27
【Khi viết lá thư này, em đang ngủ gật bên cạnh anh, ngủ rất ngon.】
【Có lẽ vì hôm nay tan làm về, anh mua cho em loại trái cây em thích.】
【Vừa rồi em còn nói mớ một câu nữa, nói rằng: “Từ Hạc Thê, em thích anh lắm.”】
【Gia Gia, có một chuyện, anh đã lừa em.】
【Khi em hỏi chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi không, anh đã trả lời “Có”.】
【Nhưng thật ra, hôm nay — ngày 12 tháng 2 — là ngày cuối cùng anh tồn tại trong không gian thời gian này.】
【Khoảng nửa tiếng nữa, sẽ có một tai nạn xảy ra.】
【Anh không biết lần này tai nạn sẽ là gì.】
【Nhưng anh nhất định sẽ bảo vệ em, sẽ không để em gặp chuyện.】
Đọc đến đây, bên tai tôi ong lên dữ dội.
Ngay sau đó, một đoạn ký ức hiện lên trong đầu tôi.
Hình như là đêm giao thừa.
Trong nhà sáng đèn ấm áp.
Bên bàn ăn, tôi đang gói sủi cảo cùng Từ Hạc Thê.
“Lát ăn cẩn thận chút, đừng nuốt phải nhé.”
Từ Hạc Thê có thói quen gói những đồng xu đã rửa sạch vào sủi cảo, nên nhẹ giọng nhắc tôi.
Bởi vì trong mười năm ấy, người ăn trúng đồng xu… luôn là tôi.
“A—”
Tôi lấy đồng xu ra khỏi miệng.
Từ Hạc Thê cười cong mắt nhìn tôi:
“Quả nhiên, Gia Gia của anh lúc nào cũng may mắn như vậy.”
Nhưng thực ra tôi biết.
Là anh đã đánh dấu chiếc sủi cảo có đồng xu.
Sau khi vớt lên, anh sẽ tìm đúng cái đó, gắp vào bát tôi, rồi mỉm cười chờ tôi phát hiện.
Ở đoạn cuối cùng của ký ức ấy, là một thiệp cưới đặt trên đầu giường.
Tên cô dâu và chú rể lần lượt ghi:
Úc Gia.
Từ Hạc Thê.
Ngày 12 tháng 2.
Chỉ còn mười ngày nữa là đến ngày cưới họ đã hẹn.
Nhưng ngày 22 tháng 2.
Họ đã vĩnh viễn chia lìa hai cõi.
Tôi nhìn dòng cuối cùng của lá thư.
【Gia Gia.】
【Năm 2024, chúc em năm mới vui vẻ.】
Tôi chợt hiểu ra.
Thì ra, tình yêu giữa tôi và Từ Hạc Thê… từ đầu đến cuối đều có độ lệch thời gian.
Năm 2014, Từ Hạc Thê thầm yêu tôi.
Nhưng tôi không biết.
Năm 2024, tôi lén lút xem đi xem lại vòng bạn bè của anh giữa đêm khuya vô số lần.
Nhưng anh không biết.
Năm 2014, Từ Hạc Thê — lần đầu xuyên qua thời gian — ngồi trong nhà ga chật hẹp.
Cùng tôi đợi tàu suốt một đêm, rồi khi trời sáng, nhìn tôi lên đường đến Hàng Thành.
Nhưng tôi không biết.
Năm 2024, để đứng vững ở Hàng Thành, tôi làm việc không nghỉ suốt cả năm.
Lần đầu tiên trốn làm, chạy đến triển lãm tranh của anh, ẩn trong đám đông, từ xa nhìn lưng anh một cái.
Nhưng anh không biết.
Trong tất cả các dòng thời gian,
Họ vẫn luôn… lỡ nhau.
【Ký chủ số 002, đây là cơ hội cuối cùng của cô.】
Tôi cẩn thận cất tờ thư đi.
【Vậy nhiệm vụ của ký chủ số 001… rốt cuộc là gì?】 tôi hỏi.
Hệ thống im lặng vài giây.
Rồi giọng nói vốn lạnh lẽo như nước chết, khẽ dao động.
【Nhiệm vụ của ký chủ số 001 là—】
【Rời xa Úc Gia, thay đổi số phận tất chết của bản thân.】
【Nhưng trong hai lần cơ hội, anh ấy đều chọn đến gần cô.】
Tôi khẽ gật đầu.
