19
Ta thức trắng một đêm trong khuê phòng.
Nếu Thái tử sụp đổ thì phải làm sao, nếu Thừa tướng phủ chỉ còn một mình thì làm sao có thể đối đầu?
Ta nhìn mặt trời dần dần mọc lên, như ánh sáng của sự sống mới.
"Nàng..."
Ta đang tập trung suy nghĩ thì bất chợt thấy một bóng người đứng ngoài cửa. Là Tống Ý, không biết hắn ta đến từ lúc nào, đã đến bao lâu. Chỉ thấy sắc mặt hắn ta không được tốt, tiến lên vài bước rồi nắm chặt lấy cổ tay ta.
"Nàng đã biết hết rồi, phải không?" Hắn ta chất vấn.
Ta không biết Tống Ý đã gặp chuyện gì trên triều mà lại đến đây nổi điên.
"Chuyện gì?" Ta nghi hoặc hỏi.
Hắn ta lùi lại mấy bước, chỉ vào ta: "Bây giờ ngay cả tiếng phu quân nàng cũng không gọi nữa sao? Vội vã muốn rời xa ta như vậy sao?"
Mắt ta càng thêm mờ mịt.
Tống Ý thấy ta như vậy, đột nhiên xìu xuống: "Ta biết ta thường xuyên bỏ bê nàng, nhưng nàng không cần vội vã đi tìm người khác như vậy, nàng ngày ngày ra ngoài là để hẹn hò với Quốc sư phải không?" Hắn ta hỏi.
Trong đầu ta từ từ hiện lên một dấu "?".
Hắn ta ăn cơm toàn ăn vào đầu sao. Ta thực sự không biết nên nói gì tiếp. Là nên nói ta đi tìm sư phụ, bệnh của ta đều là giả; hay là nên nói Thái tử có thể sẽ gặp chuyện, Tướng quân phủ cũng sắp xong đời?
Tống Ý thấy ta hồi lâu không phản ứng, đột nhiên trở nên gấp gáp: "Hôm nay Thừa tướng đã trả lại binh quyền ở biên cảnh Man Hoang, xin cho nàng và ta hòa ly!" Hắn ta nhìn vào mắt ta, như đang khao khát câu trả lời của ta.
Cái gì?!
Ta nghe xong câu này, trong đầu khựng đầu trong nháy mắt.
Phụ thân vậy mà giao nộp binh quyền ở biên cảnh Man Hoang?
Đội quân này tuy xa Thịnh Kinh cực kỳ, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Hoàng đế kiêng dè phụ thân, một phần cũng là vì binh quyền này.
"Nếu, nếu nàng không muốn, có lẽ vẫn còn chuyển cơ... có lẽ..." Giọng Tống Ý ngày càng nhỏ dần.
À, sao lại không muốn chứ?
Tống Ý ngu quá, nhưng ta nói vậy sợ là không phải đạo.
Ta khẽ lùi lại, trong mắt chứa đựng chút không nỡ, nói: "Ta với Tống công tử có duyên vô phận, chỉ có thể nghe theo mệnh phụ thân."
Tiếp đó ta nhẹ nhàng chỉnh lại tay áo, như liễu yếu trong gió, nói: "Một ngày phu thê trăm ngày ân, ta nhất định sẽ ghi nhớ ân tình của Tống công tử, về sau hãy đối xử tốt với Thẩm cô nương..."
Ánh mắt hắn ta đột nhiên tối sầm lại, như ngọn nến bị tắt. Ta ngạc nhiên không hiểu vì sao hắn ta lại có bộ dạng này, dù sao bọn ta cũng không có bao nhiêu giao tiếp, có phải vì phủ thiếu một người mà cảm thấy trống vắng không.
"Như vậy, ngươi cũng không còn phải mang tiếng là phu nhân vô đức nữa." Ta hạ thấp giọng.
"Mong ngươi về sau tiền đồ rực rỡ, con cháu đầy đàn."
