Tôi thầm thích Tống Trì hơn nửa năm trời, đến cả bạn bè cũng không dám kết bạn.
Ngay lúc tôi định từ bỏ thì cậu bạn cùng phòng lạnh lùng của anh ấy – Giang Tự, đột nhiên chủ động kết bạn với tôi.
Ghi chú kết bạn của anh ta cực kỳ thô lỗ: 【Tôi là Giang Tự, dạy cô cách theo đuổi Tống Trì.】
Tôi hỏi anh ta có mục đích gì.
Anh ta trả lời còn ngầu hơn: 【Chán quá, làm việc tốt mỗi ngày.】
Dưới khóa huấn luyện ma quỷ của anh ta, tôi nắm được toàn bộ sở thích của Tống Trì.
Nửa tháng sau, tôi thành công hẹn được Tống Trì đi ăn.
Trên đường về ký túc xá, tình cờ gặp Giang Tự, tôi kích động chạy lại cảm ơn anh ta.
Giang Tự nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu “não có vấn đề à”: “Tôi chưa từng kết bạn với cô.”
Tôi đứng sững tại chỗ.
Chưa từng kết bạn?
Vậy người mỗi ngày gửi ảnh cơ bụng của Tống Trì cho tôi, còn dạy tôi làm nũng giả ngốc là ai?
Về đến ký túc xá, tôi mở khung chat với “Quân sư”.
Hít sâu một hơi, tôi gửi đi một tin nhắn:
【Quân sư, tôi phát hiện hình như mình không thích Tống Trì nữa rồi, tôi thích anh mất rồi.】
Ba giây sau, vòng bạn bè của Tống Trì bất ngờ cập nhật một trạng thái:
【Không đúng!
【Hôm nay Tống Trì mặc áo khoác gió màu đen, đẹp đến mức tàn nhẫn.】
【Cậu ấy đang ăn lẩu cay ở tầng hai nhà ăn số 3, không cho ngò rí.】
【Đi ngay.】
Điện thoại rung liên tục.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn từ “Quân sư Giang Tự” hiện trên màn hình, rơi vào trầm tư.
Nửa tháng trước, tài khoản này đột nhiên kết bạn với tôi.
Tự xưng là bạn cùng phòng của Tống Trì – Giang Tự.
Cái người được đồn là luôn đứng nhất khối, thần thánh lạnh lùng không ai dám đến gần.
Lúc đó tôi đang ngẩn người nhìn bóng lưng của Tống Trì.
Vừa kết bạn xong, tôi run rẩy gõ một câu: 【Có chuyện gì sao?】
Đối phương trả lời rất nhanh: 【Thích Tống Trì à?】
Tôi run tay, suýt nữa ném điện thoại đi.
【Muốn theo đuổi thì nghe tôi.】
【Tại sao lại giúp tôi?】
【Chán quá.】
Lý do đúng là lãng xẹt.
Nhưng tôi lại tin.
Bởi vì thông tin về Tống Trì anh ta đưa ra quá chính xác.
Thậm chí còn biết Tống Trì thích mua đồ lót hiệu gì.
【Còn ngẩn người làm gì?】
【Đến trễ là không còn nước lẩu đâu.】
Tin nhắn thúc giục lại đến.
Tôi chộp lấy túi, lao thẳng ra ngoài.
Chạy đến tầng hai nhà ăn, quả nhiên thấy Tống Trì đang ngồi cạnh cửa sổ.
Áo khoác gió đen, tóc hơi rối, đang cúi đầu gắp hành lá ra khỏi tô.
Tôi hít sâu, điều chỉnh hơi thở.
Theo chỉ dẫn của quân sư, tôi mua một chai Coca lạnh.
Giả vờ đi ngang, rồi “tình cờ” dừng lại.
“Anh Tống?”
Tống Trì giật mình ngẩng đầu.
Khuôn mặt đó đúng là cực phẩm, sống mũi cao, đường cằm sắc nét.
Thấy tôi, anh ấy hơi ngẩn ra, sau đó ngồi thẳng dậy.