【Vậy thì, tôi sẽ dùng cơ hội cuối cùng của mình—】
【Giúp anh ấy hoàn thành nhiệm vụ.】
28
Lại là cảm giác choáng váng quen thuộc ấy.
Nhưng lần này, khi Úc Gia mở mắt ra.
Cô bình tĩnh nhìn quanh, phát hiện mình đang nằm trong phòng ngủ của ngôi nhà cũ.
Cửa sổ hé mở.
Phía dưới truyền lên tiếng rao của hàng quà sáng, xen lẫn tiếng cười đùa của lũ trẻ nhà bên.
Cô ngồi dậy, nhìn về phía lịch giấy đặt trên bàn học bên tay phải.
Từng tờ lịch mỏng bị gió thổi tung lên, rồi lại rơi xuống yên lặng như cũ.
Ngày 26 tháng 8 năm 2012.
Là ngày cô lần đầu tiên gặp Từ Hạc Thê.
Trong ký ức, vì gặp ác mộng nên Úc Gia dậy muộn hơn thường lệ.
Trớ trêu thay, tiết học đầu tiên hôm đó lại là của “ác ma” nổi tiếng trong khoa.
Cô vội vàng rửa mặt, khoác đại một bộ quần áo rồi lao ra khỏi nhà.
Khi ấy, để đi cho nhanh, cô rẽ vào con đường nhỏ sau khu Hạnh Phúc Hoa Viên.
Nào ngờ, khi sắp rẽ qua khúc cua cuối cùng—
Cô đâm sầm vào một người đang dắt chiếc xe đạp địa hình.
Lần nữa trở lại ngày hôm ấy.
Úc Gia ung dung ăn sáng, từ tốn rửa mặt, chậm rãi thay quần áo.
Cô nghĩ, chỉ cần tránh thời điểm đó, tránh con đường đó.
Thì cô sẽ không đâm vào Từ Hạc Thê, cũng sẽ không gặp anh.
Trường học đông đúc hàng nghìn sinh viên.
Người như Từ Hạc Thê – một thiên chi kiêu tử, tất nhiên sẽ chẳng bao giờ để mắt đến một người bình thường như cô.
Càng sẽ không, mười năm sau, vì cứu cô mà nhiều lần đánh đổi cả tính mạng.
Cho đến khi kim giờ đồng hồ chỉ vào con số 9, Úc Gia mới chuẩn bị ra ngoài.
Bước xuống bậc thang cuối cùng.
Cô ngẩng đầu lên, sững người tại chỗ.
Cánh cửa tòa nhà mở toang.
Ánh nắng dịu dàng rọi xuống vùng rêu xanh trước hiên.
Và ở đó, là một dáng người quen thuộc.
Nghe thấy tiếng động, người đó quay đầu lại.
Ánh mắt, chân mày – tươi sáng, sống động, y hệt như trong ký ức.
“Úc Gia.”
“Lâu rồi không gặp.”
Từ Hạc Thê mỉm cười nói.
________________________________________
Ngoại truyện 1【Từ Hạc Thê】
1
Tại buổi họp lớp năm 2024.
Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, Thẩm Mạt đã thấy Từ Hạc Thê đang đứng dựa vào tường.
Cô cười khẽ: “Sao vậy?”
“Tôi nói Úc Gia như thế, anh thấy xót à?”
Từ Hạc Thê lạnh mắt nhìn Thẩm Mạt.
“Trong thỏa thuận giữa tôi và cô, đâu có điều khoản cho phép cô mỉa mai Úc Gia?”
Thẩm Mạt khoanh tay: “Anh cũng nói rồi, giữa chúng ta là giao dịch.”
“Anh bảo tôi giả làm bạn gái trước mặt Úc Gia, nhưng lại không nhịn được mà ra mặt chắn rượu cho cô ấy.”
“Vậy tôi mới muốn hỏi anh đây, Từ Hạc Thê, rốt cuộc anh đang muốn làm gì?”
Thẩm Mạt hỏi đến mức Từ Hạc Thê nghẹn họng không trả lời được.
Bởi vì cô nói đúng.
Từ Hạc Thê quả thật từng có một thỏa thuận như vậy với cô ta.
