6
Tạ Từ bị áp giải đi.
Cùng với Tô Uyển và di nương, tất cả đều bị tống giam vào đại lao.
Tuy cuối cùng Tạ gia bỏ tiền chạy chọt, Tạ Từ được bảo lãnh tại ngoại, nhưng danh tiếng đã hoàn toàn bị hủy hoại.
Thượng thư Bộ Lại đích thân phê chỉ: Tạ Từ phẩm hạnh bại hoại, cách chức Biên tu Hàn Lâm viện, vĩnh viễn không được bổ dụng.
Tân khoa Trạng nguyên, còn chưa kịp vẫy vùng, đã thành chó nhà có tang.
Tạ Từ quỳ dưới mưa ba ngày ba đêm.
Người từng cưỡi ngựa diễu phố oai phong năm nào, giờ lại co ro giữa hai con sư tử đá uy nghi của Thẩm phủ, như chó hoang lang thang không nơi nương tựa.
Ta che ô giấy dầu, đứng trên bậc thềm cao, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Tiểu Đào đứng cạnh bĩu môi: “Tiểu thư, đừng để bẩn mắt người. Gọi hộ vệ đá văng ra là được.”
Ta phất tay, ra hiệu cho hộ vệ lui xuống.
Tạ Từ nghe thấy động tĩnh, lập tức ngẩng đầu.
Đôi mắt từng ngạo mạn thanh cao giờ đây đầy tơ máu, ngập tràn tuyệt vọng và toan tính.
“Tri Ý! Cuối cùng nàng cũng chịu gặp ta rồi!”
Hắn lồm cồm bò lên bậc thềm, nhưng vì quỳ quá lâu, toàn thân mất sức, lảo đảo ngã sấp vào vũng bùn.
“Ta biết sai rồi, thật sự biết sai rồi!”
“Là con tiện nhân Tô Uyển mê hoặc ta! Ta yêu nàng! Trong lòng ta từ đầu đến cuối chỉ có mình nàng!”
Hắn vươn tay định kéo vạt váy ta.
Ta lùi nửa bước, để bàn tay dính đầy bùn đất ấy vồ hụt.
Đôi hài gấm thêu kim tuyến vẫn sạch không vương bụi.
“Tạ Từ, chàng vẫn còn chưa diễn đủ sao?”
Giọng ta lãnh đạm, giữa tiếng mưa rơi nghe lạnh buốt thấu xương.
Tạ Từ cứng người, ngẩng đầu nhìn ta, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Tri Ý, mười mấy năm tình nghĩa, nàng thực sự nhẫn tâm nhìn ta lưu lạc đầu đường sao?”
“Chỉ cần nàng chịu giúp ta, đến trước mặt Thánh thượng xin nói vài câu tốt đẹp…”
“Ta thề, cả đời này không nạp thiếp, chỉ một lòng một dạ với nàng!”
Ta không nhịn được bật cười.
“Tạ Từ, chàng quên rồi sao?”
“Chính miệng chàng từng nói ta là nữ nhân độc ác nhất thiên hạ.”
“Cũng chính chàng, vì một đứa biểu muội dối trá, ép ta phải chết.”
Sắc mặt Tạ Từ tái nhợt, môi run rẩy biện bạch.
“Lúc đó đầu óc ta bị ngu muội! Giờ ta đã tỉnh ra rồi, Tô Uyển là tiện nhân, lừa ta đủ điều!”
“Nàng ta không chỉ gạt ta, còn đổ hết tội lên đầu ta trong đại lao!”
“Tri Ý, chỉ có nàng thật lòng với ta… nàng cứu ta đi…”
Ta ngồi xổm xuống, đưa ánh mắt ngang bằng với hắn.
Ánh nhìn rơi trên gương mặt vẫn còn coi là tuấn tú, nhưng lúc này đã khiến người ta buồn nôn.
“Cứu chàng?”
Ta nhẹ giọng hỏi, “Tạ Từ, chàng có biết, ta đã đợi ngày hôm nay… bao lâu rồi không?”
Đồng tử hắn co rút.
“Ý nàng là…?”
Ta lấy từ tay áo ra một tờ khế đất, giơ trước mặt hắn lắc lắc.
