â.m mạnh vào lòng ta.
Ta lảo đảo lùi lại vài bước, mới miễn cưỡng đứng vững.
Lúc này ta mới nhìn rõ đứa bé trong lòng mình. Toàn thân bẩn thỉu, gầy gò nhỏ xíu, nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường, khiến người ta không thể rời mắt.
Và điều không thể tin được là, trên người hắn lại có nguyên thần của Vân Trì.
Lòng ta kinh ngạc vô cùng, còn chưa kịp mở lời.
Những người đuổi theo hắn đã đến, nắm lấy tay hắn, muốn đưa hắn trở về.
Hắn đầy hy vọng nhìn ta, đáy mắt lấp lánh ánh sao.
Ta vội vàng lên tiếng ngăn lại, mua lại hắn.
Ta rửa sạch mặt hắn, thay cho hắn một bộ quần áo sạch sẽ, hắn ngoan ngoãn đứng một bên.
Khuôn mặt nhỏ nhắn được đẽo gọt như ngọc, môi đỏ răng trắng khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng yêu mến.
Lúc nhỏ đã đẹp như vậy, thảo nào lớn lên lại trở thành yêu nghiệt làm loạn lòng người.
Thần thức của hắn bị mất, ta bảo hắn bái ta làm sư, đặt tên là A Diễn, từ từ điều dưỡng. Hắn mềm mại ngọt ngào hành lễ với ta:
"Bái kiến sư phụ."
Lòng ta vui sướng vô cùng.
Món hời này không chiếm thì phí, giờ hắn còn nhỏ, sau này sẽ dạy dỗ cẩn thận.
Sau này chắc chắn sẽ như một cái bánh bao, là một đồ đệ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Con cáo nào đó quay lưng lại với tiểu đồ đệ, đầy mong đợi tưởng tượng về những ngày tháng tốt đẹp trong tương lai.
Hoàn toàn không hề phát hiện ra, phía sau lưng, đôi mắt của tiểu đồ đệ ngoan ngoãn đó lóe lên một tia sáng, đầy hứng thú nhìn một loạt hành động của nàng.
"Đã lâu không gặp… A Ninh…"
(TOÀN VĂN HOÀN)