4
Chờ hắn rửa mặt xong, ta đã sớm nằm yên trên giường.
Bùi Thiệu Thanh vén màn trướng bước vào.
Trên người ta mặc chẳng nhiều, lớp áo khoác đã cởi ra,
Chỉ còn một lớp lụa mỏng cùng một chiếc yếm thêu uyên ương màu đỏ.
Hắn đứng trước giường, ánh mắt có phần ngẩn ngơ.
Nghe tiếng động, ta mở mắt ra, nghiêng người nhìn hắn,
Chớp chớp đôi mắt to tròn: “Chàng không ngủ à?”
Một động tác nhỏ thôi, lớp lụa mỏng trên người đã lơi lỏng trượt xuống,
Từng tầng từng lớp quấn lượn bên bờ vai, cánh tay.
Cảnh xuân mờ ảo ẩn hiện, càng khiến người ta muốn nhìn kỹ hơn đôi phần.
Ta khẽ vỗ vỗ vào giường:
“Lên đây đi.”
Hắn liền ngoan ngoãn nằm xuống.
Vừa rồi ta có chợp mắt một lát, giờ tinh thần vẫn còn tỉnh táo.
Ngọn hồng chúc trong phòng… sẽ cháy sáng đến tận rạng đông.
Ta trằn trọc mãi không ngủ được,
Bèn nghiêng người lại gần Bùi Thiệu Thanh,
Chọc chọc vào người hắn: “Phu quân.”
Hắn khẽ “Ừm?” một tiếng: “Sao thế?”
Ta bỗng ngồi bật dậy,
“Này, chúng ta vẫn chưa hiểu gì về nhau, trò chuyện đôi chút được chăng?”
Hắn khẽ gật đầu, ta lập tức vui vẻ nằm xuống lại.
“Thiếp đây rất thích trò chuyện cùng người khác.”
“Lắm lúc nói rất nhiều, nếu chàng cảm thấy phiền, cứ nói thẳng với thiếp, không được âm thầm chê bai trong lòng.”
Hắn đáp: “Không phiền.”
“Thiếp là người phàm tục, thích xiêm y rực rỡ, thích trâm hoa xinh đẹp.”
Hắn lại gật đầu: “Nữ tử yêu cái đẹp, vốn dĩ là chuyện thường tình.”
“Thiếp thích ăn sữa đặc, thích món mặn, không ưa rau xanh.”
Hắn trầm mặc một lát rồi nói: “Dẫu vậy, vẫn nên ăn uống điều độ.”
Ta chu môi, thấy chán hẳn.
Ta cứ thao thao bất tuyệt suốt một hồi lâu,
Hắn nghe cũng coi như chăm chú, thi thoảng lại “ừm” một tiếng.
“Thôi nào, giờ tới lượt chàng nói đấy.”
Hắn trầm ngâm chốc lát: “Ta thì… cái gì cũng được.”
Hay lắm, lại càng nhàm chán hơn.
Ta nhàn nhạt ừ một tiếng.
Định bụng sẽ tìm lời khác để nói tiếp,
Chợt thấy hắn đưa tay vén lại vạt áo của ta.
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Lớp lụa mỏng bóng loáng, lộ ra nửa vầng tròn đầy, lúc ẩn lúc hiện.
Ta đỏ mặt, lại ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đêm nay… chúng ta có cần viên phòng chăng?”
Hắn im lặng một thoáng, rồi gật đầu.
Ta chậm rãi ngồi dậy,
Tay tháo xuống lớp lụa mỏng trên người.
“Vậy… đến đi.”
Dáng vẻ như chịu chết không đổi sắc mặt ấy,
Khiến Bùi Thiệu Thanh bật cười.
Ta chẳng hiểu nụ cười đó là có ý gì.
“Thiếp kỳ thực… rất có ‘nội hàm’ đó, chàng xem thử thì biết.”
Hắn: “Ừm, ta biết, vừa nhìn là thấy.”
5
Cả người ta bị một lực mạnh kéo trở lại,
“Phịch” một tiếng ngã nửa người vào lồng ngực Bùi Thiệu Thanh.
Dù hôn sự của hai ta là do một phen trớ trêu mà thành,
Nhưng Bùi Thiệu Thanh chưa từng nghĩ sẽ sống chung mà như người xa lạ.