Thậm chí còn chỉnh lại cổ áo.
“Lâm Nhuyễn?”
Anh ấy… nhớ tên tôi?
Tôi đè nén trái tim đang nhảy loạn, đưa chai Coca ra.
“Khuyến mãi mua một tặng một, chai này tặng anh.”
Tống Trì nhìn chằm chằm chai Coca, yết hầu khẽ động đậy.
“Cảm ơn.”
Anh ấy nhận lấy, ngón tay chạm vào mu bàn tay tôi.
Hơi nóng.
“Ngồi lại ăn cùng không?”
Anh ấy lên tiếng mời.
Tôi vừa định đồng ý thì điện thoại lại rung lên.
Quân sư: 【Đừng ngồi, phải lạnh lùng.】
Quân sư: 【Tặng xong thì đi, để lại bóng lưng cho người ta thương nhớ.】
Tôi cắn răng.
“Không được rồi anh Tống, em còn có tiết học.”
Nói xong, tôi quay người bước đi không ngoảnh lại.
Đến khi rẽ vào cầu thang, tôi mới dựa vào tường thở hổn hển.
Căng thẳng muốn chết.
Điện thoại lại rung.
Quân sư: 【Làm tốt lắm.】
Quân sư: 【Giờ anh ta đang nhìn bóng lưng em đến sái cả cổ.】
Tôi ló đầu ra nhìn thử.
Quả nhiên, Tống Trì đang nghiêng người nhìn về phía này.
Tay còn nắm chặt chai Coca.
Tôi vui sướng trong lòng.
Trả lời quân sư: 【Đại thần, em xin bái phục!】
Quân sư: 【Đừng có nịnh.】
Quân sư: 【Tối nay anh ta sẽ ra sân chạy bộ, em cũng đi.】
Quân sư: 【Mặc bộ đồ thể thao trắng, buộc tóc đuôi ngựa cao.】
Tôi ngẩn người.
Sao anh ta biết tôi có bộ đồ thể thao trắng?
【Sao anh biết tôi có đồ thể thao trắng?】
Bên kia im lặng hai giây.
【Tôi là bạn cùng phòng của anh ta, cũng gặp em vài lần rồi.】
【Ồ.】
Nghe cũng hợp lý.
Tôi không nghĩ nhiều nữa.
Bảy giờ tối.
Tôi đúng giờ có mặt ở sân thể dục.
Quả nhiên thấy Tống Trì đang khởi động trên đường chạy.
Anh ấy mặc đồ thể thao màu xám, để lộ đôi chân săn chắc.
Tôi làm theo kế hoạch, chạy phía trước anh ấy với khoảng cách vừa đủ.
Chạy được hai vòng, tôi bắt đầu thở hổn hển.
Phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Tống Trì đuổi kịp.
“Trùng hợp thật.”
Anh ấy chạy song song bên tôi.
“Anh Tống cũng ra chạy bộ à?”
“Ừ, rèn luyện sức khỏe.”
Anh ấy không quay sang nhìn tôi, nhưng rõ ràng đã giảm tốc độ lại.
Khớp nhịp với tôi.
Điện thoại trong túi khẽ rung lên.
Tôi không cần nhìn cũng biết là chỉ đạo từ xa của quân sư.
Nhưng lúc này tôi không rảnh để xem.
Tống Trì đột nhiên hỏi: “Tối em không ăn tối à?”
“Hả?”
“Anh nghe thấy bụng em kêu.”
Mặt tôi đỏ bừng.
Vì muốn mặc bộ đồ thể thao ôm dáng này, tôi thực sự đã không ăn tối.
“… Em đang giảm cân.”
“Giảm cái gì mà giảm.”
Tống Trì cau mày.
“Gầy như cái cây khô rồi.”
“Lát nữa chạy xong, anh dẫn em đi ăn đêm.”
Giọng điệu không cho từ chối.
Trong lòng tôi vui muốn nổ tung.
Tiến triển này, ngồi tên lửa cũng không nhanh bằng!
Quân sư đúng là không gạt tôi!
