Mẹ tôi xem xong, tay cũng run run.“Nó đưa cho con nhỏ đó… một trăm tám mươi vạn?”
“Đúng. Trả trước 180 vạn, mỗi tháng trả góp 12 ngàn.”
Tôi cười chua chát.“Năm ngoái con muốn mua cái túi 3.800 tệ, nó bảo đắt quá.”
“Đồ súc sinh!” Mẹ tôi giận đến mức ném luôn điện thoại.“Mẹ, đừng giận.”
Tôi nhặt lại máy.“Con có đầy đủ bằng chứng, lúc ly hôn, tất cả sẽ là con bài mặc cả.”
“Chỉ ly hôn là chưa đủ,” ba tôi nghiến răng, “Phải bắt nó tay trắng ra đi!”“Sẽ vậy thôi.”
Tôi mở một tệp khác.“Đây là bản công chứng tài sản từ tám tháng trước.”
Ba cầm lấy, vừa nhìn liền sững sờ.“Căn nhà… đứng tên con?”“Vâng.”
Tôi mỉm cười.
“Tám tháng trước, ngày thứ hai sau khi phát hiện nó ngoại tình, con đã bắt đầu sắp đặt rồi.”
“Nhưng mà…” mẹ tôi vẫn khó hiểu, “Nó sao lại đồng ý sang tên nhà cho con?”
“Vì nó không biết.”
Tôi mở đoạn tin nhắn lúc đó ra.
“Con nói với nó là muốn mua bảo hiểm, cần công chứng tài sản. Bảo nó ký tên.”
Tôi chỉ vào đoạn hội thoại giữa tôi và Trần Hạo.
“Nó nói: ‘Được, em xem rồi làm.’”“Rồi sao?”“Rồi con làm thật.”Tôi cất điện thoại.
“Nhà, xe, tiền tiết kiệm — tám tháng trước, con đã chuyển hết về tên mình.”
Phòng khách lại chìm vào im lặng.
“Con gái à…” ba tôi nhìn tôi, mắt hoe đỏ, “Con đã chịu khổ rồi.”“Không khổ đâu.”Tôi đứng dậy.“Người khổ là nó.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ba năm nay, nó tưởng con chẳng biết gì. Thật ra con biết rõ hơn nó, nó đã tiêu bao nhiêu tiền cho con đàn bà kia.”
Tôi quay đầu lại.
“180 vạn tiền nhà, 38 vạn mua xe, mỗi tháng 2 vạn sinh hoạt phí. Ba năm tổng cộng 290 vạn.”
Tôi cười nhẹ.“Không thiếu một xu.”“Vậy con định thế nào?” Mẹ hỏi.“Ngày mai, con gặp luật sư.”
Tôi cầm lấy túi xách.“Mốt, chính thức đệ đơn ly hôn.”
3.
Sáng ngày thứ ba.Văn phòng luật sư.
Luật sư Lý cầm tập tài liệu tôi chuẩn bị, vẻ mặt từ bất ngờ chuyển thành ngưỡng mộ.
“Cô Tô, cô chuẩn bị quá kỹ lưỡng.”“Cũng tạm thôi.”
Tôi nhấp ngụm nước.“Cái gì cần có thì đều có.”
“Không phải ‘tạm’ đâu,” luật sư Lý đặt tập hồ sơ xuống, “Tin nhắn, chuyển khoản, thông tin bất động sản, đặt phòng khách sạn, thêm bản công chứng tài sản từ tám tháng trước nữa.”
Anh ta nhìn tôi.
“Nói thật nhé, trong mười năm hành nghề của tôi, mới thấy được hai vụ chuẩn bị kỹ như vậy.”
“Thật sao?”
“Lần trước là một nữ doanh nhân bị chồng phản bội,” luật sư Lý mỉm cười, “Cuối cùng cô ấy được bồi thường ba ngàn vạn.”
“Tôi không có tới ba ngàn vạn đâu.”
