Tôi: 【Đúng rồi, chính là vị quân sư luôn giúp em đấy.】
【Em cảm thấy anh ấy tốt hơn anh nhiều.】
【Em muốn theo đuổi anh ấy.】Lần này thì Tống Trì thật sự bùng nổ rồi.Gọi thoại qua luôn.Tôi lập tức bắt máy.
“Alo?”Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dồn dập của Tống Trì.“Lâm Nhuyễn.”
Giọng anh ấy căng thẳng.“Đừng theo đuổi Giang Tự.”“Tại sao?” – tôi giả vờ ngây thơ.
“Cậu ta… cậu ta không hợp với em.”“Không hợp chỗ nào?”“Cậu ta…”Tống Trì nghẹn lời.
Có lẽ là nghĩ mãi không ra được điểm nào xấu của Giang Tự.
Dù sao thì ngoài cái tính hơi lạnh lùng ra, Giang Tự đúng là hoàn hảo.
“Cậu ta không thích con gái.”
Tống Trì gắng hết sức, cuối cùng cũng phọt ra được một câu như vậy.
Tôi suýt nữa phì cười.
Nếu Giang Tự mà biết Tống Trì bịa chuyện kiểu này, chắc sẽ vặn cổ anh ta luôn mất.
“Thật không đó?”“Thật mà!”Tống Trì quả quyết.
“Trong ký túc xá bọn anh toàn gọi cậu ta là… chị em gái.”
“Phụt—”Tôi vội vàng bịt miệng lại.“Thế thì tiếc quá.”Tôi thở dài.
“Nhưng không sao, em có thể làm bạn thân của cậu ấy.”“Không được!”
Tống Trì hốt hoảng.“Bạn thân cũng không được!”“Tại sao?”“Vì…”
Anh ấy hít sâu một hơi.
“Vì anh thích em.”“Anh không cho phép em ở bên người khác.”Cuối cùng cũng nói ra rồi.Tim tôi mềm nhũn.
Nhưng vẫn cố tình trêu thêm một chút.
“Nhưng mà…”“Nhưng mà sao?”“Nhưng em cảm thấy quân sư hiểu em hơn.”
“Anh ấy biết em thích ăn gì, biết em ngủ lúc mấy giờ, thậm chí còn biết cỡ giày của em.”
“Còn anh thì sao?”
“Anh ngoài việc bắt em uống nhiều nước, anh còn biết gì nữa?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc lâu sau.
Giọng Tống Trì truyền đến, thấp và hơi ấm ức.“Anh cũng biết…”“Anh biết em không ăn hành, gừng, tỏi.”
“Biết em thích trà sữa nửa đường.”“Biết đến kỳ là em hay đau bụng.”“Biết em sợ tối, ngủ phải bật đèn ngủ nhỏ.”
Tim tôi khựng lại một nhịp.“Sao anh biết?”
Tôi giả vờ ngơ ngác.“Chẳng lẽ quân sư kể cho anh?”
“……”
Tống Trì lại câm nín.
Chắc giờ đang muốn tự tát mình hai phát vì lỡ lời.
“Dù sao thì…”
Anh ấy nghiến răng.
“Dù sao em cũng không được thích cái tên quân sư đó!”
“Tên đó không phải người tốt!”
“Chuyên lừa tình mấy em gái đấy!”
Tôi cố nhịn cười.“Ồ…”“Để em suy nghĩ đã nhé.”“Đừng suy nghĩ nữa!”
“Tối nay ra ngoài ăn với anh.”“Anh có chuyện muốn nói.”“Chuyện gì?”“Gặp rồi nói.”Cúp máy.
Tôi nhìn màn hình, cười gian như hồ ly.Tống Trì à Tống Trì.Tối nay, để xem anh giải thích kiểu gì.
5
Bảy giờ tối.Tôi có mặt đúng giờ ở nhà hàng đã hẹn.
Tống Trì đã đến từ trước.Hôm nay anh ăn mặc chỉnh tề hiếm thấy.
Thậm chí còn vuốt tóc tạo kiểu.Thấy tôi đến, anh lập tức đứng dậy.Kéo ghế cho tôi.“Ngồi đi.”
