Tôi giúp anh trai chiêu sinh cho câu lạc bộ bóng rổ.
Ai ngờ lại viết nhầm yêu cầu từ cao trên 180cm thành cao trên 18cm.
Kết quả là cả trường chỉ có một học sinh nghèo trong lớp đăng ký.
Cậu ta bước vào với vẻ lạnh nhạt:
“Nghe nói có bao cơm trưa?”
Tôi ngẩn người gật đầu:
“Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng là - cậu thật sự được 18 sao?”
1
Tôi giúp anh trai làm xong poster tuyển người cho câu lạc bộ bóng rổ.
Đăng lên suốt 3 ngày, chẳng có lấy một ai đến tìm tôi để ghi danh.
Đang thắc mắc thì bạn thân gửi tin nhắn WeChat.
“Này, poster tuyển người của câu lạc bộ nhà cậu là do cậu làm à?”
Tôi: “Ừ, đúng rồi, đẹp chứ?”
Bạn thân: “Đẹp cái gì mà đẹp, chị gái, mau chạy đi thôi, chắc giờ anh cậu đang xách d/a/o đi tìm cậu rồi đó.”
Tôi khó hiểu: “Tìm tôi? Tôi giúp anh ấy làm poster chẳng phải nên cảm ơn tôi sao? Tôi còn chưa đòi tiền công nữa mà.”
Bạn thân không nói gì, trực tiếp gửi qua một tấm ảnh chụp màn hình, còn kèm theo sticker: “Cậu cố ý hay vô ý đây?”
Cố ý cái gì?
Tôi mơ màng bấm mở ảnh ra xem.
Trên đó là dòng chữ tôi đã viết trong poster tuyển người: “Đội bóng tuyển hậu vệ, phẩm chất tốt, tích cực luyện tập, bao cơm trưa, trên 70kg…”
Tôi càng xem càng thấy khó hiểu.
Viết rõ ràng, chính xác thế này mà? Hoàn toàn theo yêu cầu của anh tôi mà…
Ánh mắt tôi vô thức lia lại dòng cuối.
Không đúng.
Tôi dụi mắt, nhìn kỹ lại lần nữa.
“Trên 18cm” mấy chữ to tướng chói lòa đập thẳng vào mắt tôi.
Tôi: “???”
18cm?
Là cái gì 18cm?
Chẳng phải phải là 180cm sao?
Cái số 0 đó đi đâu mất rồi?
Bay đi Tứ Xuyên rồi à?
Tôi không dám tin, nhìn đi nhìn lại cả chục lần.
Càng nhìn, tim càng lạnh.
Đến cuối cùng, mồ hôi lạnh đã túa ra khắp người.
Bạn thân lại gửi thêm một cái icon giơ ngón cái.
“Anh cậu có cô em gái như cậu đúng là phúc mười đời.”
“Đúng kiểu yêu nghiệt giáng thế.”
“Tấm poster đó giờ đã hot rồi, lan truyền khắp trên mạng.”
“Có người còn đào ra hội trưởng câu lạc bộ bóng rổ là anh cậu – Giang Nhượng, hỏi xem anh ấy đang tuyển cầu thủ bóng rổ hay tuyển bạn trai nữa.”
“Còn nói đội bóng rổ bị đè nén nhu cầu quá độ ấy chứ.”
“Bây giờ hòm thư cá nhân trên mạng xã hội của anh cậu toàn là mấy cậu trai nhỏ vào làm phiền, còn gửi đủ loại hình ảnh chướng mắt, chọc tức anh cậu đến mức điên người.”
“Cậu mau trốn đi đi, nghe nói anh cậu đã hắc hóa rồi, thề sẽ trừ gian diệt ác, lấy nghĩa lớn mà xử em gái đấy!”
2
Đọc đến cuối, tôi đã trốn trong chăn run cầm cập.
Lần trước cãi nhau với anh trai, tôi xóa anh ấy, còn chặn luôn số điện thoại.
