9
“Thành ý” mà nhà họ Lục đưa ra chính là:
Sau khi sinh con xong, Lục Trần Nguyệt bị đưa vào viện tâm thần.
Không khỏi khiến người ta xót xa lắc đầu.
Vốn chỉ là con nuôi, chuyện gả cho con trai trong nhà đã đủ trái luân thường.
Cuối cùng lại kết thúc trong cảnh “giữ con, bỏ mẹ”.
Bà Lục và ông Lục cũng bị phanh phui chuyện tình cảm rạn nứt.
Biên Hồng vừa xoa tay cho tôi, vừa bình thản nói:
“Mấy tin đó là do anh gửi cho bà ta đấy. Anh thuê người theo dõi ông Lục, chỉ cần ông ta có chút động tĩnh nào…”
“Là anh lập tức gửi số phòng cho bà Lục.”
“Bà ta không định đi, anh cũng sẽ ép bà ta đến tận nơi bắt gian.”
Một người bận giấu, một người bận bắt.
Gánh nặng công ty đổ hết lên đầu Lục Thiếu Xuyên.
Vốn đã chẳng có năng lực gì, giờ lại còn phải xử lý scandal tình ái của cha mình.
Anh ta bận đến mức đầu tắt mặt tối.
Tối hôm đó, Biên Hồng muốn đưa tôi đến một buổi tiệc rượu.
Anh tự tay chọn váy cho tôi.
“Vợ à, đừng suốt ngày ở nhà ôm quá khứ nữa. Anh đã nói rồi, tất cả những gì em từng chịu, anh sẽ đòi lại từng thứ một.”
Buổi tiệc hôm đó toàn là người quen.
Chủ yếu là trong giới nghệ thuật.
Người nhà họ Lục cũng có mặt.
Khi buổi tiệc đang đến cao trào.
Biên Hồng cho người mang lên một bức tranh.
Tôi cảm thấy quen lắm, hình như là tranh tôi từng vẽ lúc nhỏ.
Biên Hồng mỉm cười tự hào giới thiệu với mọi người:
“Đây là bức tranh vợ tôi vẽ khi còn trẻ.”
“Rất vinh hạnh vì năm đó tôi đã sưu tầm được.”
“Tôi biết, có thể năm năm trước từng có lời đồn.”
“Lục Trần Nguyệt của nhà họ Lục nói vợ tôi đạo nhái tranh cô ta.”
“Mà tranh ‘bị đạo’ lại chính là bức tôi đã sưu tầm này.”
“Nhưng tôi có thể cho mọi người xem ngày tháng tôi mua bức tranh này, và cả người trung gian giao dịch.”
“Tôi cũng mời cả ban giám khảo cuộc thi năm đó.”
“Theo dòng thời gian, chỉ có thể là Lục Trần Nguyệt đạo nhái tranh của vợ tôi.”
Mọi người xung quanh xì xào bàn tán.
“Có lẽ mọi người sẽ thắc mắc vì sao khi đó vợ tôi không đứng ra làm rõ.”
“Vì khi ấy cô ấy đang mắc kẹt trong một mối quan hệ tình cảm tồi tệ.”
“Cô ấy không thể nói thật, mọi người đều đàn áp cô ấy.”
“Quãng thời gian đen tối ấy, vợ tôi sống vô cùng khó khăn.”
“Rất may là tôi đã tìm cho cô ấy một bác sĩ tâm lý rất giỏi.”
“Tôi luôn ở bên cạnh, cùng cô ấy vượt qua những tháng ngày đau đớn ấy.”
“Điều khiến vợ tôi tiếc nuối nhất là…”
“Tay cô ấy bị Lục Trần Nguyệt cố tình đâm bị thương, đến giờ vẫn không thể cầm bút vẽ lại.”
Tay phải tôi vẫn thả lỏng tự nhiên, thỉnh thoảng còn run lên không kiểm soát.
Tôi hận Lục Trần Nguyệt đến tận xương tủy.
Lục Thiếu Xuyên nhìn tôi, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
Sự thật cuối cùng cũng phơi bày, nhưng đã quá muộn.