Chuyện là vào đầu năm.
Ngay hôm sau khi scandal của Tập đoàn Thẩm thị bất ngờ leo lên hot search.
Từ Hạc Thê chủ động gọi cho Thẩm Mạt lần đầu tiên.
“Mai cô có thời gian không? Gặp nhau một lát nhé.” Anh hỏi.
Thẩm Mạt rất bất ngờ, còn tưởng Từ Hạc Thê sẽ là chiếc “phao cứu sinh cuối cùng” của mình.
Nhưng tại nhà hàng, cô nhíu mày khó hiểu: “Ý anh là, tôi phải lấy danh nghĩa bạn gái anh để đi họp lớp à?”
“Ừ.”
Từ Hạc Thê đáp ngắn gọn.
Nếu không vì nhiệm vụ hệ thống, anh tuyệt đối sẽ không dính líu gì đến Thẩm Mạt.
“Vậy lợi ích của tôi đâu? Tôi làm vậy, anh có gì để trao đổi?”
Nghe cô hỏi, Từ Hạc Thê mới ngẩng đầu nhìn cô.
Giống như đang đàm phán với một chủ tập đoàn.
“Tôi biết, mẹ cô chẳng làm gì sai, ngay cả cơ nghiệp Thẩm thị mà ông ngoại cô vất vả gây dựng cũng bị cha cô chiếm phần lớn.”
“Hiện giờ, Thẩm thị đang bên bờ phá sản.”
“Nếu cô đồng ý với đề nghị của tôi, tôi có thể giúp mẹ cô giành lại quyền kiểm soát Tập đoàn Thẩm thị.”
Thẩm Mạt đã đồng ý.
Đến khi bóng dáng cô khuất sau cửa nhà hàng.
Hệ thống lên tiếng:
【Ký chủ, theo dữ liệu hiển thị, ngài đã đơn phương yêu Úc Gia suốt 10 năm.】
【Vậy tại sao vẫn làm ra giao dịch này?】
Từ Hạc Thê nghĩ:
【Đương nhiên là để hoàn thành nhiệm vụ rồi.】
【Cô nghĩ xem, nếu Úc Gia thấy tôi và Thẩm Mạt bên nhau, chắc chắn sẽ ghét tôi.】
【Cô ấy ghét tôi, thì sau này khi tôi không nhịn được mà đến tìm, cô ấy sẽ không thèm để ý. Mà cô ấy không để ý, thì tôi sẽ không còn vì cô ấy mà chết nữa.】
Kế hoạch thật hoàn hảo.
Từ Hạc Thê mỉm cười, uống một ngụm americano đá.
Hệ thống im lặng vài giây.
【Ngài chắc không phải đang cố để Úc Gia khỏi phải ân hận vì cái chết của ngài chứ?】
Từ Hạc Thê nâng ly cà phê lên ngang tầm mắt, khẽ nói:
“Cốc americano này, đúng là lạnh thật đấy.”
________________________________________
2
Phải thừa nhận, Thẩm Mạt là một “đối tác thương mại” rất chuyên nghiệp.
Vừa về đến nhà, Từ Hạc Thê đã thấy cô ta trả lời tin nhắn trong group.
【Hai người bọn mình, chỉ cần một người đi là được rồi~】
Anh nằm dài trên giường, kéo hết tin nhắn trong nhóm từ đầu đến cuối.
Người dùng ảnh đại diện là một chú chó golden vẫn không hề lên tiếng như mọi khi.
Bất ngờ, anh nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
“Alo, ai vậy?”
“Là tôi, Lâm Nghiên.”
Từ Hạc Thê vẫn còn nhớ – bạn thân hồi đi học của Úc Gia.
Anh vừa định hỏi có chuyện gì thì Lâm Nghiên đã nói trước:
“Úc Gia đã thầm yêu anh từ mười năm trước rồi.”
Khoảnh khắc ấy, tim anh như khựng lại một nhịp.
Anh khẽ đáp: “Tôi biết.”
“Biết? Biết rồi mà anh vẫn…”
Câu sau, Lâm Nghiên không nói hết.
Nhưng Từ Hạc Thê hiểu cô đang muốn hỏi gì.
“Tôi thích Úc Gia, nhưng càng mong cô ấy được sống yên ổn.”
