06
Ngày thứ năm sau khi dọn nhà, bên công ty tháo dỡ quay lại lần hai.
Lần này người đến nhiều hơn, thiết bị chuyên nghiệp hơn hẳn.
Mục tiêu hôm nay là: nhà bếp và nhà vệ sinh.
“Anh Lâm, xác nhận lại một lần nữa nhé, toàn bộ tủ bếp sẽ được tháo dỡ ạ?” – người tổ trưởng hỏi tôi.
“Tất cả.” – Tôi đáp.
Anh ta gật đầu, vung tay ra hiệu, mấy người thợ lập tức bắt tay vào làm rất thuần thục.
Đầu tiên, họ dùng dụng cụ chuyên dụng để cắt lớp keo kết dính mặt bếp và tường.
Sau đó cẩn thận khiêng tấm đá nhân tạo nặng trịch xuống, bọc trong chăn dày để bảo vệ.
Tiếp theo là các ngăn tủ, ngăn kéo, kệ kéo, kể cả bồn rửa inox và vòi nước – đều được tháo rời từng cái một.
Căn bếp vốn ấm cúng, gọn gàng giờ đây biến đổi rõ rệt từng chút một, trở lại đúng dáng vẻ trơ trọi ban đầu.
Trên tường chỉ còn trơ ra các mối nối ống nước và vài mảng tường đậm màu hơn – nơi từng lắp tủ treo.
Tôi quay video gửi cho Trần Tuyết.
Cô ấy nhắn lại gần như ngay lập tức, đầu tiên là loạt sticker sốc nặng, rồi là một câu:
“Vãi! Lâm Mặc, cậu đỉnh thật! Làm tốt lắm!”
Tôi có thể tưởng tượng cảnh cô ấy đang vung tay múa chân sung sướng ở đầu dây bên kia.
Xong bếp là đến nhà vệ sinh.
Ngày xưa để sống cho thoải mái, tôi đã tốn kha khá tiền đổi sang bồn cầu thông minh, tủ lavabo có khoang chứa đồ, và cả vòi sen nhiệt đới có chế độ phun trần.
Nhóm công nhân thao tác như bác sĩ phẫu thuật, tỉ mỉ tách từng thiết bị khỏi tường, khỏi sàn.
Toàn bộ quá trình tháo dỡ, tôi đều quay lại bằng điện thoại.
Từng góc độ, từng bước làm – đều được ghi rõ, chứng minh rằng họ không hề gây tổn hại gì đến kết cấu chính của căn hộ.
Tôi còn lục trong túi hồ sơ, lấy ra toàn bộ hóa đơn, biên nhận khi mua và lắp đặt các thiết bị này năm xưa.
Từng tờ được tôi trải đều trên bàn, chụp lại ảnh thật rõ nét.
Đây là quân bài cuối của tôi.Cũng là đạn dược của tôi.
Căn nhà bắt đầu có dáng dấp của một “nhà thô” đúng nghĩa.
Trong không khí lơ lửng mùi bụi nhè nhẹ.
Tôi đứng giữa căn bếp trống hoác, nhìn những đường ống và dây điện trơ trọi trên tường – lòng bình lặng như nước.
Thậm chí còn thấy một chút khoái trá.
Giống như đang lột trần một con yêu quái khoác da người, để nó lộ ra bộ mặt thật xấu xí và ghê tởm nhất.
Và đây – mới chỉ là món khai vị.
Món chính, là ngày mai.
07
Ngày áp chót, việc tháo dỡ bước vào giai đoạn cao trào.
Hôm nay mục tiêu là sàn và giấy dán tường.
Công nhân mang theo xà beng và bay, bắt đầu từ góc tường, cạy từng tấm ván lót mà tôi đã tự tay lát ba năm trước.
“Cạch!” – tấm sàn đầu tiên bật lên.
“Cạch!” – tấm thứ hai.
Âm thanh trong trẻo vang vọng trong căn phòng trống, như một bản nhạc hiệu báo hiệu sự hủy diệt.
Từng miếng sàn gỗ có vân ấm áp, được xếp ngay ngắn sang một bên, để lộ nền xi măng lồi lõm, loang lổ bên dưới.
“Nhà” – đang nhanh chóng biến thành một công trình đang xây dở.
Cảnh lột giấy dán tường thậm chí còn mang một vẻ đẹp phá hoại khó tả.
Những tấm giấy dán tường từng in hoa văn trang nhã, giờ bị công nhân dùng máy hơi nước làm mềm, rồi từng mảng, từng mảng lớn bị bóc khỏi tường.
Lộ ra lớp vôi trắng thô ráp, cũ kỹ bên dưới – nguyên thủy và lấm lem.
Có chỗ vì ẩm thấp mà xuất hiện cả những mảng mốc loang lổ xấu xí.