Người chồng tôi yêu suốt bao năm phản bội tôi với bạn thân nhất.
Bị vu oan đạo nhái, sảy thai, tay bị đâm, vĩnh viễn không thể cầm cọ.
Những cú đả kích dồn dập kéo đến không dứt.
May mắn thay, thời khắc tăm tối nhất đời tôi đã có Biên Hồng ở bên.
Thì ra… anh đã bắt đầu bảo vệ tôi từ rất lâu rồi.
Còn sớm hơn cả thời điểm tôi quen biết anh.
10
Biên Hồng đã tra ra được đoạn camera năm đó.
Anh báo án.
Sau khi xác nhận Lục Trần Nguyệt không hề có tiền sử bệnh tâm thần.
Chính tay tôi đưa cô ta vào tù.
Lần gặp cuối cùng, cô ta không ngừng chửi rủa tôi.
“Đều tại mày Trần Vận, nếu có ngày tao ra được, tao nhất định sẽ không để mày sống yên.”
Cuối cùng, tôi cũng khiến cô ta phải trả giá cho những gì mình đã làm.
Ngày cô ta bị tuyên án.
Tôi ôm Biên Hồng khóc đến xé ruột xé gan.
Nếu năm đó tôi không bước chân vào nhà họ Lục, thì sẽ không có chuyện Lục Trần Nguyệt cố ý hại chết mẹ tôi.
Mẹ vẫn còn sống, tôi vẫn còn có thể gặp bà.
Biên Hồng đưa tôi trở về căn nhà cũ ở quê.
Mọi thứ vẫn giống hệt khi còn nhỏ.
Khi ấy, bố chưa đổ bệnh, mẹ cũng còn trẻ.
Gia đình ba người chúng tôi, dù sống chật vật, nhưng ai cũng còn ở bên nhau.
Sau khi bố mắc bệnh, cần rất nhiều tiền chữa trị.
Ông vì không muốn trở thành gánh nặng cho tôi và mẹ, đã tự sát vào một buổi trưa yên tĩnh.
Mẹ suy sụp một thời gian dài, thấy tôi thường xuyên không đủ ăn.
Vì nuôi tôi, bà mới liều mình làm việc.
Và rồi đi vào nhà họ Lục.
11
Mộ của mẹ và bố nằm cạnh nhau.
Bên phải còn có một tấm bia nhỏ xíu.
Là đứa con mà tôi còn chưa kịp nhìn mặt.
Tôi khóc đến mất kiểm soát, Biên Hồng ôm chặt lấy tôi.
“Được rồi, vợ à, anh ở đây, mọi chuyện đều đã qua rồi, đừng sợ.”
Tôi đã từng suy sụp đến mức tự sát nhiều lần.
Mỗi lần đều là Biên Hồng cứu tôi.
Lần cuối cùng được cứu sống.
Biên Hồng khóc đến thở không ra hơi.
“Lần sau nếu em còn tự sát, anh sẽ không cứu nữa, anh sẽ đi cùng em.”
“Em làm anh sợ chết đi được, bác sĩ nói chỉ chậm thêm một phút thôi là anh sẽ không còn gặp lại em nữa.”
“Trần Vận, chúng ta kết hôn nhé.”
Tôi đồng ý.
Lần đầu tiên có người quan tâm tôi đến như vậy.
Từ đó, tôi không còn ý nghĩ tự sát nữa.
Sự ra đời của con trai đã chữa lành tôi rất nhiều.
Bù đắp cho nỗi tiếc nuối của đứa trẻ đã mất.
Biên Hồng luôn bao dung với tôi.
Mỗi khi tôi sụp đổ, anh đều nói với tôi.
Đừng sợ, đã có anh lo.
Từng chút từng chút một, tôi bước ra khỏi nỗi đau.
Mẹ ơi, hình như con đã tìm được người thật sự có thể gửi gắm cả đời rồi.
12
Đã rất lâu rồi tôi không gặp mẹ Lục.
Lần gặp lại này, bà đã ly hôn với bố Lục.