Phục vụ đưa thực đơn tới.Tống Trì không cần nhìn.Bắt đầu gọi món thẳng luôn:
“Sườn chua ngọt, không hành.”“Cải thìa luộc.”“Canh sườn hầm bắp.”
“Thêm một phần bánh gạo nếp đường đỏ.”Toàn bộ đều là món tôi thích ăn.
Cũng là mấy món tôi từng kể với “quân sư”.Tôi chống cằm nhìn anh.“Hôm nay anh Tống rộng rãi ghê nha?”
Tống Trì tránh ánh mắt tôi.
Rót cho tôi một ly nước ấm.
“Anh vẫn luôn hào phóng mà.”
Lúc ăn cơm, anh ấy cứ như người mất hồn.
Điện thoại để trên bàn, úp màn hình xuống.
Thỉnh thoảng lại liếc trộm tôi một cái.
“Cái đó…”
Cuối cùng anh cũng mở miệng.
“Em xóa cái tài khoản quân sư kia đi.”
“Sao vậy?”
Tôi gắp một miếng sườn chua ngọt.
“Em thấy anh ấy cũng tốt mà.”
“Hơn nữa, chính anh ấy đã dạy em cách theo đuổi anh đấy.”
“Nếu không nhờ anh ấy, giờ chắc em vẫn không dám nói chuyện với anh.”
Sắc mặt Tống Trì tối sầm lại.
“Những gì anh ta dạy đều là sai cả.”
“Hả?”
Tôi giả vờ ngạc nhiên.
“Nhưng em thấy có hiệu quả mà.”
“Anh nhìn đi, giờ em không phải đang ngồi ăn với anh đây sao?”
Tống Trì nghẹn họng.
Mặt đỏ bừng lên.
“Dù sao thì…”
“Dù sao anh ta cũng không có ý tốt.”
“Em xóa anh ta đi, sau này có gì thì hỏi thẳng anh.”
“Hỏi anh?”
Tôi chớp chớp mắt.
“Hỏi anh cách theo đuổi anh á?”
Tai Tống Trì đỏ rực trong chớp mắt.
“Ừ.”
“Không được à?”
Giọng anh ấy nhỏ hẳn lại, giống y một chú chó to ướt mưa.
Tôi cố nhịn không đưa tay xoa đầu anh.
“Nhưng mà em quen nói chuyện với quân sư rồi.”
“Hơn nữa…”
Tôi đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn anh.
“Em thật sự thấy anh ấy dễ thương lắm.”
“Mặc dù đôi lúc nói chuyện hơi cà khịa.”
“Nhưng em cảm nhận được, anh ấy đối với em là thật lòng.”
Tống Trì sững người.
Ánh mắt nhìn tôi có chút phức tạp.
Vừa vui mừng, lại vừa rối rắm.
Chắc là đang… ghen với chính mình.
Đúng lúc đó.
Điện thoại tôi rung lên.
Là tin nhắn từ Giang Tự.
【Đang ăn à?】
Tôi trả lời một chữ: 【Ừm】.
Giang Tự: 【Tống Trì có ngồi cạnh không?】
Tôi: 【Có.】
Giang Tự: 【Giúp tôi nói với cậu ta một câu, tôi không gánh giùm đâu.】
Giang Tự: 【Bảo cậu ta tự thú đi.】
Tôi nhìn dòng tin nhắn, khóe môi khẽ nhếch.
Xem ra người thật cũng không chịu nổi nữa rồi.
Tôi đặt điện thoại xuống.Nhìn Tống Trì.“Anh Tống.”“Ừ?”
“Thật ra em vẫn muốn hỏi anh một chuyện.”“Chuyện gì?”“Anh với anh Giang Tự thân lắm à?”
Tống Trì lập tức cảnh giác.“Cũng… bình thường.”“Sao thế?”“Không có gì.”Tôi mỉm cười.
“Chỉ là thấy hai người tính cách đối lập hẳn.”
“Một người thì lạnh lùng, còn một người thì…”
“Một người thì sao?”
“Một người thì âm thầm thích thể hiện.”
