5
Lúc lên đường, Tân Tử Nghiễn nắm tay ta nói: “Ta không cầu gì cả, chỉ cầu nàng bình an trở về.”
“Yên tâm, ta sẽ.” Ta thúc ngựa phi đi, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng.
“Không ngờ nàng cũng thích kiểu ‘trà xanh’ này. Lẽ nào võ tướng chúng ta đều có khẩu vị như vậy?” Hứa Vân Hách trêu chọc.
“Hắn rất tốt.” Ta bình thản đáp.
Trận chiến này đặc biệt khó khăn, kéo dài suốt hai tháng, ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn.
Dần dần, trên người ta cũng xuất hiện những vết thương nhỏ. Tân Tử Nghiễn đã đặc biệt đến thành trì gần đó tìm một nữ đại phu cho ta, chỉ sợ ta không chịu chữa trị đàng hoàng.
Hắn cũng giúp ta giấu diếm phụ thân, nói rằng hắn hiểu ta lo lắng điều gì, sợ phụ thân biết chuyện cũng chỉ thêm lo, nên tốt nhất là không nói.
Trong thời gian này, chiến thuật của Tân Tử Nghiễn cũng dần tiến bộ, thực sự ra dáng một quân sư mưu lược.
Tháng thứ ba, địch quốc đầu hàng, chiến sự kết thúc. Ta sắp phải trở về kinh thành, trở về tiểu viện nhỏ bé đó để sống hết quãng đời còn lại.
“Chiến báo này viết thế nào đây?” Hứa Vân Hách nhìn ta.
“Cứ ghi công cho Tân Tử Nghiễn đi, xem như ta trả nợ cho hắn.” Ta cười, nhìn về phía Tân Tử Nghiễn.
“Được, ghi công cho ta.” Tân Tử Nghiễn vui vẻ nói.
Trở về kinh thành, bá tánh lại đổ ra đường chào đón, nhưng lần này ta chỉ lặng lẽ ngồi trong xe ngựa.
Nhìn dân chúng hoan hô, nghĩ đến bá tánh ở biên thành có thể an cư lạc nghiệp, việc ta có thể trở thành nữ tướng quân hay không dường như cũng không còn quan trọng nữa.
Vào cung luận công ban thưởng, ta dĩ nhiên không đi. Chiếc ghế tựa trong sân đã được lau chùi sạch sẽ, tiết trời tháng năm, tháng sáu là thích hợp nhất để tắm nắng.
Ta nằm trên ghế, khẽ đung đưa.
Bỗng, một tiếng “loảng xoảng” vang lên. Tân Tử Nghiễn phá cửa xông vào, mặt mày hớn hở nói: “Nương tử, xem hoàng thượng ban thưởng cho ta cái gì này! Ta được đến biên thành làm quan phụ mẫu rồi! Chúng ta muốn ở đó bao lâu cũng được. Nhưng nàng phải dạy ta cưỡi ngựa, ta cưỡi ngựa không giỏi lắm…”
Nghe Tân Tử Nghiễn luyên thuyên, ta có chút tức giận: “Tân Tử Nghiễn, biên thành hoàn cảnh khắc nghiệt, huynh ở đó ba tháng thì ốm mất một tháng, huynh đến đó làm gì?”
Tân Tử Nghiễn từ nhỏ lớn lên ở kinh thành, cẩm y ngọc thực, chưa từng chịu khổ, không cần thiết phải chịu khổ cùng ta.
“Nương tử, có lẽ nàng không biết, dáng vẻ của nàng trên lưng ngựa phóng khoáng biết bao. Ta muốn sau này ngày nào cũng được nhìn thấy.”
Nửa tháng sau, bá tánh ở biên thành đều bàn tán rằng kinh thành lại có một kẻ xui xẻo bị đày đến đây, nghe nói là vì đắc tội với hoàng thượng.
Chỉ không biết kẻ xui xẻo này có thể trụ lại biên thành được bao lâu, đám công tử bột ở kinh thành làm sao chịu nổi khổ cực thế này.
“Chắc chân đau lắm phải không? Lát nữa ta bôi thuốc cho, tối sẽ đỡ hơn.”
Ta xuống ngựa, tiện tay đỡ Tân Tử Nghiễn xuống.
“Nương tử, ta thấy mình tiến bộ nhiều lắm, biết đâu ngày nào đó có thể cùng nàng ra chiến trường.” Tân Tử Nghiễn mắt lấp lánh kỳ vọng.
“Chiến trường có gì hay ho mà cứ đổ xô vào.”
