Chị gái tôi đặt bàn tiệc giao thừa hết 8.888 tệ, mời cả nhà đi ăn.
Người thân trong nhà ai cũng khen ngợi chị ấy: “Chiêu Chiêu đúng là đứa có tiền đồ nhất nhà, mời ăn ở nhà hàng năm sao mà cứ như chuyện thường ngày vậy.”
Ba mẹ cũng hùa theo: “Từ nhỏ nó đã giỏi giang rồi.”
Cả bàn tiệc đều tràn ngập lời khen dành cho chị.
Thế nhưng, mẹ lại lén nhét vào tay tôi một cái phong bì đỏ, bảo tôi cầm tiền đi thanh toán.
Tôi mở ra thì thấy bên trong chỉ có sáu hào.
Mẹ cười cười giải thích:
“Phong bì chỉ để lấy may thôi. Con còn có tiền đồ hơn cả chị con, tiền mời khách lẽ ra là con bỏ ra. Chị con chỉ giỏi bề ngoài, chứ thật ra không bằng con đâu. Nên phần còn lại con trả nhé.”
Nghe những lời ấy, tôi im lặng.
Tôi không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mẹ bắt tôi bỏ tiền, còn chị thì hưởng lợi.
Bà luôn viện cớ tôi giỏi hơn chị, hết lần này đến lần khác lợi dụng tôi để trải đường cho chị ấy.
Nhưng mẹ à, bị lợi dụng nhiều quá… thì con cũng mệt rồi.
1
Tôi siết chặt cái phong bì sáu hào trong tay, sững người mãi không nói nổi một câu.
Người mời khách là chị, tại sao tôi phải là người trả tiền?
Đã vậy còn cho tôi có sáu hào, coi như bố thí.
Ngực tôi bỗng nghẹn lại.
Mẹ thì hoàn toàn không nhận ra, bà ghé sát lại, nhỏ giọng nhắc nhở, sợ người khác nghe được:
“Cầm tiền đi nhanh lên, lát nữa trả xong nhớ nói là chị mày trả nhé, biết chưa?”
Bà dặn từng chữ một, như sợ tôi lát nữa nói sai điều gì.
Tôi hít vào một hơi, tay run run, nhìn thẳng vào mắt bà, rất lâu sau mới cất tiếng hỏi:
“Tại sao?”
Mẹ vừa định mở miệng, thì giọng khen ngợi của dì đã át cả lời bà.
Dì cầm ly rượu vang hướng về phía chị tôi, mặt mày rạng rỡ.
“Chiêu Chiêu, ly này dì mời con. Công việc của em họ con lần này đều nhờ con giúp đỡ đấy!”
“Nếu không có con, sao nó có được công việc nhẹ nhàng lương cao thế này chứ!”
Nghe đến đây, đầu tôi như nổ tung.
Công việc đó rõ ràng là tôi tìm giùm mà?
Lúc trước mẹ nhờ tôi mấy lần, tôi còn không chịu.
Sau cùng chịu không nổi mẹ khóc lóc van xin, tôi mới đồng ý giúp em họ tìm việc.
Vậy mà cuối cùng, công lao lại biến thành của chị?
Dì vẫn không ngừng nói tiếp: “Chiêu Chiêu, dì thật lòng cảm ơn con.”
Chị tôi lại thoải mái nhận lấy, còn đứng dậy cười đáp:
“Dì khách sáo rồi, chúng ta là người một nhà, dì mở lời thì chắc chắn con sẽ giúp hết sức mà.”
“Sau này có gì cứ nói với con, đừng ngại ngùng gì hết nha dì.”
Dì tôi cười đến mức không khép miệng được, gật đầu lia lịa.
Lúc ngồi xuống, ánh mắt dì lướt qua tôi, khẽ hừ một tiếng rồi buông lời châm chọc:
“Vẫn là Chiêu Chiêu có tiền đồ. Hai chị em mà sao khác xa nhau thế nhỉ. Trước kia dì nhờ Từ Tuế giúp, phải nói là gần như quỳ xuống cầu xin rồi.”