Ngàn lời chất chứa trong lòng.
Nhưng Từ Hạc Thê không nói ra.
Quy tắc hệ thống không cho phép tiết lộ thông tin với người ngoài.
Ít nhất là bây giờ, anh không thể thất bại rồi chết được.
Cúp máy, anh vứt điện thoại sang một bên, vùi mặt vào chăn, mong sớm ngủ thiếp đi.
Tin tốt là: anh ngủ được rồi.
Tin xấu là: anh mơ thấy Úc Gia.
Trong mơ, là lần đầu tiên họ gặp nhau.
Anh đang dắt chiếc xe địa hình mẹ mới mua cho, cúi đầu nhìn đôi giày thể thao mới tinh.
Bỗng, một tiếng kêu thất thanh vang lên.
Ngẩng đầu, anh va mạnh vào một người con gái.
Cô ngã xuống đất, có thứ gì đó rơi khỏi tai cô.
Lăn vài vòng trên nền đất, cuối cùng dừng lại bên chân anh.
Lúc này anh mới nhìn rõ – đó là một chiếc máy trợ thính cũ.
Sau cú va, một bên góc bị nứt.
Anh vừa định mở miệng xin lỗi.
Úc Gia đã lập tức bật dậy, nhặt máy trợ thính rồi chạy biến.
Gương mặt đỏ bừng của cô, vẫn luôn lởn vởn trong đầu Từ Hạc Thê.
Lần đầu gặp không mấy dễ chịu.
Lần thứ hai, là tại giảng đường bậc thang.
Ngay từ khi Từ Hạc Thê bước vào lớp, đã thu hút mọi ánh nhìn.
Dưới ánh mắt dõi theo của bao người.
Anh đi thẳng đến chỗ góc lớp, ngồi xuống ngay phía trước Úc Gia.
“Lại gặp rồi.”
Anh quay lại chào cô.
Tình cờ, anh thấy trên máy trợ thính tai phải của Úc Gia có dán vết keo chống nước.
Trong khoảnh khắc đó, đáy lòng anh bỗng xuất hiện một cảm giác trống rỗng – như đang rơi khỏi vách đá.
3
Cuối năm 2023.
Úc Gia bị cấp trên trực tiếp gọi vào phòng làm việc.
“Ở đây có 200 vé tham quan triển lãm tranh, cô đem chia cho đồng nghiệp trong công ty nhé.”
“Chắc là họa sĩ vô danh nào đó, định vung tiền để đánh bóng tên tuổi.”
Úc Gia không nói gì, nhận lấy xấp vé giấy từ tay cấp trên, rồi quay lại chỗ làm.
Cô gửi một tin vào group công việc: “Ở đây có vé triển lãm tranh, ai cần thì tự qua lấy.”
Sau đó lại tiếp tục tăng ca.
Đồng nghiệp ngồi cạnh bước qua, cầm đại một tấm vé.
Buông một câu: “Triển lãm kiểu gì mà mở đến tận 11 giờ đêm?”
Có người bên cạnh hỏi: “Họa sĩ nào thế?”
“Để xem nào, tên là…”
“Từ Hạc Thê.”
Bàn tay đang gõ bàn phím thoăn thoắt của Úc Gia đột nhiên khựng lại.
Cô vội cầm lên một tấm vé, trên đó in dòng chữ quảng bá nổi bật:
【Triển lãm tranh cá nhân của Từ Hạc Thê. Lâu rồi không gặp, anh đang đợi em.】
Ngay sau đó, cô nhấc điện thoại, ví tiền, tắt máy tính, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.
Đám đồng nghiệp phía sau đều ngỡ ngàng.
“Cô ấy không phải vì muốn thăng chức mà cả năm nay ngày nào cũng tăng ca đến 11 giờ đêm sao?”
“Ngày mai là hạn chót xét duyệt rồi, vậy mà hôm nay cô ấy dám bỏ việc?”
…
Triển lãm của Từ Hạc Thê được chia thành nhiều gian.
Nhưng gian lớn nhất, chỉ treo duy nhất một bức tranh.
Tấm toan cao ngang nửa người, phủ đầy hoa nhài được vẽ bằng màu trắng và xanh dương.
Có những đóa đang nở rộ, có những cánh đã tàn úa.
