Lục Trầm Chu bận xoay xở giải quyết rắc rối của công ty, đầu tắt mặt tối.
Hứa Minh Nguyệt thì dồn hết tâm trí vào Tiểu Bảo, cả hai chẳng còn hơi sức quan tâm đến tôi.
Lúc này, thám tử tư mà ba thuê trên dark web cuối cùng cũng tra ra tung tích của con trai tôi.
Cặp vợ chồng nhận nuôi con tôi… thực ra là dân buôn người.
Con trai tôi bị bọn họ đe dọa, tra tấn, đánh đập đến mức khắp người đầy vết thương.
Nhưng may mắn là, chưa bao lâu sau khi bị chúng đưa đi, cảnh sát đã bắt được bọn buôn người.
Thằng bé được chuyển đến Viện phúc lợi Từ Tâm.
Tôi bảo Trương thư ký sắp xếp một chuyến thăm viện dưỡng nhi, lấy danh nghĩa Quỹ từ thiện của Tập đoàn Tô thị.
Viện khá cũ, cơ sở vật chất giản dị nhưng tương đối sạch sẽ.
Viện trưởng là một bà lão hiền hậu, nhiệt tình dẫn chúng tôi đi tham quan.
Lũ trẻ đang chơi trong sân, thấy người lạ thì rụt rè né tránh.
Ánh mắt tôi nóng lòng lướt qua từng gương mặt của những bé trai, tìm kiếm đường nét quen thuộc nào đó — nhưng không có.
Khi trái tim tôi dần trĩu xuống, viện trưởng bỗng chỉ vào một bóng dáng nhỏ bé đang yên lặng xếp hình ở góc sân.
“Đó là Tiểu Vũ, đã đến đây gần ba năm rồi. Thằng bé không thích nói chuyện.”
Đứa trẻ ấy gầy đến mức gầy trơ xương, chiếc áo rộng thùng thình che gần hết người.
Thằng bé quay lưng về phía chúng tôi, dường như hoàn toàn không để tâm đến những âm thanh ồn ào xung quanh.
Tôi nghẹn thở, tim như siết chặt lại.
Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của tôi, thằng bé từ từ quay đầu lại.
Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi mắt rất giống tôi, nhưng ánh mắt thì trống rỗng và đầy cảnh giác.
“Tiểu Vũ, lại đây chào dì đi con.”
Thằng bé do dự một lúc rồi chầm chậm bước tới.
Cổ tay thò ra khỏi ống tay áo ngắn, để lộ một vết bớt đỏ sậm ở mặt trong cổ tay phải.
Mẹ tôi từng nói, đó là vết bớt di truyền qua nhiều đời. Bà ngoại tôi có, tôi cũng có.
Cả người tôi như bùng nổ, máu dồn hết lên đầu, cố gắng lắm tôi mới dời được ánh mắt đi chỗ khác.
Tiểu Vũ có vẻ bị tôi nhìn đến sợ, lùi lại một bước.
Tôi lúc ấy mới hoàn hồn, khẽ thở ra một hơi.
Tôi không thể dọa thằng bé, càng không thể nhận con lúc này — nơi đây chưa đủ an toàn.
“Thằng bé này trông ngoan quá.”
Viện trưởng thở dài: “Tiểu Vũ số khổ, lúc được đưa đến thân thể đã yếu, có khuynh hướng tự kỷ nhẹ.”
“Không thích chơi với ai, nhưng rất nghe lời, chưa từng gây rắc rối.”
Tôi hỏi sơ qua vài chuyện liên quan đến Tiểu Vũ, rồi về nhà trước khi Lục Trầm Chu quay lại.
Ngồi vào xe, toàn thân tôi run rẩy.
Tìm thấy con mới chỉ là bước đầu tiên.
Tiếp theo, tôi sẽ cho bọn họ biết — thế nào mới thật sự là tuyệt vọng.
Tôi cho bác sĩ riêng kiểm tra sức khỏe tổng quát cho con trai.
Khi xem báo cáo chi tiết, lòng tôi như bị dao cứa.
【Cân nặng thấp hơn tiêu chuẩn lứa tuổi, phát triển chậm.】
【Suy dinh dưỡng, có nhiều xương gãy cũ, tự kỷ nhẹ…】
Phía sau còn đính kèm vài bức ảnh chụp các vết thương.
Tuy đã lành lại, nhưng vết bầm tím vẫn khiến người ta rùng mình.
Đứa con tôi mang thai mười tháng, mong mỏi từng ngày, không chết… nhưng lại sống trong địa ngục trần gian.
Sáu năm qua, con rốt cuộc đã sống sót kiểu gì?
Tôi cắn chặt môi đến bật máu, không cho bản thân bật thành tiếng.
