Vì muốn quản thúc Yến Hành,mẫu thân chàng tìm đến ta - một nữ tử bán hoa ven đường, gán cho danh phận biểu muội nơi quê xa.
Ta nhờ có khuôn mặt hao hao Bạch Nguyệt Quang trong lòng Yến Hành mà được trọng dụng.
Chàng đ/ánh nhau, ta khóc. Chàng uống rượu, ta lại khóc.
Khóc đến mức gân xanh trên trán chàng giật giật, mi tâm nhảy loạn, cuối cùng đành thu liễm tính khí, chịu để ta quản thúc.
Yến vương phi nhìn mà gật gù hài lòng:
“Ba nghìn lượng bạc, tiếp tục trông nom nó cho tốt.”
Vì tiền, ta khóc đến xuất thần nhập hóa, ép Yến Hành thành cái dạng "cháu ngoan của tổ quốc".
Cho đến hôm nay
Chàng nổi giận, đ/ánh gục công tử nhà Thượng thư ngay trên đất.
Ta vội vã khóc như lê hoa đái vũ, cầu xin chàng nương tay.
Vậy mà chàng vẫn đ/ấm thêm một quyền, lạnh nhạt cười:
“Nếu sợ, thì đừng nhìn.”
Lần đầu tiên, chàng không nghe lời ta.
Và ta nhận ra nữ tử mặc hồng y chàng che chở sau lưng… chính là Bạch Nguyệt Quang.
Nguy rồi. Ba nghìn lượng bạc của ta!
Đêm đó, ta lập tức đi tìm Yến vương phi.
“Thỉnh Vương phi giữ lời, ban cho ta ba nghìn lượng bạc, để ta rời khỏi Yến vương phủ.”
1
“Rời khỏi Yến vương phủ… ngươi thực sự đã nghĩ kỹ rồi sao?”
Mưa rả rích ngoài song, trong phòng trà khói lượn lờ, thơm ngát.
Ta quỳ xuống đất, ép bản thân phải đè nén niềm vui sướng nơi đáy lòng.
“Vương phi, ta đã nghĩ kỹ. Người có ơn nuôi dưỡng với ta, ta liều mình trông nom thế tử, đổi lấy ba nghìn lượng bạc. Nay người trong lòng thế tử đã trở về, ta… cũng nên rút lui.”
Nếu không đi bây giờ, e rằng đến một đồng cũng chẳng giữ được.
Nữ tử kia tên Lương Âm, xuất thân giang hồ, từ lâu đã chẳng được Yến vương phi yêu thích.
Ba năm trước, nàng mất tích vô tung, Yến Hành cho rằng chính Yến vương phi ra tay.
Từ đó về sau, chàng mượn rượu giải sầu, giao du cùng đám bạn xấu, đ/ánh nhau gây chuyện không ngừng.
Một thế tử nghiêm cẩn, bị chàng sống thành thứ ăn hại khiến người trong kinh thành chê cười.
Yến vương phi vì chuyện này mà bạc cả tóc.
Mãi đến khi gặp ta một nữ tử có dung mạo gần như đúc khuôn từ Lương Âm liền lập kế:
Để ta kề cận bên Yến Hành, lấy lệ “biểu muội”, khuyên nhủ, ràng buộc chàng.
Yến vương phi đỡ ta dậy, giọng đầy thương xót:
“Ta biết ngươi tình sâu nghĩa nặng với Hành nhi, thấy nó bảo vệ Lương Âm mà đau lòng. Tuy ngươi xuất thân hèn kém, nhưng nếu chịu ở lại, ta có thể làm chủ, để ngươi làm thiếp.”
Thiên hạ đều đồn rằng ta yêu Yến Hành đến độ, nếu chàng sai ta nhảy sông, ta sẽ nhắm mắt mà lao xuống không một chút do dự.
Nhưng hôm nay, vì Lương Âm, chàng đ/ánh công tử Thượng thư đến trọng thương, sau đó ôm lấy nàng ta rời đi, bỏ mặc ta một mình dưới mưa.
Ta bị ướt như chuột lột, lê bước về phủ.
Chỉ vì trong đầu toàn nghĩ đến ba nghìn lượng bạc mà quên mua dù. Thật là mất mặt.
Nhưng làm thiếp? Tuyệt đối không được.
2
Ta cắn răng:
“Vương phi, thỉnh cầu người thành toàn cho ta.”
