7
Vì Phó Vân Phàm chỉ tạm thời ở nhờ nhà Phó Chiêu.
Nên tính ra, thời gian tôi có thể tận dụng để hoàn thành nhiệm vụ cũng không nhiều.
May mà mấy tuần này chuyên ngành của tôi ít tiết thực hành, tôi dứt khoát không về ký túc xá, ở hẳn trong căn hộ chung của hai đứa luôn.
Phó Chiêu hầu hết đều bận ở công ty, chỉ có buổi tối mới về nhà.
Lúc có tiệc xã giao, vì về trễ sợ làm phiền tôi, anh sẽ ở lại công ty không về.
Còn Phó Vân Phàm thì vì muốn tránh bị người nhà ép xem mắt nên suốt ngày ru rú trong nhà, hầu như không bước chân ra ngoài.
Thế nên tôi có vô số cơ hội tiếp cận anh ta.
Chỉ cần hai người chúng tôi ở riêng, tôi sẽ tìm mọi cách để bám lấy, ăn uống trò chuyện cùng anh ta.
Phó Vân Phàm — người từng được hệ thống đánh giá là có tính cách rất tốt — quả nhiên chưa từng từ chối sự thân cận của tôi.
Vì hai đứa cũng xấp xỉ tuổi nhau, nên chẳng mấy chốc đã thân thiết.
“Phải nói thật, trước đây tôi có hơi sợ chú Chiêu đấy.”
Phó Vân Phàm nói.
“Chúng tôi giống nhau quá, mà chú ấy lại quá xuất sắc, từ nhỏ đến lớn ai cũng lấy chú làm hình mẫu, bắt tôi phải giống… Nhưng giống mặt đâu có nghĩa là não cũng giống nhau! Nghe tên chú nhiều đến mức tôi phát ngán luôn. Ba tôi chắc không ngờ tôi lại trốn đến nhà chú.”
“Nhưng công nhận gu chọn người yêu của chú ấy quá đỉnh luôn, cô nhỏ còn hơn đứt mấy người ba tôi giới thiệu cho tôi.”
Anh ta càu nhàu, “Vẫn là chú tôi giỏi, mới tìm được người như cô đó.”
Tôi cười gượng hai tiếng.
Còn không phải vì trong đầu tôi có hệ thống cùng bàn chiến thuật “làm sao để anh vui” à, anh bảo sao lại không thoải mái cho được.
Có lẽ vì được nuôi dạy kỹ lưỡng từ nhỏ, tính cách Phó Vân Phàm rất đơn thuần, hoàn toàn không nhận ra ý đồ tiếp cận không mấy trong sáng của tôi.
Thậm chí có lần, Phó Chiêu về nhà hơi trễ, anh ta còn bênh tôi nữa.
“Chú à, so với công việc thì gia đình quan trọng hơn chứ.”
Cậu thanh niên nghiêm túc nói.
“Chú nên dành thời gian ở nhà với cô nhỏ nhiều hơn, chứ để cô ở nhà một mình buồn lắm.”
Tôi đang ăn món “Phật nhảy tường” mà Phó Chiêu mang về.
Nghe vậy, tôi ho sặc một cái, đỏ mặt tía tai.
Phó Chiêu lập tức đưa nước ấm, vỗ nhẹ lưng tôi:
“Tiểu Hà, ăn từ từ thôi.”
Khó khăn lắm mới đỡ hơn được, tôi vừa định mở miệng thì nghe thấy giọng Phó Chiêu cười khẽ:
“Chỉ là dạo này hơi bận một chút.”
Anh nhìn tôi, đôi mắt nâu thẫm in rõ gương mặt đỏ ửng của tôi.
“Hơn nữa, Vân Phàm cũng ở nhà, trò chuyện cùng Tiểu Hà chắc cũng vui vẻ lắm, đúng không?”
Tự dưng tôi thấy có cảm giác… như bị bắt gian tại trận?
Không nhịn được lại ho khan vài tiếng.
Phó Vân Phàm thì chẳng mảy may nghi ngờ gì.