Trương Bân cất giọng cục cằn. Ông khó khăn lắm mới gả được nữ nhi về kinh thành hưởng phúc, kết quả nó lại theo tế tử đến nơi hoang vu này.
Ta và Tân Tử Nghiễn nhìn nhau cười, không nói gì. Đến biên thành rồi, quan hệ của chúng ta dường như thân thiết hơn một chút.
Tân Tử Nghiễn không ngại ta đến quân doanh, đôi khi còn đi cùng ta. Ngoài cuộc sống thường nhật, thỉnh thoảng ta cũng đến quân doanh, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Tiếc là, một năm sau, ta mang thai. Tân Tử Nghiễn liền cấm ta ra ngoài, bắt ta phải ở nhà an dưỡng, cuộc sống gà bay chó sủa cũng bắt đầu từ đó.
Trăng sáng treo cao. Tiết trời biên thành lạnh sớm hơn.
Trong phòng đã đốt lò than.
Ta nằm trên sập mềm, còn Tân Tử Nghiễn thì lật sách tìm tên cho con.
“Tân Tử Nghiễn, huynh thích ta từ khi nào vậy?”
Thân hình Tân Tử Nghiễn cứng lại một chút. Hắn gấp sách, quay người lại, vuốt ve mái tóc đen của ta.
“Từ khi nào ư? Có lẽ là từ lần đầu tiên gặp nàng, lúc nàng lần đầu vào kinh. Nàng cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, dáng vẻ vừa anh dũng lại vừa tiêu dao. Ta đã nghĩ, khi nào mình mới có thể trở thành một người như vậy.”
“Sau đó, ta dò hỏi tin tức về nàng, phát hiện nàng còn sống động hơn cả những gì ta tưởng tượng. Tiếc là lúc đó, ta nghe nói nàng và Hứa Vân Hách là thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, ta đã buồn bã một thời gian dài. May mắn thay, cuối cùng chúng ta đã ở bên nhau.”
Ta cười. “Bây giờ ta mang thai rồi, có phải không còn sống động nữa, mà có phần nặng nề không?”
“Thứ sống động chưa bao giờ là thể xác, mà là tinh thần.” Tân Tử Nghiễn cười nói.
Rồi hắn lại nói: “Nghe nói Hứa Vân Hách đã nạp thiếp thứ hai rồi. Không giống ta, trong lòng chỉ có nương tử. Chỉ không biết trong lòng nương tử…”
“Ta và hắn là thanh mai trúc mã, chỉ là bằng hữu thôi. Huynh yên tâm, nếu ta thật sự thích hắn, không phải hắn không được, hắn mà dám trêu hoa ghẹo nguyệt, ta đã đánh gãy chân hắn rồi.”
“Nương tử, nàng yên tâm, chân của ta chắc chắn sẽ không sao.” Tân Tử Nghiễn hài lòng dụi dụi vào mặt ta, vô cùng dính người.
Sinh con xong, ta không ở nhà chăm con suốt ngày mà thỉnh thoảng vẫn đến quân doanh. Bây giờ là thời thái bình, quân doanh cũng có phần nhàm chán, ta bèn mở một tửu lầu.
Việc làm ăn khá tốt, thỉnh thoảng ta giúp đỡ những đứa trẻ nghèo khó, đặc biệt là các nữ hài. Ở thời đại này, người nghèo sống rất chật vật, mà nữ tử lại càng gian truân hơn.
Một hôm, Tân Tử Nghiễn nói muốn viết lại câu chuyện của ta, để cho người kể chuyện kể lại. Như vậy sẽ có nhiều nữ tử thức tỉnh hơn, và có lẽ địa vị của nữ nhân cũng sẽ được cải thiện. Ta nghe thấy rất có lý, liền ra sức phát triển việc kinh doanh.
Dựa vào những phương thức của thời hiện đại, việc buôn bán rất thuận lợi. Nhân công của ta chín phần mười là nữ giới. Một phần lợi nhuận kiếm được, ta dùng để giúp đỡ những nữ tử muốn thay đổi nhưng bất lực.
Nhờ sự giúp đỡ của Hứa Vân Hách, chẳng bao lâu sau, câu chuyện của ta đã lan truyền khắp cả nước.
Năm năm sau, địch quốc lại xâm lược.
Vị tân đế trẻ tuổi đã cho phép ta ra trận.
Từ đó, vị nữ tướng quân đầu tiên đã xuất hiện.
Vài năm sau, ta nghe nói có nữ tử đã tranh luận đến cùng để được tham gia khoa cử.
Sự thay đổi là một quá trình dài lâu và gian nan, nhưng chỉ cần bắt đầu, thì sẽ có hy vọng.
-Hoàn-