Trong buổi tiệc mừng chiến công, Thái hậu mỉm cười hỏi ta muốn được ban thưởng gì, ánh mắt lại đầy trêu chọc nhìn sang Tân khoa Trạng nguyên – Tạ Từ đang đứng bên cạnh.
Kiếp trước, ta e lệ đỏ mặt, cầu xin Thái hậu ban hôn cho ta và Tạ Từ.
Tạ Từ khi đó lập tức sa sầm mặt, vung tay áo bỏ đi, khiến ta trở thành trò cười khắp kinh thành.
Sau đó, chàng chủ động tìm ta xin lỗi, nói rằng đêm ấy uống say nên hồ đồ nhất thời.
Ta không nghĩ nhiều, cùng chàng hóa giải hiểu lầm.
Sau này, ta như ý nguyện gả vào Tạ phủ, nhưng đêm tân hôn lại chỉ có một mình cô quạnh trong phòng.
Tạ Từ ôm lấy biểu muội thân thể yếu đuối bệnh tật của ta, dỗ dành cả đêm ở phòng bên cạnh.
Chàng nói: “Tô Uyển sức khỏe yếu, chịu không nổi kích thích. Tri Ý, nàng đã yêu ta, thì nên bao dung rộng lượng, làm bình thê cũng chẳng sao.”
“Yên tâm, nàng ta chỉ có danh phận, còn người và lòng ta, đều là của nàng.”
Ta nhẫn nhịn chịu đựng, cùng Tô Uyển chung chồng, cuối cùng lại bị nàng ta một chén thuốc độc tiễn về nơi chín suối.
Nàng ta ghé bên tai ta, cười khẽ: “Tỷ tỷ thật ngốc, nếu Tạ ca ca yêu tỷ, sao nỡ để tỷ chịu nửa phần ấm ức?”
Sống lại một đời, đối diện ánh mắt ôn hòa của Thái hậu, ta quỳ gối ngay ngắn.
“Thần nữ không cầu gì khác, chỉ mong Thái hậu thu lại câu nói đùa năm xưa, chuẩn cho thần nữ và Tạ gia lui hôn.”
1
Trên đại điện, vạn phần tĩnh lặng, không một tiếng động.
Tạ Từ đang cầm chén rượu bỗng tay khựng lại, rượu trong chén đổ lên vạt áo.
Chàng ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa xưa nay luôn bất cần lần đầu hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Thái hậu sững người một lúc, nụ cười trên môi cũng tắt dần: “Thẩm Tri Ý, con đã nghĩ kỹ chưa? Hôn sự này là do phụ thân con trước lúc lâm chung tha thiết cầu xin.”
Ta dập đầu thật mạnh: “Thần nữ đã nghĩ kỹ rồi. Ép buộc không thể có hạnh phúc, Tạ đại nhân chí tại thiên hạ, thần nữ không dám làm lỡ tương lai chàng.”
“Hay cho một câu không dám làm lỡ.”
Ánh mắt Thái hậu nhìn ta đầy thâm ý, lập tức hạ chỉ tại chỗ.
“Nếu đã vậy, Ai gia thành toàn cho ngươi. Từ nay, nam nữ hai bên, nước sông không phạm nước giếng.”
Tạ Từ siết chặt ánh nhìn vào ta, sắc mặt âm trầm như tro lạnh.
Tan tiệc, tại cửa cung, ta bị chặn lại.
Tạ Từ khoác quan bào đỏ sẫm, dáng người nổi bật trong màn đêm, nhưng giữa mày mắt lại tràn đầy u ám.
“Thẩm Tri Ý, màn rút lui để tiến công của nàng lần này cũng quá tay rồi đấy.”
Chàng bước lại gần một bước, mang theo sự ngạo mạn và chắc chắn quen thuộc.
“Ta biết nàng để tâm đến sự tồn tại của Uyển nhi, nên mới cố ý trước mặt văn võ bá quan đòi lui hôn, chẳng phải muốn ép ta cúi đầu, hứa hẹn cho nàng một đời một người hay sao?”
Ta lùi nửa bước, tránh khỏi tay chàng đang đưa tới.
“Tạ đại nhân hiểu lầm rồi.”
“Hiểu lầm?”