Đèn chùm ở phòng khách và phòng ngủ cũng bị tháo xuống, thay bằng loại rẻ tiền nhất mà tôi mua ở tiệm điện nước dưới lầu – một bóng đèn trần treo lủng lẳng phát ra ánh sáng vàng vọt.
Ánh đèn chiếu lên nền xi măng và mảng tường loang lổ, tạo nên những cái bóng méo mó kỳ quái.
Căn nhà này, giờ không còn gọi là “nhà” được nữa.
Nó giống như một phế tích từng bị cướp bóc tan hoang.
Một điểm khởi đầu – chờ được phá bỏ và tái thiết.
Tất cả công việc tháo dỡ kết thúc vào lúc chạng vạng tối.
Tôi thanh toán toàn bộ chi phí, lúc công nhân ra về, người tổ trưởng – nãy giờ vẫn im lặng – bỗng giơ ngón cái lên.
“Anh bạn, hả giận lắm đấy!” – ông ấy nói gọn lỏn.
Tôi khẽ mỉm cười.
Tiễn công nhân xong, tôi một mình đứng giữa căn phòng.
Trong ánh đèn vàng mờ mịt, bụi bay lơ lửng trong không khí – nhưng với tôi, đây là lần đầu tiên cảm thấy nơi này sạch sẽ đến thế.
Điện thoại reo – là Trần Tuyết.
“Tối nay cậu ở đâu? Đừng nói là vẫn ngủ trong cái ‘công trình đang xây’ đó nha.”
“Ở khách sạn, đặt rồi. Mai là ngày cuối.”
“Vậy thì tốt. Mai có cần tớ qua không? Ủng hộ tinh thần cho cậu!”
“Không cần đâu, mình tự lo được.”
Tôi cúp máy, giơ điện thoại lên, chụp một tấm toàn cảnh căn nhà vừa được “lột xác”.
Đăng lên trang cá nhân, không chú thích, để chế độ chỉ mình tôi xem.
Ba năm ký ức – tốt có, xấu có – sẽ bị xóa sạch hoàn toàn cùng với sự “reset vật lý” của không gian này.
Ngày mai, sẽ là dấu chấm hết. Cũng là một khởi đầu mới.
08
Ngày cuối cùng chuyển nhà.
Chín giờ sáng, hai người thợ của công ty tháo dỡ đúng hẹn đến nơi.
Họ là những thợ kỳ cựu chuyên xử lý hệ thống ống nước, trong hộp dụng cụ đầy đủ đủ loại mỏ lết và máy cắt.
Hôm nay chỉ có một nhiệm vụ – nhưng là nhiệm vụ cốt lõi nhất:
Tháo toàn bộ hệ thống sưởi trong nhà.
Hệ thống sưởi của khu chung cư này đi ống nổi, dọc theo chân tường mà lắp.
Mùa đông đầu tiên khi tôi dọn vào, bị cái lạnh tê tái hành hạ, vì nhiệt lượng tỏa ra yếu đến mức chẳng khác gì không có.
Vương Đức Phát chỉ nói: “Thiết bị cũ rồi, ai thích dùng thì dùng.”
Thế là tôi cắn răng bỏ hơn mười ngàn tệ, thuê người thiết kế lại toàn bộ đường ống, thay bằng loại tản nhiệt hợp kim đồng-nhôm hiệu suất cao.
Trước khi thi công, tôi đã ký hợp đồng với Vương Đức Phát, ghi rõ toàn bộ hệ thống sưởi mới thuộc quyền sở hữu của tôi.
Không ngờ hôm nay, bản hợp đồng ấy lại trở thành vũ khí sắc bén nhất trong tay tôi.
“Anh Lâm, xác nhận lại lần nữa, tháo toàn bộ đúng không?” – ông thợ chỉ vào bộ tản nhiệt to đùng ở phòng khách.
“Không để sót một cái nào.” – Giọng tôi lạnh băng.
“Rồi ạ!”
Họ lấy ra kìm chuyên dụng, đầu tiên khóa van tổng dẫn nhiệt từ ngoài vào.
Sau đó bắt đầu tháo từng đầu nối của bộ tản nhiệt.
Một cái.
Rồi cái thứ hai.
Những tấm tản nhiệt trắng từng mang lại hơi ấm trong mùa đông, từng tấm một, được tháo xuống khỏi tường.
Như từng hàng lính ngã xuống.
Hệ thống ống dẫn cũng không để lại.
Thợ dùng máy cắt điện nhỏ, cắt từng đoạn ống trắng chạy ngang dọc kia thành từng khúc, xếp ngay ngắn lại một chỗ.
Tiếng máy cắt rít lên chói tai, tia lửa bắn tung tóe.
Âm thanh đó, với tôi – như bản nhạc khải hoàn của chiến thắng.