“Gia trạch tổ tiên nhà Tạ gia, hôm qua đã bị cha chàng đem đi cầm cố cho sòng bạc.”
“Và ta, vừa hay mua lại.”
Mắt Tạ Từ trợn to, toàn thân run bần bật.
“Là… nàng bày mưu hãm hại?”
Ta cất khế đất, thản nhiên chỉnh lại tay áo.
“Tạ đại nhân nói quá lời rồi.”
“Nếu không phải cha chàng ham mê cờ bạc, nếu không phải lòng chàng tham quyền ham lợi, ai có thể hãm hại được các người?”
“Ta chỉ là, thuận nước đẩy thuyền mà thôi.”
Hy vọng trong mắt Tạ Từ tan thành oán độc.
Hắn đột nhiên nhào lên, vẻ mặt dữ tợn.
“Thẩm Tri Ý! Con đàn bà độc ác! Ta giết ngươi!”
Hộ vệ đã sớm chờ sẵn, một cước đá trúng ngực hắn.
Tạ Từ như bao tải rách bị hất văng xuống bậc thềm, ngã nặng nề xuống nền đá, phun ra một ngụm máu lớn.
Ta đứng dậy, lạnh lùng nhìn hắn co giật trong vũng bùn.
“Đập gãy chân hắn, ném xa một chút.”
“Đừng để bẩn đất Thẩm phủ.”
Cửa lớn ầm ầm đóng lại.
Tiếng gào tuyệt vọng của Tạ Từ, bị chôn vùi trong màn mưa đêm.
7
Ngày hôm sau, Thiên lao.
Ngục tốt cúi đầu khúm núm dẫn ta đi vào bên trong.
“Thẩm tiểu thư, hai phạm nhân kia ở tận cùng bên trong. Đêm qua vừa đánh nhau một trận, giờ mới yên ổn lại đấy.”
Ta khẽ gật đầu, tiện tay thưởng một thỏi bạc.
Ngục tốt cười híp mắt, lập tức lui xuống.
Trong phòng giam âm u, di nương và Tô Uyển mỗi người ngồi một bên trên đống rơm khô.
Cả hai đều tóc tai rối bù, áo quần tả tơi, mặt mũi đầy vết cào rớm máu.
Nghe tiếng bước chân, di nương ngẩng đầu trước tiên.
Thấy là ta, trong đôi mắt đục ngầu lập tức bắn ra ánh hận thù.
“Con tiện nhân! Ngươi tới đây để xem ta nhục nhã sao?!”
Bà ta lao tới, bám chặt song sắt mà gào rống: “Ta là mẹ ngươi! Ngươi sai người bắt ta, ngươi sẽ bị trời đánh đó!”
Ta đứng ngoài cửa ngục, đưa khăn tay lên che miệng mũi.
“Mẹ?”
“Di nương chẳng lẽ quên rồi, mẹ ruột ta đã bị ngươi hại chết từ mười năm trước.”
Sắc mặt di nương thay đổi, ánh mắt thoáng hoảng loạn.
“Ngươi nói bậy! Là bà ta bệnh chết!”
Tô Uyển, vẫn thu mình nơi góc tối, đột nhiên bật cười.
Tiếng cười chói tai, điên dại và nhọn hoắt.
“Ha ha ha… bệnh chết?”
Tô Uyển bò tới, đôi mắt đỏ ngầu ác độc nhìn chằm chằm di nương qua song sắt.
“Hừ, đến nước này rồi mà cô vẫn còn giả vờ sao?”
“Năm đó trong bát canh sâm kia có gì, bà tưởng ta không biết?”
di nương giật mình kinh hoảng, lập tức lao đến bịt miệng Tô Uyển.
“Con ranh! Im miệng lại!”
Tô Uyển nhanh nhẹn tránh né, ánh mắt điên loạn, đầy khoái trá.
“Ta cứ nói đấy! Dù sao cũng sắp bị lưu đày, ai cũng đừng mong được sống yên!”
Nàng ta quay sang ta, trong mắt rực lên sự trả thù.
“Biểu tỷ, tỷ muốn biết sự thật không?”
“Năm đó mẹ tỷ sau sinh yếu ớt, thầy thuốc kê đơn tẩm bổ.”
“Nhưng vị di nương tốt bụng này lại thêm vào đó một lượng lớn hồng hoa và phụ tử!”
