Sao vậy?
Mặc Hàn đang ở dưới nhà. Anh ta còn mang theo một xe đầy hoa hồng.
Tôi nhíu mày. Anh ấy lại định làm gì nữa?
Nói là muốn theo đuổi em trở lại. – Giang Thành bật cười lạnh – Vãn Vãn, có cần anh xuống đuổi anh ta đi không?
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.
Thôi, kệ anh ấy đi. Để anh ấy tự làm mệt chính mình. Rồi sẽ có lúc anh ấy chán.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự cố chấp của Tần Mặc Hàn.
Suốt một tuần liền, mỗi ngày anh đều đứng dưới nhà Giang Thành.
Có hôm là hoa hồng, có hôm là bánh ngọt tôi thích, có hôm chỉ đơn giản là đứng đó cả ngày, không nói gì.
Hàng xóm bắt đầu bàn tán. Ai cũng nói người đàn ông đẹp trai đứng dưới nhà kia đang theo đuổi cô gái tầng trên.
Vãn Vãn, thế này không ổn đâu. – Giang Thành nhíu mày – Hay là mình chuyển chỗ ở?
Tại sao phải chuyển? – Tôi cười lạnh – Giang Thành, chúng ta đâu làm gì sai. Tại sao phải trốn?
Đúng lúc đó, chuông cửa lại vang lên.
Tôi cứ ngỡ lại là Tần Mặc Hàn, nhưng mở cửa ra lại thấy một người phụ nữ lạ.
Cô ta rất đẹp, một vẻ đẹp yếu ớt, nhợt nhạt. Trong mắt còn đọng nước.
Cô là Lâm Vãn Vãn đúng không? – Cô ta cất giọng nhẹ nhàng – Tôi là Tô Như.
Tôi sững người. Thì ra đây là người phụ nữ khiến Tần Mặc Hàn phải gánh trên lưng gánh nặng suốt ba năm?
Cô đến đây làm gì?
Tôi đến để xin lỗi. – Nước mắt Tô Như lăn dài – Vãn Vãn, xin lỗi cô. Tất cả là lỗi của tôi. Chính tôi đã phá hỏng cuộc hôn nhân giữa cô và Mặc Hàn.
Tôi không ngờ Tô Như lại chủ động tìm đến tôi.
Cô ấy còn yếu hơn tôi tưởng. Sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, nhưng vẻ đẹp ấy vẫn nổi bật, không thể che giấu. Không trách được Tần Mặc Hàn vì sao lại vì cô ta làm đến mức đó.
Xin lỗi sao? – Tôi cười lạnh – Tô Như, cô nghĩ một lời xin lỗi có thể giải quyết tất cả mọi chuyện sao?
Tôi biết là không thể. – Tô Như cắn môi – Nhưng tôi nhất định phải nói. Vãn Vãn, Mặc Hàn chưa từng phản bội cô. Suốt ba năm qua, anh ấy chỉ có thương hại và trách nhiệm với tôi, hoàn toàn không có tình yêu.
Thương hại và trách nhiệm? – Giọng tôi cao hẳn lên – Dùng tiền của tôi để chữa bệnh cho cô, đó là thương hại và trách nhiệm sao?
Tôi biết em hận tôi, tôi cũng hận chính mình. – Nước mắt Tô Như tuôn rơi dữ dội – Nếu không phải tôi uy hiếp anh ấy, thì anh ấy đã không…
Khoan đã. – Tôi cau mày – Cô thừa nhận đã uy hiếp anh ấy?
Tô Như gật đầu. Đúng, tôi thừa nhận. Tôi đã dùng chuyện năm xưa để ép anh ấy đưa tiền điều trị cho tôi. Nhưng Vãn Vãn, xin hãy tin tôi, Mặc Hàn yêu em là thật.
Thật sao? – Tôi phẫn nộ đứng bật dậy – Tô Như, nếu anh ấy thật sự yêu tôi, thì anh ấy phải nói sự thật với tôi, chứ không phải để tôi giày vò trong đau khổ suốt ba năm!
Anh ấy sợ em lo lắng…
Đủ rồi! – Tôi ngắt lời – Những lời này tôi nghe đủ rồi. Tô Như, rốt cuộc cô đến đây là để nói gì?
Tô Như hít sâu một hơi, lấy ra từ túi xách một xấp tài liệu.
Đây là bản tường trình do tôi tự viết, thừa nhận tôi đã uy hiếp Mặc Hàn. – Cô ấy đưa tập tài liệu cho tôi – Còn đây là toàn bộ sự thật về nhiệm vụ năm đó.