Tên bức tranh được viết tay ở góc phải phía dưới — 《Thư tình thầm yêu》。
Khi ấy, Úc Gia từng nghĩ, có lẽ Từ Hạc Thê thực sự đã yêu Thẩm Mạt đến phát điên.
Ngay cả trong tranh cũng toàn hoa nhài, liên tưởng đến cái tên “Mạt”.
Nhưng thực ra, là cô đã quên.
Mùa hè rực rỡ mười năm trước.
Cô và Lâm Nghiên ngồi ăn kem trong đình nhỏ bên hồ sau sân vận động.
“Này Gia Gia, cậu có loài hoa nào thích nhất không?”
Cho đến khi cây kem tan gần hết, Úc Gia mới khẽ đáp: “Chắc là hoa nhài.”
“Hoa nhài trắng muốt.”
“Dù có trải qua bao gian khó, nó vẫn không bao giờ bị vấy bẩn.”
“Vì vậy, tớ thích hoa nhài.”
Ở góc triển lãm, có người đang nhìn Úc Gia bước đến, dừng trước bức tranh đó, rồi quay đi.
Có người bên cạnh hỏi: “Từ Hạc Thê, đây là lý do cậu chọn mở triển lãm ở Hàng Thành sao?”
Từ Hạc Thê gật đầu, rồi khẽ hất cằm về phía bóng lưng Úc Gia vừa rời đi.
“Sao hả, cô gái mà tôi thích, không tệ đúng không?”
Kỷ Dã liếc nhìn anh một cái, lại hỏi: “Đã thích cô ấy mười năm, sao không nói cho cô ấy biết?”
Từ Hạc Thê nghiêng đầu, nhìn xa về phía bức tranh hoa nhài.
“Tôi thích cô ấy, là chuyện của tôi.”
“Cô ấy không cần phải bận lòng vì tình cảm của tôi.”
“Tôi chỉ mong cô ấy có thể sống vui vẻ, sống thật tốt là đủ rồi.”
Cuối cùng, Từ Hạc Thê quay sang nhìn Kỷ Dã.
“Chẳng lẽ, cậu với Niên Niên của cậu không phải cũng như vậy sao?”
“Đừng tưởng bây giờ cậu ra vẻ lạnh lùng, biết đâu sau này lại vì cô ấy mà chết thật đấy.”
Về sau, lời ấy… thành sự thật.
________________________________________
Ngoại truyện 2【Duật Dĩ Tinh】
1
Khi chìm trong làn nước lạnh buốt của hồ Bắc Cảng, Duật Dĩ Tinh chẳng còn nghĩ được gì nữa.
Cô để mặc mình trôi theo làn nước vài giây, cảm nhận cơ bắp chân bắt đầu co rút.
Hô hấp ngày càng khó khăn.
Những người và chuyện từng quan trọng trong đầu cũng dần mờ nhạt.
Nhưng thực ra, cô biết bơi rất giỏi, hoàn toàn có thể bơi vào bờ trong thời gian vàng.
Chỉ là… cô không làm thế.
Khi ý thức bắt đầu nhòe đi, chẳng hiểu vì sao, Duật Dĩ Tinh lại nghĩ đến cô bé sống ở tầng ba tên Úc Gia.
Cô bé ấy mặc đồng phục không vừa người, chỗ rách chỗ bẩn.
Chiếc cặp luôn đeo trên lưng cũng đã ngả màu ố vàng.
Mãi cho đến khi cô chết, Duật Dĩ Tinh vẫn chưa từng thấy cô bé ấy nở một nụ cười.
Cô thấy xót, liền mua cho Úc Gia một chiếc cặp in hình công chúa.
Không ngờ, tối hôm đó, Úc Gia gõ cửa nhà cô trong nước mắt.
“Dì ơi, con trả lại chiếc cặp này.”
Duật Dĩ Tinh sững người: “Sao vậy? Hỏng ở đâu à?”
“Không phải đâu ạ.”
Úc Gia lắc đầu, rồi nói: “Ba con bảo, cho con dùng cặp cũ là để con học cách trải nghiệm cuộc sống khó khăn, để học được sự tiết kiệm.”
Duật Dĩ Tinh âm thầm chửi thề trong lòng.
Cô đưa tay, nhét lại chiếc cặp vào lòng Úc Gia.