“Kết quả là nó chẳng coi thân thích ra gì. Theo dì thấy thì Chiêu Chiêu mới là đứa giỏi thật sự, dì đã nhìn ra từ nhỏ rồi!”
Tôi cứng ngắc quay đầu nhìn mẹ. Vì có mặt họ hàng, tôi không tiện lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt để hỏi bà.
Bà thì vội vã tránh ánh nhìn của tôi, cúi xuống ăn vài miếng cơm, coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra.
2
Tờ tiền sáu hào trong tay tôi bị tôi vo lại thành một cục.
Lại là như vậy nữa.
Bắt tôi trả tiền rồi nói là chị trả, đến cả chuyện tôi giúp người cũng phải gán lên đầu chị.
Mà đây đâu phải lần đầu. Mỗi lần tôi làm được việc gì tốt, cuối cùng đều bị đổi tên thành công của chị.
Tim tôi đau nhói từng cơn, không hiểu nổi vì sao mẹ lại làm vậy. Tôi siết chặt tay, không kìm được.
Bác cả lập tức xen vào:
“Chiêu Chiêu giỏi thế này, hay là giúp chị họ con kiếm việc luôn đi?”
“Nó mới tốt nghiệp năm nay, giờ việc làm khó tìm, con giúp được không?”
Động tác ăn của chị khựng lại, ánh mắt có chút ngượng ngập liếc sang tôi, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu:
“Yên tâm đi bác, chuyện việc làm của chị họ cứ giao cho con, sau Tết con thu xếp.”
Bác cả vui đến mức vỗ tay rối rít, uống liền mấy ly rượu.
Không khí trên bàn lại trở nên náo nhiệt.
Lúc này mẹ tôi mới bình tĩnh lại, liếc nhìn tôi một cái, trên mặt lộ ra vài phần dịu dàng, bắt đầu giải thích:
“Tuế Tuế à, chuyện công việc chắc là mẹ nói lại không rõ, dì con nghe nhầm thôi.”
“Nhưng các con là chị em ruột, đâu cần phân rạch ròi thế đúng không? Công lao thuộc về ai thì cũng như nhau cả.”
“Vả lại, con còn giỏi hơn chị con nhiều, chuyện nhỏ này nhường chị một chút được không? Đừng so đo quá.”
Nói xong, bà gắp một miếng thịt bò bỏ vào bát tôi, nét mặt đầy vẻ quan tâm giả tạo, như muốn lấy miếng thịt ấy để xí xoá mọi chuyện.
“Tuế Tuế, đừng nghĩ nữa, con thích ăn thịt bò mà, mẹ gắp miếng nạc nhất cho con đó, ăn đi kẻo nguội.”
Tôi nhìn miếng thịt bò nóng hổi trong bát, trong đầu vẫn văng vẳng câu bà vừa nói.
Bà bảo tôi đừng so đo, nhưng rõ ràng tôi còn chưa nói gì, đã bị quy là người tính toán.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong tim tôi như bị xé ra một lỗ lớn. Dù đang ngồi trong phòng bao ấm áp, tôi vẫn thấy lạnh buốt từ trong lòng.
Tôi ngồi im bên bàn ăn, cả buổi không gắp thêm đũa nào.
Bất ngờ mẹ tôi ho khẽ một tiếng, đứng dậy, lục trong túi ra một chồng bao lì xì, đặt lên bàn.
Lũ trẻ trong phòng liền reo lên vui vẻ, chạy tới chạy lui ầm ĩ.
Từ đứa còn ẵm ngửa chưa biết nói, đến tận bà nội tôi gần tám mươi tuổi, mẹ đều phát lì xì từng người một.
Chỉ trừ tôi.
Chỉ có tôi bị bỏ sót.
Chị tôi để ý, khẽ nhướng môi cười rồi lên tiếng:
“Mẹ, mẹ sao mà sơ ý vậy, quên lì xì cho Tuế Tuế rồi kìa.”