Trên tường chỉ còn lại từng chiếc kẹp cố định đường ống, cùng mấy lỗ đen sì xấu xí.
Hệ thống sưởi mà tôi vừa mới trả 5.000 tệ tiền dịch vụ trọn năm, đã bị tôi tháo đi toàn bộ, hợp pháp, không sót lại một mảnh.
Từ nay về sau, mùa đông trong căn nhà này sẽ lạnh lẽo như chính lòng dạ của chủ nhân nó – buốt đến tận xương.
Tôi nhìn những góc tường trơ trọi, trong lòng hoàn toàn trống rỗng và sáng tỏ.
Đồ của tôi, dù chỉ là một con ốc vít, tôi cũng không để lại.
Những gì tôi đã bỏ ra – dù là tiền bạc hay tâm sức – đều phải được thanh toán sòng phẳng.
Vương Đức Phát, chẳng phải ông thích chiếm lợi sao?
Tôi rất muốn xem, một căn “nhà cưới” thô sơ đến mức ngay cả sưởi ấm cũng không có, thì cậu con trai vàng ngọc của ông sẽ kết hôn kiểu gì.
09
Ba giờ chiều, thời điểm bàn giao nhà cuối cùng theo thỏa thuận.
Tôi đã đóng gói và dọn sạch toàn bộ rác thải xây dựng.
Dù nền chỉ là xi măng, tường loang lổ, tôi vẫn quét dọn sạch sẽ không còn một hạt bụi.
Tôi không để lại cho ông ta bất kỳ cái cớ nào để vu cho tôi tội “phá hoại vệ sinh”.
Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa mượn tạm ở tiệm tạp hóa dưới lầu, lặng lẽ chờ khoảnh khắc phán quyết.
Ba giờ năm phút.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân quen thuộc, kèm theo giọng nói cố tình cất cao của Vương Đức Phát.
“Ây da, Tiểu Lâm làm việc đúng là gọn gàng, nói chuyển là chuyển ngay, thật khiến người ta yên tâm!”
Ổ khóa xoay.
Vương Đức Phát xách một túi lưới đựng trái cây, mặt mũi chất đầy nụ cười giả tạo, xuất hiện ở cửa.
“Tiểu Lâm, chuyển xong rồi à? Thật ra cũng không cần gấp thế đâu, hợp đồng còn chưa hết hạn mà. Chuyển từ từ thôi, chú Vương đâu phải người không biết điều.”
Miệng nói lời xã giao, chân ông ta đã theo thói quen bước vào trong nhà.
Rồi —giọng nói đột ngột khựng lại.
Bước chân cũng dừng cứng ngay trước cửa.
Nụ cười trên mặt ông ta, như khung hình bị nhấn nút tạm dừng, cứng đờ tại chỗ.
Tay xách túi trái cây lơ lửng giữa không trung.
Mắt trợn tròn như chuông đồng, chết sững nhìn cảnh tượng trước mắt.
Nền xi măng. Tường trơ trọi.
Trên trần treo một bóng đèn rẻ tiền phát ra thứ ánh sáng u ám.
Những đầu ống và lỗ đen ở góc tường nhìn mà rợn người.
Bộ não của ông ta dường như đã “treo máy”, hoàn toàn không xử lý nổi cảnh tượng siêu thực này.
Vài giây sau, như vừa được kích hoạt trở lại, ông ta phát ra một tiếng hét chói tai không giống tiếng người.
“Á——! Cái… cái này là sao đây?!”
Túi lưới trái cây trong tay rơi “bịch” xuống đất, cam táo lăn tứ tung.
“Sàn nhà của tôi đâu?! Giấy dán tường của tôi đâu?! Tủ bếp đâu rồi?! Còn sưởi ấm! Sưởi ấm của tôi đâu?!”
Ông ta lao vào trong, như một con thú hoang bị chọc giận, quay cuồng trong căn phòng trống trải, giọng nói vì sốc và tức giận mà trở nên the thé chói tai.
Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế nhựa, bình thản nhìn ông ta.
“Ông Vương, đừng kích động.”
“Tôi không kích động?! Cậu nói cho tôi biết đi! Chuyện này là sao?! Cậu đã làm gì căn nhà của tôi?!”
Ông ta xông thẳng đến trước mặt tôi, nước bọt bắn cả vào mặt.
Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn.
“Tôi chỉ mang đi đồ của chính mình thôi.”
Giọng tôi bình thản, như đang nói về thời tiết hôm nay.
“Đồ của cậu? Sàn nhà là đồ của cậu à?! Tủ bếp cũng là đồ của cậu à?! Lâm Mặc! Cậu đây là phá hoại có chủ ý! Tôi báo cảnh sát! Tôi bắt cậu!”
Ông ta chỉ thẳng vào mũi tôi, tức đến mức cả khuôn mặt đỏ bầm như gan lợn.