Tống Trì suýt phun nước ra.“Ai âm thầm thích thể hiện?”“Anh Giang Tự chứ ai.”Tôi giơ điện thoại lên chỉ.
“Quân sư bảo là anh ấy chính là Giang Tự mà.”“Nhưng hôm nay em gặp anh Giang Tự ở thư viện rồi đó.”Tống Trì run tay.
Nước trong ly bị anh làm đổ ra ngoài một chút.
Anh luống cuống lấy khăn giấy lau.“Em… gặp rồi à?”“Ừm.”“Nói gì… với cậu ta?”Giọng anh bắt đầu run nhẹ.
“Cũng không nói gì.”Tôi cố tình kéo dài giọng.“Chỉ cảm ơn anh ấy một chút.”
“Cảm ơn cậu ta?”“Đúng rồi, cảm ơn vì đã làm quân sư của em.”
Sắc mặt Tống Trì tái nhợt.“Thế… cậu ta nói gì?”“Cậu ấy nói…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Tống Trì, từng chữ từng chữ rõ ràng:
“Cậu ấy nói chưa từng kết bạn với em.”Không gian bỗng im bặt.Tống Trì ngồi cứng đơ trên ghế.
Ánh mắt dao động liên tục, hoàn toàn không dám nhìn tôi.“À… vậy à.”
Tống Trì cười gượng hai tiếng.
“Có khi… có khi là cậu ấy quên thôi.”
“Trí nhớ của cậu ta không tốt lắm.”
Tôi thở dài.
“Cũng đúng ha.”
“Dù sao thì người như anh ấy là học bá mà, trong đầu toàn là kiến thức.”
“Làm gì có thời gian để quan tâm mấy chuyện linh tinh như tụi mình.”
Tống Trì thở phào nhẹ nhõm.Tưởng rằng đã lừa qua được.Vội vàng đổi chủ đề:“Mau ăn đi, đồ nguội rồi.”Tôi cúi đầu ăn cơm.
Nhưng trong lòng đang âm thầm tính toán, phải làm sao để ép anh ta tự khai.
Ăn cơm xong.Ra khỏi nhà hàng.
Tình cờ đi ngang một tiệm trà sữa.“Em muốn uống trà sữa.”“Để anh mua.”
Tống Trì lập tức chạy đi.Không lâu sau, anh ấy quay lại với hai ly trà sữa trong tay.“Cho em này.”
“Nửa đường, không đá, thêm trân châu đen.”Tôi nhận lấy ly trà sữa.
Uống một ngụm.“Ngon thật.”“À mà, anh Tống nè.”
“Ừ?”“Quân sư nói anh ghét nhất là uống trà sữa.”“Nói đó là đồ rác rưởi.”Tống Trì đang uống ly trà sữa còn lại.
Nghe vậy suýt thì sặc.“Khụ khụ khụ khụ…”
Anh ấy ho sặc sụa.“Ai… ai nói vậy?!”“Quân sư chứ ai.”
Tôi lắc lắc điện thoại.“Anh ấy còn nói, anh uống trà sữa là bị đau bụng.”
Mặt Tống Trì lập tức chuyển sang màu xanh lè.
Ly trà sữa trong tay cầm cũng không xong, mà bỏ cũng chẳng được.“Cậu ta… cậu ta nói bậy!”“Anh rất thích trà sữa!”
Để chứng minh, anh ấy hút một ngụm thật mạnh.
Kết quả hút quá nhanh, trân châu mắc kẹt trong cổ họng.Lại thêm một trận ho dữ dội.
Tôi vội vã giúp anh ấy vỗ lưng.“Từ từ thôi.”“Có ai giành với anh đâu.”Tống Trì ho đến chảy cả nước mắt.
Nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng ai oán.
Ánh mắt như thể đang nói: “Cô làm ơn tha cho tôi đi.”
Trong lòng tôi cười như nở hoa.Cho anh diễn.Cho anh đóng kịch.Giờ thì… gặp báo ứng rồi ha.
6
Cuối tuần.Trường tổ chức giải bóng rổ.Tống Trì là cầu thủ chủ lực.