Chạy xong, Tống Trì đưa tôi ra sau phố ăn đồ nướng.
Anh ấy gọi cả đống thịt, rồi gắp hết vào đĩa của tôi.
“Ăn nhiều vào.”
“Đang tuổi lớn.”
Tôi vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Tôi đã năm ba đại học rồi, còn lớn thêm gì nữa.
Ăn xong, anh ấy đưa tôi về ký túc xá.
Đến dưới lầu, anh dừng lại.
Đèn đường kéo bóng anh ấy dài lê thê.
“Mai là cuối tuần.”
Anh nhìn xuống đất, mũi chân đá nhẹ một viên sỏi.
“Em có rảnh không?”
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
“Có.”
“Vậy thì…”
Anh đột ngột ngẩng đầu, nói nhanh như bắn rap:
“Mai đi xem phim với anh nhé, dạo này có phim hài mới ra.”
“Được được!”
Tôi gật đầu lia lịa.
Tống Trì mỉm cười.
“Chín giờ sáng mai, anh đến đón em.”
Nói xong liền xoay người chạy đi.
Tôi nhìn bóng lưng anh ấy mà cười ngây ngô mất nửa ngày.
Tỉnh lại, tôi lấy điện thoại ra nhắn cho quân sư:
【Thành công rồi! Tống Trì hẹn em mai đi xem phim!】
【Anh Giang Tự, anh đúng là cha mẹ tái sinh của em luôn!】
Phía bên kia trả lời cực nhanh:
【Xem cái bộ dạng đáng ăn đòn của cô kìa.】
【Nhớ mai mặc váy nhé.】
【… Đừng trang điểm đậm quá, cậu ta thích mặt mộc.】
Tôi ôm điện thoại hôn một cái.
【Tuân lệnh, quân sư đại nhân!】
2
Sáng hôm sau.
Tôi lục tung cả tủ đồ tìm váy.
Cuối cùng chọn được một chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt.
Quân sư nói không sai, kiểu con trai như Tống Trì đúng là thích mấy cô gái kiểu “hoa nhài trắng ngây thơ”.
Đúng 9 giờ.
Tống Trì xuất hiện dưới lầu ký túc xá.
Anh ấy mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu.
Trong tay còn cầm một ly sữa đậu nành.
Thấy tôi, anh rõ ràng sững lại một chút.
Đôi tai nhanh chóng đỏ bừng.
“Anh mua bữa sáng cho em.”
Anh đưa sữa đậu nành cho tôi.
“Cẩn thận nóng đó.”
“Cảm ơn.”
Tôi nhận lấy, lòng ngọt như được rót mật.
Chúng tôi đến rạp chiếu phim, ngồi cạnh nhau.
Tống Trì ngồi thẳng đơ suốt buổi.
Thùng bắp rang đặt giữa hai người.
Mấy lần tay tôi và tay anh cùng lúc lấy bắp, khẽ chạm nhau.
Cảm giác như bị điện giật.
Anh vội rụt tay lại.
Rồi lại từ từ đưa tay qua.
Phim chiếu cái gì tôi chẳng nhớ được gì cả.
Toàn bị cảm giác rung động làm cho mơ màng.
Xem phim xong, hai đứa lại đi ăn trưa.
Không khí đã tự nhiên hơn nhiều so với hôm qua.
Tống Trì không nói nhiều, nhưng rất tinh tế.
Anh giúp tôi tráng bát đũa (điểm cộng to đùng), còn bóc sẵn tôm bỏ vào bát cho tôi.
Ăn xong, hai đứa dạo dọc bờ sông.
Gió thổi rối tung tóc tôi.
Tống Trì dừng lại, giơ tay giúp tôi vén mấy sợi tóc ra sau tai.
Đầu ngón tay chạm vào dái tai tôi.
Cả người tôi cứng đờ.
Anh ấy cũng đứng đơ tại chỗ.
Hai ánh mắt chạm nhau một giây, rồi vội vàng dời đi.
“Cái đó…”
Anh gãi đầu.
“Phía trước có tiệm sách, mình ghé xem nhé?”
“… Ừ.”