"Không phải, không phải..." Hắn ta liên tục lắc đầu, thất hồn lạc phách rời đi.
Thấy hắn ta như người say rượu, thực ra trong lòng ta có chút áy náy. Ban đầu để thử xem có phải Hổ ấn ở trên người hắn ta không, đặc biệt phái một số người đi ám sát hắn ta, khiến hắn ta lo lắng sợ hãi mất mấy ngày. Haiz, chuyện này vẫn là đừng để hắn ta biết thì tốt hơn.
20
Từ khi ta với Tống Ý hòa ly, trên dưới cả Thịnh Kinh đều bàn tán xôn xao.
"Quốc sư với Tiểu Tướng quân đánh nhau ai sẽ thắng?"
"Cá cược nào! Thừa tướng tiểu thư có thể tìm được tình yêu đích thực không?"
"..."
Lúc này ta đang ở dưới Vọng Nguyệt đình, nghe nói chủ nhân của con dấu cong cong kia muốn gặp ta. Ta cũng rất tò mò, rốt cuộc có phải là Tam Hoàng tử không.
Chợt thấy từ xa một nam tử chậm rãi đi tới, ôn nhuận như ngọc, tóc đen buộc cao, đáng tiếc điểm không hoàn hảo là bên dưới lại ngồi xe lăn. Đúng là hắn, Tô Tử Quy.
Hắn ta từ xa gật đầu với ta, để tỏ lễ phép, càng đi càng gần.
"Đợi lâu rồi sao?" Hắn ta hỏi.
"Không hề, chỉ mới vài hơi thở thôi." Ta thản nhiên đánh giá hắn ta.
Chợt thấy hắn ta khẽ gật đầu, có thị nữ lau tay cho hắn ta. Khí độ này quả thực là bình tĩnh ung dung, cao quý vô song.
"Chắc hẳn là thư điện hạ truyền đến, vậy cứ nói thẳng đi." Ta nhìn thẳng vào mắt hắn ta.
Hắn ta khẽ cười, nói: "Đúng vậy, hòa ly là món quà đầu tiên ta tặng ngươi."
Chẳng lẽ còn có món quà thứ hai? Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí.
Tô Tử Quy như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta.
"Ta quả thật muốn ngươi giúp ta làm một việc, chắc ngươi sẽ không từ chối."
"Ồ?" Ta khẽ nhướn mày, sao hắn ta lại chắc chắn vậy, nếu ta không đồng ý thì sao.
Hắn ta vẫy tay, đám thị nữ đều lui ra hết.
"Ta muốn ngươi xuống Giang Nam Vân Châu, cứu tế nạn dân, nhưng là dưới danh nghĩa của ta." Tô Tử Quy gật đầu, nghiêm túc nói.
Trong lòng ta chấn động, hắn ta muốn thu phục lòng dân, quyền lực đế vương này, hắn ta cũng muốn một phần sao.
"Rõ ràng điện hạ có thể tự mình đi mà, không phải sao?"
Tô Tử Quy gạt đi đóa hoa rơi trên vai, trong mắt lại rõ ràng thêm một phần.
"Rõ ràng Thừa tướng tiểu thư đã đoán được, sao phải vạch trần ngụy trang của ta? Huống chi, thứ ngươi muốn cũng ở Vân Châu."
Trong lòng ta càng thêm chấn động, sao hắn ta biết được ta muốn gì?
Chẳng lẽ!
Ta tìm tòi nhìn hắn ta, ngày đó bên ngoài chợ, có phải là hắn ta đang rình mò ta không? Vậy thì Hổ ấn trong giếng bí mật có phải cũng...
Chợt thấy hắn ta lắc đầu, nói: "Ta biết Thừa tướng tiểu thư đang nghĩ gì, ngày đó đúng là ta, nhưng ta chưa từng bước vào giếng bí mật nửa bước."