Tôi nhận lấy, lật nhanh qua các trang. Sắc mặt tôi dần trở nên phức tạp.
Thì ra, nhiệm vụ thất bại năm đó không phải vì chỉ huy sai lầm của Tần Mặc Hàn, mà là do Tô Như làm lộ thông tin mật. Để bảo vệ bản thân, cô ta đã làm giả bằng chứng và đổ hết tội lỗi lên Mặc Hàn.
Tại sao bây giờ cô mới nói? – Tôi nhìn cô ta – Tại sao không nói sớm cho Mặc Hàn biết sự thật?
Vì tôi ích kỷ. – Tô Như nhắm chặt mắt, giọng nghẹn ngào – Tôi muốn anh ấy nhớ đến tôi, dù là bằng cách này. Nhưng Vãn Vãn, khi thấy hai người vì tôi mà chia xa, tôi không chịu nổi sự dằn vặt nữa.
Tay tôi run lên. Tôi hiểu rõ những gì những tài liệu này mang ý nghĩa gì.
Nó có nghĩa là suốt ba năm qua, mọi áp lực, mọi đau khổ Mặc Hàn phải chịu đều là để bảo vệ tôi.
Có nghĩa là anh ấy thà để tôi hiểu lầm, còn hơn để tôi phải lo lắng vì sự thật ấy.
Tô Như. – Tôi nhìn cô – Còn bệnh của cô…
Là thật. – Tô Như cười buồn – Bác sĩ nói tôi chỉ còn sống được khoảng nửa năm nữa. Cho nên, trước khi chết, tôi muốn trả lại những gì đã nợ hai người.
Tôi im lặng.
Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là “trớ trêu của số phận”.
Nếu biết sự thật sớm hơn, liệu tôi và Tần Mặc Hàn có đi đến bước này không?
Nhưng bây giờ, tất cả đã quá muộn.
Vãn Vãn. – Tô Như nhìn tôi – Em vẫn còn yêu Mặc Hàn phải không?
Tôi không trả lời. Nhưng nước mắt tôi đã lặng lẽ rơi xuống.
Tôi nhìn ra được, em vẫn còn yêu anh ấy. – Tô Như nói – Vãn Vãn, đừng vì một người sắp chết như tôi mà phá hủy cả cuộc đời hai người.
Nhưng chúng tôi đã ly hôn rồi. – Tôi nghẹn giọng – Và hiện tại tôi đang ở bên Giang Thành.
Đó chỉ là vì em đang chạy trốn. – Tô Như nhẹ nhàng – Vãn Vãn, tình yêu thật sự không nên có quá nhiều hiểu lầm và tổn thương. Hãy cho Mặc Hàn một cơ hội, cũng là cho chính em một cơ hội.
Nói rồi, Tô Như đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Khoan đã. – Tôi gọi cô lại – Tô Như, tại sao cô lại làm vậy?
Tô Như quay đầu lại, trên gương mặt hiện rõ nụ cười thanh thản.
Vì tôi muốn, trước khi chết, làm một việc đúng đắn. Thật ra… tôi chưa từng thật sự yêu Mặc Hàn. Tôi yêu chỉ là ký ức của tuổi trẻ mà thôi.
Cô ấy rời đi, để lại tôi một mình ngồi thất thần với xấp tài liệu trong tay.
Không biết từ khi nào, Giang Thành đã trở về. Nhìn thấy tập giấy trên tay tôi, ánh mắt anh trở nên phức tạp.
Em biết hết rồi?
Tôi gật đầu. Nước mắt không kìm được mà rơi mãi không dừng.
Vãn Vãn. – Giang Thành bước lại, nhẹ nhàng ôm lấy tôi – Khóc đi, khóc rồi sẽ ổn thôi.
Tôi khóc òa trong vòng tay anh. Khóc cho ba năm hiểu lầm, cho quãng thời gian đã bỏ lỡ, và cả cho nỗi hoang mang hiện tại.
Giang Thành, em phải làm sao đây? – Tôi ngẩng đầu nhìn anh – Em nhận ra em vẫn còn yêu Mặc Hàn. Nhưng em đã chọn anh rồi…
Trong mắt Giang Thành lóe lên tia đau đớn, nhưng rất nhanh đã thay bằng sự dịu dàng.
Vãn Vãn, tình yêu không phải ai đến trước thì người đó thắng. – Anh vuốt nhẹ tóc tôi – Nếu trái tim em không ở nơi anh, thì có níu kéo cũng chẳng ai hạnh phúc.
