Nha hoàn nhìn nàng, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt:“Công tử nhà ta mấy ngày nay không có trong phủ, tiểu thư nếu có việc, mấy ngày nữa hãy đến.”
Nói xong, cửa “rầm” một tiếng đóng lại ngay trước mặt nàng.
Mi mắt Khương Hoạ run lên một cái, những lời định nói một câu cũng chưa kịp thốt ra.
Trái tim vốn đã thấm đẫm bi thương, giữa cơn gió lạnh lẽo của tháng ba, bắt đầu ngưng tụ thành sương lạnh.
Thực ra, nàng không hề nghĩ Tạ Dục Vãn nhất định phải giúp mình.
Nàng chỉ là… chỉ là đang nghĩ…
Vào lúc thế này, phản ứng đầu tiên của nàng lại là đi cầu xin.Vậy mà không phải là phụ thân.Không phải là đích huynh.Không phải là đích tỷ.Không phải là bá nương.Mà chỉ là một người xa lạ, chỉ mới gặp qua vài lần ở học đường.
Cứ như thể, trong lòng nàng đã biết rõ —Một người xa lạ như Tạ Dục Vãn, những việc hắn làm, sẽ còn tốt hơn rất nhiều so với những người vốn có quan hệ huyết thống kia.
Nhưng nàng vẫn phải đi.
Nàng là một tiểu thư chưa xuất giá, dưới tay chỉ có một nha hoàn ngây ngô, hoàn toàn không thể lo liệu ổn thỏa việc mai táng cho di nương.
Lúc sinh thời di nương đã bị đối xử vô cùng hà khắc.Nàng không muốn, sau khi di nương chết đi, ngay cả một tang lễ đơn sơ cũng không có.
Khương Hoạ đi về phía tây.
Hôm nay là ngày nghỉ, phụ thân hẳn là đang ở trong phủ.
Khi run rẩy gõ cửa sân của phụ thân, vừa mở cửa, thị vệ liền ngăn nàng lại:
“Đại nhân hôm nay có việc quan trọng, tiểu thư hay là ngày mai lại đến.”
Ngày mai… lại là ngày mai.
Hàng loạt lời từ chối dồn dập, khiến Khương Hoạ không thể kìm nén được nữa.Nàng bất giác sụp đổ, bật khóc thành tiếng:
“Các ngươi đi nói cho phụ thân biết… di nương chết rồi.Đi nói cho ông ta biết đi… di nương chết rồi, người chết rồi.Lúc người còn sống, ông ta không đến thăm một lần, chẳng lẽ chết rồi cũng không thể đến sao?”
Nàng hoảng loạn đến mức nói năng lộn xộn:
“Để ta vào, hoặc các ngươi đi nói cho phụ thân biết… di nương chết rồi.Không có người phụ thân và phu quân nào như vậy cả, ông ta không thể làm vậy.”
Nói rồi, nàng định gạt tay thị vệ đang giữ mình ra.
Hai tên thị vệ nhanh tay lẹ mắt, giữ chặt nàng lại.
Khương Hoạ không thể gỡ tay ra được, run rẩy nói:
“Vậy ta không vào… các ngươi đi thông báo đi chứ.Di nương chết rồi, các ngươi đi nói với phụ thân…Các ngươi ít nhất… cũng đi thông báo một tiếng.”
Hai tên thị vệ nhìn nhau.
Người đứng bên cạnh do dự một lát rồi khẽ gật đầu.
Thị vệ không nỡ kia liền vội vàng chạy vào trong sân.
Chẳng mấy chốc, bên trong đã vọng ra tiếng bình hoa vỡ nát.
Khương Hoạ được Hiểu Xuân đỡ, thân thể căng cứng.
Rồi nàng nghe thấy giọng nói lạnh lùng của phụ thân vọng ra:
“Xui xẻo.Chết thì chết rồi, chết thì mang đi chôn, tìm ta có ích gì?”
Thân thể Khương Hoạ tức thì mềm nhũn, ngã ngồi bệt xuống đất.