Để chuẩn bị toả sáng trong trận này, anh ấy đã nhắn tin từ tài khoản “quân sư” nhắc tôi từ ba ngày trước:
【Chủ nhật này có bóng rổ, Tống Trì ra sân chính.】
【Nhớ đến cổ vũ cho cậu ta.】
【Mang theo chai nước.】
【Tốt nhất là nước thể thao vị chanh xanh.】
Tôi nhìn tin nhắn, chỉ trả lời đúng một chữ: 【Ờ】.
Đến ngày thi đấu.
Nhà thi đấu chật kín người.Tôi cố tình đến trễ một chút.
Lúc vào đến nơi, trận đấu đã bắt đầu.Tống Trì mặc áo bóng rổ đỏ, chạy trên sân.
Mồ hôi lăn dài trên gương mặt.Đúng kiểu bùng nổ hormone.
Không thể phủ nhận, tên này… đúng là đẹp trai thật.
Mỗi lần anh ấy ném bóng, cả sân lại vang lên tiếng hét chói tai của đám nữ sinh.Tôi tìm một góc kín đáo ngồi xuống.
Trên tay cầm một chai nước chanh xanh.Giữa giờ nghỉ.
Tống Trì kéo áo lên lau mồ hôi.Cơ bụng săn chắc lộ ra.Cả sân lại hét ầm lên lần nữa.
Ánh mắt anh ấy quét quanh khán đài.Như đang tìm ai đó.Khi thấy tôi, mắt anh ấy lập tức sáng rỡ.
Vừa định chạy lại.Tôi lại đứng dậy.Bước thẳng về phía khu nghỉ bên kia sân.
Nơi đó có Giang Tự.
Anh ấy bị kéo đi làm cầu thủ dự bị.
Giờ đang ngồi trên ghế, mặt mày u ám nhìn trận đấu.
Tôi bước tới trước mặt anh.
Đưa chai nước trong tay ra.“Anh Giang, uống nước đi ạ.”Giang Tự hơi khựng lại.Ngẩng đầu nhìn tôi.
Lại liếc sang phía xa, nơi Tống Trì đang chạy hùng hục về phía này.
Khóe môi anh nhếch lên, hiện ra một nụ cười đầy thú vị.
“Cho anh à?”
“Ừ.”
Tôi cười rạng rỡ như nắng hè.
“Cảm ơn anh đã chỉ dẫn em trước đây.”
“Mặc dù anh nói đó chỉ là tài khoản phụ của Tống Trì.”
“Nhưng em vẫn thấy, đó là một thử thách.”
Giang Tự nhướng mày.“Thử thách?”“Đúng vậy.”
“Thử thách xem em có thật lòng với Tống Trì hay không.”
Tôi mặt dày nói bừa một cách nghiêm túc.
“Nên chai nước này, là một nghi lễ tôn vinh sư phụ.”
Giang Tự cố nhịn cười.Vươn tay định nhận chai nước.
Ngay lúc tay anh sắp chạm vào chai…
Một bàn tay to bỗng xuất hiện như chớp.
Chụp lấy chai nước thể thao kia.
Tống Trì thở hồng hộc đứng chắn giữa hai người bọn tôi.
Mồ hôi đầm đìa, ánh mắt dữ dội.
Trừng Giang Tự như thể muốn ăn tươi nuốt sống.
“Cái này là của anh.”
Anh nghiến răng ken két nói ra từng chữ.Giang Tự nhún vai.
“Rõ ràng người ta đưa cho tôi mà.”“Có thấy tên anh ghi trên đấy đâu?”Tống Trì vặn nắp chai nước.
Ngửa cổ uống một ngụm lớn.“Bây giờ thì có rồi.”Uống xong.Anh quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt vừa tủi thân vừa trách móc.“Tại sao lại đưa nước cho cậu ta?”“Không phải là đưa cho anh sao?”
Tôi chớp chớp mắt vô tội.“Quân sư nói anh chỉ uống nước lọc.”
“Nói là mấy loại nước thể thao này toàn phẩm màu, không tốt cho sức khỏe.”