Giang Thành…
Đi tìm anh ấy đi. – Giang Thành buông tôi ra. Trong mắt anh tuy đầy tiếc nuối, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định – Tìm Mặc Hàn, và nói rõ mọi chuyện.
Nhưng còn anh thì sao?
Giang Thành cười khổ.
Anh sẽ sống tốt một mình. Vãn Vãn, anh mong em hạnh phúc, dù người bên cạnh em không phải là anh.
Tôi xúc động đến không thốt nên lời. Trên đời này, sao lại có người đàn ông tốt như thế?
Giang Thành, xin lỗi anh.
Không cần xin lỗi. – Giang Thành hôn nhẹ lên trán tôi – Đi đi, đừng để anh ấy phải chờ lâu.
Tôi cầm lấy xấp tài liệu mà Tô Như để lại, chạy ra ngoài.
Ba năm hiểu lầm, đã đến lúc phải kết thúc.
Tôi lái xe thẳng đến Tập đoàn Tần thị, tim đập thình thịch suốt dọc đường.
Tay cầm vô lăng run rẩy, không biết là vì căng thẳng hay vì hồi hộp.
Ba năm hiểu lầm sắp được làm sáng tỏ. Nhưng tôi và Tần Mặc Hàn… còn có thể trở lại như xưa không?
Đến dưới tòa nhà Tần thị, tôi lao vào thang máy.
Phu nhân! – Bảo vệ nhận ra tôi – Cô trở lại rồi?
Tôi khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Trong thang máy, tôi nhìn gương mặt nhợt nhạt của mình phản chiếu trong gương, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Tầng cao nhất, văn phòng tổng giám đốc.
Tôi đẩy cửa bước vào, Tần Mặc Hàn đang họp trực tuyến.
Khi thấy tôi, anh sững người vài giây, rồi lập tức kết thúc cuộc họp.
Vãn Vãn? Em tới rồi à? – Anh đứng dậy, ánh mắt mang theo sự chờ mong thận trọng.
Tôi không nói gì, chỉ đưa cho anh bản tường trình của Tô Như.
Tần Mặc Hàn cầm lấy, lướt nhanh qua từng trang, sắc mặt dần dần chuyển thành kinh ngạc.
Tô Như… sao cô ấy lại làm vậy?
Vì cô ấy không muốn chúng ta vì cô ấy mà chia xa. – Tôi nhìn anh – Mặc Hàn, tại sao anh chưa bao giờ nói cho em biết tất cả những điều này?
Tần Mặc Hàn đặt tài liệu xuống, từ từ bước về phía tôi.
Vì anh sợ em lo lắng, sợ em bị tổn thương. – Giọng anh nhẹ nhàng – Vãn Vãn, chuyện năm đó là vết nhơ trong cuộc đời anh. Anh không muốn em biết.
Vậy nên anh thà để em hiểu lầm?
Anh nghĩ mình có thể giải quyết được mọi chuyện. Anh nghĩ chỉ cần chữa khỏi bệnh cho Tô Như, cô ấy sẽ rút lui. – Mắt anh tràn đầy đau khổ – Anh không ngờ lại khiến em phải chịu đựng nhiều đến vậy.
Nước mắt tôi một lần nữa tuôn rơi.
Mặc Hàn, anh có biết ba năm qua em đã sống thế nào không? Em luôn hoài nghi bản thân, nghi ngờ liệu mình có đủ tốt, liệu có đủ yêu anh…
Không phải vậy! – Tần Mặc Hàn vội nói – Vãn Vãn, em là người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian này. Là anh không xứng với em.
Vậy tại sao lại không tin em? Tại sao không tin rằng em sẽ cùng anh gánh vác? – Tôi nghẹn ngào – Đã là vợ chồng thì phải cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, đúng không?
Tần Mặc Hàn im lặng rất lâu rồi mới lên tiếng.
Vì anh yêu em quá nhiều. Yêu đến mức không dám để em phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Nhưng chính sự che giấu của anh mới là tổn thương lớn nhất với em.
Chúng tôi đứng đối diện nhau, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Vãn Vãn. – Tần Mặc Hàn nhẹ nhàng đưa tay ra – Chúng ta… còn cơ hội không?
Tôi nhìn bàn tay anh đang đưa ra, trong lòng giằng xé dữ dội.
Lý trí bảo rằng ba năm hiểu lầm đã để lại quá nhiều tổn thương, chúng tôi không thể quay lại như xưa.
