Từ Minh vốn còn muốn nói gì đó, nhưng sau khi chạm phải ánh mắt của bạn thân thì lại xìu xuống.
Anh ta hung hăng liếc chúng tôi một cái, kéo hành lý rời đi.
Có đôi lúc tôi sẽ nảy sinh một ảo giác, cứ sống cả đời với bạn thân như thế này hình như cũng không tệ.
Nhưng theo từng ngày bụng tôi lớn dần, sự bất an trong lòng tôi cũng ngày càng phóng đại.
Cho đến ngày đó, tôi nhận được một bản báo cáo giám định huyết thống đến muộn.
Tôi bình tĩnh mở báo cáo ra, nhưng sau khi nhìn thấy kết quả, toàn thân tôi không kìm được mà run rẩy dữ dội.
Cái này, chuyện này sao có thể như vậy được?
13
Sao có thể không phải là của Nhiễm Nhiễm được!
Tôi cứ tưởng mình đã chạm tới chân tướng, nhưng thực ra vẫn còn cách sự thật rất xa.
Toàn thân tôi mềm nhũn, ngồi phịch xuống sàn nhà.
Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ, giọng nói dịu dàng của Nhiễm Nhiễm vang lên ngoài cửa:
“Yên Vũ, mở cửa giúp tớ với, tớ quên mang chìa khóa rồi.”
Tôi theo bản năng giấu kết quả giám định xuống dưới gầm sofa, rồi ra mở cửa cho cô ấy.
Còn chưa kịp để Nhiễm Nhiễm bước vào, mẹ tôi đã xông thẳng vào.
Bà vừa vào liền tát Nhiễm Nhiễm một cái, vừa tát vừa mắng:
“Sao cô lại không biết xấu hổ như vậy, dựa vào cái gì mà phá hoại gia đình của con gái tôi?”
Tôi sững sờ, Nhiễm Nhiễm thì vừa đỡ đòn vừa lùi lại:
“Dì ơi, cháu và Yên Vũ là thật lòng với nhau.”
“Tôi nhổ vào!”
Mẹ tôi phun thẳng một bãi nước bọt lên mặt cô ấy:
“Thật lòng cái gì, tôi thấy cô chính là không nhìn nổi con gái tôi sống tốt, sau này nó sinh con ra cô chịu trách nhiệm nuôi à?”
Nhiễm Nhiễm trực tiếp rút thẻ ngân hàng ra:
“Dì ơi, trong thẻ này có hai triệu, dì cứ cầm trước, nhà cháu rất có tiền, đứa bé cháu sẽ chịu trách nhiệm nuôi.”
Mẹ tôi nửa tin nửa ngờ cầm thẻ, sắc mặt vẫn vô cùng nặng nề.
Dù có nhiều tiền đến đâu, trong chốc lát bà vẫn khó có thể chấp nhận hiện thực này.
Ngược lại là Từ Minh vẫn trốn ngoài cửa, nhìn thấy thẻ ngân hàng trong tay mẹ tôi thì hai mắt lập tức sáng lên.
Anh ta lao tới muốn giật lấy:
“Dựa vào đâu mà đưa tiền cho cô ta, tôi cũng bỏ ra không ít công sức, không có công lao thì cũng có khổ lao chứ?”
Mẹ tôi không chịu buông tay, trong lúc giằng co, Từ Minh dùng lực quá mạnh, trực tiếp đẩy ngã mẹ tôi xuống đất.
Đầu mẹ tôi đập vào góc bàn trà, máu lập tức tuôn ra.
Từ Minh hoảng sợ, quay đầu định bỏ chạy, nhưng Nhiễm Nhiễm lập tức xông tới đá ngã anh ta.
“Yên Vũ, mau gọi xe cấp cứu!”
Đợi cảnh sát đưa Từ Minh đi, xe cấp cứu đưa mẹ tôi rời đi, tôi vẫn chưa hoàn hồn.
May mà mẹ tôi không sao, chỉ bị thương ngoài da.
Tôi nhìn Nhiễm Nhiễm bên cạnh, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.
Tôi quyết định cho cô ấy một cơ hội cuối cùng để nói thật.
“Nhiễm Nhiễm, đứa bé trong bụng tớ thật sự là của cậu sao?”
Nhiễm Nhiễm khựng lại một chút, rất nhanh đã mỉm cười dịu dàng ôm lấy vai tôi:
“Tất nhiên rồi, không phải của tớ thì còn có thể là của ai nữa, cậu cứ yên tâm dưỡng thai, những chuyện này cứ để tớ lo.”
Trái tim tôi triệt để lạnh đi.
Đến lúc này rồi mà cô ấy vẫn không chịu nói thật, vậy thì tôi chỉ có thể tự mình đi tìm cha ruột của đứa bé.
14
Từ Minh vì tội cố ý gây thương tích bị phạt ba tháng tù, vừa mới ra trại đã bị tôi tìm tới.
Ba tháng không gặp, anh ta thay đổi rất nhiều, không chỉ cạo trọc đầu mà còn bị đuổi học, để lại vết nhơ.