Anh ta còn tưởng được chú mình tin tưởng, vỗ ngực cam đoan:
“Yên tâm đi chú, tuy cháu chẳng giỏi gì nhưng khoản chơi thì đỉnh lắm, chắc chắn sẽ không để cô nhỏ thấy nhàm chán!”
Phó Chiêu bật cười khẽ.
Gương mặt anh vẫn dịu dàng như cũ, thái độ dường như không có gì thay đổi.
Tôi lại cảm thấy hơi kỳ lạ.
Nhưng nghĩ kỹ, Phó Chiêu đâu phải thần thánh có mắt thần tai thần, anh có thể biết được gì?
Chẳng qua là tôi đang áy náy thôi.
Tôi kéo nhẹ tay áo Phó Chiêu, khẽ nói:
“Anh đừng nghe bậy, em vẫn thích anh ở bên em nhất.”
Nếu không phải vì nhiệm vụ, thì tất nhiên tôi thích chui vào lòng anh làm nũng hơn nhiều.
Phó Vân Phàm đúng là một người thú vị.
Nhưng anh ấy không phải người tôi yêu.
Tôi không nhịn được mà hỏi hệ thống:
【Tôi còn phải nói chuyện với đứa cháu lớn này bao lâu nữa anh mới lo xong sổ sách giả?】
Hệ thống:
【Sắp xong rồi! Đã 60% rồi! Do bạn trai cô ngáng vào, những khó khăn nam chính phải gặp theo cốt truyện cũng bị "hiệu ứng bướm" làm lệch rồi. Tôi sẽ cố tạo một chút khó khăn bên ngoài, sắp xếp cơ hội cho nam chính gặp nữ chính, nhiệm vụ của cô sẽ kết thúc.】
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Việc “bắt cá hai tay” kiểu này thật sự không phải chuyện người bình thường có thể làm nổi.
Dù chỉ là “giả vờ” vì nhiệm vụ thì tôi vẫn thấy lương tâm cắn rứt.
Với việc hệ thống điều chỉnh nhiệm vụ, tôi không cần phải đóng vai người yêu cũ đanh đá nữa, cũng không cần vô cớ sai khiến Phó Chiêu.
Dù đã quen với cách yêu chiều nhau như vậy, nhưng tôi vẫn muốn bù đắp chút ít cho những lần vô lý trước đây.
Mỗi tối nằm trong vòng tay Phó Chiêu, tôi đều thấy áy náy, chỉ muốn hôn anh nhiều hơn để chuộc lỗi.
Dù đau lưng mỏi người, tôi cũng không trốn chạy, còn chủ động hôn lên cằm anh một cái.
Động tác của anh khựng lại một chút, rồi đợt sóng tiếp theo lại ập đến.
Trong cơn mê mệt mơ màng, tôi mơ hồ nghe anh hỏi:
“Tiểu Hà, tại sao em lại thích anh?”
Tôi mệt lử líu ríu:
“Vì anh đẹp trai… vì anh là người tốt với em nhất trên đời…”
Vì vậy nên dù ban đầu là vì nhiệm vụ, tôi vẫn không tránh khỏi bị đắm chìm trong sự dịu dàng của anh.
Một lúc lâu sau, tôi không nghe thấy câu trả lời của Phó Chiêu.
Mãi đến khi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi mới nghe thấy một câu rất rất nhẹ:
“Vậy… Tiểu Hà luôn luôn ở bên anh được không?”
8
Mấy ngày sau đó, tôi vẫn giống như trước, tranh thủ lúc Phó Chiêu không có nhà thì tán gẫu đủ chuyện với Phó Vân Phàm, chơi game, cày điểm tiến độ hệ thống.
Mọi thứ đều suôn sẻ, tôi tưởng đã gần đến thành công…
Thì đùng cái, tin dữ ập đến.
“Sao lại phải đi gấp thế?” Tôi nhíu mày. “Mai là đi luôn à?”
Phó Vân Phàm mặt mày ủ rũ:
“Hết cách rồi, ba tôi đột nhiên phát hiện ra tôi trốn ở đây. Nếu mai tôi không về, ổng sẽ đích thân đến tìm chú mất.”
Anh ta rên rỉ hai tiếng.