Trong lòng hắn, cưới rồi thì chính là thê tử của hắn.
Dẫu tính tình có lạnh nhạt đến đâu, hắn cũng biết,
Đêm động phòng, nam nhân mới là người nên chủ động.
Eo ta bị hắn giữ chặt trong lòng bàn tay.
Giờ phút này, những đường cong mềm mại, từng vầng tròn khẽ dâng,
Đều rơi gọn trong mắt hắn, không thiếu một nét.
Hai tay ta chống lên ngực hắn.
“Chàng… nhẹ tay một chút, eo thiếp hơi đau.”
Nghe lời ấy, hắn mới nới lỏng lực đạo đi đôi phần.
Thấy y hầu kết khẽ lăn,Nghĩ bụng hẳn cũng có phần mong đợi,Ta cúi đầu, ghé tới hôn lên môi hắn.
Hắn bị ta hôn đến sững người.
Ta vốn rất thích đọc những thoại bản tình ái,Đối với mấy chuyện thân mật này cũng coi như hiểu biết đôi phần.
Chỉ là người này lại chẳng chịu mở môi.
Ta bất mãn lẩm bẩm:“Chàng mở miệng ra đi, thiếp muốn hôn chàng.”
Lúc ấy hắn mới mặc cho ta tùy ý làm càn.
Ta cũng chẳng thuần thục gì,Hàm răng ngà sắc lướt qua môi hắn,Đau đến mức hắn khẽ rên một tiếng.
Ta giật mình vội vàng lùi lại,Thở dốc xin lỗi.
Giọng hắn khàn khàn:“Không sao.”
Ta có chút nản lòng:“Trong sách rõ ràng viết là rất khoái hoạt kia mà?”
Hắn khẽ cười một tiếng,Rồi cúi xuống phủ lên môi ta.
Nụ hôn dịu dàng, khiến ta quyến luyến chẳng muốn rời.
Một lúc lâu sau, ta mới lưu luyến tách ra, liếm nhẹ môi mình.
Khóe môi hắn cong lên một ý cười:“Vậy… có khoái hoạt không?”
Ta đỏ mặt gật đầu.Page Nguyệt hoa các
Hắn đỡ lấy eo ta, nhấc lên đôi chút.
“Trong sách còn nói những gì nữa?”
Ta há miệng, suy nghĩ một hồi rồi đáp:“Trong sách còn nói cá trượt vào giỏ cá, nhưng thiếp không hiểu là ý gì.”
Giọng Bùi Thiệu Thanh trầm xuống:“Ta… hiểu.”
Ta vừa chớp mắt,Trời đất đã xoay vòng, hắn ép ta xuống dưới thân.
Bàn tay to chậm rãi luồn vào tiểu y,Đầu ngón tay khô ráo lướt qua làn da mẫn cảm của ta.
Ta chợt nhớ đến lời mụ mụ nói lúc tắm gội,Ầm một tiếng, đầu óc như muốn nổ tung.
Vội vàng giữ lấy tay hắn:
“Cái… cái đó…”
Nhưng vừa đối diện ánh mắt hắn,Ta lại thu tay về.
Nghĩ kỹ thì… lớn thêm cũng là chuyện tốt.
Hồng chúc trong phòng cháy rực,Xuyên qua rèm đỏ, ta nhìn rõ từng tấc trên người Bùi Thiệu Thanh.
Đầu ngón tay bất giác đặt lên eo bụng hắn.
Dưới từng thớ cơ rõ ràng ấy,Là dục vọng cuộn trào khó giấu.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve da thịt ta,Thân thể ta cũng khẽ run lên.
Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự mê hoặc không thể nói thành lời:
“Chuẩn bị xong chưa?”
Ta gật đầu.
Vị quân tử ôn nhu như ngọc nơi đầu đường kia,Trên giường cũng không hề có chút bối rối.
Ta vốn tưởng cuộc hoan ái này
Sẽ kéo dài rất lâu.
Nào ngờ cơn đau vừa tan đi,Bùi Thiệu Thanh đã vội vàng kết thúc.
Ta cắn môi, ngẩng nhìn hắn.
