4
Câu “chôn cùng” của Tạ Từ vang lên như sấm, chấn động cả hoa viên.
Trưởng công chúa đặt mạnh chén trà lên bàn, phát ra tiếng “cạch” chói tai.
“Tạ Từ, bản lĩnh làm quan của ngươi cũng lớn thật đấy.”
“Giữa yến tiệc thưởng hoa, trước mặt bản cung, ngươi định bắt ai chôn theo cái vị biểu muội không danh không phận của ngươi?”
Thân hình Tạ Từ khựng lại, lúc này mới nhận ra mình đã thất thố.
Trong lòng chàng, Tô Uyển vẫn còn giả vờ bất tỉnh, hàng mi run rẩy như chiếc lá trong gió bão.
“Điện hạ thứ tội, thần… thần chỉ vì lo lắng quá nên hồ đồ.”
Tạ Từ nghiến răng, ánh mắt vẫn độc địa như ngâm thuốc độc, khóa chặt lấy ta.
“Thẩm Tri Ý tâm địa ác độc, biết rõ Uyển nhi thân thể yếu đuối, lại cố tình dùng tiếng đàn kích thích nàng. Nếu nàng có mệnh hệ gì…”
Ta bật cười khẽ, cắt ngang màn “thâm tình cáo trạng” của chàng.
“Tạ đại nhân đã nói biểu muội của chàng bệnh nặng đến vậy, trùng hợp thay, hôm nay Chưởng viện Thái y viện – Trương đại nhân cũng đang có mặt trong yến tiệc.”
Ta chậm rãi quay đầu, nhìn về phía vị lão giả đang ngồi khiêm tốn một góc.
“Trương đại nhân, chẳng hay ngài có thể nhọc lòng một chuyến, khám cho vị ‘yểu điệu’ Tô cô nương đây chăng?”
Trương viện chính nổi tiếng là người cương trực, nghe vậy lập tức đứng dậy.
Sắc mặt Tạ Từ khẽ biến, vô thức bước lên ngăn cản: “Không cần đâu, Uyển nhi là bệnh cũ tái phát, về nhà uống vài thang thuốc là ổn…”
“Tạ đại nhân đang sợ điều gì?”
Ta tiến lên một bước, ánh mắt sắc như đao.
“Là sợ bệnh của Tô cô nương không chữa được, hay sợ chữa xong sẽ lòi đuôi cáo?”
Âm thanh xung quanh càng lúc càng xôn xao.
Trưởng công chúa lạnh lùng ra lệnh: “Trương đại nhân, mời xem.”
Tạ Từ không dám kháng chỉ, đành cắn răng buông tay.
Tô Uyển nằm trên sập mềm, mặt không còn chút máu – lần này là bị dọa thật.
Trương viện chính đặt hai ngón tay lên cổ tay nàng, lông mày lúc đầu nhíu chặt, sau đó lại giãn ra, cuối cùng hiện ra vẻ… kỳ lạ.
Toàn trường nín thở chờ đợi.
Tạ Từ lòng bàn tay đầy mồ hôi: “Trương đại nhân, Uyển nhi… có phải bị thương đến tâm mạch?”
Trương đại nhân rút tay về, bộ râu bạc khẽ rung, ánh mắt nhìn Tạ Từ đầy khó nói nên lời.
“Tạ đại nhân, vị cô nương này thân thể rất tốt, khí huyết dồi dào, mạnh đến mức có thể đánh chết một con trâu.”
“Còn lý do ngất xỉu…”
Ông dừng một chút, lấy từ tay áo của Tô Uyển ra một lọ sứ trống rỗng.
“Là do hít phải ‘Tán nhuyễn cân’, cố tình tạo ra mạch tượng yếu ớt, chỉ là không khống chế được liều lượng nên tự làm mình ngất đi.”
Tiếng cười bật ra khắp nơi.
Sắc mặt Tạ Từ lập tức chuyển sang màu gan heo, đặc sắc vô cùng.
Chàng nhìn Tô Uyển đầy khó tin: “Uyển nhi, muội…”
Tô Uyển lờ mờ tỉnh lại, vừa hay đối diện ánh nhìn nghi ngờ của chàng, còn chưa kịp diễn tiếp đã nghe thấy tiếng cười mỉa xung quanh.
“Ra là đồ giả bệnh diễn sâu!”
“Tạ Trạng nguyên coi nàng như trân bảo, hóa ra bị dắt mũi như khỉ diễn trò!”