“Nhưng trường hợp của cô,” anh ta chỉ vào hồ sơ, “Cơ hội thắng còn cao hơn.”
“Sao vậy?”
“Thứ nhất, bản công chứng tài sản có chữ ký của chồng cô, hiệu lực pháp lý không thể chối cãi.”
Anh ta lật tới trang đó.
“Thứ hai, chuỗi bằng chứng ngoại tình hoàn chỉnh, lại có yếu tố chuyển giao tài sản giá trị lớn cho người thứ ba, trong vụ ly hôn là lỗi nghiêm trọng.”
“Vậy nên?”
“Vì vậy, nếu kiện ra tòa, cô có thể yêu cầu: toàn bộ tài sản chung sau hôn nhân thuộc về cô, cộng thêm bồi thường tổn thất tinh thần.”
“Nếu không kiện thì sao?”“Nếu không kiện…”
Luật sư Lý suy nghĩ một lát.
“Nếu bên kia đồng ý ly hôn thuận tình, cô có thể trực tiếp lấy toàn bộ tài sản, để anh ta tay trắng rời khỏi nhà.”
Tôi gật đầu.“Vậy thì không kiện.”“Cô chắc chứ?”“Chắc chắn.”Tôi đứng dậy.
“Kiện tụng rắc rối quá, tôi chỉ muốn kết thúc càng nhanh càng tốt.”
“Được rồi,” luật sư Lý cũng đứng dậy, “chiều nay tôi sẽ chuẩn bị thỏa thuận ly hôn.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi bước tới cửa, rồi dừng lại.“À đúng rồi, luật sư Lý.”“Vâng?”“Tiểu tam của anh ta đang mang thai năm tháng.”
“Cái này thì…” Luật sư Lý nhíu mày, “Quyền lợi của con ngoài giá thú vẫn được pháp luật bảo vệ. Nếu đứa trẻ được sinh ra, chồng cô phải có trách nhiệm chu cấp.”
“Tôi biết.”
Tôi khẽ cười.“Nhưng đó là chuyện của anh ta, không phải chuyện của tôi.”
Chiều hôm đó, Trần Hạo gọi điện đến.“Tô Tình, em đang ở đâu?”“Có chuyện gì?”
“Chúng ta nói chuyện chút đi.”“Nói chuyện gì?”“Về… về chuyện hôm qua.”
Giọng anh ta có chút do dự.
“Anh nghĩ… chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc.”
Tôi liếc nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ.“Được thôi.”“Vậy… tối nay, mình hẹn ở đâu đó?”
“Không cần phiền vậy,” tôi nói, “anh cứ về nhà đi.”“Em cũng đang ở nhà?”“Đúng.”Tôi cúp máy.
Sáu giờ tối.Trần Hạo về đến nhà.
Lần này, anh ta đi một mình.“Chu Uyển đâu?” Tôi hỏi.“Anh bảo cô ấy về trước rồi.”
Anh ta ngồi xuống sofa, vẻ mặt mệt mỏi.“Tô Tình, chúng ta nói chuyện thẳng thắn đi.”“Nói chuyện gì?”“Nói… nói về chuyện ly hôn.”
Anh ta nhìn tôi.“Em muốn điều kiện gì?”
Tôi cười.“Trần Hạo, anh nhầm lẫn gì à?”“Nhầm gì?”“Ly hôn là tôi đưa ra điều kiện, không phải anh.”
Sắc mặt anh ta tối sầm.“Tô Tình, ý em là gì?”“Là gì sao?”
Tôi lấy điện thoại ra, mở một thư mục.
“Ba năm qua, anh đã tiêu bao nhiêu tiền cho Chu Uyển, có cần tôi đọc từng khoản một không?”
Mặt anh ta càng lúc càng tệ.“Em… sao em biết được?”
“180 vạn tiền cọc nhà, 38 vạn mua xe, mỗi tháng 2 vạn sinh hoạt phí.”Tôi liệt kê từng khoản.