Sắc mặt hắn có phần không ổn,Nhanh chóng rời khỏi người ta, quay mặt sang chỗ khác, dường như che giấu điều gì.
Dưới ánh mắt ngơ ngác của ta,Sắc mặt hắn tái xanh:“Ta…”
Ta chớp chớp mắt, vội kéo tay áo hắn:“Phu quân, không sao đâu, thiếp… đã rất mãn nguyện rồi.”
Hắn có chút luống cuống, lúng túng giải thích:
“Nam nhân lần đầu… đều sẽ… đều sẽ không khống chế được bản thân.”
Ta cắn môi, nhẹ gật đầu, sợ làm tổn thương tự tôn của hắn.
“Phu quân, thiếp mỏi mệt lắm rồi… chúng ta nghỉ ngơi thôi nhé.”
Hắn lặng im nhìn ta một hồi, không nói gì, Rồi khẽ lên tiếng: “Nhưng… có thể thử lại lần nữa không?”
Ta uốn nhẹ eo, lắc đầu từ chối.
Vạn nhất lần thứ hai vẫn y như thế, thiếp thật chẳng biết phải dỗ thế nào cho ổn.
Bèn dịu giọng cầu xin:“Không được… thiếp chịu chẳng nổi nữa rồi.”
Hắn mím môi,“Vậy thì… để lần sau thử lại.”
Ta vội gật đầu như trống bỏi.
6
Chẳng bao lâu sau, tiếng hô hấp của người bên cạnh đã đều đều vang lên.
Qua một lúc lâu, tim Bùi Thiệu Thanh vẫn còn đập rộn ràng không dứt.
Đầu mũi vương mãi hương thơm ngọt ngào từ thân thể ái thê, Lòng hắn lại ngổn ngang trăm mối.
Hắn đưa tay che mắt, Thở dài một hơi thật sâu.
Trong lòng âm thầm tự trách mình không ngớt.
Đường đường là người đọc đủ thi thư, Dẫu biết lần đầu của nam tử thiên hạ thường là như vậy, Nhưng đến nửa chén trà cũng không trụ nổi, Thật đúng là… khó mà mở miệng cho nổi.
Trong đầu toàn là vẻ kinh ngạc và ngẩn ngơ của người bên gối sau chuyện vừa rồi.
Hắn biết, dù nàng miệng nói “thiếp rất mãn nguyện”,
Nhưng không một nữ tử nào lại thật lòng hài lòng với một phu quân mà đến nửa chén trà cũng chẳng chịu nổi.Đọc full tại page Nguyệt hoa các
Lần sau, nhất định phải chuẩn bị cho chu toàn, Tuyệt đối không thể như hôm nay được nữa.
Sáng sớm tỉnh dậy, Người bên cạnh đã sớm rời sang thư phòng.
Mụ giữ đêm thấy ta tỉnh, vội vàng bước tới đỡ ta dậy.
Khi ta tắm rửa trong tiểu thất, Mụ thấy trên người ta không có lấy một vết tích nào của chuyện phòng the,
Do dự mãi không dám hỏi, Cuối cùng vẫn cất tiếng dò hỏi:“Phu nhân đêm qua… không có cùng Thế tử viên phòng ư?”
Ta nhìn mụ một cái, khẽ gật đầu, Lại thở dài nói:“Có rồi.”
Dù nói là đã viên phòng, Nhưng so với trong lòng ta tưởng tượng thì… quả là cách biệt nghìn trùng.
Trong thoại bản, chẳng phải đêm động phòng phải quấn quýt ba ngày ba đêm hay sao?
Nữ chính hôm sau chẳng những eo đau lưng mỏi, thậm chí còn chẳng xuống được giường.
Sao đến lượt ta lại… thế này…
Mụ thấy ánh mắt ta đầy u oán,
Cũng có chút lúng túng mà gượng cười, không nói thêm gì nữa,
Chỉ là trong lòng thầm lẩm bẩm:Vị Thế tử này, nhìn người cao to vạm vỡ như vậy,Sao lại là hạng “trông được mà dùng chẳng được”?
Lát nữa nhất định phải bẩm lại với phu nhân Quốc công, Phải khéo dỗ dành thiếu phu nhân, giữ người cho thật tốt mới được.
Tắm rửa chỉnh tề xong, Ta khoác tay Bùi Thiệu Thanh, cùng đến viện của Quốc công phu nhân.