Chàng bật cười lạnh, trong mắt đầy châm biếm.
“Chúng ta thanh mai trúc mã, nàng yêu ta suốt mười năm. Vì thêu túi thơm cho ta mà hỏng cả đôi mắt, vì cầu bùa bình an cho ta mà quỳ đến rách cả đầu gối.”
“Giờ nàng lại nói muốn lui hôn? Thẩm Tri Ý, đừng đùa nữa. Dù Thái hậu đã ban chỉ, nhưng nếu giờ nàng xin lỗi ta, vẫn còn đường xoay chuyển.”
Ta nhìn vẻ mặt tự tin của chàng, chỉ thấy đời trước mình đúng là mù mắt.
Ta vuốt lại tay áo, vẻ mặt lãnh đạm.
“Tạ Từ, ta không yêu chàng nữa.”
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng như tiếng sét giáng thẳng vào tim chàng.
Chàng sững lại, dường như không tin nổi: “Nàng nói gì?”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt chàng, từng chữ từng chữ rành rọt.
“Ta nói, hôn sự đã lui, từ nay chàng yêu biểu muội của chàng, ta gả người xứng đáng với mình. Nước sông không phạm nước giếng, ai đi đường nấy.”
Dứt lời, ta quay người bước lên xe ngựa của Thẩm gia.
Trước khi rèm xe buông xuống, ta thấy Tạ Từ vẫn đứng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Nhưng rất nhanh, chàng đã khôi phục vẻ bình tĩnh, hướng về phía xe cao giọng hét lớn.
“Được! Thẩm Tri Ý, nàng có khí phách! Để xem nàng cứng được bao lâu!”
“Đến lúc nàng khóc lóc cầu xin ta quay lại, đừng trách ta không nể tình cũ!”
Bánh xe lăn đều.
Tiểu nha hoàn Tiểu Đào rụt rè nhìn ta: “Tiểu thư, chúng ta thật sự đắc tội với Tạ đại nhân rồi, lão phu nhân bên kia…”
Ta nhắm mắt lại, khoé môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
“Đắc tội? Mới chỉ bắt đầu thôi.”
Vừa về đến Thẩm phủ, còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng đồ sứ bị đập vỡ loảng xoảng.
Ngay sau đó là tiếng gào khóc chua ngoa của di nương.
“Trời ơi là trời! Hôn sự tốt đẹp thế mà nói lui là lui? Đây là muốn dồn mẹ con ta vào chỗ chết mà!”
Ta dừng bước, đẩy mạnh cửa đại sảnh.
Trong sảnh loạn cả lên, di nương ngồi dưới đất gào khóc ăn vạ.
Còn biểu muội yếu đuối không thể tự chăm sóc nổi – Tô Uyển, thì đang quỳ bên đống mảnh vỡ, nước mắt nước mũi lèm nhèm.
Thấy ta bước vào, Tô Uyển run rẩy, quỳ bò mấy bước định kéo vạt áo ta.
“Tỷ, tất cả đều là lỗi của Uyển nhi, Uyển nhi không nên động lòng với biểu ca…”
“Tỷ đừng vì Uyển nhi mà đoạn tuyệt hôn sự tốt đẹp của mình!”
Nàng ta khóc đến thảm thương, như thể chịu uất ức lớn lắm.
Ta cúi đầu nhìn đôi bàn tay được chăm sóc cẩn thận của nàng, còn chưa chạm vào vạt áo ta.
Ta giơ chân, đạp mạnh xuống.
“Á!”
2
Tiếng thét thảm thiết xé tan màn đêm, khiến đàn quạ lạnh trên ngọn cây hoảng loạn bay lên.
Tô Uyển đau đến co rúm cả người, mồ hôi lạnh thấm ướt hai bên tóc mai.
di nương như phát điên lao tới: “Thẩm Tri Ý! Con điên rồi à! Nó là muội muội con đấy!”
Ta thản nhiên rút chân về, khinh bỉ dụi đế giày lên thảm.
“Di nương nên cẩn thận lời nói. Thẩm gia ta chỉ có một đích nữ là ta, lấy đâu ra muội muội?”
“Một tiểu thư gửi nuôi nơi nhà họ Thẩm, cũng dám chỉ tay dạy bảo ta sao?”
di nương tức đến run rẩy toàn thân, chỉ tay vào mặt ta mà không thốt nên lời.