“Thôi không nói nữa, tôi đi thu dọn đồ đạc đã…”
Phó Vân Phàm ủ dột xách hai gói snack từ phòng khách về phòng, bảo là ăn tạm thay cơm trưa.
Hệ thống trong đầu tôi cũng tru lên thảm thiết:
【Đã hơn 90% rồi, chỉ cần nói chuyện thêm lần nữa là xong mà!!】
【Sao lại đi ngay lúc này chứ!】
Tôi cũng đứng hình.
“Sao lại đột ngột thế…”
Từ hôm qua Phó Chiêu đã hoàn tất công việc, ở nhà dành thời gian cho tôi.
Tôi cứ nghĩ Phó Vân Phàm sẽ còn ở lại thêm vài ngày, nên không lo lắng gì về việc không hoàn thành nhiệm vụ.
Nào ngờ biến cố lại đến bất ngờ vậy.
Trước mặt tôi, Phó Chiêu đang tỉ mỉ sơn móng tay cho tôi.
Ngay cả khi Phó Vân Phàm vừa rồi ra nói chuyện, anh cũng chỉ đáp một tiếng rồi cúi đầu làm tiếp.
Khi màu sơn cuối cùng phủ lên móng, anh chăm chú kiểm tra một lượt, rồi thổi nhẹ.
Bàn tay có vết chai mỏng đan vào tay tôi, khẽ vuốt ve.
Phó Chiêu ngẩng đầu lên, hỏi tôi:
“Tiểu Hà tiếc à?”
“Cũng hơi hơi…”
Tôi bận an ủi hệ thống đến phát điên, đến mức chẳng ý thức được mình vừa nói gì.
Nhưng do đã quen được Phó Chiêu cưng chiều, tôi cũng vô thức cho rằng chẳng có gì là lỡ lời cả.
Ánh mắt Phó Chiêu trầm xuống:
“Vậy… nếu Tiểu Hà trở thành người nhà của anh, thì sau này có thể gặp cháu trai thường xuyên rồi.”
Hệ thống trong đầu lại rú lên:
【A a a a, hệ thống trung ương sẽ kiểm tra bất ngờ lúc mười hai giờ đêm nay! Tiểu Hà, tôi van cô, cố gắng lên chút nữa thôi!】
Tôi: 【Nhưng mà Phó Chiêu…】
Hệ thống: 【Cầu xin cô đấy! Đây là lần cuối cùng rồi! Xong lần này là cô có thể yên tâm yêu đương với "chú của nam chính" rồi, lãi lắm đúng không!】
Cân nhắc trái phải, tôi nghiến răng:
【Được rồi.】
Chỉ là vì mải đối đáp với hệ thống, tôi không nghe rõ vừa rồi Phó Chiêu nói gì.
Tôi đành giả vờ đãng trí:
“Hử? Gì cơ?”
Người đàn ông vốn luôn phản hồi mọi lời của tôi, lần này chỉ cười nhẹ, lắc đầu:
“Không có gì.”
Tôi không nghi ngờ gì, gật đầu cho qua.
Chắc chỉ là mấy lời không quan trọng thôi.
Phó Chiêu mấp máy môi.
Nhìn tôi thần trí lơ đãng, cuối cùng… anh vẫn không nói ra.
Đầu óc tôi lúc này chỉ toàn nghĩ đến hệ thống, nghĩ đến nhiệm vụ, hoàn toàn không để ý đến sự khác thường của anh.
Cái thanh tiến độ nhiệm vụ chết tiệt ấy, chỉ khi tôi ở riêng với Phó Vân Phàm thì mới tăng lên.
Nhưng suốt cả ngày hôm nay, cho đến lúc ăn tối xong, tôi vẫn không tìm được bất kỳ cơ hội nào để có thể nói chuyện riêng với Phó Vân Phàm.
Tôi từng định giở lại chiêu cũ — bảo Phó Chiêu đi đến cửa hàng bánh ngọt ở xa để tranh thủ thời gian.
Nhưng hết lần này đến lần khác đều không được.
Bởi vì đúng vào tối hôm qua, khi hai đứa cùng nhau đi mua đồ ăn, anh ấy né một chiếc xe đang lao tới nên bị trẹo chân.