Ta thầm than Tam Hoàng tử tâm cơ tinh tế như vậy, hắn ta muốn mượn tay ta để tự mình thu phục lòng dân, mà ta vừa là quyền quý, thân thể lại yếu ớt, dùng làm con dao thì còn gì tốt hơn. Tô Tử Quy, chỉ có thể làm bạn, không thể làm thù!
Ta cười nói: "Vậy theo ý điện hạ."
21
Hai ngày sau, Vân Châu mưa lớn, Đê Lạc Yến không chịu nổi gánh nặng, nước lũ tràn về. Trong lúc nhất thời nước ngập Kim Sơn, bách tính Vân Châu lưu lạc khắp nơi.
Đế vương nổi giận, Thái tử bị phạt giam lỏng trong Đông cung. Đồng thời ban chiếu chỉ rộng rãi, tập hợp nghĩa sĩ tiến về Giang Nam Vân Châu.
Thừa tướng và Tam Hoàng tử chủ động xin đi, tuy Tam Hoàng tử đi lại bất tiện, nhưng Hoàng đế rất cảm kích tấm lòng yêu dân của hắn ta.
Lúc này, ta đang thu xếp hành trang trong sương phòng. Ta không cần lo lắng Hoàng đế sẽ kiêng kỵ Thừa tướng phủ và Tam Hoàng tử cấu kết, bởi vì ông ta sẽ không cho phép một người không lành lặn lên ngôi vua, lấy danh nghĩa Hoàng tử hành sự càng thể hiện phúc trạch của hoàng gia.
"Tiểu thư, có người đến." Xuân Nha nói ở cửa.
"Ai vậy?" Ta nghiêng đầu hỏi.
"Thẩm Trang Nhi!"
Xuân Nha cũng rất ngạc nhiên, cảnh giác chạy đến xung quanh ta.
Ta đã hòa ly với Tống Ý, thì không còn quan hệ gì với bọn họ nữa, chỉ là vì sao nàng ta lại đến đây, có phải bị Tống Ý bắt nạt không?
"Để nàng ta vào đi." Ta gật đầu.
Cửa vừa mở, Thẩm Trang Nhi mặc một chiếc váy lưu ly màu xanh nhanh chóng bước vào, trên đầu chẳng có chút trang sức nào. Sắc mặt nàng ta rất thảm hại, mắt cũng đỏ một vòng.
"Ngươi..."
Ta vừa định lên tiếng, nàng ta đã quỳ xuống trước mặt ta, nghẹn ngào nói: "Lâm tỷ tỷ, trước đây là ta không đúng, nhưng... nhưng ta cũng chỉ vì để ý Tống lang mới chống đối với tỷ..."
Ta chưa từng thấy nàng ta có bộ dạng này, nàng ta vốn như một con chim tước kiêu ngạo vểnh đuôi.
"Tống Ý bắt nạt ngươi sao?" Ta hỏi.
"Không có, không có." Nàng ta vội vàng lắc đầu.
"Vậy ngươi đến đây có chuyện gì?" Ta nhíu mày.
Nàng ta đột nhiên im bặt, rồi dập đầu thật mạnh với ta.
"Xin tỷ tỷ giúp ta!"
Ta nhìn nàng ta, ra hiệu nàng ta nói tiếp.
"Vân Châu hiện giờ có nạn lụt, ta biết tỷ tỷ được lệnh xuống Giang Nam. Tai chính là người Giang Nam Vân Châu, Lạc Yến hà ngay gần nhà ta, chắc chắn sẽ bi thảm lắm." Nàng ta lại bắt đầu rơi nước mắt.
"Nhà ta không quyền không thế, gia đình suy sụp cũng chắc chắn không ai cứu giúp. Không biết phụ thân mẫu thân tỷ đệ có đủ lương thực không, có tiền bạc để ổn định không, chắc là không có."
Thẩm Trang Nhi lau nước mắt, vội vàng lấy từ trong tay áo ra một túi thêu.