Nhìn thấy tôi, anh ta co rúm người lại:
“Chu Yên Vũ, cô với Nhiễm Nhiễm hại tôi thành ra thế này rồi còn muốn làm gì?”
“Hôm nay tôi tới là muốn hỏi anh một chuyện, đứa bé trong bụng tôi rốt cuộc là của ai?”
Thấy tôi ôm cái bụng to, Từ Minh đột nhiên bật cười ha hả.
“Tôi cứ tưởng Nhiễm Nhiễm tin cô đến mức nào, hóa ra đến chuyện này cũng chưa nói cho cô.”
Tay tôi cầm cốc cà phê siết chặt lại:
“Anh rốt cuộc biết cái gì?”
Từ Minh hé miệng, đảo mắt một vòng:
“Muốn tôi nói cho cô biết sự thật à? Không phải là không được, cô chuyển cho tôi một triệu trước đã, Nhiễm Nhiễm giàu như vậy, chắc cũng cho cô không ít rồi nhỉ?”
Nhiễm Nhiễm đúng là rất có tiền, nhưng tôi chưa từng chủ động xin cô ấy tiền.
Hơn nữa đối với Từ Minh, tôi một xu cũng không muốn cho.
“Từ Minh, đây là cơ hội cuối cùng của anh, anh hoặc là nói sự thật ngay bây giờ, nếu không anh sẽ hối hận.”
Khóe mắt tôi liếc thấy bóng người quen thuộc ngoài cửa kính, hạ thấp giọng cảnh cáo lần nữa.
Nhưng Từ Minh vẫn tham lam mở miệng:
“Chu Yên Vũ à Chu Yên Vũ, cô đúng là đáng thương, con sắp sinh rồi mà còn không biết cha ruột của con mình là ai.”
Lời vừa dứt, Nhiễm Nhiễm đã xông từ ngoài cửa vào, một tay hất đổ bàn.
“Từ Minh, anh đúng là âm hồn không tan, ở tù chưa đủ à?”
Từ Minh sợ đến run người, những người khác trong quán cà phê đều nhìn chúng tôi với ánh mắt hóng chuyện.
Anh ta theo phản xạ phản bác:
“Tôi có nói gì đâu! Nhưng nếu cô muốn tôi ngậm miệng thì đưa tôi một triệu! Đây là phí tổn tinh thần của tôi!”
Trong mắt Nhiễm Nhiễm dần dần hiện lên hung ý:
“Không phải chỉ là một triệu sao, tôi đưa, nhưng nếu anh dám để lộ nửa chữ, tôi sẽ không tha cho anh!”
Từ Minh liên tục gật đầu đồng ý, nhanh chóng rời khỏi quán cà phê.
Nhiễm Nhiễm quay lại nắm tay tôi:
“Yên Vũ, cậu không bị dọa chứ? Đừng nghe anh ta nói bậy, đứa bé trong bụng cậu chính là con của hai chúng ta.”
Tôi hất tay cô ấy ra, lau nước mắt nơi khóe mắt:
“Nhiễm Nhiễm, cậu còn định giấu tớ đến bao giờ?”
Trên mặt cô ấy hiện lên nụ cười cứng đờ:
“Yên Vũ, chúng ta về nhà đi, cậu muốn biết gì, tớ đều nói cho cậu.”
Nhưng đưa tôi về đến nhà xong, cô ấy lại vội vàng rời đi.
Mãi đến tối mới quay lại.
Cô ấy mua rau tươi về, nấu đầy một bàn đồ ăn.
Còn tôi thì lấy bản báo cáo giám định huyết thống ra trên bàn ăn.
“Nhiễm Nhiễm, đứa bé không phải của cậu.”
Sắc mặt cô ấy lập tức trắng bệch.
Tôi tiếp tục nói:
“Nhưng đứa bé lại có quan hệ huyết thống với cậu, là anh chị em ruột của cậu.”
Nhiễm Nhiễm đặt đũa xuống:
“Cuối cùng cậu vẫn biết rồi.”
“Thật sự là của ông ta, tớ không hiểu, tớ thậm chí còn chưa từng gặp bố cậu, tại sao tớ lại mang thai con của ông ta.”
15
Nhiễm Nhiễm nắm chặt tay tôi, “Nếu cậu đã biết rồi, tớ cũng không giấu cậu nữa.”
Cô ấy kể cho tôi nghe tất cả mọi chuyện, Nhiễm Nhiễm là con gái của tiểu tam, nhưng vì mẹ cô ấy muốn sinh con trai để tranh giành tài sản nên khi mang thai đã uống rất nhiều hormone nam.
Vì vậy Nhiễm Nhiễm sinh ra đã nửa nam nửa nữ, từ nhỏ đã mất đi khả năng sinh sản.
Nhưng trong lòng cô ấy vẫn luôn khao khát được làm một cô gái, cho nên cô ấy mới trở thành bạn thân của tôi.
Còn năm nay, người cha đã bảy tám mươi tuổi của cô ấy sắp không qua khỏi, ông ta có năm sáu cô con gái nhưng duy nhất không có con trai.