Tống Trì: “……”Anh hít một hơi thật sâu.
Như thể sắp nổ phổi đến nơi.“Anh nói rồi mà!”“Cái tên quân sư đó là đồ lừa đảo!”
“Lời hắn nói, dấu chấm câu thôi cũng không đáng tin!”“Ồ.”Tôi gật đầu.
“Nhưng em lại thấy nói cũng hợp lý đấy chứ.”
“Dù sao anh ấy là bạn cùng phòng của anh, chắc chắn là người hiểu anh nhất rồi.”
Tống Trì suýt phát điên.
Anh vò đầu bứt tóc.Rồi đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.“Đi với anh.”
“Đi đâu?”“Chưa đánh xong mà.”“Không đánh nữa!”Anh kéo tôi đi thẳng một mạch.
Bỏ lại cả sân thi đấu và đám khán giả ngơ ngác.
Huấn luyện viên gào to phía sau:“Tống Trì! Em định làm cái gì thế hả?!”
“Em có việc gấp!”Tống Trì không quay đầu lại.Lôi tôi chạy một mạch.
Chạy đến tận rừng nhỏ phía sau nhà thi đấu mới chịu dừng lại.Anh đẩy tôi tựa vào thân cây.
Hai tay chống lên hai bên người tôi, vây tôi trong vòng tay mình.
Lồng ngực anh phập phồng dữ dội.
Từng giọt mồ hôi rơi xuống xương quai xanh của tôi.“Lâm Nhuyễn.”Giọng anh khàn khàn.
Ẩn chứa một tia giận dữ bị đè nén.“Em cố ý đúng không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.“Cố ý gì cơ?”“Cố ý chọc giận anh.”
“Cố ý đưa nước cho Giang Tự.”
Tôi bật cười.
Đưa tay chọc vào ngực anh.“Thì sao nào? Đúng là cố ý đấy.”
Tống Trì ngẩn người.“… Vì sao?”“Vì anh lừa em trước.”Tôi thu lại nụ cười.
Nhìn thẳng vào mắt anh.“Tống Trì, anh thấy vui không?”Tống Trì bối rối.
Cơn giận trong mắt lập tức tan biến.Chỉ còn lại sự hoảng loạn và lúng túng.
“Anh… anh không có lừa em.”“Thế sao lại giả làm Giang Tự?”“……”
Anh cúi đầu.Trán nhẹ nhàng tựa lên vai tôi.
Rất lâu sau mới cất tiếng, giọng trầm đục:“Vì anh nhát.”“Nhát?”“Ừ.”
“Anh sợ em không thích anh, sợ nếu theo đuổi trực tiếp sẽ bị từ chối, sợ đến bạn bè cũng không làm được.”
“Vì vậy, anh mới nghĩ đến việc dùng thân phận bạn cùng phòng để tiếp cận em, tìm hiểu em, giúp em theo đuổi ‘Tống Trì’, như thế em sẽ không từ chối anh.”
Tôi nghe xong lời giải thích vụng về của anh, cơn giận trong lòng cũng nguôi đi hơn một nửa.
“Vậy sao anh còn tự bôi xấu mình? Nào là chân hôi, ngủ chảy nước miếng?”
Tống Trì vùi đầu xuống thấp hơn nữa, hai vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
“Cái đó là… là để hạ thấp kỳ vọng của em.”
“Anh sợ em sẽ nghĩ anh quá hoàn hảo, nên nói trước hết mấy khuyết điểm, để sau này em phát hiện ra thì sẽ không thất vọng.”
Tôi không nhịn được, bật cười khúc khích.
Đúng là kiểu logic không giống ai.
“Đồ ngốc.”
Tôi vươn tay ôm lấy eo anh.
“Ngẩng đầu lên nào.”
Tống Trì chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt ươn ướt, nhìn chẳng khác gì một chú cún to bị mắng oan.
“Em không quan tâm anh có hoàn hảo hay không.”
Tôi nhìn vào mắt anh, nghiêm túc nói:
“Người em thích, chính là Tống Trì có chút tự luyến, hơi kiêu ngạo lại hơi nhát gan ấy.”