Từ đó đến nay chưa từng nói chuyện lại.
Cách duy nhất còn có thể liên lạc chính là…
Tôi run rẩy mở Alipay ra.
Quả nhiên.
Hơn 99 tin nhắn cùng lúc nhảy ra.
Toàn bộ đều do anh trai tôi gửi.
“Cứ chờ đấy, Giang Hà.”
“Tôi nói dạo này nhà sạch sẽ lạ thường, thì ra là cô lấy thể diện của tôi ra quét đất.”
“Tôi đã ở dưới ký túc xá của cô rồi.”
“Hôm nay có thức trắng đêm tôi cũng phải chờ đến khi gặp cô.”
“Cô làm tôi mất hết mặt mũi, dù c/h/ế/t làm ma tôi cũng không tha cho cô…”
Ngoài ra còn có ở mấy app như Nhạc Mây nào đó, Âm nào đó, Thư nào đó…
Tất cả phần tin nhắn hậu đài đều là hơn 99 tin anh tôi gửi, chẳng khác gì đòi mạng.
Dường như thề phải bắt tôi về quy án.
Tôi sợ đến mức suýt ngất đi.
Bàn tay run rẩy bấm gọi điện thoại cho anh.
Đầu bên kia lập tức bắt máy.
“Alo?”
Tôi thăm dò, khẽ nói.
“Giang Hà!!!!!”
Quả nhiên.
Tiếng gào thét điên cuồng của anh trai truyền sang, như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Xuống đây cho tôi!”
Kẻ ngốc mới xuống.
Tôi chỉ còn cách vội vàng xin lỗi để trấn an anh.
Trong đầu điên cuồng tìm cách giải quyết.
Đồ đầu đất, mau nghĩ đi!
Đang rối bời thì bất ngờ có tin nhắn WeChat gửi đến.
【Lục Dụ Bạch: Xin chào, cho hỏi đội bóng rổ còn tuyển người không?】
Tôi ngẩn ra.
Lục Dụ Bạch?
Nam thần lạnh lùng kiêm học bá siêu cấp trong lớp?
Không phải cậu ấy ngày nào cũng bận rộn học hành, làm thêm, còn chăm sóc em gái nằm viện, chẳng buồn tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào sao?
Không đúng.
Cậu ấy có biết tấm poster kia viết nhầm yêu cầu không?
Hay là thật sự có 18…
Cứ thế trong sáng muốn gia nhập đội bóng rổ đầy “ức chế” của anh tôi?
Cậu ta cũng chẳng sợ bị anh tôi “quy tắc ngầm” sao.
Không đúng, không đúng.
Có lẽ là cậu ấy nhìn nhầm thôi.
Nhưng cũng không thể nào.
Đã tròn 3 ngày rồi, chuyện này trên mạng ầm ĩ đến thế, sao cậu ấy có thể không thấy?
Tôi đang cân nhắc xem nên trả lời thế nào.
Trong ống nghe, anh trai lại tuôn ra đủ loại chửi rủa.
Tôi vội vàng ngắt lời:
“Anh, anh, anh… đợi chút, em tìm được người cho câu lạc bộ bóng rổ của anh rồi, cậu ấy muốn gia nhập.”
Kết quả là âm lượng của anh tôi không hề giảm, thậm chí còn lớn hơn.
“Tuyển cái em gái cô chứ tuyển! Lại là mấy thằng gay tới giỡn mặt tôi chứ gì? Đừng phí lời, chặn nó đi!”
Tôi cuống quýt giải thích:
“Không phải, không phải, là một cậu bạn trong lớp bọn em, thật sự rất ngoan, học hành chăm chỉ, thường xuyên nhận học bổng, còn ngày ngày đi làm thêm để kiếm tiền thuốc men cho em gái…”
“Dừng, dừng, dừng…” anh tôi nhịn không nổi ngắt lời:
“Cô thầm thích người ta à, hiểu rõ thế cơ mà.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng:
“Anh nói gì thế?”