“Chẳng lẽ con sống trên đời này là để nghèo khổ, để tiết kiệm à?”
“Dì tặng con, thì cứ giữ lấy mà dùng.”
“Với lại, chẳng phải con rất thích cái cặp này sao?” – Duật Dĩ Tinh hỏi.
Úc Gia cúi đầu: “Không, dì ơi, con không thích.”
Thế nhưng, Duật Dĩ Tinh rõ ràng thấy bàn tay nhỏ kia đang siết chặt quai cặp đến đỏ cả khớp ngón tay.
Sau đó, vào một ngày nọ.
Cô bé vốn ít nói bỗng trở nên khác thường.
________________________________________
2
Úc Gia cầm tay Duật Dĩ Tinh, chăm chú nhìn vào đường chỉ tay.
“Dì Duật, đường tình duyên, sự nghiệp, sinh mệnh của dì đều suôn sẻ đấy ạ.”
Khi ấy, Duật Dĩ Tinh cười dịu dàng, nói: “Dì tin con.”
Nhưng chỉ có cô biết, cô bé ấy hoàn toàn không biết xem chỉ tay.
Bởi vì tình duyên, sự nghiệp của cô, chẳng có gì là suôn sẻ cả.
Giờ thì, ngay cả sinh mệnh cũng sắp kết thúc rồi.
Nghĩ đến đây, Duật Dĩ Tinh khẽ cười tự giễu.
Mười ba tuổi, cô vào đội bơi thành phố Hải.
Tất cả huấn luyện viên đều khen cô là thiên tài, sinh ra để bơi lội.
Nếu tiếp tục nỗ lực, chăm chỉ luyện tập, sau này không chừng có thể đại diện thành phố đi thi toàn quốc, thậm chí ra đấu trường quốc tế.
Nhưng rồi, một đêm mưa nọ.
Duật Dĩ Tinh đứng trước huấn luyện viên trưởng, cúi đầu nộp đơn xin rút khỏi đội.
“Em chắc chắn chứ?”
Huấn luyện viên bước đến bên cô, nhẹ nhàng vuốt tóc mai cô.
“Cô biết nhà em gần đây xảy ra nhiều chuyện.”
“Nhưng để có ngày hôm nay, em đã cố gắng bao nhiêu, chính em hiểu rõ nhất.”
“Quan trọng hơn, chúng ta đều là phụ nữ. Cô luôn hy vọng em có thể bước ra sân khấu lớn hơn.”
“Chứ không phải vì chuyện gia đình mà từ bỏ một tương lai đầy triển vọng.”
Vị huấn luyện viên vốn luôn kiệm lời hôm đó lại cố gắng khuyên nhủ hết mức.
“Em cần tiền.” – Duật Dĩ Tinh chỉ đáp một câu.
________________________________________
3
Nếu bạn hỏi Duật Dĩ Tinh, điều cô hối hận nhất trong đời là gì—
Thì cô nhất định sẽ trả lời:
“Năm 2020, tôi không nên lên con du thuyền đó.”
“Cho dù có lên rồi, cũng không nên bước vào căn phòng kia.”
“Hoặc, cho dù đã bước vào, thì cũng không nên đồng ý lời cầu hôn của người đàn ông đó.”
Những điều khiến Duật Dĩ Tinh hối hận, không chỉ một hai chuyện.
Trong quãng đời không dài cũng chẳng ngắn của cô, thứ dày vò cô nhất, là ngày hôm đó.
Cô dắt tay Như Như đi dạo ven hồ Bắc Cảng.
Vừa ngẩng đầu, đã thấy người đàn ông ấy đang đứng cách đó không xa.
Vest chỉnh tề, dáng người cao ráo.
Trên ngón áp út tay trái là chiếc nhẫn kim cương nổi bật.
Đứng cạnh anh ta là “bạch nguyệt quang” – người mà Duật Dĩ Tinh chỉ từng nghe, chưa từng gặp.
Dù cô đã nhanh chóng quay lưng lại, nhưng đứa trẻ tưởng chừng như đã không còn tồn tại kia… vẫn bị phát hiện.
Những chuyện sau đó, Duật Dĩ Tinh rất ít khi cho phép bản thân nhớ lại.
Huống hồ, bây giờ cô sắp chết rồi.
Có nghĩ thêm, cũng vô ích.