Người thị vệ đầu bê bết máu cúi gằm mặt chạy ra khỏi phòng, lặng lẽ đứng lại vị trí ban đầu của mình.
Khương Hoạ còn gì không hiểu nữa chứ?
Tại sao… nàng vẫn còn hy vọng vào phụ thân cơ chứ?
Nàng dần dần chết lặng.
Trái tim như bị một lớp sương mỏng bao phủ, tất cả những nỗi đau đớn tột cùng kia, bỗng trở nên xa vời.
Nàng lặng lẽ đi về phía sân của Liễu bá nương.
Di nương mất vào buổi sáng, bây giờ trời đã gần tối, tin tức hẳn đã sớm truyền đến các viện.
Lúc nãy ngã xuống đất, mắt cá chân của nàng đã bị trẹo.Tuy vẫn có thể đi lại, nhưng không nhanh được.
Liễu bá nương thích hoa, rẽ qua góc kia chính là tiểu viện của bà ấy.
Chưa kịp để nàng gõ cửa, đèn trong tiểu viện đã đột ngột bị dập tắt.
Nha hoàn dập đèn giả vờ như vừa mới thấy nàng, áy náy nói:
“Là Tam tiểu thư à… thật không may.Hôm nay phu nhân bị bệnh, vừa mới uống thuốc ngủ rồi ạ.Đại phu nói bệnh của phu nhân có hơi nghiêm trọng, mấy ngày tới chưa chắc đã khỏi.Hay là tiểu thư mấy ngày nữa hãy đến?”
Khương Hoạ hoảng hốt lắng nghe lời từ chối quen thuộc.
Trên gương mặt trắng bệch là đôi mắt đỏ hoe, nàng run rẩy cất giọng:
“Mấy ngày?”
Nha hoàn dường như cũng cảm thấy chủ tử có hơi quá đáng, cúi đầu nói nhỏ:
“Bảy ngày.”
Khương Hoạ đột nhiên bật cười.
Vừa cười, vừa rơi lệ.
Một tay nàng siết chặt chiếc khăn tay, trên mu bàn tay trắng bệch, những đường gân xanh mảnh mai đan xen vào nhau, toát lên một vẻ yếu ớt khó tả.
Hiểu Xuân cũng đỏ hoe mắt, lo lắng nhìn tiểu thư nhà mình —Rõ ràng đã có chút không còn tỉnh táo.
Giữa bao nhiêu chuyện cùng lúc ập tới…
Khương Hoạ đột nhiên ho ra một ngụm máu.
Thân thể nàng mềm nhũn, ngã xuống đất.Vệt máu theo khóe môi từ từ thấm vào vạt áo.
Có phải di nương cũng cảm thấy…Con người trên thế gian này quá hoang đường,di nương thật sự không thể chịu đựng được nữa,nên mới ngay cả nàng… cũng không cần nữa.
Giang Nam… Giang Nam nào chứ.
Tuyết ở nơi nào mà chẳng lạnh như nhau.
…
Khương Hoạ lảo đảo trở về tiểu viện của mình.
Nàng ôm lấy thân thể đã có chút cứng đờ của di nương vào lòng, dịu dàng sửa lại tóc cho người:
“Đừng sợ, di nương, đừng sợ.Tiểu Hoạ đã lớn rồi.Tiểu Hoạ có thể làm được.
Chúng ta không đi cầu xin bọn họ nữa.Chôn cất… chẳng qua chỉ cần linh vị và quan tài.Tiểu Hoạ ngày mai… ngày mai… sẽ đi lo cho di nương…”
Nói rồi, nàng lại ho ra một ngụm máu.
Nhưng rất nhanh, nàng tự mình dùng khăn tay lau sạch, rồi vội vàng giấu đi, lẩm bẩm:
“Di nương, là giả thôi… máu là giả thôi.Tiểu Hoạ rất ổn, rất ổn, người đừng lo.
Đợi… đợi đi xem tuyết ở Giang Nam rồi,Tiểu Hoạ sẽ xuống dưới đó bầu bạn cùng người.”