Đóng vai bấy nhiêu năm, cuối cùng bà cũng được giải thoát.
“Mặc dù yêu cầu của tôi có hơi quá đáng, nhưng mong cô hiểu cho tấm lòng của một người mẹ vì con cái.”
Bà vừa nói xong câu đó, tôi đã muốn rời đi.
Dù sao cũng chỉ liên quan đến Lục Thiếu Xuyên.
Bà kéo tôi lại.
“Những chuyện trước đây, tôi đều xin lỗi cô.”
“Nhưng Thiếu Xuyên bây giờ thật sự rất đáng thương.”
“Bố nó mang tiền chạy theo nhân tình.”
“Công ty thì để lại một đống lỗ hổng.”
“Mỗi ngày nó bận đến mức chân không chạm đất, về nhà còn phải chăm con, sống chẳng khác nào một cái máy.”
“Nếu cô có thời gian, có thể đến thăm nó không.”
“Chỉ cần nói với nó một câu cũng được, nó thật sự rất yêu cô, chỉ là…”
Tôi cắt ngang lời bà.
“Anh ta thế nào không liên quan gì đến tôi.”
“Quản lý công ty là vì anh ta họ Lục, chăm con là vì đứa trẻ cũng họ Lục, chẳng phải sao?”
“Rõ ràng đó là trách nhiệm của anh ta, bà lại cố nói như thể anh ta chịu khổ lắm.”
“Bà Lục, tôi nghĩ chúng ta không cần nói chuyện tiếp nữa.”
Bước ra khỏi cửa, cả người tôi nhẹ nhõm hẳn.
Vẫn là Biên Hồng tốt hơn, có mệt đến đâu cũng không bao giờ trốn tránh trách nhiệm như Lục Thiếu Xuyên.
Tôi nhắn tin cho Biên Hồng.
“Chồng ơi, em nhớ anh rồi.”
13
Ngoại truyện Biên Hồng:
Tôi để ý đến Trần Vận từ rất sớm.
Khi đó cô ấy chỉ là một họa sĩ vẽ tranh mạng vô danh, mới mười mấy tuổi.
Tôi nhìn trúng tranh của cô ấy trên mạng.
Muốn mua trực tiếp ngoài đời.
Địa chỉ cô ấy cho tôi, vừa khéo lại cùng khu với tôi.
Nhưng đến lúc gặp mặt tôi mới biết, hóa ra cô ấy là người của nhà họ Lục.
Mà Lục Trần Nguyệt của nhà họ Lục thì chẳng phải loại dễ chung sống.
Nổi tiếng vì lòng đố kỵ quá mạnh.
Tôi có nhắc nhở cô ấy vài câu, nhưng hình như cô ấy không hiểu.
Lần sau nghe tin về cô ấy, đã là chuyện mẹ cô ấy qua đời, rồi cô ấy chuẩn bị gả cho Lục Thiếu Xuyên.
Nhưng Lục Thiếu Xuyên chẳng phải đang yêu Lục Trần Nguyệt sao?
Quả nhiên, chưa đầy một năm.
Họ đã ly hôn.
Còn truyền ra tin cô ấy đạo nhái tranh của Lục Trần Nguyệt.
Mà tác phẩm bị nói là “đạo nhái” ấy, lại chính là bức tranh tôi đã mua.
Thật nực cười.
Trình độ của Lục Trần Nguyệt thế nào, tôi hiểu rõ hơn ai hết.
Tôi lục lại mốc thời gian mua tranh, định đưa chứng cứ cho cô ấy.
Nhưng trạng thái của cô ấy khi đó rất tệ.
Tôi chỉ có thể ở bên,cùng cô ấy điều trị trước.
Càng nhìn càng xót xa.
Lần tai nạn cuối cùng, tôi hoảng loạn đến cực điểm.
Có cảm giác như cô ấy đang dần dần biến mất khỏi thế giới này.
Vì thế, sau khi cô ấy tỉnh lại.
Việc đầu tiên tôi làm, chính là cầu hôn cô ấy.
Tôi muốn giữ cô ấy lại bên mình, mãi mãi.
(Hoàn)