“Còn túi xách, quần áo, nữ trang anh mua cho cô ta, cộng dồn lại là 290 vạn.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.“Trần Hạo, số tiền đó từ đâu ra?”
Anh ta im lặng.“Là tiền sau hôn nhân đúng không?”Tôi tiếp tục.
“Nói cách khác, đó là tài sản chung của hai vợ chồng.”
Tôi đặt điện thoại lên bàn trà.
“Anh đem 290 vạn tài sản chung tặng cho tiểu tam, anh nghĩ tòa sẽ xử thế nào?”
“Tô Tình!” Anh ta bất ngờ quát lên, “Tiền anh tiêu cho cô ấy là anh tự kiếm!”
“Anh tự kiếm?”
Tôi cười lạnh.“Trần Hạo, luật hôn nhân quy định thế nào, cần tôi dạy lại cho anh à?”
Anh ta sững người.“Thu nhập sau hôn nhân là tài sản chung của vợ chồng.”
Tôi nói rành rọt từng chữ.“Cái gọi là ‘tự anh kiếm’, một nửa là của tôi.”Mặt anh ta tối sầm như tro.“Vậy em muốn gì?”
“Tôi đã nói rồi,” tôi đứng dậy, “điều kiện ly hôn, tôi sẽ đưa ra.”
Tôi đi về phía phòng ngủ.“Ngày mai, luật sư sẽ gửi thỏa thuận ly hôn cho anh.”“Tô Tình!”
Anh ta bật dậy từ sofa.“Em đừng ép anh!”“Ép anh?”
Tôi quay lại nhìn.“Trần Hạo, anh ngoại tình ba năm, anh còn dám nói tôi ép anh?”
Anh ta sững lại.Tôi bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Bên ngoài vang lên giọng anh ta:“Tô Tình, em sẽ hối hận!”Tôi không trả lời.Buổi tối.
Mẹ Trần Hạo gọi đến.“Tiểu Tình à, mẹ nói vài lời với con được không?”
“Dạ, mẹ nói đi.”“Hôm nay Hạo Hạo về nhà, tâm trạng rất tệ…”
Bà thở dài một tiếng.“Mẹ biết nó làm vậy là sai, nhưng dù sao hai đứa cũng là vợ chồng năm năm rồi, có thể…”
“Có thể gì ạ?”“Có thể… đừng làm mọi chuyện tuyệt tình quá được không?”
Tôi im lặng vài giây.“Mẹ, mẹ có biết anh ấy đã tiêu bao nhiêu tiền cho người phụ nữ đó không?”
“Bao… bao nhiêu?”“290 vạn.”Đầu dây bên kia im phăng phắc.
“Số tiền đó, vốn dĩ nên thuộc về cái gia đình nhỏ này của tụi con.”
Giọng tôi bình thản đến rợn người.
“Tiền vay nhà, tiền mua xe, tiền nuôi con sau này… tất cả đều từ số tiền đó mà ra.”
“Tiểu Tình…”“Mẹ, ba năm trước, khi con mang thai, chính anh ấy bảo con bỏ đi.”
Tôi nói tiếp.“Anh ta nói không có tiền nuôi con. Cùng năm đó, lại mua xe 38 vạn cho Chu Uyển.”
“Ta…” Mẹ chồng cứng họng, không nói nên lời.“Mẹ, mẹ bảo con đừng làm quá.”
Tôi bật cười.“Vậy ai chịu trách nhiệm cho ba năm của con?”
Tôi dứt khoát cúp máy.Điện thoại lại rung lên.
Là Chu Uyển.“Tô Tình, tôi khuyên cô nên biết điều một chút.”
Tôi không đáp.“Trần Hạo giờ là của tôi rồi, cô có làm loạn thế nào cũng không thay đổi được sự thật này.”
Giọng cô ta the thé, đầy đắc ý.“Đứa bé trong bụng tôi mang dòng máu nhà họ Trần, cô cản không nổi đâu.”“Vậy à?”