“Đừng sợ… có con ở đây…”
Ánh trăng lạnh lẽo theo khung cửa sổ hé mở rọi lên giường.Thân hình nhỏ bé của nữ tử co ro, nép trong lòng một thi thể lạnh lẽo.
Ngày hôm sau, Khương Hoạ thu dọn tất cả những thứ có giá trị trong tiểu viện, dùng một mảnh vải bọc lại.
Những năm qua, tiền chữa bệnh cho di nương đã sớm tiêu hết sạch tiền tiết kiệm của hai mẹ con.
Vì vậy, dù nàng đã gói ghém tất cả những gì có thể, cũng chỉ được một bọc nhỏ như vậy.
Khi bước ra khỏi tiểu viện, nàng ôm chặt bọc đồ nhỏ ấy vào lòng.
Hoa mùa xuân, nơi nào cũng nở rộ.
Ven đường có những bụi hoa dại, từng chùm từng chùm, nhuộm lên váy của Khương Hoạ.
Chẳng mấy chốc, chiếc váy trắng cũ kỹ của nàng đã điểm thêm vài vệt hoa.
Nhưng váy áo nào còn có thể thu hút được sự chú ý của Khương Hoạ lúc này.
Nàng im lặng, đi về phía nơi ở ngày càng ồn ào của hạ nhân trong phủ, hết lần này đến lần khác siết chặt bọc đồ trong tay.
Những thứ trong bọc tuy không quá giá trị, đều là những món đồ mà di nương từng cẩn thận cất giữ.
Nàng chỉ cần một linh vị và một cỗ quan tài đơn giản nhất…
Thế nhưng hạ nhân vừa thấy nàng, lập tức đều tránh đi.
Tên nô bộc thường ngày hay giao dịch với nàng, vừa trông thấy nàng liền vội vàng đóng sập cửa phòng lại.
Trong chốc lát, từng căn phòng một đều đóng chặt cửa.
Nàng mím môi.
Những giọt nước mắt đã rơi ngày hôm qua, đến lúc này lại không thể rơi được nữa.
Bàn tay đang cầm bọc đồ của nàng siết chặt.
Một cảm giác sụp đổ khó tả, dần dần làm cong tấm lưng mà nàng vẫn cố gắng gượng thẳng để tỏ ra bình tĩnh.
Đôi mắt sưng húp đỏ hoe.
Khi nước mắt cuối cùng vẫn không kìm được mà rơi xuống, nàng ngồi xổm xuống, sụp đổ ôm lấy đầu mình.
Làm sao đây.
Nàng phải làm sao đây?
Di nương ơi… con phải làm sao đây…
Nàng khóc, nhưng lại không giống như đang trút giận.
…
Cuối cùng, Khương Hoạ vẫn cầu xin được linh vị và quan tài.
Ngày thứ ba sau khi di nương qua đời, nàng và Hiểu Xuân hai người dựng lên một linh đường đơn sơ trong sân.
Chỉ có linh vị và quan tài.
Trong sách từng nói, tiền tệ ở hai cõi âm dương không giống nhau, người thân ở dương gian phải đốt chút đồ vật cho người ở cõi âm.
Nàng vội vàng tháo chiếc vòng tay bạc mà di nương đã cho, đưa cho Hiểu Xuân.
Hiểu Xuân khóc nức nở, đi tìm hạ nhân đổi lấy một ít nhang và giấy tiền.
Ngày thứ năm sau khi di nương qua đời, nàng và Hiểu Xuân quỳ cả ngày.
Không có ai đến.
Ngày thứ sáu sau khi di nương qua đời, Hiểu Xuân bị bệnh.
Hiểu Xuân đi nghỉ ngơi, nàng một mình quỳ cả ngày.
Vẫn không có ai đến.
Đến ngày thứ bảy, tinh thần của Khương Hoạ lại khá hơn hai ngày trước nhiều.
Nàng quỳ trước quan tài, quyến luyến nhìn di nương.
Khóc suốt mấy ngày nay, mắt nàng vừa động, đã có chút khô khốc rồi.
Giọng nàng rất khàn, pha lẫn sự không nỡ và tủi thân:
“Di nương…”