Thân thích ở các phòng bên đều muốn diện kiến tân nương.
Chúng ta vừa bước vào cửa, liền thấy cả vườn người, tụm năm tụm ba chuyện trò uống trà.
Thấy ta đến, mấy vị bá mẫu thân thiện liền nhanh chóng bước tới tiếp đón.
Thân quyến nhà Quốc công ai nấy đều rộng rãi đến mức khiến người khó lòng tin nổi.
Sau một phen thỉnh an xong xuôi,
Trên tay ta khi thì là vòng ngọc xanh biếc, khi thì là vòng vàng to bằng ngón tay,
Cứ như nhập hàng bán chợ, khiến ta quên sạch cả sự xấu hổ đêm qua,
Khóe môi cũng chẳng nén nổi nụ cười.
Bùi Thiệu Thanh cúi đầu liếc nhìn ta, dịu giọng nói:
“Trưởng bối trong phủ có phần nhiệt tình quá, nàng chớ sợ.”
Sợ ư? Thiếp có gì phải sợ, vui còn chẳng kịp ấy chứ.
Sau khi thỉnh an xong, các thân thích ai về viện nấy.
Bùi Thiệu Thanh thì bị Quốc công gia gọi đi.
Mẫu thân thấy thế bèn sai lui tất cả hạ nhân, Rồi ngoắc tay gọi ta lại gần.
Ta hiểu ý bước tới, bà liền nắm chặt tay ta, Trong mắt mang đầy tiếc nuối cùng bất đắc dĩ.
“Con ngoan, ủy khuất cho con rồi.”
Ta có phần khó hiểu, Chỉ cười đáp:
“Trưởng bối trong phủ Quốc công đều rất tốt, con dâu làm gì mà ủy khuất.”
Mẫu thân khẽ thở dài, vỗ nhẹ mu bàn tay ta,
Lộ vẻ u buồn nói:
“Không phải mẫu thân cố tình giấu con, chuyện này ta cũng mới biết được hôm nay, nếu sớm biết sớm hay, năm xưa ta đã sinh thêm một đứa rồi.”
Lúc ấy ta mới vỡ lẽ.
Chắc là mụ mụ lúc hầu tắm rửa sáng nay đã đem chuyện đêm qua kể lại cho mẫu thân,
Nên bà mới có vẻ áy náy như vậy.
Nói rồi bà đưa tay gọi người mang tới một hộp gỗ nhỏ,Vừa đặt vào tay ta vừa vỗ nhẹ:“Cái này xem như chút bù đắp, được không?”
Tuy không biết bên trong đựng gì, nhưng nghĩ cũng biết chắc không phải vật tầm thường,
Ta vội vàng đẩy trở lại:
“Con đã gả cho Thế tử, chính là thê tử của người, sao có thể chê trách gì được, mẫu thân nói vậy là khách khí rồi.”
Mẫu thân xúc động xoa đầu ta:
“Cứ nhận đi, sau này phủ Quốc công này cũng là của hai vợ chồng các con, coi như mẫu thân cho con ít bạc lẻ mua đồ ăn vặt thôi.”
Đã nói tới mức ấy, ta cũng ngại từ chối thêm, Bèn mỉm cười nhận lấy hộp.
Về đến phòng, vừa mở hộp ra xem, Ta liền kinh ngạc đến mức há hốc mồm không khép lại được.
Bên trong vậy mà là đầy một hộp ngân phiếu, Mệnh giá còn toàn là lớn!
Ta mừng rỡ đến mức cười không ngậm nổi miệng.
Bùi Thiệu Thanh vừa vào cửa liền thấy dáng vẻ “không tiền đồ” của ta, Khẽ ho một tiếng.
Ta quay đầu nhìn lại, thấy hắn đi đến gần, Vội ôm lấy hộp bạc chạy tới, Rất nghĩa khí mà nói:“Hôm nay mẫu thân cho, chúng ta mỗi người một nửa.”
Hắn khẽ lắc đầu:“Cho nàng là của nàng, cứ giữ lấy.”
Ta tươi cười hớn hở đáp một tiếng “được”,Rồi hớn hở ngồi xuống, vui vẻ đếm tiền tiếp.