“Một xác hai mạng đó! Đệ đệ chưa chào đời của tỷ, hóa thành máu chảy ra ngoài rồi!”
Dù sớm đã mơ hồ đoán được, nhưng khi tận tai nghe thấy, trong đầu ta vẫn như có sét đánh nổ tung.
di nương thấy bí mật bị phơi bày, lập tức sụp đổ, gào lên giận dữ.
Bà ta buông tay, ngồi bệt dưới đất, bật cười lạnh lẽo.
“Thì sao chứ?”
“Con tiện nhân đó chiếm vị trí chính thất, suốt ngày ra vẻ đạo mạo!”
“Bà ta không chết, ta sao làm chính thê? Ta sao có thể làm chủ Thẩm gia này!”
Bà ta chỉ tay vào ta, gương mặt vặn vẹo méo mó.
“Còn ngươi nữa! Nếu mệnh ngươi không lớn, năm mười tuổi lên cơn sốt đã thành con ngốc rồi!”
“Ta dốc hết tâm tư bồi dưỡng hủy ngươi, nâng ngươi lên rồi dìm chết. Ai ngờ cuối cùng lại chết dưới tay ngươi!”
Ta hít sâu một hơi, đè nén sát khí cuộn trào trong lồng ngực.
Nhìn hai người đàn bà điên cuồng như chó dại cắn xé nhau trước mắt…
Chỉ cảm thấy vô cùng bi ai.
Kiếp trước, ta chính là bị hai kẻ như thế này, vờn trong lòng bàn tay mà tan nát.
“Xong chưa?”
Ta lạnh lùng cất tiếng.
Hai người đồng loạt nhìn về phía ta.
Ta rút từ tay áo ra một tờ văn thư có đóng quan ấn.
“Vốn dĩ, theo luật, trộm tài sản của chủ, bị lưu đày ba ngàn dặm.”
“Nhưng ta đã đích thân gửi bản cáo trạng mới lên Kinh Triệu Doãn đại nhân.”
Giọng ta lạnh như băng, từng chữ từng chữ sắc như dao.
“Âm mưu hại chính thê, giết hại thai nhi.”
“Tội này, phải xử lăng trì.”
Nụ cười trên mặt di nương cứng lại.
Mắt bà ta trợn to sắp rách mí, nỗi sợ cuối cùng cũng hiện rõ.
“Không… không thể nào! Không có chứng cứ! Đó là chuyện mười năm trước rồi!”
Ta giơ cao bản cung khẩu.
“Nhờ ‘biểu muội tốt’ của ta vừa rồi chỉ điểm, ngục tốt ở ngoài đều nghe rõ, đã ghi thành lời khai.”
Tô Uyển sững sờ.
Không ngờ chỉ một câu buột miệng, lại trở thành tấm bùa đòi mạng của di nương.
di nương hét lên thảm thiết, nhào tới Tô Uyển.
“Tiện nhân! Ta giết chết ngươi!”
Hai người lao vào cắn xé, giằng co, chẳng khác gì dã thú.
Ta xoay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng ngục tốt mở cửa xông vào lôi người, cùng tiếng gào khóc tuyệt vọng vang dội.
“Thẩm Tri Ý! Tha cho ta!”
“Ta là biểu muội của ngươi mà! Ta bị ép mà!”
“Ta là mẹ ngươi! Đồ bất hiếu!”
Dù đã bước ra khỏi Thiên lao, những tiếng gào ấy vẫn quanh quẩn bên tai.
Ánh mặt trời bên ngoài chói chang đến lóa mắt.
Ta giơ tay che ngang trán, bỗng thấy trong lòng nhẹ tênh chưa từng có.
Mẹ, đệ đệ.
Mối thù của hai người, con… đã trả rồi.
8
Ba ngày sau, chợ Thái Thị Khẩu.
di nương vì tội mưu sát bị xử trảm lập tức.
Tô Uyển tuy tránh được án tử, nhưng vì là đồng phạm kiêm trộm cắp, bị phán lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, sung làm quân kỹ.
Ngày hành hình, khắp thành không một ai ở nhà.
Ta ngồi trong trà lâu đối diện, bình tĩnh quan sát toàn bộ.
Lưỡi đao lóe sáng.