Mẹ vừa múc thêm canh vào bát mình, vừa thản nhiên trả lời:
“Ái chà, con nói Tuế Tuế à? Mẹ đưa rồi đấy chứ.”
Chị sững lại, rồi chu môi làm nũng:
“Vậy à, mẹ thiên vị nha, cho em trước mà không cho con trước!”
Ba tôi lập tức đón lời, nhìn chị bằng ánh mắt cưng chiều không giấu nổi:
“Sao lại thế được, vậy để ba bù cho con một bao nữa nha?”
Chưa để chị kịp mở miệng, ba đã lấy ra một bao lì xì từ túi áo, đưa cho chị.
Cái bao ấy dày đến mức không biết đã nhét bao nhiêu lần số tiền sáu hào bên trong.
Tôi cúi đầu ăn cơm, cố nuốt trọn miếng cơm lẫn với nước mắt đang dâng đầy trong cổ họng.
Mọi người trên bàn đều đang cười, đều khen ngợi gia đình ba người kia tình cảm thắm thiết.
Không ai nhớ rằng tôi cũng là một phần của cái gia đình này.
Tôi siết chặt đôi đũa trong tay.
Ánh mắt mẹ đột nhiên quét khắp phòng, rồi dừng lại trên chiếc túi của tôi.
Tim tôi khựng lại một nhịp, vội vàng định đưa tay ngăn lại.
Nhưng bà đã nhanh hơn, giật lấy hết bao lì xì trong túi tôi, nhét vào tay chị tôi.
Giọng bà vang lên lớn hơn hẳn:
“Chiêu Chiêu à, con cũng chuẩn bị bao lì xì cho mọi người đúng không? Mau đi phát đi, chuyện lớn vậy mà lại quên mất à!”
3
Chị tôi chỉ sững lại đúng một giây, rồi nửa cười nửa không liếc tôi một cái, sau đó thản nhiên nhận lấy đống bao lì xì ấy, bắt đầu phát cho mọi người như lẽ đương nhiên.
Cơn giận tôi dồn nén suốt từ nãy cuối cùng cũng bùng nổ.
Mắt tôi đỏ hoe, quay sang mẹ gào lên chất vấn:
“Bao lì xì này rõ ràng là của con, tại sao mẹ lại nói là Từ Chiêu chuẩn bị cho mọi người?”
“Mẹ! Rốt cuộc mẹ còn thiên vị đến bao giờ nữa?”
“Mẹ có còn nhớ con cũng là con gái của mẹ không?!”
Tay đang phát lì xì của Từ Chiêu khựng lại, ánh mắt thoáng dao động. Chưa kịp để mẹ tôi lên tiếng, chị đã cướp lời trước:
“Tuế Tuế, em nói vậy không hợp lý đâu. Bao lì xì này chỉ là chị mượn tạm túi của em để cất vào thôi, sao lại thành của em được?”
“Hơn nữa, số tiền này đều là tiền thưởng cuối năm của chị. Chị đặc biệt lấy ra để cả nhà cùng hưởng chút may mắn.”
“Sao lại thành bao lì xì của em? Em sao cái gì cũng muốn tranh với chị vậy?”
Lời nói của chị ta đầy vẻ tủi thân, nói đến cuối thì nước mắt đã dâng đầy khóe mắt.
Giống hệt như người chịu uất ức lớn nhất lại là chị ta.
Trong ngực tôi dâng lên một cơn giận vô danh. Tôi vừa định mở miệng thì mẹ đã vội vàng tiếp lời, không cho tôi cơ hội nói thêm.
Bà liếc tôi một cái đầy trách móc, hùa theo chị:
“Đúng vậy, bao lì xì vốn là của chị con mà. Từ Tuế, con có làm loạn thì cũng phải có chừng mực chứ? Đừng thấy cái gì cũng nghĩ là của mình.”
Ba tôi cũng hung hăng trừng tôi một cái, ghé sát lại, nghiến răng cảnh cáo:
“Muốn làm loạn thì cút về nhà mà làm loạn! Hôm nay là ngày Tết, đừng có ép tao tát mày!”