Cuối cùng tôi cũng mở miệng.“Chu Uyển, cô có biết khái niệm con ngoài giá thú là gì không?”
Cô ta khựng lại.“Dù cô có sinh nó ra, thì cũng là con riêng, không danh không phận.”
Tôi cười lạnh.“Cô tưởng mình có thể thành chính thất sao?”“Cô—”“Cô theo anh ta từ ba năm trước, đúng không?”
Tôi cắt lời.“Ba năm rồi, anh ta cưới cô chưa?”
Điện thoại đầu dây bên kia im lặng.
“Anh ta nói sẽ cưới cô,” giọng Chu Uyển bắt đầu run, “nói chờ ly hôn xong sẽ cưới tôi…”
“Vậy thì cô cứ chờ đi.”Tôi cúp máy.
Nhìn màn hình tối đen, tôi khẽ cười.Chờ đi.Đợi tôi ly hôn xong, xem anh ta còn dám cưới cô nữa không.
4.
Ngày thứ tư.Tôi gửi bản thỏa thuận ly hôn mà luật sư soạn sẵn cho Trần Hạo.
Rất đơn giản.Nhà, tôi lấy.Xe, tôi lấy.Tiền tiết kiệm, tôi lấy.Anh ta ra đi tay trắng.
Mười phút sau, Trần Hạo gọi tới.“Tô Tình, em điên rồi à?!”“Sao vậy?”“Em muốn anh tay trắng ra đi?”
Giọng anh ta đầy phẫn nộ.“Căn nhà đó là anh mua, xe cũng là anh mua, dựa vào đâu em lấy hết?”“Vì anh ngoại tình.”
“Ngoại tình thì sao?” Anh ta gào lên, “Ngoại tình cũng đâu thể khiến anh ra đi tay trắng!”
“Có thể.”
Tôi bình thản đáp.
“Căn cứ theo luật hôn nhân, nếu một bên có lỗi trong thời gian hôn nhân, bên còn lại có thể được chia phần tài sản lớn hơn.”
“Nhưng không thể lấy hết!”“Có thể.”
Tôi nhấn mạnh lại lần nữa.
“Vì anh không chỉ ngoại tình, mà còn chuyển 290 vạn tài sản chung cho người thứ ba.”
“Đó là tiền của anh!”“Không phải.”
Tôi mở văn bản pháp luật.
“Thu nhập sau hôn nhân là tài sản chung của vợ chồng. Anh mang tài sản chung tặng cho tiểu tam là hành vi tự ý định đoạt, tôi có quyền đòi lại.”
Anh ta cứng họng.
“Hơn nữa,” tôi nói tiếp, “nhà tuy anh mua trước hôn nhân, nhưng sau khi cưới là cả hai cùng trả nợ.”
“Thì sao?”“Thì tôi có quyền chia phần trả góp sau hôn nhân và phần tăng giá trị.”
Tôi dừng một chút.
“Nhưng tôi rộng lượng, không so đo mấy chuyện đó.”
“Cô rộng lượng?” Anh ta cười khẩy, “Cô bắt tôi ra đi tay trắng mà gọi là rộng lượng?”
“Chứ anh muốn sao?”
Tôi cũng cười.
“Anh muốn tôi kiện Chu Uyển à?”“Ý gì?”“290 vạn anh chuyển cho cô ta, tôi hoàn toàn có thể kiện để lấy lại.”
“Cô dám?!”“Tất nhiên là dám.”Giọng tôi trở nên lạnh lùng.
“Chỉ là tôi lười dây dưa thôi. Vậy nên, anh tự lo mà xoay tiền về, rồi ký vào bản thỏa thuận.”
“Tôi không ký!”“Không ký?”Tôi cười.“Vậy thì gặp nhau ở tòa.”
Tôi cúp máy.Chiều hôm đó.Mẹ Trần Hạo đến.