Cha của Nhiễm Nhiễm lại là người cực đoan trọng nam khinh nữ, ông ta từng buông lời, ai có thể sinh cho ông ta trưởng nam thì toàn bộ tài sản sẽ giao cho người đó.
Nhiễm Nhiễm lúc này mới nảy sinh ý đồ xấu, cô ấy nhắm vào tôi, người thân thiết nhất với cô ấy, quyết định lợi dụng tôi.
Sau khi nói xong, Nhiễm Nhiễm siết chặt tay tôi:
“Yên Vũ, tớ cầu xin cậu tha thứ cho tớ, chỉ cần tớ kế thừa được khối tài sản nghìn tỷ này, chúng ta cả đời sẽ không lo ăn mặc.”
“Nhưng cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ, tớ hỏi cậu, rốt cuộc tớ đã mang thai bằng cách nào?”
Nhiễm Nhiễm không dám nhìn tôi, nhỏ giọng nói:
“Là ngày hôm đó ở bể bơi, tớ cho thuốc ngủ vào nước của cậu, sau đó dùng ống tiêm tự tay bơm tinh dịch của cha tớ vào trong người cậu.”
Tôi chỉ cảm thấy một trận buồn nôn dâng lên, suýt nữa thì nôn ra.
Nhiễm Nhiễm vội vàng đưa tay vỗ lưng tôi:
“Yên Vũ, tớ biết cậu hận tớ, nhưng không lẽ vì hận mà ngay cả tiền cũng không cần sao, đợi đứa bé sinh ra chúng ta ra nước ngoài, cả đời vinh hoa phú quý!”
Tôi gạt mạnh tay cô ấy ra:
“Tôôi muốn phá thai.”
Cổ tay bị siết chặt, Nhiễm Nhiễm hung hăng nói:
“Tớ không cho phép, tớ đã làm đến mức này rồi, dựa vào cái gì cậu còn muốn phá bỏ đứa bé?”
“Hơn nữa bây giờ tháng đã lớn như vậy rồi, căn bản không có bệnh viện nào chịu nhận đâu!”
Nói xong, cô ấy lại dịu giọng xuống:
“Yên Vũ, đừng làm loạn nữa, cậu không muốn tiền sao?”
Tôi gật đầu:
“Muốn, nhưng tôi càng không muốn bản thân mình trở thành công cụ của ai đó.”
Tôi lấy ra danh sách phẫu thuật:
“Đứa bé thật ra đã bị phá bỏ từ trước ba tháng rồi.”
Nhiễm Nhiễm sững sờ nhìn tôi.
Dưới lầu, tiếng còi cảnh sát vang lên, ngày càng đến gần.
Tôi đứng dậy, nhìn cô ấy lần cuối:
“Nhiễm Nhiễm, cảm ơn cậu.”
Giúp tôi báo thù cho kiếp trước.
16
Ba năm sau, tôi ngồi trong căn biệt thự lớn ở nước ngoài, nhâm nhi ly rượu vang.
Tính toán một chút, Nhiễm Nhiễm chắc cũng sắp ra tù rồi, ba năm trước tôi cố ý chọc giận cô ấy, để cô ấy giúp tôi xử lý Từ Minh, không ngờ trong cơn tức giận cô ấy lại lái xe đâm chết người.
Dù cuối cùng chỉ bị kết tội ngộ sát, nhưng cuộc sống trong tù chắc chắn cũng không dễ chịu gì.
Thật ra ngay khoảnh khắc nhìn thấy bản giám định huyết thống, tôi đã hiểu rõ tất cả.
Nhưng những chuyện Nhiễm Nhiễm nghĩ ra, chẳng lẽ người khác lại không nghĩ ra được sao?
Bà cả của ông ta đã sớm dùng thủ đoạn để mang thai con trai rồi.
Tôi dứt khoát tìm đến bà cả của cha cô ấy, ký với bà ta một bản thỏa thuận, tôi phá bỏ đứa bé, bà ta cho tôi một khoản bồi thường hậu hĩnh.
Tuy không nhiều bằng tài sản thừa kế, nhưng cũng đủ để tôi cả đời vinh hoa phú quý.
Tôi không phải là công cụ, con của tôi càng không thể trở thành phương tiện để người khác tranh giành tài sản.
Trên điện thoại, cuộc gọi đã ba năm không vang lên lại xuất hiện, là của Nhiễm Nhiễm.
“Bây giờ cậu sống tốt không?”
“Tất nhiên.”
Ở đầu dây bên kia, cô ấy khẽ cười một tiếng:
“Vậy thì tốt, Yên Vũ, thật ra bản giám định huyết thống của cậu tớ đã xem từ sớm rồi, hôm đó mẹ cậu bị thương, cậu giấu nó dưới gầm sofa đúng không?”
Tôi sững sờ, chỉ nghe cô ấy nói tiếp:
“Kiếp trước, tớ cũng đã giúp cậu báo thù rồi.”
HẾT