Và trẹo không hề nhẹ, nhìn anh bước đi mà tôi thấy xót tận tim.
Huống hồ, giờ tôi cũng đâu cần phải giữ hình tượng ‘cô người yêu xấu tính’ nữa.
Dù vẫn phải giữ hình tượng đi chăng nữa thì... Phó Chiêu là bạn trai của tôi.
Sao tôi có thể nỡ lòng bắt anh ấy — đang đau như thế — đi loanh quanh làm việc vặt chỉ để phục vụ một nhiệm vụ?
Cho nên, suốt cả ngày hôm nay, tôi thực sự không tìm ra được một khe hở nào để chen vào cả.
Hệ thống trong đầu thì quýnh lên, thúc giục tôi không ngừng.
Thời gian cứ thế từng chút một tiến đến mốc mười hai giờ đêm.
Ngay lúc đó, hệ thống rít lên đầy lo lắng trong đầu tôi:
【Tôi đi xử lý bên kia trước, cố gắng kéo dài thời gian kiểm tra. Cô cố gắng lên, chỉ cần làm xong là thanh tiến độ sẽ “ting” một cái là đầy! Cố lên, đừng bỏ cuộc nha!!】
Sau một tiếng "xẹt" điện tử, cái hệ thống líu lo suốt trong đầu tôi cũng biến mất.
9
Tôi vắt hết óc cũng không nghĩ ra được cách nào hay.
Cuối cùng đành phải dùng đến phương án ngốc nghếch nhất.
Dỗ Phó Chiêu đi ngủ sớm.
Đợi đến khi hơi thở bên cạnh ổn định một lúc lâu, tôi mở mắt, khẽ gọi thử:
“Phó Chiêu?”
Vẫn là nhịp thở đều đều.
Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, khoác thêm áo ngoài.
Trước khi khép cửa, tôi còn quay đầu nhìn anh lần nữa.
Tốt lắm, vẫn đang ngủ.
Tôi thở phào một hơi, lặng lẽ khép cửa, vội vã đi tìm Phó Vân Phàm.
Gõ cửa phòng cậu ta.
Không ai trả lời.
Tôi thử vặn tay nắm.
Không khoá.
Đẩy cửa ra, mới phát hiện phòng trống trơn.
Tôi quay sang nhìn chiếc đồng hồ treo ở phòng khách.
Sắp mười hai giờ rồi.
Nghĩ đến việc không thể phụ lòng hệ thống, tôi bắt đầu lùng sục khắp nơi tìm Phó Vân Phàm.
Lúc chọn nhà với Phó Chiêu, để phù hợp với hình tượng “cô người yêu chảnh chọe mê vật chất”, tôi đã cố tình chọn một căn hộ cực kỳ rộng.
Và giờ thì thấy — quá rộng thật sự rất phiền.
Tìm một người mà như chơi trò trốn tìm vậy.
Tôi lật hết bốn, năm căn phòng vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Nghĩ một lúc, tôi đổi hướng, thử ra ban công.
Quả nhiên — tìm được rồi.
Anh chàng đang tựa người lên lan can ngoài trời, vừa hút thuốc vừa thở dài.
Tôi căng mắt nhìn kỹ lại khuôn mặt.
Ờm… chắc là Phó Vân Phàm đấy nhỉ?
May mà người kia nghe tiếng động thì quay đầu lại.
Thấy tôi, anh ta nở nụ cười:
“Cô nhỏ!”
Phó Vân Phàm vội dập điếu thuốc vào gạt tàn, quơ tay xua làn khói xung quanh:
“Sao cô chưa ngủ? Chú tôi đâu rồi?”
“Anh ấy ngủ rồi. Tôi hơi khó ngủ nên ra ngoài hóng gió, không ngờ gặp cậu ở đây.”
Tôi đi tới, chọn một chỗ cách anh ta không xa lắm, cùng tựa người lên lan can.
“Cậu cũng chưa ngủ mà.”
Phó Vân Phàm cười khẽ:
“Chỉ là đang buồn thôi.”