Trong khoảnh khắc cuối cùng.
Duật Dĩ Tinh bỗng nhớ ra, đã nhiều năm rồi cô chưa từng ước nguyện vào ngày sinh nhật.
Vậy thì, thôi thì… hãy ước ngay tại đây.
Tạ Quan Kỳ.
Nếu có kiếp sau, chúng ta đừng gặp lại nữa.
1
Năm 2024 là năm thứ mười Tô Triết sống trong bệnh viện tâm thần Hải Thành.
Sáng hôm đó, một bệnh nhân mới nhập viện vừa làm xong bài trắc nghiệm tâm lý và các kiểm tra sinh lý cơ bản, tay ôm vài món đồ sinh hoạt, đi vào phòng bệnh.
Cậu ta được sắp xếp nằm giường kế bên Tô Triết.
Những năm gần đây, nhờ được điều trị đều đặn, Tô Triết gần như không còn tái phát bệnh.
Vì vậy, khi cậu nhóc tóc vàng mới kia chào hỏi, anh chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
Không còn như trước, lúc nào cũng nghĩ ai cũng muốn hại mình.
Thậm chí, Tô Triết còn chủ động bắt chuyện: “Cậu bao nhiêu tuổi?”
Cậu bé vừa giao điện thoại cho y tá, vừa đi về vừa trả lời: “Mười tám, vừa thi đại học xong.”
“Thi tốt không?” Tô Triết hỏi.
“Thảm.” – Cậu bé đáp thẳng.
Rồi ngược lại hỏi: “Anh, năm đó anh có thi đại học không?”
Thật ra, câu hỏi này nghe có phần thiếu lễ độ.
Nhưng Tô Triết không giận, vô thức nhớ lại năm thi đại học của mình.
Trong buổi lễ tuyên thệ trước kỳ thi diễn ra một tháng, anh được hiệu trưởng mời lên sân khấu phát biểu với tư cách đại diện khối 12.
Khi ấy, thầy cô ai cũng tin chắc rằng Tô Triết sẽ đậu đại học top đầu, làm rạng danh trường lớp.
Còn nói với anh: “Nhớ mời thầy cô đến tiệc báo tin đậu đại học đấy nhé.”
Nhưng rốt cuộc, anh không đậu đại học, không có tiệc ăn mừng.
Thậm chí, anh còn chẳng được dự kỳ thi.
Bởi vì, ngay hôm sau buổi lễ tuyên thệ, em gái anh – Úc Gia – đã bỏ nhà đi.
Trên đường đi tìm cô, ba anh – Dư Cường – gặp tai nạn giao thông và chết đuối ngay tại chỗ.
Dòng suy nghĩ bị kéo về hiện tại.
Tô Triết không trả lời, nằm xuống giường, giả vờ ngủ.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh.
Một lúc sau, anh thật sự thấy buồn ngủ, rồi mơ thấy Úc Gia khi mới chín tuổi.
Lúc ấy, cô bé được Dư Cường đưa từ trại trẻ mồ côi về, chủ động nắm tay anh, ngập ngừng gọi: “Anh ơi…”
Cảnh vật thay đổi, chuyển đến ngày đi làm hộ khẩu.
“Triết Triết, con đặt tên cho em gái đi.” – Dư Cường nói.
Suy nghĩ thật lâu, Tô Triết cuối cùng chọn: “Gọi là Úc Gia nhé.”
“Gia” – có nghĩa là quý giá.
Tô Triết hy vọng, Úc Gia sẽ có một tương lai tươi đẹp.
________________________________________
2
Khi Tô Triết còn chưa có ký ức gì, Dư Cường đã ly hôn với vợ.
Hai người ban đầu chỉ thỏa thuận miệng, con để Dư Cường nuôi.
Bên mẹ nếu muốn thăm thì lúc nào cũng được.
Đổi lại, con mang họ mẹ – họ Tô.
Thế nhưng, ngay ngày hôm sau khi ly hôn có hiệu lực, Dư Cường lập tức đưa Tô Triết trở về quê nhà Hải Thành, đồng thời cắt đứt mọi liên lạc với vợ cũ.
Cách dạy con của Dư Cường có thể tóm gọn trong một câu: “Dưới roi vọt mới có con hiếu thảo.”