“Được thôi.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở album ảnh.
“Ông cứ báo cảnh sát đi.”
10
Đối diện với cơn gào thét gần như mất kiểm soát của Vương Đức Phát, tôi không hề hoảng loạn.
Tôi mở album trong điện thoại.
Thứ đầu tiên tôi đưa cho ông ta xem, chính là bức ảnh chụp bản phụ lục hợp đồng được ký ba năm trước.
Giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch.
“Bên B tự trang bị các thiết bị cố định có quyền tháo dỡ mang đi.”
Tôi đưa màn hình điện thoại sát vào mặt ông ta, đọc từng chữ một.
Tiếng gào của Vương Đức Phát nghẹn lại trong cổ họng.
Ông ta trừng trừng nhìn dòng chữ đó, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc và không thể tin nổi.
“Không! Không thể nào! Tôi ký cái này lúc nào?!”
“Ông đã ký rồi.” Tôi rút điện thoại về, nhìn ông ta không chút biểu cảm.
“Có thể ông đã quên, nhưng tôi thì nhớ rất rõ. Hồi đó ông còn nói: ‘Thanh niên bọn cậu
thích sáng tạo, thích tự sửa sang, chỉ cần không đụng vào tường chịu lực, thì mấy thứ tự
lắp, lúc đi cứ mang theo. Còn khen tôi là người biết sống, biết tiết kiệm nữa mà.’”
Tôi cố ý bắt chước lại giọng điệu của ông ta khi ấy. Từng câu, từng chữ như tát thẳng vào mặt ông ta.
Sắc mặt ông ta từ đỏ chuyển sang trắng.
Tôi chưa dừng lại, tiếp tục lướt màn hình, đưa ra bằng chứng thứ hai.
“Đây là hóa đơn mua sàn gỗ ba năm trước – tổng cộng tám ngàn sáu.”
“Đây là biên nhận tủ bếp đặt theo kích thước – mười hai ngàn.”
“Đây là hóa đơn thiết bị vệ sinh – năm ngàn ba trăm.”
“Đây là hợp đồng cải tạo hệ thống sưởi và chứng từ thanh toán – mười lăm ngàn.”
“Ông Vương, tất cả những thứ này, hóa đơn, biên nhận, hợp đồng – đều đứng tên tôi. Đó là tài sản cá nhân của tôi. Theo đúng nội dung thỏa thuận, tôi có toàn quyền mang đi.”
Môi Vương Đức Phát bắt đầu run rẩy, ông ta chỉ tay vào tôi nhưng không nói nổi một chữ.
Tôi chuyển sang trình chiếu video.
“Còn chuyện ông nói là tôi phá hoại nhà – tôi cũng đã lường trước.”
Tôi nhấn nút phát, âm thanh máy khoan và máy cắt vang lên trong phòng.
Trong video, công nhân đang cẩn thận tháo tủ bếp, gỡ sàn gỗ, toàn bộ quá trình được ghi lại rõ ràng – đủ để chứng minh họ không hề làm hư hại đến kết cấu căn hộ.
“Tôi quay toàn bộ. Nếu ông muốn báo cảnh sát, càng tốt. Để cảnh sát đến phân xử cho rõ – ai mới là người đơn phương xé bỏ hợp đồng, ai mới là người hành động trong khuôn khổ pháp luật, lấy lại tài sản hợp pháp của chính mình.”
Tôi tắt video, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đã co rút vì giận và sợ của ông ta.
“Ông Vương, cần tôi gọi 110 giúp không?”
Cơ thể ông ta run lên như bị rút hết sức lực, lảo đảo tựa vào tường phía sau.
Vôi trên tường dính cả vào áo, mà ông ta không hề hay biết.
Ông ta cảm giác như vừa bị ai đó dùng thanh sắt đập mạnh vào đầu.Tai ù đi, đầu quay cuồng.
Người trẻ mà ông ta từng nghĩ là hiền lành, dễ bảo, thậm chí có chút nhu nhược – giờ đây lại đứng trước mặt ông với gương mặt bình thản như thần chết đang cầm bản tuyên án.
Tôi nhìn gương mặt trắng bệch của ông ta, trong lòng không hề có cảm giác hả hê hay trả thù.
Chỉ có sự bình tĩnh lạnh lẽo như mặt hồ chết.
Tôi bước đến cửa, đặt chùm chìa khóa đã đồng hành suốt ba năm lên chiếc tủ giày cũ kỹ – món đồ duy nhất tôi để lại.
“Nhà, trả lại cho ông.”
“Chúc con trai ông, tân hôn hạnh phúc.”
Nói xong, tôi không liếc lại dù chỉ một cái, kéo cửa bước đi.
Phía sau lưng, không có tiếng gọi, không có lời mắng.
Chỉ là một khoảng lặng đến đáng sợ.