Sau vài ngày tiếp xúc, tôi gần như đã xem Phó Vân Phàm như cháu ruột thật rồi.
Nếu không vì nhiệm vụ, có lẽ gặp anh ta thế này, tôi cũng sẽ hỏi:
“Buồn chuyện gì thế?”
Anh ta thở dài:
“Cô nhỏ, tôi coi cô là bề trên, nên cũng chẳng ngại nói ra.”
Người thanh niên trước mặt bắt đầu trút hết tâm sự.
Dù Phó Vân Phàm là nam chính của thế giới này, nhưng trước khi thành công, anh cũng từng mông lung như bao người khác.
Từng vì bất đồng quan điểm với ba mẹ mà khổ sở.
Từng vì mình không bằng người khác mà ghen tị.
Từng vì cố gắng mãi mà chưa thấy kết quả rõ ràng mà chán nản.
Tuổi hai mươi mấy, cuộc đời rực rỡ sắc màu, thì niềm vui và nỗi buồn cũng nhiều như thế.
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
Thỉnh thoảng anh ta dừng lại chờ phản hồi, tôi sẽ lên tiếng nhẹ nhàng một câu.
Tôi biết, anh đâu cần ai giải quyết gì đâu.
Chỉ là giữa đêm khuya lên cơn emo, cần một người để trút bầu tâm sự thôi.
Gió đêm trên tầng cao thổi táp vào mặt, chẳng hề dịu dàng gì.
Trong tiếng thì thầm rì rầm của Phó Vân Phàm, tôi cuối cùng cũng nghe thấy tiếng "ting" quen thuộc — thanh tiến độ đã hoàn thành.
Đúng lúc đó, có lẽ nói quá nhiều nên anh ta cũng mệt miệng, vẫy tay với tôi:
“Tôi đi uống miếng nước.”
Tôi chẳng để ý, để anh ta đi, còn mình thì tiếp tục tựa vào lan can ngắm cảnh đêm.
Chuyện khiến tôi áy náy rốt cuộc cũng sắp kết thúc rồi.
Tôi có chút cảm khái.
Từ nay sẽ không cần phải canh chừng hệ thống, cũng không cần thấp thỏm lo sợ chia tay Phó Chiêu.
Tôi và anh ấy, còn có thể có rất nhiều tương lai phía trước.
Chẳng bao lâu sau, đằng sau lại vang lên tiếng bước chân.
Tôi quay đầu lại, ngáp một cái:
“Về rồi à? Ở đây thêm lát nữa rồi về ngủ sớm đi.”
Người đó mãi không trả lời.
Tôi quay hẳn lại, cố nhìn kỹ gương mặt.
Phó Chiêu và Phó Vân Phàm thân hình gần như giống hệt đã đành, từ lúc dọn tới đây, Vân Phàm lại còn mặc y hệt đồ ngủ của Phó Chiêu.
Cộng thêm việc đang đứng trong bóng tối, ban đầu tôi chỉ mơ hồ thấy dáng người.
Trước giờ đều là hệ thống giúp tôi phân biệt.
Nhưng hôm nay, dù người kia chưa mở miệng, tôi đã ngay lập tức nhận ra anh là ai.
Chỉ là…
Tôi thật sự không muốn xác nhận cái đáp án đang hiện ra trong đầu mình.
Phó Chiêu ngủ rất ngon.
Lẽ ra giờ này không thể tỉnh… đúng chứ?
Tôi nuốt nước bọt.
“Phó Chiêu?”
Người đàn ông vẫn im lặng.
Anh bước thêm hai bước, đầu ngón tay khẽ chạm vào má tôi.
“Tiểu Hà.”
Giọng anh không nghe ra chút cảm xúc nào.
Trên ban công chỉ có một chiếc đèn ngủ nhỏ.
Bóng tối bao phủ gần hết người Phó Chiêu, khiến anh trông như bóng quỷ muốn ăn người.
“Em không nên ra ngoài hóng gió lâu như vậy đâu, dễ cảm lạnh lắm.”
Tôi còn chưa kịp đáp lại.
Cổ bỗng nhói đau.
Ý thức lập tức chìm vào khoảng không.