"Tống lang đối xử với ta không tệ, đây là... đây là tiền bạc ta để dành, nếu tỷ tỷ đi được có thể giúp ta, giúp ta đưa cho bọn họ được không?"
Nàng ta như sợ ta không đồng ý, vội vàng lại cúi đầu, nói: "Tỷ tỷ, rất gần thôi, rất gần thôi... xin tỷ."
Ta thấy nàng ta như vậy, trong lòng không xúc động mới là lạ. Nếu trước đây nàng ta là một con công kiêu ngạo, thì bây giờ lại sẵn lòng cúi mình trước mặt người mình không thích vì phụ mẫu tỷ đệ. Nhưng làm sao ta có thể nắm chắc bọn họ có thể chống đỡ đến khi ta đến, ta lại làm sao có thể dễ dàng hứa hẹn không.
Trong mắt Thẩm Trang Nhi vừa có hi vọng, vừa có cầu xin.
Ta thở dài, nói: "Mọi việc không có tuyệt đối, nếu ta có thể cứu thì sẽ giúp ngươi một tay, nếu là..."
"Ta biết, ta biết..." Nàng ta ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, siếp đó nàng ta vội vàng đứng dậy, luống cuống lau mặt.
Cho đến khi đi đến cửa, trong mắt nàng ta lóe lên ánh sáng kiên định, nói một cách mạnh mẽ:
"Ân tình của tỷ tỷ, không có gì báo đáp. Ngày sau nếu tỷ tỷ có khó khăn, ta nhất định xả thân cứu giúp, quyết không chối từ!”
22
Ta không để tâm đến lời nàng ta nói, chỉ nghĩ đó là nhất thời hứng khởi. Nào ngờ một ngày nào đó, lời nói ấy lại ứng nghiệm.
Khi quét mắt qua căn phòng lần cuối, ta nhìn thấy chiếc trâm hoa sen vẫn nằm yên trên bàn trang điểm. Bao nhiêu suy nghĩ hiện lên trong đầu.
Ngày đó sau khi từ giếng bí mật trở về, ta cũng đã nghiên cứu xem chiếc trâm này có gì khác biệt không, nhưng thực sự nó chỉ là một chiếc trâm cài tóc bình thường. Chỉ là trong lòng ta vẫn thấy bất an nên vẫn cầm nó theo.
Lúc này kinh thành Thịnh Kinh đã náo loạn.
"Kẻ như vậy mà cũng có thể làm Thái tử sao?"
"Hôm nay là Vân Châu, ngày mai không biết có phải đến lượt chúng ta không."
"Thoái vị, thoái vị!"
"..."
Dân chúng nhao nhao chỉ trích Thái tử vì vụ việc ở Đê Lạc Yến. Bọn họ cho rằng hắn ta coi thường mạng người, tâm địa độc ác, không xứng làm người kế vị, đồng thời cũng chỉ trích Tướng quân phủ là cùng một giuộc. Nhưng nếu suy nghĩ kỹ sẽ biết chắc chắn có uẩn khúc.
Tô Yến là Thái tử đã là người đứng dưới một người trên vạn người, không có lý do gì lại làm những chuyện bất lợi cho danh tiếng của mình. Huống hồ việc xây dựng đê Lạc Yến không tốt thì lợi vẫn nhiều hơn hại, càng không ai lại để lộ điểm yếu ra như vậy.
"Kiều Kiều, mọi việc phải biết tự bảo vệ mình trước." Trước khi đi, phụ thân tha thiết dặn dò ta.
Ta gật đầu, nghiêm túc nhìn bọn họ một cái.
Thà không có vinh hoa phú quý, cũng mong gia đình luôn bên cạnh. Nhưng nếu không có bản lĩnh thì làm sao bảo vệ được?
Xe ngựa dần ra khỏi thành, cảnh vật Thịnh Kinh càng lúc càng xa, cho đến khi không còn thấy nữa.