Tô Uyển ôm lấy ngón tay sưng đỏ, nước mắt lưng tròng nhìn ta, đáy mắt lại ánh lên tia oán độc.
“Tỷ, muội biết tỷ giận… giận biểu ca đưa khối ngọc ấm đó cho muội…”
“Nhưng là vì thân thể muội yếu, biểu ca mới đặc biệt tìm về để dưỡng thân cho muội. tỷ mạnh khỏe như thế, sao phải tính toán với người bệnh?”
Nhắc đến miếng ngọc ấm ấy, lòng ta khẽ rung động.
Đó là di vật mẹ ta để lại, năm đó ta bất chấp phụ thân phản đối, lén đưa cho Tạ Từ mang theo lúc vào kinh thi cử.
Đó là tín vật định tình giữa ta và chàng.
Kiếp trước, khi thấy miếng ngọc treo trên cổ Tô Uyển, ta tìm Tạ Từ lý lẽ.
Chàng lại nói: “Chỉ là một khối đá thôi mà. Uyển nhi thể hàn, mượn đeo vài hôm thì sao? Sao nàng nhỏ mọn thế?”
Về sau, miếng ngọc đó trở thành công cụ để Tô Uyển khoe khoang. Mãi đến lúc ta chết, cũng không lấy lại được.
Ta cười lạnh: “Nếu ‘muội muội’ đã thích đồ của người khác như thế, vậy giữ mà dùng.”
“Chẳng qua là một khối ngọc người chết từng đeo, chỉ có muội mới coi nó như bảo vật.”
Sắc mặt Tô Uyển thoáng cứng lại, dường như không ngờ ta lại nói ra những lời ấy.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã.
Tạ Từ sải bước xông vào, sau lưng là quản gia nhà họ Thẩm – rõ ràng không ngăn được chàng.
Vừa vào cửa, chàng đã thấy Tô Uyển ngã trên đất, ngón tay đỏ bầm sưng tấy.
Sắc mặt Tạ Từ lập tức trầm xuống, vội đi tới đỡ Tô Uyển dậy.
“Thẩm Tri Ý! Nàng đang làm gì vậy!”
“Trong cung gây náo loạn còn chưa đủ, về nhà còn trút giận lên Uyển nhi?”
Chàng quay lại nhìn ta, ánh mắt tràn đầy thất vọng và chán ghét.
“Ta vốn tưởng nàng chỉ là trẻ con bướng bỉnh, không ngờ lại độc ác đến mức này!”
“Uyển nhi thân thể vốn đã yếu, nếu bị nàng đá gãy xương, nàng có đền nổi không?”
Ta nhìn người đàn ông từng được mình yêu như sinh mệnh, chỉ thấy nực cười.
Kiếp trước, ta vì chàng mà quỳ dưới trời tuyết cầu danh y, đến mức để lại tật ở chân cả đời.
Mỗi lần mưa gió, đầu gối lại đau buốt thấu xương.
Còn chàng thì ngồi bên bóc nho cho Tô Uyển, không hỏi han lấy một câu.
Giờ Tô Uyển chỉ bị giẫm lên tay một cái, chàng đã đau lòng đến thế.
Ta ung dung ngồi xuống, nhấc chén trà nhấp một ngụm.
“Lời này của Tạ đại nhân nghe thật lạ. Đây là chuyện nhà Thẩm gia, từ khi nào đến lượt một người ngoài như chàng can thiệp?”
“Huống hồ, tay Tô tiểu thư chẳng phải vẫn còn dùng được để chỉ trỏ tố cáo sao?”
Tạ Từ bị nghẹn lời, lập tức càng thêm giận dữ.
“Nàng thật là vô lý hết chỗ nói!”
Chàng rút từ ngực áo ra một hộp gấm, nặng nề đặt lên bàn.
“Ban đầu ta nghĩ, nếu nàng chịu nhận sai, ta sẽ đích thân cài trâm phượng này cho nàng.”
“Đây là vật do Thái hậu ban tặng, khắp kinh thành chỉ có một chiếc, đủ thấy lòng ta đối với nàng.”
“Nhưng xem ra, nàng không xứng.”