Nhưng nước mắt thì vẫn không thể kiềm chế, từng giọt lớn rơi trên bản báo cáo.
Khóc xong, tôi lập tức hành động.
Tôi bảo Trương thư ký, dùng danh nghĩa Quỹ từ thiện, đón Tiểu Vũ từ Viện phúc lợi Từ Tâm về.
Tôi sắp xếp cho con ở tại một căn biệt thự đứng tên tôi, thuê bảo mẫu chuyên nghiệp chăm sóc trẻ nhỏ.
Tôi còn mời từ nước ngoài về đội ngũ bác sĩ trị liệu tâm lý và hồi phục chấn thương hàng đầu cho trẻ em.
Mỗi ngày, tôi đều tránh mặt Lục Trầm Chu và Hứa Minh Nguyệt, lặng lẽ đến thăm con.
Ban đầu, thằng bé luôn co rúm trong góc phòng, không cho ai lại gần.
Đồ ăn mang đến, phải đợi lâu thật lâu sau khi người lớn rời khỏi, thằng bé mới vội vã ăn ngấu nghiến như thể sợ bị cướp mất.
Tôi chỉ lặng lẽ ngồi cách đó không xa, kiên nhẫn để con từ từ quen với sự hiện diện của mình.
Tôi thường đọc khẽ vài câu chuyện tranh, đặt mấy món đồ chơi mà bé trai hay thích ở chỗ con có thể nhìn thấy.
Nhìn vào đôi mắt hoảng loạn của thằng bé, tôi không biết bao nhiêu lần đã muốn chạy tới ôm chặt lấy con.
Muốn nói với con, “Mẹ ở đây rồi, mẹ xin lỗi con.”
Nhưng tôi chỉ có thể gồng mình nhịn xuống, không thể để chút cảm giác an toàn con vừa mới xây được bị sụp đổ.
Trong lúc tôi dốc lòng hàn gắn quan hệ với con trai, thế giới bên ngoài đã thay đổi long trời lở đất.
Trang nhất chuyên mục tài chính bất ngờ tung tin Tập đoàn Lục thị dính líu đến hành vi trốn thuế nghiêm trọng.
Các kênh truyền thông uy tín cũng đồng loạt đưa tin báo cáo tài chính mấy năm gần đây của Lục thị đều bị làm giả.
Chỉ sau một đêm, giá cổ phiếu Lục thị lao dốc, đối tác hủy hợp đồng hàng loạt…
Đế chế thương mại mà Lục Trầm Chu dày công gây dựng đang sụp đổ với tốc độ có thể nhìn thấy được.
Cảnh sát chính thức vào cuộc, trực tiếp đến Tập đoàn Lục thị và đưa Lục Trầm Chu đi.
Khi tin tức truyền về nhà, Hứa Minh Nguyệt hoảng loạn.
Cô ta lục tung tất cả các ngăn tủ, định tìm lại số tiền mặt và nữ trang đã giấu, tính dẫn Tiểu Bảo bỏ trốn.
Nhưng rồi cô ta phát hiện, tất cả tài sản đáng giá trong nhà đều biến mất, thẻ ngân hàng cũng bị đóng băng.
Hứa Minh Nguyệt run rẩy bấm gọi cho bạn bè của Lục Trầm Chu.
Người thì tắt máy, người thì vừa bắt máy đã vội cúp.
Lục Trầm Chu bị tạm giữ hai ngày rồi được bảo lãnh tại ngoại.
Khi anh ta về đến nhà, đã không còn chút khí thế nào của người từng đứng trên đỉnh cao danh vọng.
Bộ vest đắt tiền nhàu nát, tóc tai bù xù, hốc mắt trũng sâu, trông như già đi mười tuổi.
Căn nhà thì hỗn độn, Hứa Minh Nguyệt đang nổi điên với Tiểu Bảo, dọa thằng bé khóc òa.
“Trầm Chu, giờ phải làm sao đây? Tiền không còn một đồng!”
Lục Trầm Chu bực bội đẩy cô ta ra. “Câm miệng! Làm sao tôi biết được? Mọi chuyện cứ như bị nguyền rủa vậy!”
“Tôi còn đang nghĩ… có phải vì chúng ta đã hại chết anh cả và ba mẹ, nên ông trời mới trừng phạt…”
“Minh Nguyệt, tôi không thể đi tù. Ở ngoài tôi còn có thể làm lại. Còn em…”
Hứa Minh Nguyệt hét lên cắt ngang lời anh ta. “Kế hoạch dựng tai nạn để lấy tiền bảo hiểm là do anh nghĩ ra, giờ xảy ra chuyện, anh muốn đổ hết cho tôi à?”
“Tôi nói cho anh biết, chết thì chết chung!”
Hai người lao vào cãi vã, giằng co ngay giữa phòng khách, mặt mũi méo mó vì tức giận và sợ hãi.