Đó là chân lý ông ta tin tưởng suốt hàng chục năm.
Vì chính ông cũng được cha mình – ông nội của Tô Triết – dạy dỗ bằng cách ấy.
Ông cho rằng phương pháp giáo dục này không sai.
Thậm chí còn tin chắc bản thân đã trưởng thành rất tốt.
Nghe lời cha, không nghi ngờ quyết định của cha.
Đó mới là đứa con trai mà ông muốn – “Tô Triết”.
Tuy vậy, khác với ông nội Tô Triết, Dư Cường luôn thích thêm một câu chốt hạ sau mỗi lần ra tay:
“Triết Triết, ba đánh mắng con là vì muốn tốt cho con.”
“Ba là người thương con nhất trên đời, ba không bao giờ hại con đâu.”
“Cả cuộc đời ba đã dành hết cho con rồi, đừng phụ tấm lòng ba.”
“Vì con, ba có khổ đến mấy cũng chịu được.”
Quả nhiên, Tô Triết rất nghe lời, như một cỗ máy được cài đặt sẵn chương trình, răm rắp tuân theo mọi mệnh lệnh của Dư Cường.
Trong mắt Tô Triết, Dư Cường là một người cha tốt, sẵn sàng hy sinh tất cả vì con.
Trong mắt hàng xóm, Dư Cường là người đàn ông hiền lành, thương con, chăm lo cho gia đình.
Vì vậy, Tô Triết không hiểu.
Tại sao Úc Gia lại cứ muốn quay về trại trẻ mồ côi?
Anh không hiểu.
Và rồi, anh kết luận: tất cả là lỗi của Úc Gia.
________________________________________
3
Trong giấc mơ của Tô Triết—
Đột nhiên, một giọng nói chỉ từng nghe thấy trong phim khoa học viễn tưởng vang lên bên tai.
【Ký chủ số 003, bạn đã được liên kết với hệ thống xuyên thời gian.】
【Bạn sắp được đưa về ngày 3 tháng 5 năm 2011.】
【Nhiệm vụ chính: ngăn chặn vụ tai nạn xe của Dư Cường, thay đổi tương lai.】
“Úc Gia là một người khiếm thính, làm sao Từ Hạc Thê có thể viết thư tình cho cô ấy được chứ?”
【Nếu nhiệm vụ thất bại, bạn sẽ bị xóa khỏi dòng thời gian này.】
Một cơn choáng váng lướt qua, Tô Triết mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đang đứng trước một quán ăn khuya ở ngoại ô Hải Thành.
Anh nhận ra nơi này.
Trước khi xảy ra tai nạn, Dư Cường từng đến đây ăn tối với bạn.
Qua khung cửa kính, Tô Triết thấy ông ta.
Cha anh vẫn mặc sơ mi, quần dài, đeo kính gọng bạc.
Anh nhấc chân bước vào quán.
Vừa hay lúc đó, Dư Cường đang ngồi xoay lưng về phía cửa, nâng ly bia, vừa uống vừa trò chuyện với bạn.
Âm lượng không to không nhỏ, đủ để Tô Triết nghe rõ.
“Anh hỏi nuôi một đứa con gái thì được gì hả?”
“Được nhiều lắm chứ.”
…
Tô Triết không nhớ rõ bản thân rời khỏi quán như thế nào.
Khi tỉnh táo lại, anh đã đứng trước đầu xe của Dư Cường.
Vài giây sau, anh giơ tay mở nắp capo.
Năm ấy sau khi bỏ học, để mưu sinh, anh từng làm việc ở một tiệm sửa xe.
Ông chủ thấy anh chăm chỉ, ham học, liền truyền lại hết kinh nghiệm cả đời, còn khen anh: “Tay nghề cậu tốt lắm, độ xe xong nhìn chẳng phát hiện ra đâu.”
Cuối cùng, Tô Triết đứng bên rìa con đường núi gồ ghề.
Nhìn chiếc xe mà anh từng ngồi biết bao lần bị sóng biển vùi lấp, nhanh chóng biến mất không còn dấu vết.
Trong màn đêm dày đặc, có người khẽ thở dài.
Ngay giây tiếp theo.
Như có thứ gì đó rơi xuống biển.
Mặt nước dậy sóng, rồi lặng yên trở lại.
(Hết)