Lần này, bà không còn khuyên tôi “nên rộng lượng” nữa.
“Tiểu Tình,” bà ngồi đối diện tôi, vẻ mặt phức tạp, “con… có phải đã biết từ lâu rồi không?”
“Mẹ nói gì ạ?”“Hôm qua Hạo Hạo nói với mẹ, con có bằng chứng…”
Bà nhìn tôi chằm chằm.“Con biết nó ngoại tình bao lâu rồi?”
Tôi im lặng vài giây.“Tám tháng.”“Tám… tháng…”
Bà sững người.“Vậy tại sao không nói sớm hơn?”“Nói cái gì ạ?”
Tôi hỏi lại.“Nói chồng con ngoại tình? Nói anh ta mua nhà, mua xe cho tiểu tam? Nói anh ta bắt con phá thai nhưng lại chu cấp cho người khác mỗi tháng hai vạn?”
Tôi đứng dậy.“Mẹ, nếu con nói ra… thì có ích gì?”“Nhưng mà…”“Nhưng mà sao ạ?”
Tôi nhìn bà.“Hôm trước, trước mặt mẹ, Chu Uyển bảo con tay trắng ra khỏi nhà. Mẹ nói sao?”
Sắc mặt bà biến đổi.“Mẹ nói: đàn ông ai chẳng vậy, bảo con nên rộng lượng một chút.”“Con…”“Mẹ, con đã rộng lượng suốt năm năm rồi.”
Tôi bước đến bên cửa sổ.“Giờ… đến lượt anh ta rộng lượng.”
Phòng khách im lặng hồi lâu.“Còn bản thỏa thuận ly hôn đó…” bà lên tiếng, “con nghiêm túc thật sao?”“Rất nghiêm túc.”“Tiểu Tình, con có thể…”“Không thể.”
Tôi ngắt lời.“Đây đã là sự nhân nhượng cuối cùng của con rồi.”
Tôi xoay người lại.“Trong thỏa thuận đó, không hề có mục đòi lại 290 vạn kia.”
Tôi nhìn bà.“Nếu anh ta không ký, con sẽ đưa ra tòa, đòi lại cả gốc lẫn lãi.”
Sắc mặt bà tái nhợt.“Con…”“Mẹ, mẹ về đi.”
Tôi mở cửa.“Nói với Trần Hạo, tự mình suy nghĩ cho kỹ.”
Bà bước đến cửa, rồi lại dừng lại.“Tiểu Tình, con… thật sự không chừa đường lui cho nó sao?”“Đường?”Tôi bật cười.
“Ba năm ngoại tình, anh ta từng chừa đường cho con chưa?”Bà không nói gì nữa.Cánh cửa khép lại.
Tối hôm đó.Trần Hạo trở về.
Anh ta trông rất tiều tụy.“Tô Tình,” giọng anh ta khàn khàn, “chúng ta có thể… nói chuyện được không?”“Nói gì?”“Nói… nói về bản thỏa thuận ly hôn.”
Anh ta ngồi xuống sofa.“Em có thể… đừng bắt anh ra đi tay trắng được không?”
Tôi không đáp.“Nhà có thể để em, nhưng… tiền tiết kiệm, em chia cho anh một nửa được không?”
“Vì sao?”“Vì… vì anh sắp không còn tiền để sống.”
Anh ta cúi đầu.“Anh… anh tiêu hết cho Chu Uyển rồi.”
Tôi nhìn anh ta.“Trần Hạo, anh có biết mấy năm nay tôi đã tiết kiệm được bao nhiêu không?”
Anh ngẩng đầu.“Mỗi tháng tôi lương 12 ngàn, đưa cho anh 5 ngàn làm sinh hoạt phí, còn lại 7 ngàn tôi tự cất.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở một tài khoản.“Năm năm, tôi tiết kiệm được tổng cộng 42 vạn.”
Tôi đưa điện thoại cho anh ta xem.