Ta bước lên phía trước, nhìn đôi nam nữ vừa như sét đánh ngang tai, vừa như mất hồn.
“Tạ Từ, đây là biểu muội yếu đuối không chịu nổi chút kích thích, phải dùng ngọc ấm dưỡng người mà chàng nói đó sao?”
“Vì một kẻ đầy miệng dối trá, chàng lui hôn với Thẩm gia, lại còn đắc tội với Trưởng công chúa.”
Ta vươn tay, giật phắt miếng ngọc ấm trên cổ Tô Uyển.
Tô Uyển thét lên, nhào tới định giành lại: “Đó là của muội!”
Ta trở tay, tát mạnh vào mặt nàng một cái.
“Bốp!”
Tô Uyển bị đánh ngơ ngác, ôm mặt nhìn ta không tin nổi.
“Cái tát này, là để dạy muội hiểu thế nào là trả đồ cho chủ cũ.”
Ta lấy khăn tay, cẩn thận lau miếng ngọc, như thể trên đó dính phải thứ gì bẩn thỉu.
“Tạ Từ, xem ra đôi mắt của chàng… đúng là nên đem hiến tặng.”
Tạ Từ đứng sững tại chỗ, toàn thân run rẩy, ánh nhìn dành cho Tô Uyển lần đầu xuất hiện vết nứt.
Thứ tình thâm mà chàng luôn tự hào, đến hôm nay, đã trở thành trò cười lớn nhất trong toàn kinh thành.
5
Yến tiệc thưởng hoa không những không giúp Tô Uyển nổi danh, ngược lại còn khiến nàng ta trở thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng tránh.
Tạ Từ cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Cái mũ “không biết nhìn người”, “sủng thiếp diệt thê” bị đội lên đầu, ngay cả tấu chương của Ngự sử đài cũng vì thế mà nhiều thêm vài bản.
Ta ngồi trong xe ngựa, tay vuốt ve miếng ngọc ấm.
Tiểu Đào vui đến nỗi tay múa chân bay: “Tiểu thư, người có thấy mặt Tạ đại nhân không, cứ như nuốt phải ruồi! Thật quá hả giận!”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm.
“Chỉ mới là món khai vị thôi.”
Về đến Thẩm phủ, cửa lớn đóng chặt.
Người gác cổng ấp úng, không dám mở: “Đại tiểu thư, phu nhân dặn rồi, hôm nay phủ đóng cửa, không tiếp khách…”
“Đóng cửa không tiếp khách?”
Ta bật cười lạnh, “Ta là đại tiểu thư của Thẩm gia, cũng tính là khách à?”
“Đập cửa cho ta!”
Đám hộ vệ phía sau đều là người ta đã sớm chuẩn bị, ai nấy lực lưỡng.
“Rầm” một tiếng, cửa lớn bị đẩy tung.
Ta dẫn người thẳng tiến vào trong, nhắm thẳng kho chứa mà đến.
Kiếp trước, di nương và Tô Uyển không chỉ chiếm đoạt toàn bộ sính lễ của ta, mà còn lén đem bán cổ vật thư hoạ mẹ ta để lại, để lấp chỗ trống cho đường quan lộ của Tạ Từ.
Đời này, ta muốn họ phải nôn ra từng đồng một, cả vốn lẫn lời.
Trước kho, di nương đang sai vài bà tử chuyển rương, thấy ta dẫn người ập vào thì hồn bay phách tán.
“Thẩm Tri Ý! Ngươi định tạo phản sao?!”
Bà ta dang tay chắn cửa, hùng hổ bên ngoài, ruột gan lại run rẩy.
“Đây là kho của Thẩm gia!”
Ta không buồn phí lời.
“Người đâu, bắt hết lũ già mồm trộm của chủ này lại, giải quan phủ!”
Hộ vệ lập tức áp sát.
di nương gào lên ăn vạ: “Ta là đương gia chủ mẫu! Ai dám động vào ta!”
Ta bước đến trước mặt bà ta, rút một quyển sổ sách, vung tay ném thẳng vào mặt.
“Chủ mẫu?”
“Tham ô của hồi môn của vợ cả, bán lén đồ ngự ban, còn giả mạo sổ sách để chu cấp nhà mẹ đẻ.”
“Hừ, từng tội trong này đủ để lưu đày ba ngàn dặm.”
di nương nhìn cuốn sổ dưới đất, sắc mặt trắng bệch.