Nhưng con tim lại mách bảo, tôi vẫn còn yêu người đàn ông này, yêu sâu sắc và đầy cố chấp.
Mặc Hàn. – Cuối cùng, tôi vẫn nắm lấy tay anh – Cả hai chúng ta đều sai. Anh sai vì không tin em, còn em sai vì không kiên định đến cùng.
Đôi mắt Tần Mặc Hàn sáng rực lên.
Vậy chúng ta…
Bắt đầu lại đi. – Tôi nhìn anh – Nhưng Mặc Hàn, lần này, chúng ta không được giấu nhau bất cứ điều gì nữa.
Được. – Tần Mặc Hàn gật đầu thật mạnh – Vãn Vãn, anh thề, từ giờ trở đi sẽ không còn bất kỳ sự che giấu nào nữa.
Anh ôm chầm lấy tôi, tôi cảm nhận được sự run rẩy trong vòng tay anh.
Vãn Vãn, anh từng nghĩ mình đã mất em mãi mãi. – Anh nghẹn ngào bên tai tôi – Những ngày qua, anh sống trong hối hận, hối hận vì đã không sớm nói cho em biết tất cả.
Tôi cũng siết chặt anh, ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, cảm thấy một góc trong tim mình lại được thắp sáng.
Mặc Hàn, chúng ta đi đăng ký kết hôn lại nhé.
Tần Mặc Hàn lập tức buông tôi ra, ngỡ ngàng nhìn tôi.
Thật sao?
Thật. – Tôi mỉm cười gật đầu – Nhưng lần này, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu. Làm lại quen, học lại cách yêu thương nhau.
Được! – Tần Mặc Hàn phấn khích như một đứa trẻ – Bây giờ anh đưa em đến Ủy ban nhân dân!
Đúng lúc đó, cửa văn phòng bật mở, Giang Thành bước vào.
Gương mặt anh rất điềm tĩnh, nhưng trong mắt lại mang theo sự không nỡ rời xa.
Vãn Vãn, em đã tìm được câu trả lời rồi đúng không? – Anh hỏi.
Tôi gật đầu. Giang Thành, cảm ơn anh.
Giang Thành bước đến trước mặt Tần Mặc Hàn, hai người đàn ông đứng đối diện nhau.
Mặc Hàn. – Giọng Giang Thành trầm xuống – Vãn Vãn là một người phụ nữ tốt. Nếu anh còn làm tổn thương cô ấy, tôi sẽ không tha thứ cho anh.
Tôi hiểu. – Tần Mặc Hàn nói với vẻ nghiêm túc – Giang Thành, cảm ơn anh đã chăm sóc Vãn Vãn trong khoảng thời gian qua.
Không cần cảm ơn tôi. – Giang Thành quay sang nhìn tôi – Vãn Vãn, hãy hạnh phúc nhé.
Nói rồi, anh quay lưng bước đi, không hề ngoảnh lại.
Nhìn bóng lưng Giang Thành, lòng tôi dâng lên một cảm giác day dứt.
Người đàn ông tốt nhất trên đời này, tôi lại không thể trao cho anh tình yêu mà anh mong muốn.
Vãn Vãn. – Tần Mặc Hàn nắm lấy tay tôi – Đừng áy náy. Giang Thành là người tốt, anh ấy sẽ tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Tôi gật đầu, cố không nghĩ về bóng lưng cô đơn của Giang Thành nữa.
Bây giờ, tôi muốn toàn tâm toàn ý xây dựng lại mối quan hệ với Tần Mặc Hàn.
Đi thôi, chúng ta đến Ủy ban. – Tôi nhìn anh – Lần này, chúng ta phải thật sự nghiêm túc.
Ừ, lần này, chúng ta sẽ thật sự nghiêm túc.
Tại Ủy ban nhân dân, tôi và Tần Mặc Hàn điền lại đơn đăng ký kết hôn.
Nhân viên nhìn chúng tôi, tỏ ra tò mò.
Hai người… không phải tuần trước mới ly hôn sao?
Tôi và Tần Mặc Hàn nhìn nhau, có chút ngượng ngùng.
Chỉ là… đã giải quyết được vài hiểu lầm. – Tôi đỏ mặt nói.
Nhân viên cười. Giới trẻ bây giờ là vậy đấy, cãi vã cũng là một phần của yêu thương.
Nửa tiếng sau, chúng tôi nhận lại cuốn sổ hồng với ảnh cưới mới.
Nhìn tấm ảnh trên giấy đăng ký, tôi chợt thấy mọi chuyện cứ như một giấc mơ.