Đầu di nương rơi xuống đất, mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Đám đông nổ lên một tràng hò reo đầy khoái chí.
Tô Uyển mang xiềng xích nặng trĩu, bị quan sai lôi đi giữa đường.
Gương mặt từng khiến bao người say đắm giờ đây đầy bụi bẩn và vết thương.
Nàng ta ngẩng đầu, thoáng thấy ta.
Môi mấp máy, dường như muốn nói gì đó.
Nhưng ta đã chẳng còn hứng thú để nghe.
Dù là van xin hay nguyền rủa, với ta bây giờ đều không còn quan trọng.
Đúng lúc đó, dưới lầu vang lên một trận hỗn loạn.
“Đồ ăn mày điên từ đâu đến thế! Cút ra!”
“Ối mẹ ơi, hắn cắn người!”
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ thấy một kẻ rách rưới cụt chân đang phát điên bò về phía xe tù.
Là Tạ Từ.
Tóc hắn rối như tổ quạ, toàn thân bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Nhưng ánh mắt vẫn chết dí nhìn về phía Tô Uyển trong xe tù.
“Tiện nhân… trả lại tiền đồ cho ta…”
Hắn nắm một viên đá nhọn, lúc này đột nhiên bộc phát sức mạnh kinh người.
Nhân lúc quan sai không để ý, hắn thật sự bò được tới bên xe.
“Bốp!”
Hắn giáng viên đá xuống đầu Tô Uyển.
“Á——!”
Tô Uyển thét thảm, trán máu chảy đầm đìa.
“Là ngươi hại ta! Là ngươi hủy diệt cả Tạ gia!”
Tạ Từ gào rú, điên dại như ma quỷ.
Quan sai hoàn hồn, lập tức vung gậy đánh tới.
“Đánh chết tên điên này!”
Gậy gộc như mưa trút xuống người Tạ Từ.
Hắn ôm đầu lăn lộn trong bụi đất, miệng vẫn lảm nhảm không ngừng.
Khi thì mắng Tô Uyển, khi thì chửi ta, lúc lại gào khóc tự nhận mình là Trạng nguyên.
Người dân xung quanh chỉ trỏ, ánh mắt khinh ghét.
“Đây là tên Trạng nguyên sủng thiếp diệt thê à?”
“Xì! Trạng nguyên cái gì, ngu ngốc không phân nổi phải trái!”
“Đáng đời! Quả báo đến rồi còn gì!”
Ta nhìn cảnh tượng ấy, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà.
Hương trà thoảng qua đầu lưỡi, hậu vị kéo dài.
Kiếp trước, ta chết lạnh lẽo trong phòng hẻo lánh, nhìn hai kẻ kia tình thâm ý đậm, vẻ vang hiển hách.
Kiếp này, ta ngồi cao nơi mây mờ, nhìn chúng giãy giụa trong bùn, sống không bằng chết.
Đây không chỉ là báo ứng.
Mà là công đạo… ta tự giành lấy.
“Tiểu thư, chúng ta nên về thôi.”
Tiểu Đào khẽ nhắc bên cạnh, “Hôm nay là ngày khai trương của thương hiệu, các chưởng quầy đều đang chờ người.”
Ta đặt chén trà xuống, đứng dậy chỉnh lại váy áo.
“Đi thôi.”
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh qua con phố náo nhiệt.
Sau lưng, là tiếng gào thảm thiết yếu dần của Tạ Từ, và tiếng khóc tuyệt vọng của Tô Uyển.
Phía trước, là con đường rộng lớn bằng phẳng thênh thang.
Cửa tiệm nhà họ Thẩm treo dải lụa đỏ, tiếng pháo rền vang trời.
Các chưởng quầy vừa thấy ta đến liền đồng loạt khom mình hành lễ.
“Đại tiểu thư!”
Giọng đồng thanh vang dội, tràn đầy kính trọng.
Ta đứng trên bậc thềm, ngắm nhìn cảnh tượng phồn hoa rực rỡ.
Không còn là cái bóng của ai.
Không còn là thê tử của kẻ nào.
Ta là Thẩm Tri Ý.
Là gia chủ duy nhất của Thẩm gia.
Phong vân kinh thành từ nay về sau — do ta khuấy đảo.
-Hoàn-