Yến vương phi nghe vậy, suýt chút nữa rơi lệ.
Bà ôm lấy ta, nghẹn ngào:
“Đứa nhỏ ngốc, thật đáng thương, tấm chân tình của ngươi, Hành nhi nó… không đáng có được.”
Toàn thân ta cứng đờ, không biết nên khóc hay nên cười.
Bà lau nước mắt, nắm tay ta, nhẹ giọng:
“Ngươi là cô nhi, thân cô thế cô, không tiền không thế, làm sao sống được nơi thế gian hiểm ác này? Ba nghìn lượng bạc, ta sẽ giao đúng hạn.”
Tim ta lỡ mất một nhịp.
Sống khổ hết rồi, giờ ta sắp phát tài!
Thế nhưng
Bà chuyển giọng:
“Chỉ là… hôm trước ta nhận lời mời của họ Trần đất Vĩnh Xuyên. Đã đáp ứng cho ngươi gặp mặt trưởng công tử nhà họ.
“Bảo Châu, ngươi có thể nán lại thêm một tháng được chăng?”
Ta suýt nữa từ chối ngay tức khắc.
Yến vương phi lại cười, giọng từ tốn như đang dỗ dành:
“Ta biết lòng ngươi chỉ có Hành nhi, những kẻ khác dẫu tài mạo song toàn, ngươi cũng chẳng để mắt.
“Nhưng chỉ là gặp mặt thôi. Như bồi thường, ta sẽ cho thêm ngươi một nghìn lượng. Ý ngươi thế nào?”
Tuy lòng có chút lay động, nhưng ta vẫn lắc đầu:
“Thân phận ta khó xử, ở lại thêm chỉ gây thêm phiền toái. Chi bằng rút lui sớm thì hơn.”
“Hai nghìn lượng.”
“Vương phi, chuyện này...”
“Ba nghìn lượng.”
“… Tất cả nghe theo Vương phi.”
Nhiều việc mới sống, ít việc là ch/ết.
Ba nghìn lượng bạc trắng ta có thể làm một chiếc giường dát bạc, mỗi đêm ngủ trên đó cười đến tỉnh.
Số còn lại đủ mua một dãy nhà trên phố, ngày ngày đổi chỗ ở cũng chẳng lo nhàm chán!
3
Phải rồi phải rồi, Yến Hành quả thật rất biết cách dỗ người.
Lấy luôn cả con Kim Vương Bát từng tặng ta để đi lấy lòng Lương Âm.
Ta không đưa, một đám thị vệ liền ào ào vào viện lục soát.
Cuối cùng đập vỡ chum nước ở góc viện, mới moi ra được con Kim Vương Bát kia.
Yến Hành vui như mở hội, còn khen: “Cũng giỏi giấu đấy.”
Sau đó sai thị vệ vác con Kim Vương Bát đi, nghênh ngang rời khỏi.
Bọn nô bộc trong phủ thấy cảnh đó, ai nấy đều xì xào.
Mồm năm miệng mười: “Thế tử gia từ đầu tới cuối, vẫn chưa từng quên cô Lương.”
Người trong lòng Yến Hành là Lương Âm.
Chuyện này, từ lúc ta bước chân vào Yến vương phủ, đã biết rồi.
Yến vương phi từng nói, Yến Hành thích những nữ tử mặc hồng y, tính cách kiêu ngạo, tùy tiện, không chịu ràng buộc.
Ta học không nổi.
Dù có khuôn mặt hao hao Lương Âm, ta lại mềm yếu, nhút nhát, hay khóc, lại còn ham tiền.
Ngày đầu tiên vào vương phủ, thấy gạch lát trong viện của Yến Hành là ngọc thạch, ta suýt nữa cởi giày ngồi lột luôn đem đi bán.
Lúc ấy, theo yêu cầu của Yến vương phi, ta mặc hồng y.
Yến Hành phe phẩy chiếc quạt viền vàng, nhíu mày nhận xét:
“Không ra thể thống gì, vẽ hổ thành chó.”
Ta liền đổi sang bạch y mình yêu thích.
Sáng hôm sau, chàng nhìn ta một lúc, nhíu mày quay mặt đi.
Nhưng không nói gì cả.
Ta giống hệt một tiểu tức phụ, cả ngày dính theo sau lưng chàng.
Yến Hành cau có hỏi: “Ngươi lại theo ta làm gì?”
Ta ôm bó hoa dại nhặt ven đường, đưa tới trước mặt.