Bà ta môi run lẩy bẩy: “Ngươi… ngươi lấy ở đâu ra…”
“Muốn người không biết, trừ khi đừng làm.”
Ta đạp văng một rương chắn lối, lộ ra đống châu báu chưa kịp vận chuyển đi.
Một chiếc rương đổ nghiêng, lăn ra một chiếc yếm thêu uyên ương.
Đó là vải gấm mây đặc sản vùng Giang Nam, vô cùng quý giá.
Mà ngay góc yếm, rõ ràng có thêu một chữ “Như”.
Ta nhấc chiếc yếm lên, nửa cười nửa không nhìn về phía Tô Uyển đang dìu Tạ Từ chạy tới.
Tạ Từ vừa thấy cảnh tượng ấy liền theo phản xạ chắn trước người Tô Uyển.
“Thẩm Tri Ý, nàng lại định phát điên gì nữa? Uyển nhi mới khỏe lại, chịu không nổi kích động!”
Ta quay người, nhìn người đàn ông đến lúc này vẫn còn chưa hiểu chuyện.
“Tạ Từ, chàng đến đúng lúc lắm.”
“Chàng đã thương xót Tô cô nương đến thế, vậy chắc không ngại giúp nàng ta trả nợ chứ?”
Ta chỉ vào rương rương chất đầy viện.
“Mẹ con Tô Uyển ăn của ta, mặc của ta, dùng của ta suốt bao năm, tổng cộng là ba vạn lượng bạc trắng.”
“Cộng thêm thư họa cổ vật bị bán trong mười năm qua, quy đổi thành năm vạn lượng.”
“Tổng cộng tám vạn lượng.”
Ta giơ tay, lòng bàn tay ngửa ra.
“Tạ đại nhân, mời đưa tiền.”
Tạ Từ trợn mắt: “Ngươi… ngươi đúng là tham tiền đến mờ mắt! Nói chuyện tiền bạc chẳng khác gì phường thô tục!”
“Thô tục?”
Ta sa sầm mặt.
“Tạ đại nhân cao quý như vậy, sao trước đây lại dùng lợi nhuận từ cửa hàng trong của hồi môn mẹ ta để lo lót quan trên?”
“Chàng mặc quan bào, chẳng phải cũng do đồng tiền ‘thô tục’ mua về đấy à?”
“Vừa muốn làm kỹ nữ, vừa muốn dựng cổng tiết hạnh, Tạ Từ, chàng soi gương xem bản thân có xứng không?”
Tạ Từ bị ta mắng đến á khẩu, đỏ mặt tía tai.
Tô Uyển trốn phía sau, run lẩy bẩy, nhưng đáy mắt lại tràn đầy oán độc.
“Biểu ca, tỷ ấy muốn ép chết chúng ta…”
“Ép chết các ngươi?”
Ta cười ngạo nghễ.
“Không trả tiền cũng được thôi.”
Ta vỗ tay.
Từ ngoài bước vào một đội nha dịch mặc quan phục, người dẫn đầu chính là Kinh Triệu Doãn.
“Có người tố cáo Thẩm phủ tư thông ngoại nam, trộm bán vật ngự ban.”
Kinh Triệu Doãn mặt lạnh như tiền, quét mắt nhìn quanh.
“Bắt hết!”
di nương và Tô Uyển gào lên như heo bị chọc tiết.
Tạ Từ hoảng hốt, chắn trước mặt Kinh Triệu Doãn: “Đại nhân, hiểu lầm rồi! Ta là tân khoa Trạng nguyên Tạ Từ, đây là chuyện nhà…”
Kinh Triệu Doãn lạnh lùng gạt tay chàng ta.
“Tạ trạng nguyên, người bản quan muốn bắt chính là tên trộm này. Còn ngươi…”
“Ngự sử đài đã tấu ngươi đức hạnh suy đồi, bao che trộm cướp. Mời ngươi cùng bản quan đến nha môn một chuyến.”
Tạ Từ như bị sét đánh ngang tai, quỵ sụp xuống đất.
Chàng nhìn ta, trong mắt cuối cùng cũng hiện lên nỗi sợ.
“Thẩm Tri Ý… nàng thật sự phải làm đến mức này sao?”
Ta cúi người, ghé sát tai chàng, nhẹ giọng đáp.
“Tạ Từ, mới chỉ bắt đầu thôi.”
“Báo ứng của chàng… còn ở phía sau.”