Tôi từ từ bước ra khỏi phòng ngủ, tiếng ồn ào lập tức tắt lịm.
Lục Trầm Chu xoa huyệt thái dương đang giật lên vì đau, cố gắng kiềm chế cơn tức, lấy giọng qua loa: “Vãn Vãn, em ra đây làm gì? Về phòng đi, chuyện này không liên quan tới em.”
“Dạo này công việc gặp trục trặc, anh với chị dâu chỉ đang bàn việc trong nhà thôi.”
Đến giờ anh ta vẫn còn lừa tôi.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt điềm tĩnh nhìn thẳng hai người họ.
“Lục Trầm Chu, mắt tôi khỏi từ lâu rồi.”
Căn phòng như bị đóng băng, không khí ngưng đọng.
Vẻ giận dữ và lo lắng trên mặt Lục Trầm Chu đông cứng lại, đồng tử co rút.
Anh ta như không nghe rõ, môi mấp máy, lắp bắp mấy từ khô khốc. “Em nói gì… đừng đùa mà.”
Hứa Minh Nguyệt đứng chết trân, mắt trợn tròn.
Tôi bật cười khẽ. “Cũng phải cảm ơn con trai anh, nhờ nó đẩy tôi ngã xuống cầu thang, tôi mới lấy lại được ánh sáng… và ký ức.”
“Tôi đã thấy các người hôn nhau, thấy cả những tấm ảnh dơ bẩn và tin nhắn ghê tởm đó.”
Tôi thấy rõ mồ hôi lạnh lăn dài trên trán Lục Trầm Chu.
Mặt anh ta tái mét, toàn thân run rẩy không kiểm soát.
Hứa Minh Nguyệt hét lên, chỉ tay vào tôi chửi bới: “Hóa ra tất cả đều là giả? Cô giả vờ bị mù, lừa chúng tôi bấy lâu nay?”
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, giọng không chút cảm xúc.
“So với những gì các người đã làm với tôi, chút đó chẳng là gì.”
“Cô đem con trai tôi vứt ngoài cổng trại trẻ mồ côi, để đứa con hoang của mình thay thế nó.”
“Còn ông chồng yêu dấu của tôi thì giả vờ nghèo, cho tôi uống thuốc hại thân, rồi ngang nhiên âu yếm chị dâu ngay trước mặt tôi.”
“Suýt nữa thì quên, nếu không phải tôi mất trí nhớ, thì loại đàn ông như anh căn bản không xứng để tôi nói chuyện.”
Hứa Minh Nguyệt mặt không còn chút máu, lảo đảo lùi lại, đập mạnh vào cạnh bàn trà.
“Sao cô biết được…”
Lục Trầm Chu túm lấy cánh tay tôi, giọng khàn đặc. “Tô Vãn, cô biết thì sao chứ? Cô chỉ là một đứa mồ côi không cha không mẹ, cô làm được gì?”
Tôi hất mạnh tay anh ta ra. “Lục Trầm Chu, ai nói với anh tôi là trẻ mồ côi?”
“Cha tôi là người giàu nhất Hải Thành – Tô Trấn Hải!”
Hứa Minh Nguyệt bịt miệng lại, không dám tin. “Cô nói bậy! Tiểu thư nhà họ Tô sao có thể lưu lạc ngoài xã hội suốt bảy năm mà không ai đi tìm?”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, khóe môi cong lên một nụ cười mỉa mai.
“Bảy năm trước, Lục Trầm Chu lái xe tông tôi. Việc đầu tiên anh ta làm không phải gọi cấp cứu, mà là đứng quan sát xem tôi đã chết chưa.”
“Hôm đó tôi chỉ dắt chó ra ngoài đi dạo, không mang giấy tờ theo người. Anh ta thấy tôi mất trí nhớ, lại bị mù.”
“Anh ta dụ tôi giao miếng ngọc gia truyền, biến tôi thành lá chắn cho mối quan hệ dơ bẩn của hai người.”
Lục Trầm Chu đứng chết lặng, lắp bắp. “Sao… sao cô biết…”
Tôi nhìn anh ta đầy khinh thường.“Sau tai nạn, ba tôi đã huy động tất cả nguồn lực đi tìm tôi, gần như lật tung cả Hải Thành.”
“Anh là kẻ gây tai nạn nhưng lại giấu tôi đi, làm giả thân phận, lừa tôi rằng chúng ta là vị hôn phu. Anh tráo đổi con tôi, đem nó vứt đi!”
“Nếu lúc đó anh còn một chút lương tâm, giao tôi cho cảnh sát, thì tôi đã trở về nhà, làm sao có chuyện kết hôn với loại đàn ông như anh, sinh con cho anh, rồi bị các người đầu độc suốt bảy năm?!”