Cười trong sáng: “Ta thích chàng mà.”
Yến Hành nghẹn lời, hừ lạnh một tiếng.
“Ta không thích ngươi.”
Nói rồi quay đầu bỏ đi rất nhanh.
Chàng đ/ánh nhau, ta theo sau.
Cú đấm giáng thẳng vào mũi đối thủ.
Người bị đấm chảy máu vẫn chưa khóc, ta đã khóc đến thương tâm như thể người bị đấm là ta.
Yến Hành co giật khóe miệng, hỏi ta:
“Ngươi khóc cái gì?”
Ta run run đáp: “Ta sợ…”
Yến Hành lập tức mất luôn hứng đ/ánh.
Chàng uống rượu, ta níu tay áo chàng, bám dính lấy.
Chàng không để ý, uống đến say mèm, gục xuống bàn ngủ luôn.
Một đám công tử say khướt vây quanh.
Ta liều mạng lay chàng tỉnh dậy.
Yến Hành nén khó chịu hỏi:
“Ngươi lại làm gì?”
Ta sợ hãi nói:
“Ta muốn về nhà…”
Yến Hành gõ lên bàn:
“Đây là nhà ta.”
Ta nhìn chàng, tủi thân đến bật khóc.
Yến Hành đành cõng ta về phủ.
Lâu dần, chàng hỏi bâng quơ:
“Ngươi thích ta đến vậy à?”
Ta không đáp, nước mắt rơi từng giọt lớn.
Thích chứ!
Ai mà không thích bạc chứ!
Đi theo chàng, không chỉ có Yến vương phi đưa bạc.
Ngay cả ngọc bội chàng tùy tiện ném cho lúc cao hứng, cũng đủ cho ta ăn thịt gà, vịt, ngỗng, heo cả đời.
Chàng cười khẽ một tiếng: “Được thôi.”
Yến Hành trước kia đ/ánh nhau rất độc thủ, giờ đây hiếm khi ra tay.
Trước kia đêm nào cũng không về, uống rượu mỗi ngày, giờ lại bảo mình không thích uống.
Yến vương phi mừng rỡ, nói với ta: “Ba nghìn lượng bạc, tiếp tục quản cho tốt.”
Ta mừng tới mức nửa đêm cười ra tiếng.
Thế nhưng Yến Hành vẫn thích bắt lỗi ta.
Chê ta yếu đuối, chê ta nhát gan, chê ta hay khóc.
“Có cô nương nhà ai lại phiền như ngươi không?”
Ta thầm nghĩ, có chủ tử nào lại khó hầu hạ như chàng không?
Cho đến một hôm có huynh đệ của chàng khen ta đẹp, quay sang bảo Yến Hành:
“Yến huynh, dù gì huynh cũng không thích biểu muội của mình, chi bằng nhường cho ta làm thiếp?”
Yến Hành cười lạnh, không nói lời nào.
Người kia lại nói tiếp: “Ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, bảo đảm sống sướng như tiên.”
Nói xong còn nhe răng cười nham nhở với ta.
Ta cắn răng nhịn nước mắt, không dám khóc.
Yến Hành uống một ngụm rượu, bỗng nổi điên, đập người kia đến bầm dập.
“Loại súc sinh miệng chó không mọc nổi ngà voi! Người Yến vương phủ cũng là thứ để ngươi nhớ thương à? Để xem hôm nay ông đây có đ/ánh chết ngươi không!”
Bàn ghế bát đũa trong tửu lâu vỡ nát tơi bời.
Ta không kìm nổi nữa, bật khóc nấc lên một tiếng.
Yến Hành quay đầu, trừng mắt nhìn ta.
“Đồ phiền phức, hôm nay lại không khóc à?”
Ta run run giọng: “Chàng nói ta phiền mà…”
Yến Hành cong môi cười: “Khóc cho ta xem.”
Ta nói rồi mà, người này tính nết thật sự cực kỳ khó ở.
Người bị đ/ánh kia không phục, mặt mũi bê bết máu vẫn gào lên:
“Yến huynh đúng là lắm tình nhiều cảm! Người ta đồn huynh chỉ yêu mỗi cô Lương, ai ngờ nhanh như vậy đã thay lòng đổi dạ!”
Yến Hành chửi: “Cút.”
Một cước đạp thẳng vào bụng hắn.
“Ta không thích nàng! Nhưng nàng cũng không phải kẻ để ngươi dòm ngó!”