Anh tôi thở phào:
“Vậy thì tốt. Nhiệm vụ chính của em bây giờ là học hành, chuyện yêu đương còn sớm, đợi khi nào tốt nghiệp đại học rồi hẵng…”
Anh chưa nói xong, tôi lại tự nhiên bổ sung thêm:
“Đẹp trai như thế, người lại tốt, ai mà chẳng thích chứ…”
Anh tôi: “!”
“Cô xuống đây ngay, mau xuống đây cho tôi!”
Tôi cười:
“Đùa thôi mà anh. Vậy anh có muốn tuyển cậu ấy không?”
Anh tôi kiên quyết:
“Không cần, em làm lại cái poster đi, rồi tuyển lại từ đầu.”
Nói xong, anh lại giả vờ lơ đãng hỏi:
“À mà, cậu đó tên gì? Để hôm nào rảnh tôi đi dạy dỗ… à không, ‘xin chỉ giáo’ phương pháp học tập của cậu ta.”
Tôi đáp:
“Lục Dụ Bạch.”
“Được rồi, vậy coi như xong chuyện này nhé, anh.”
“Ai thèm coi như xong! Xuống ngay cho tôi… Khoan đã, em vừa nói cậu ấy tên gì?”
Tôi:
“Lục Dụ Bạch, sao thế?”
Giọng điệu bình tĩnh của anh tôi lập tức cao vút:
“Giữ cậu ấy lại cho tôi! Nhất định phải giữ! Tuyển ngay cho tôi!”
Cái mặt đổi còn nhanh hơn lật sách.
“Tại sao? Anh cũng thầm thích cậu ấy à?”
“Thích cái rắm!”
Anh tôi gấp đến mức như muốn chui ra khỏi điện thoại:
“Hồi cấp 3 cậu ta học cùng lớp với tôi. Chỉ cần có cậu ta tham gia, đội bóng rổ lần nào cũng đoạt hạng nhất!”
“Trước đây câu lạc bộ đã mời đi mời lại, lần nào cũng bị từ chối vì cậu ta bận.
Không ngờ lần này lại tự dâng tới cửa, ha ha ha, thế thì đừng mong thoát! Ông trời thương tôi rồi, chẳng tốn công mà lại có ngay… ha ha ha ha…”
Tiếng cười đó, y như đại phản diện bắt được nam chính.
Ở tận tầng 8 mà tôi vẫn nghe rõ mồn một.
Ngại quá, tôi liền giục anh mau đi cho khuất mắt.
Sau đó mở lại khung chat, trả lời tin nhắn.
“Có tuyển, có tuyển.”
“Chiều mai nếu rảnh thì đến phòng sinh hoạt ở nhà thi đấu để ghi danh nhé.”
Đối phương nhanh chóng đáp lại:
“Có thời gian.”
Nhưng thật sự quá tò mò.
Do dự nửa ngày, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Cậu chắc chắn là mình phù hợp với yêu cầu tuyển người chứ?”
Đối phương gần như trả lời ngay lập tức:
“Ừ.”
Ô hô.
Tự tin ghê vậy sao?
Nhưng nghĩ lại, lâu như thế rồi, cả trường cũng chỉ có mỗi cậu ấy dám ngược dòng gió tanh mưa máu mà đăng ký.
Xem ra cậu ấy quả thực có vốn liếng để tự tin.
Tốt lắm, lại thêm một lý do khiến tim người ta rung động.
Một người đàn ông ưu tú, cầu tiến như thế.
Điều kiện phần cứng lại còn xuất sắc.
Chẳng phải là cơ hội ở gần sông gần nước, cần phải nắm bắt thật tốt sao.
Nghĩ đến cảnh sau này nếu thật sự quen nhau, không dám tưởng tượng sẽ “hạnh phúc” đến mức nào!